Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ma Tồn - Quyển 2 - Chương 43

Đi được nửa đường, Đông Phương Thanh Thương bỗng khựng lại.

Hoa Lan nhỏ không kịp dừng, đâm sầm vào lưng hắn. Nàng ngẩng đầu lên, thấy hắn đang nhìn về phía một cửa tiệm bên đường. Hoa Lan nhỏ nhận ra, đây chính là nơi Đông Phương Thanh Thương đã dùng hạt châu pháp lực do mình ngưng tụ để mua Cốt Lan.

“Đại ma đầu?”

Hắn chẳng buồn để tâm, quay người đi thẳng về phía cửa tiệm kia.

Lúc này, ông chủ vẫn đang khua khua bàn tính. Phát giác có người đến gần, ông ta liền ngẩng đầu nhìn lên, sau đó đờ người ra, vội vàng thu lại bàn tính. Gương mặt vừa rồi còn cứng đờ lập tức nở một nụ cười tươi roi rói: “Ma Tôn đại nhân, ngài lại đại giá quang lâm tiểu điếm ạ?” Ông ta xoa xoa tay: “Vừa khéo, viên châu pháp lực ngài dùng lần trước đã được bán rồi. Ngài xem thử lần này còn cần gì nữa, đồ trong tiệm này tùy ngài chọn!”

Ông ta cong eo khom lưng, Hoa Lan nhỏ cảm thấy nếu có thể, chắc ông chủ này sẽ bò xuống đất liếm giày cho Ma Tôn cũng nên.

Xem ra, viên pháp châu ngưng tụ từ pháp lực của Ma Tôn đại nhân bán được khá nhiều tiền...

“Bổn tọa lần này tới chỉ muốn bán cho ngươi một thứ,” Đông Phương Thanh Thương nói.

“Bán?” Ông chủ ngây người, rồi lại vội nở nụ cười: “Ma Tôn đại nhân, ngài muốn bán gì, tiểu nhân làm sao mua được đồ của ngài?”

“Bán cho ngươi một tin tức, dùng vàng giao dịch là được.”

“Được thôi!” Ông chủ rất vui vẻ, đồng ý ngay không cần suy nghĩ: “Chuyện gì mà tiền có thể giải quyết được thì đều là chuyện đơn giản. Tiểu nhân tin rằng tin tức của Ma Tôn đại nhân nhất định đều là... he he...”

Đông Phương Thanh Thương bật cười, nụ cười vừa nham hiểm vừa xảo quyệt: “Từ thành Lâm Hải, đi về phía Đông Nam có một hòn đảo tên là núi Thiên Ẩn...” Hoa Lan nhỏ sửng sốt quay đầu nhìn hắn, nghe hắn cười lạnh: “Trên đảo đó bảo vật vô số, nhiều hơn cả chợ yêu cộng lại.”

Ông chủ nghe vậy, trong đôi mắt đục ngầu liền lóe lên tia sáng tinh anh.

Đông Phương Thanh Thương nhìn ông ta nói tiếp: “Bổn tọa có thể cho ngươi một tấm bản đồ hành trình bằng thuyền đến núi Thiên Ẩn.”

Khóe miệng Hoa Lan nhỏ giật giật.

Tên đại ma đầu này đúng là... báo thù không được thì gài bẫy người khác trả thù hộ mình sao? Đúng là dù thế nào cũng không để yên cho kẻ nào đắc tội với mình...

Nhỏ nhen hẹp hòi đến cảnh giới thượng thừa rồi...

“Ma Tôn đại nhân!” Ông chủ nhìn ra ngoài mấy lần, sau đó đóng cửa tiệm, tạm ngưng buôn bán rồi đưa tay mời Đông Phương Thanh Thương vào phòng: “Mời vào trong.”

Ma Tôn đại nhân đi vào trong, Hoa Lan nhỏ đương nhiên bị giữ bên ngoài.

Đến khi trao đổi buôn bán xong xuôi, lúc Đông Phương Thanh Thương ra ngoài, trong tay đã cầm một xấp ngân phiếu. Hoa Lan nhỏ nhìn xấp ngân phiếu có in chữ “Tiền chợ yêu”, không khỏi thắc mắc: “Ngươi cần tiền chợ yêu làm gì...”

