(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 42: Quyển 2 - Chương 42
Ma Tôn đại nhân lẫy lừng uy hiếp Hoa Lan nhỏ một tiếng rồi bất tỉnh nhân sự.
Hắn thiếp đi rất nhanh, nhưng Hoa Lan nhỏ lại mệt mỏi đến nỗi không tài nào chợp mắt, nàng tỉnh táo đến mức chỉ thấy buồn chán.
Trên hoang đảo này, khắp nơi chỉ toàn là đá, đến một ngọn cỏ cũng chẳng mọc nổi. Hoa Lan nhỏ đi một vòng quanh đảo, cuối cùng đành quay về bên cạnh Đông Phương Thanh Thương. Nàng nhìn gương mặt đẹp đến quá đáng của hắn, đến khi nhàm chán thì cũng nằm xuống bên cạnh mà ngủ thiếp đi.
Sau một đêm, sáng hôm sau Hoa Lan nhỏ bị ánh nắng chói chang đánh thức. Vừa mở mắt, nàng đã suýt mù vì nắng.
Những mỏm đá sẫm màu xung quanh cũng bắt đầu nóng ran theo mặt trời càng lúc càng lên cao.
Hoa Lan nhỏ quay đầu nhìn người bên cạnh đang nằm thẳng cẳng trên mỏm đá, thầm nghĩ như vậy thì không ổn. Nếu cứ để hắn nằm trên mặt đất bị nung nóng thế này, đến khi tỉnh lại chắc hắn cũng thành một đại ma đầu khô đét mất.
Một đại ma đầu xác khô mà ra ngoài thì chẳng phải càng đáng sợ hơn sao...
Hoa Lan nhỏ thoáng suy nghĩ, rồi đội nắng đi về phía mấy hòn đá trên đảo. Nàng xem xét kỹ càng một hồi, cuối cùng cũng tìm được một hang đá có thể che chắn ánh nắng gay gắt.
Nàng lại quay về, đỡ cánh tay Đông Phương Thanh Thương lên, vừa lôi vừa kéo hắn về phía hang đá. Đến lúc xong xuôi, Hoa Lan nhỏ mệt mỏi thở dốc như một con chó, áo quần hắn cũng bị cọ rách vài chỗ.
Hắn bị Hoa Lan nhỏ vứt xoàng xĩnh xuống đất, mặc kệ tư thế kỳ quặc và mái tóc trắng rũ rượi trên mặt, trông cứ như một xác chết bị bỏ rơi...
Đương nhiên, nếu có ai đó nhìn thấy cảnh này thì cũng chẳng biết đầu đuôi ra sao, mà Hoa Lan nhỏ cũng chẳng buồn bận tâm.
Nàng buồn chán canh giữ Đông Phương Thanh Thương, thấy mặt trời đã mọc hai lượt rồi mà hắn vẫn chưa tỉnh lại. Nhìn đôi mắt nhắm nghiền, sờ hơi thở yếu ớt trên mũi hắn, nàng bắt đầu nghĩ rằng có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa.
Hoa Lan nhỏ nhìn bãi đá bên ngoài thầm nghĩ, bụng dạ đại ma đầu này đúng là chứa đầy mưu sâu kế hiểm, mà trên cái hòn đảo toàn đá thế này, nàng đào một mảnh đất để chôn hắn cũng chẳng biết đào ở đâu.
Suốt ngày buồn chán canh giữ hắn thế này cũng không phải là cách hay, thế là Hoa Lan nhỏ bắt đầu nghĩ cách tìm thú vui.
Nàng muốn ra biển câu cá nhưng lại không có cần câu. Thế là nàng dùng ánh mắt hung dữ nhất nhìn chằm chằm tay trái Đông Phương Thanh Thương, sau đó làm động tác như muốn bóp cổ hắn, chờ Cốt lan trên tay hắn mọc ra sợi mây. Ấy thế nhưng, dù nàng hù dọa Ma Tôn rất lâu mà Cốt lan vẫn không có động tĩnh. Hoa Lan nhỏ cáu giận, đứng dậy giơ chân đá vào hòn đá trước mặt hắn.
