Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ma Tồn - Quyển 2 - Chương 34

Lúc chiều tối, Thiên Ẩn lang quân mang đến cho Hoa Lan nhỏ một cơ thể mới.

Thế nhưng, từ khi được Đông Phương Thanh Thương cho biết điểm kỳ lạ của núi Thiên Ẩn, Hoa Lan nhỏ chẳng thể nào giữ vẻ mặt bình thản khi đối diện với nụ cười ôn hòa của y nữa.

Nàng nhìn cơ thể đất sét Thiên Ẩn lang quân đưa tới một hồi lâu rồi hỏi một cách vòng vo: “Tóc cũng dùng đất sét nặn thành sao?”

Thiên Ẩn lang quân cười dịu dàng đáp: “Phải, tốn không ít công phu.”

“Cơ thể tinh xảo như vậy, chắc không dễ làm chút nào, vậy mà Lang quân lại làm nhanh đến thế...”

“Vì trước đó đã có hình người nặn sẵn, chỉ cần sửa đổi chi tiết một chút là được.”

Câu trả lời thẳng thắn của Thiên Ẩn lang quân khiến Hoa Lan nhỏ không kịp phản ứng, nàng sửng sốt nhìn y. “Trước đó đã có hình người? Trước đó ngài nặn những hình người đất sét này làm gì? Lẽ nào...” Hoa Lan nhỏ thì thầm nói ra suy đoán của mình. “Ngài còn hồn phách khác định bỏ vào trong đó sao?”

Vừa dứt lời, Hoa Lan nhỏ lạnh người.

Nếu thật đúng như nàng đoán, há chẳng phải trên đảo này có những linh hồn vất vưởng? Đó chẳng phải là... ma sao...

Thiên Ẩn lang quân nghe vậy thoáng im lặng, chốc sau cười nói: “Ta làm gì có hồn phách khác để bỏ vào. A Lan cả nghĩ rồi.” Y khựng lại rồi nói tiếp: “A Lan có thích cơ thể này không? Hay là trước khi Đông Phương huynh nặn xong cơ thể, nàng hãy ở tạm trong bình Nạp hồn đi?”

Đông Phương là tên Hoa Lan nhỏ cho Thiên Ẩn lang quân biết, nàng không dám nói tên đầy đủ của Đông Phương Thanh Thương. Cho dù người ở nhân giới rất ít ai biết tên họ Ma Tôn, nhưng Hoa Lan nhỏ vẫn cẩn thận.

Nàng nghe Thiên Ẩn lang quân nói vậy, lập tức lắc đầu.

Bình Nạp hồn vừa tối vừa nhỏ, chẳng thấy ánh sáng, Hoa Lan nhỏ không muốn vào đó chút nào. Hơn nữa, ở trong bình Nạp hồn, lại còn có thể bị Thiên Ẩn lang quân xách đi khắp nơi bất cứ lúc nào, thì làm sao nàng có thể “âm mưu” gì đó với đại ma đầu đây?

So với Thiên Ẩn lang quân, dù sao Hoa Lan nhỏ cũng tin Đông Phương Thanh Thương hơn một chút.

Suy đi tính lại, Hoa Lan nhỏ vội nói: “Không không, cơ thể này tốt lắm, đẹp hơn cơ thể ta dùng hiện giờ nhiều.” Nói xong nàng nhập vào cơ thể mới nhẹ nhàng như một làn khói.

Lúc hồn phách Hoa Lan nhỏ nhập vào khối đất sét, khối đất sét trắng xám cứng đờ bắt đầu dần dần mềm ra, da dẻ trở nên mịn màng, mắt dần dần trở nên có thần, khí tức đều đặn bắt đầu luân chuyển trong cơ thể, sau đó những ngón tay nặn từ đất sét cử động.

Hoa Lan nhỏ há miệng: “Phù... có tay có chân vẫn tiện hơn.”

Thiên Ẩn lang quân chứng kiến cả quá trình, cười nhẹ. “Đương nhiên rồi.” Trong đôi mắt nheo lại của y ánh lên những cảm xúc khó lường.

Lúc Hoa Lan nhỏ đang tập trung thích ứng với cơ thể mới, Thiên Ẩn lang quân bên cạnh hờ hững hỏi: “Hiện giờ Đông Phương huynh đi đâu rồi?”

“Trước đó hắn nói ra ngoài đi dạo.” Hoa Lan nhỏ cong cánh tay nắm chặt, bỗng như sực tỉnh, đảo mắt đáp: “Ngài yên tâm, hắn không phải là người tham lam bảo vật tiền tài, không lấy bảo vật của ngài... đâu...” Trán Hoa Lan nhỏ toát mồ hôi, vì nàng không dám chắc đại ma đầu có gây ra chuyện gì không.

Ai kêu hắn là đại ma đầu chứ, hành vi cử chỉ chẳng có chút nguyên tắc nào...