Hắn không dừng bước mà cứ thế đi thẳng một mạch, chỉ liếc mắt nhìn Hoa Lan nhỏ: “Mua đồ.”

Hoa Lan nhỏ cũng ngoan ngoãn bước theo: “Ngươi mua đồ mà cũng dùng tiền sao... Đại ma đầu ngươi cũng biết tuân thủ lý lẽ như vậy thật hiếm thấy...”

Nghe lời giễu cợt của nàng, Ma Tôn đại nhân hiếm khi không sa sầm nét mặt, chỉ cong khóe môi đáp trả: “Thỉnh thoảng bổn tọa cũng muốn tuân thủ quy tắc của thế gian một lần.”

Hoa Lan nhỏ bĩu môi: “Thật ra ngươi chỉ mượn tay những thương nhân tham lam của chợ yêu để gây sự với Thiên Ẩn Lang Quân thôi chứ gì...”

Ma Tôn đại nhân cười khẽ, coi như ngầm thừa nhận.

Đang nói thì hai người đã đi tới quầy binh khí. Hắn vén màn cửa bước vào, Hoa Lan nhỏ theo sau, lại một lần nữa va vào lưng hắn khi hắn đột ngột dừng lại. Tức thì nàng cảm nhận được toàn thân hắn tỏa ra sát khí nồng đậm.

Hoa Lan nhỏ từ sau lưng Đông Phương Thanh Thương thò đầu nhìn vào. Những người trong tiệm binh khí đều đang ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng và hắn. Sóc Phong kiếm mà hắn cắm ở đây trước khi rời đi đã mất tích, chỉ để lại trên mặt đất một cái lỗ còn đóng băng.

Đông Phương Thanh Thương nhướng mày, ánh mắt đảo một vòng quanh từng người ở đây: “Kẻ nào có thể động vào Sóc Phong kiếm?”

Những người thợ đều bị sát khí của Ma Tôn trấn áp, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Một lúc lâu sau, cuối cùng có một đại hán vạm vỡ đang rèn sắt lên tiếng trả lời: “Thanh hàn kiếm đó bị Điện hạ lấy đi rồi...”

Điện hạ? Chủ nhân chợ yêu? Đông Phương Thanh Thương nhớ lại nam nhân ngồi xe lăn mà hắn từng gặp trước đó. Hắn chau mày: “Chủ nhân chợ yêu ở đâu?”

“À...” Đại hán hơi do dự không dám trả lời, y nhìn quanh quất một lượt, cũng không ai dám lên tiếng.

Đông Phương Thanh Thương nheo mắt. Đúng lúc này, Hoa Lan nhỏ bỗng nghe thấy sau lưng truyền tới một giọng nữ: “Ma Tôn đại nhân.”

Hoa Lan nhỏ quay đầu, một nữ nhân áo tím đang cúi đầu đứng cạnh cửa: “Ma Tôn đại nhân, biết Đại nhân lại quang lâm chợ yêu, Chủ thượng phái tiểu nữ tới đây đón Đại nhân đến Lục Tuyết điện để trò chuyện.”

“Bổn tọa chưa bao giờ trò chuyện với ai.”

Đối diện với lời nói lạnh lùng của Đông Phương Thanh Thương, nữ nhân áo tím không chút cảm xúc, chỉ cúi đầu nói: “Chủ thượng sợ hàn khí của Sóc Phong kiếm tổn hại người khác nên đã tới đây lấy kiếm đi, hiện giờ đang giữ trong Lục Tuyết điện. Nếu Đại nhân muốn lấy Sóc Phong kiếm thì đành phải dời bước tới đó.”

Đông Phương Thanh Thương nhướng mày: “Muốn uy hiếp bổn tọa?” Hắn cười lạnh: “Cũng có chút dũng khí đấy.”

Nữ nhân áo tím khẽ nghiêng người, cung kính: “Mời Ma Tôn.”

Nếu Sóc Phong kiếm ở đó, đương nhiên Đông Phương Thanh Thương phải tới đó.