Nhưng vừa đá xong, Cốt lan trên tay hắn bỗng dưng cử động, mọc ra một sợi mây dài, dừng lại ngay trước mặt Hoa Lan nhỏ, suýt chút nữa thì đâm rách tròng mắt nàng.
Hoa Lan nhỏ sững sốt đờ người. Một lúc sau nàng mới lùi lại một bước, khom người bẻ sợi mây xuống, rồi lựa chọn vài sợi tóc của Đông Phương Thanh Thương, tỉ mỉ bứt cả gốc lẫn ngọn, thắt nút và cột lên đầu sợi mây.
Nàng cắm cần câu tự chế ra khỏi hang đá, chọn một hòn đá trên mặt đất đầy đá, cố gắng mài suốt buổi sáng để làm ra một lưỡi câu rồi treo lên cần câu.
Cần câu Hoa Lan nhỏ tự chế đã thành công mỹ mãn.
Hoa Lan nhỏ đi đến chỗ những mỏm đá sát bờ biển bắt mấy con cua. Nàng đặt chúng lên mỏm đá đập nát làm mồi rồi rải xuống biển, móc một chút lên lưỡi câu, sau đó ngồi trên bờ biển vừa ngáp vừa chờ cá cắn câu.
Không biết ông trời thương xót hay Hoa Lan nhỏ quá may mắn, nàng đã câu được ba con cá bằng cần câu có một không hai của mình.
Cơ thể Tức nhưỡng này của Hoa Lan nhỏ vốn không cần ăn, tuy nhiên lúc này đây nàng thật sự quá buồn chán. Nàng muốn mổ mấy con cá này đặt trên mỏm đá phơi nắng, nhưng lại không tìm được thứ gì giống dao, bèn nhìn về phía Đông Phương Thanh Thương, sau đó ôm cá chạy sang.
Hoa Lan nhỏ ngồi bên cạnh, cầm móng tay hắn lên, dùng móng tay nhọn của hắn rạch lên bụng cá. Bụng cá lập tức bị rách một đường.
Nàng nhìn thấy mà rợn cả người, sau đó lại theo cách cũ, dũng cảm xử chết con cá thứ hai.
Đến khi Đông Phương Thanh Thương tỉnh lại, nhìn bàn tay đầy máu tanh của mình, hắn sửng sốt. Ra khỏi hang động, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là thấy ngay kẻ đầu sỏ đang ở ngoài kia vừa câu cá vừa ngủ gục, bên cạnh nàng còn phơi mấy con cá. Dù là một đại ma đầu, hắn cũng không kìm được khóe miệng co giật.
Tiểu... tiểu hoa yêu này thật sự chẳng coi hắn ra gì!
Hắn đi đến sau lưng Hoa Lan nhỏ, nàng vẫn đang ngủ gật gà gật gù. Nhìn thấy cần câu trong tay nàng, trán Đông Phương Thanh Thương nổi gân xanh. Hắn lại nhìn xuống nước, một con Ma xà dưới biển đang cắn cá mắc vào cần câu của Hoa Lan nhỏ, lưỡi câu chìm chìm nổi nổi, không biết nó đã bị treo bên dưới từ bao lâu rồi...
Ma Tôn đại nhân liền không khách sáo đập vào gáy Hoa Lan nhỏ: “Cá cắn câu rồi kìa.”
Hoa Lan nhỏ giật mình, vô thức kéo cần câu lên. Ma Tôn đưa tay tóm lấy dây câu làm từ tóc mình, mặt không đổi sắc gỡ cá xuống.
Lúc này Hoa Lan nhỏ mới sực nhớ: “Đại ma đầu, ngươi tỉnh rồi à!”
Sắc mặt nàng đỏ hồng, đôi mắt long lanh, xem ra hắn thức tỉnh khiến nàng rất vui.
Đông Phương Thanh Thương nhìn nàng, sau đó dời mắt: “Mấy hôm nay coi như ngươi cũng ngoan ngoãn.”
Hoa Lan nhỏ bĩu môi: “Đến đây rồi thì ta còn đi đâu được nữa.”
Hắn nhìn cá nàng phơi khô dưới đất, hỏi: “Ngươi đói à?”
Hoa Lan nhỏ lắc đầu: “Phơi chơi thôi.” Nàng quan sát Đông Phương Thanh Thương từ trên xuống dưới: “Ngươi hết đau rồi sao?”