Hoa Lan nhỏ và hắn theo nữ nhân áo tím đi qua khu chợ yêu dưới đáy hồ. Khi đến cửa chợ yêu, kết giới bao bọc cả đáy hồ mở ra năm cánh cửa. Bốn cánh cửa trái phải đều có người ra vào, chỉ có cánh cửa chính đóng chặt. Mãi cho đến khi nữ nhân áo tím bước tới phía trước, cánh cửa nâu đỏ kia mới chậm rãi mở ra.

Nữ nhân áo tím dẫn đường, bước vào thông đạo tối om phía trước.

Từ sau khi ở núi Thiên Ẩn, Hoa Lan nhỏ bỗng nhiên vô thức phản cảm với bóng tối mịt mùng như thế này, nàng đứng ở cửa không dám bước vào.

Đông Phương Thanh Thương khựng lại, quay đầu hỏi: “Lại sao nữa?”

Hắn nhạy bén nhận ra sự ngập ngừng của nàng, khiến Hoa Lan nhỏ hơi kinh ngạc: “Không...”

Đông Phương Thanh Thương nhìn xuống tay nàng: “Vậy ngươi kéo bổn tọa làm gì?”

Hoa Lan nhỏ ngây người, cúi đầu nhìn xuống. Lúc này nàng mới phát hiện, từ khi nữ nhân áo tím xuất hiện đến nay, nàng vẫn luôn kéo tay áo hắn... Chả trách nàng vừa dừng bước, hắn cũng dừng theo ngay lập tức...

Hoa Lan nhỏ vội xua tay: “Ta chỉ... ngứa tay thôi!”

Hắn liếc nhìn nàng một cách chế giễu, sau đó nắm lấy tay nàng, kéo nàng đi vào bóng tối.

Thế nhưng không ngờ, qua cánh cửa tối om kia lại không phải là một con đường dài hẹp sâu hun hút, mà bên trong cánh cửa là cảnh hoa thơm chim hót, ánh nắng rạng ngời. Mặt đất mọc đầy cỏ xuân, hoa dại giấu mình trong kẽ đá khẽ đung đưa. Trên đầu trời xanh mây trắng, gió ấm dìu dịu...

Họ... đến đất liền rồi sao?

Từ khi gặp Đông Phương Thanh Thương, Hoa Lan nhỏ không ngừng bôn ba trốn chạy khắp nơi, bị nhốt trong ngục, tới Minh phủ. Trước đó còn trải qua chuyện “trâu đất trở mình” và “sóng to gió lớn” rợn người nhất trong cuộc đời. Nàng đã quá lâu không được nhìn thấy cảnh tượng đẹp đẽ hài hòa đến vậy, hơn nữa trong cảnh hoa thơm chim hót này dường như còn có sức hấp dẫn hư hư thực thực, dẫn dụ nàng đi sâu vào trong hơn nữa.

Nhất thời tâm thần Hoa Lan nhỏ bị thu hút, nàng buông tay Đông Phương Thanh Thương ra, đi về phía trước mấy bước, nhưng lập tức bị hắn kéo vạt áo nàng lại, xách về.

“Đừng chạy lung tung, là huyễn cảnh.”

Câu nói này khiến nàng sực tỉnh. Hoa Lan nhỏ ngây người nhìn về phía sau, bên kia cánh cửa, khu chợ yêu huyền ảo vẫn còn rất rõ ràng. Chỉ cách một cánh cửa mà khác biệt lớn đến vậy, ngoại trừ là huyễn cảnh dùng pháp lực dựng nên thì chắc không còn cách giải thích nào khác.

Dùng lý trí suy nghĩ một chút là biết ngay, ở Côn Luân này làm sao lại có cảnh sắc nắng xuân rạng ngời đến vậy được? Ắt hẳn là pháp thuật ở đây đã khiến nàng mất đi tâm trí.

Nàng bị huyễn cảnh giày vò đã quá đủ rồi, liền hất đầu để giữ mình tỉnh táo.

Nữ nhân áo tím thấy hai người đã đi vào, cúi đầu dẫn hai người bước qua thảm cỏ xanh tiến vào bên trong.

Lên đến một dốc núi, Hoa Lan nhỏ đưa mắt nhìn. Khắp nơi đều là cỏ xanh mươn mướt, trên mặt đất có dòng nước chảy qua, xa xa thấp thoáng một ngôi nhà, trông vô cùng đơn sơ, hệt như một ngôi nhà có thể thấy ở bất kỳ nơi hoang dã nào trên thế gian.