“Đau, nhưng đã bị áp chế rồi. Chú thuật cũng yếu đi.” Hắn cười lạnh: “Chú thuật này lợi hại như vậy, kiên trì đến giờ cũng coi như chúng có bản lĩnh. Cứ tiếp tục nữa thì kẻ thi chú nhất định sẽ bị phản phệ.”
Hoa Lan nhỏ nhìn đôi mắt đỏ tươi lập lòe sát khí kia, thầm nghĩ sau này khi hắn quay lại Ma Giới ắt hẳn sẽ khơi dậy một trận mưa gió máu tanh mất thôi...
Đông Phương Thanh Thương bỗng cất tiếng gọi: “Đại Dữu!”
Mặt đất dưới chân rung chuyển, Hoa Lan nhỏ quay đầu, Ma xà lại xuất hiện. Nó ngoan ngoãn đặt đầu lên tảng đá, phủ phục dưới chân Ma Tôn, cúi đầu nhắm mắt.
Hoa Lan nhỏ bỗng cảm thấy, con rắn khổng lồ trông có vẻ oai phong lẫm liệt này, sao ở chỗ đại ma đầu lại có vẻ... nịnh bợ đến thế chứ...
Đông Phương Thanh Thương giẫm lên đầu Ma xà rồi bước lên lưng nó: “Đi chợ yêu Côn Luân.”
Hoa Lan nhỏ bất động nhìn theo bóng hắn. Đông Phương Thanh Thương chợt dừng bước, quay đầu lại nheo mắt nhìn nàng: “Lại đang toan tính gì nữa?”
Hoa Lan nhỏ vội xua tay, rồi nàng cũng đạp lên đầu Đại Dữu, sau đó xiêu xiêu vẹo vẹo trèo lên. Lúc đang cựa quậy, một bàn tay bỗng đưa tới trước mặt nàng. Hoa Lan nhỏ ngây người, ngẩng đầu nhìn. Bóng lưng hắn ngược sáng, trong đôi mắt đỏ tươi không hề có chút cảm xúc, nhưng lại phản chiếu bóng hình nàng.
Hoa Lan nhỏ cụp mắt, đặt tay mình vào tay hắn.
Lòng bàn tay ấm lên, sau đó bị siết chặt. Nàng được hắn kéo lên lưng Đại Dữu.
Hoa Lan nhỏ ngồi phía sau, nhìn bóng hắn và mái tóc dài bị gió thổi tung. Thi thoảng, mấy lọn tóc bạc bay đến trước mặt nhẹ nhàng cọ vào má nàng, dịu dàng như đang vuốt ve. Hoa Lan nhỏ bỗng thầm cảm thấy, nếu như đại ma đầu này mà biết dịu dàng, chắc hẳn sẽ là một tình lang vô cùng hoàn mỹ...
Hoa Lan nhỏ giật mình đờ người trước ý nghĩ bất chợt của chính mình.
Nàng... vừa rồi nàng đã... đặt Ma Tôn cạnh hai chữ “tình lang”!
Nàng... điên rồi sao?
Trong lúc Hoa Lan nhỏ đang kinh ngạc với chính bản thân mình, giọng nói của Đông Phương Thanh Thương đột nhiên vang lên: “Tiểu hoa yêu!”
“Hả?”
Hắn khẽ nghiêng mình: “Đưa tay cho ta.”
Hoa Lan nhỏ sững sốt lặp lại: “Hả?”
Giống như mất kiên nhẫn, Đông Phương Thanh Thương đưa tay tóm lấy tay phải của nàng. Sau đó cổ tay Hoa Lan nhỏ nhói đau, Cốt lan từ cổ tay hắn bò sang, biến thành một chiếc vòng quấn quanh cổ tay nàng.
Hắn buông Hoa Lan nhỏ ra, dáng vẻ như không định nói gì thêm nữa.
Hoa Lan nhỏ ngây người nhìn Cốt lan trên cổ tay mình, sau đó ngơ ngác nhìn hắn hỏi: “Tại sao lại cho ta?”
Nếu không phải nhờ vật này, trong thời gian mất pháp lực, không biết hắn thê thảm ra sao. Một vật phòng thân quan trọng như vậy mà hắn lại cho nàng sao?