Chủ nhân chợ yêu xây dựng huyễn cảnh này để sống ở một nơi đơn sơ vậy sao?

Hoa Lan nhỏ dường như không thể tin nổi, nhưng bỗng nhiên nàng cảm thấy Cốt Lan trên cổ tay phải khẽ cử động. Hoa Lan nhỏ đưa tay lên nhìn, Cốt Lan lại không có điều gì khác lạ, giống như ban nãy chỉ là ảo giác của nàng.

Sau khi đi qua thảm cỏ xuân và hoa dại trong chốc lát, cuối cùng hai người đã tới trước tiểu viện.

Hoa Lan nhỏ nhìn cánh cửa viện đơn sơ kia, lòng thầm tự hỏi, một nơi như thế này tại sao lại đặt cái tên lạnh giá như Lục Tuyết điện chứ...

Trong vi���n không có ngưỡng cửa. Hoa Lan nhỏ và Đông Phương Thanh Thương bước vào trong, từ phòng chính có một người đi ra, chỉ là người này ngồi trên xe lăn.

Khoảnh khắc Hoa Lan nhỏ nhìn thấy Chủ nhân chợ yêu, có lẽ là ảo giác của nàng, ánh mắt đầu tiên của y cũng đặt lên người nàng. Bốn mắt giao nhau, nàng tựa như nhìn thấy ánh mắt cuồng nhiệt trong mắt y.

Cũng vào lúc này, cổ tay Hoa Lan nhỏ nhói đau.

Là Cốt Lan đâm nàng một phát.

Hoa Lan nhỏ suýt xoa hít một hơi khí lạnh. Đông Phương Thanh Thương quay đầu nhìn nàng, nhưng thấy trong mắt hắn không chút phòng bị, nàng biết xung quanh không có sát khí. Vậy vừa rồi chắc không phải Cốt Lan cảm nhận được sát khí mà phòng ngự, chỉ là...

Nàng vô tình đè lên Cốt Lan nên mới bị đâm sao...

Hoa Lan nhỏ thấp giọng lầm bầm: “Cốt Lan, sao mi lại đâm ta.”

Đông Phương Thanh Thương nghe vậy cũng không để ý tới nàng nữa, quay đầu nhìn Chủ nhân chợ yêu, thẳng thắn hỏi: “Sóc Phong kiếm ở đâu?”

Chủ nhân chợ yêu ho mấy tiếng: “Sóc Phong kiếm hàn khí quá nặng, để ở quầy binh khí dễ tổn hại người khác. Tại hạ đã lấy nó ra, chờ Ma Tôn tới lấy lại từ lâu rồi.” Nữ nhân áo tím giúp y đẩy xe lăn sau lưng trông giống hệt nữ nhân áo tím đã dẫn họ tới đây. Y vừa nói vừa vẫy tay, hai nữ nhân áo tím trong viện cùng hóa thành hai con bướm tím lấp lánh đôi cánh, bay ra khỏi sân.

Chủ nhân chợ yêu không hề làm khó Đông Phương Thanh Thương, đưa tay chỉ căn phòng nhỏ bên cạnh: “Tại hạ tạm để kiếm ở căn phòng đó, Ma Tôn có thể lấy nó đi.”

Đông Phương Thanh Thương nghe vậy khẽ nhướng mày, không tin y thật sự dễ dàng để mình lấy kiếm đi như vậy. Nhưng y vẫn để mặc hắn đi vào phòng, cũng không nói lời nào.

Có điều ánh mắt y lại hư hư thực thực dừng trên người Hoa Lan nhỏ.

Ban đầu Hoa Lan nhỏ không cảm thấy có gì không ổn. Đến khi Đông Phương Thanh Thương lấy Sóc Phong kiếm ra, Chủ nhân chợ yêu mới dời mắt đi. Nàng bỗng nhiên cảm giác được tại sao cảm giác này lại quen thuộc đến vậy.

Là vì...

Trước đó Thiên Ẩn Lang Quân cũng nhìn nàng như vậy...

Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free