“Bổn tọa đã tìm lại pháp lực. Tuy chú thuật vẫn còn nhưng không thể dễ dàng sử dụng, dù vậy phòng thân thì không thành vấn đề, không cần nó nữa. Nhưng ngươi thì cần.”
Hoa Lan nhỏ thoáng im lặng rồi gật đầu: “Cũng đúng, cơ thể Tức nhưỡng này rất quý giá, không thể để hư hại.”
Đông Phương Thanh Thương nghe vậy, nghiêng đầu nhìn Hoa Lan nhỏ. Thấy nàng đang cúi đầu chơi đùa Cốt lan trên tay, hắn quay lại, thoáng im lặng rồi nói: “Không chỉ Tức nhưỡng, ngươi cũng cần được bảo vệ.”
Hoa Lan nhỏ sững sốt.
“Bổn tọa hứa với ngươi sẽ tìm cho ngươi một cơ thể khác, vậy thì trước đó sẽ không để ngươi gặp bất cứ chuyện gì.” Đông Phương Thanh Thương không quay đầu, chỉ để lại cho Hoa Lan nhỏ một bóng lưng lạnh lùng, nhưng lời hắn nói ra không còn lạnh lẽo như thường ngày: “Bởi vậy ngươi chỉ cần yên tâm ở bên cạnh bổn tọa là được.”
Ý của lời này Đông Phương Thanh Thương đã từng nói, nhưng lúc đó Hoa Lan nhỏ nghe lại chẳng có cảm giác gì...
Ấy thế nhưng lúc này đây nó lại khiến cảm xúc nàng xôn xao.
Nàng cúi đầu vén tóc ra sau tai, sau đó gật đầu khe khẽ: “Ờ.”
Tốc độ của Đại Dữu rất nhanh.
Lúc đến chợ yêu Côn Luân vẫn còn là buổi chiều. Khi ngang qua khu phố chính của chợ yêu Côn Luân trên bờ, Đại Dữu bay rất thấp.
Người bên dưới cảm giác được ma khí nặng nề ùa tới, ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn, rồi rần rần hoảng hốt kêu la. Hoa Lan nhỏ nhìn xuống, trông thấy những người tu tiên và yêu quái đang mua bán bên dưới, còn có một số người của Ma tộc trà trộn trong đó, tất cả đều đang chăm chú nhìn họ.
Hoa Lan nhỏ ngại ngùng: “Như vậy có phô trương quá không...”
Câu chưa nói hết, hồ băng đã xuất hiện trong tầm mắt.
“Bám chặt vảy rắn.” Đông Phương Thanh Thương vừa nhẹ giọng nói, Hoa Lan nhỏ đã thấy đầu Đại Dữu đập xuống hồ băng, phá băng mà đi. Lúc nàng cảm thấy mình sắp bị hất tung, một bàn tay bỗng tóm lấy eo nàng ôm chặt. Sau đó, nàng chỉ kịp thấy xung quanh mình bọt nước không ng���ng văng lên. Khi nhắm mắt rồi mở ra lần nữa, Đông Phương Thanh Thương đã đưa nàng xông vào kết giới đáy hồ chợ yêu, đáp xuống chính giữa khu chợ này.
Âm thanh náo nhiệt xung quanh liền trở nên chết lặng. Yêu quái bán yếm Thiên hương vẫn còn đứng đó, đại thúc bán thuốc bên kia cũng ngưng tay, tất cả mọi người đều đang trân trân nhìn hai người họ.
Hoa Lan nhỏ ngẩng đầu nhìn lên. Đại Dữu bị cản bên ngoài kết giới, nhưng nó cũng không hề vội, một mình nhàn nhã bơi đi bơi lại chơi trong hồ, khiến mặt đất khu chợ yêu dưới đáy hồ loang loáng bóng nó bơi lượn. Cơ thể khổng lồ như một con rồng của nó khiến cho ai nấy đều có cảm giác bức bối.
Hoa Lan nhỏ ái ngại, nàng gãi đầu: “Mọi người... cứ tiếp tục đi. Bọn ta tới lấy đồ thôi.”
Vừa dứt lời, nàng liền bị Đông Phương Thanh Thương kéo đi về phía quầy binh khí.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.