Thiên Ẩn lang quân bật cười: “Với tầm vóc của Đông Phương huynh, e rằng chẳng có thứ gì trên núi Thiên Ẩn của ta lọt vào mắt hắn đâu. Nhưng mà...” Ánh mắt Thiên Ẩn lang quân sắc bén nhìn Hoa Lan nhỏ: “Ta lại hiếu kỳ, nàng là Lan hoa tiên linh, tại sao lại đi chung với người của Ma giới?”

Hoa Lan nhỏ chầm chậm suy nghĩ rồi thở dài: “Lúc ban đầu ta bị hắn chiếm cơ thể...”

“...”

Cho dù bình tĩnh đến mấy như Thiên Ẩn lang quân, lúc nghe thấy câu này cũng không khỏi sửng sốt.

Hoa Lan nhỏ thấy vẻ mặt y, nhận ra ý nghĩa khác trong câu nói của mình, sau đó vội vã xua tay: “Không phải, ngài hiểu lầm rồi, không phải như ngài nghĩ đâu. Quan hệ giữa ta với Đông Phương... thật ra rất đơn thuần.”

Tuy Hoa Lan nhỏ nói đơn thuần, nhưng vẻ mặt nàng lại lộ rõ sự lúng túng, Thiên Ẩn lang quân bất giác cười: “Theo ý của A Lan, nàng và Đông Phương huynh không phải là quan hệ giữa tên bạc tình và cô nương si tình.”

“Hả?” Hoa Lan nhỏ ngây người, tim bỗng đập nhanh một nhịp: “À... Chuyện đó à... Chuyện đó ta nói đùa thôi. Ta và hắn... so với quan hệ đó, bọn ta giống kẻ thù hơn.”

“Nếu vậy... Ta có thể yên tâm rồi.”

“Cái gì?”

Thiên Ẩn lang quân cúi người, dịu dàng nhẹ giọng thì thầm bên tai Hoa Lan nhỏ, hơi thở phả vào tóc mai nàng: “Nếu vậy ta vẫn có cơ hội giữ nàng lại, như những bảo vật quý giá khác của ta.”

Hoa Lan nhỏ ngây người nhìn Thiên Ẩn lang quân.

Lời y... có ý gì...

“Ta là... bảo vật sao?” Giọng nàng run rẩy.

“Đúng vậy.”

“Bảo vật gì...”

“Có lẽ là bảo vật có thể giúp ta đạt thành ước nguyện.” Thiên Ẩn lang quân xoa đầu Hoa Lan nhỏ: “Tối nay ngủ sớm đi, mấy ngày qua trong Mê trận chắc đã làm nàng sợ hãi nhiều rồi.”

Hiện giờ nàng mới thật sự sợ hãi đó...

Nàng không tài nào ngủ được, sau khi Thiên Ẩn lang quân rời khỏi phòng, Hoa Lan nhỏ vội vã chạy đi tìm Đông Phương Thanh Thương. Nhưng đến sân viện của hắn, Hoa Lan nhỏ mới phát hiện lúc này hắn vẫn chưa về, nàng đành đứng đợi ở cửa.

Cứ chờ, chờ mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Lúc Đông Phương Thanh Thương một mình quay về trong đêm thì thấy cảnh tượng Hoa Lan nhỏ đang ngủ gật tựa vào khung cửa.

Hắn đi tới bên cạnh nàng, Hoa Lan nhỏ không hề phát giác, vừa chóp chép miệng vừa ngủ, tựa như trong mơ ăn được thứ gì rất ngon. Đông Phương Thanh Thương dừng bên cạnh nàng một lúc vẫn không thấy Hoa Lan nhỏ tỉnh lại, hắn đẩy mạnh cửa vào phòng.

Hoa Lan nhỏ đang tựa cửa ngủ liền ngửa đầu về phía sau, ngã thẳng vào trong phòng.

“Ối!” Nàng kêu đau oai oái, ôm đầu tỉnh lại.

Hoa Lan nhỏ ngồi dậy xoa xoa đầu, ngoẹo cổ nhìn vào trong phòng, Đông Phương Thanh Thương đã ngồi bên bàn, rót một ly trà nguội rồi nhấp từng ngụm. Nàng nổi giận chất vấn: “Ngươi không đánh thức ta rồi mở cửa được sao?”

“Tính phòng bị quá thấp, còn trách ai được?”

Biết rõ tính tình Ma Tôn đại nhân, Hoa Lan nhỏ ôm đầu lầm bầm mấy câu nhưng không thật sự giận hắn. Nàng liếc nhìn ra ngoài cửa, rồi vội vàng chui vào phòng đóng chặt cửa lại.

“Đại ma đầu, bên ngoài có người không?”

Đại ma đầu bèn uống một hớp trà, thờ ơ trả lời: “Không.”

Có lời đáp này, Hoa Lan nhỏ mới vội vã tới ngồi bên cạnh hắn, vẻ mặt sầu khổ nói: “Đại ma đầu, rồi xong rồi, Thiên Ẩn lang quân kia thật sự định giữ ta lại! Cũng giống như những bảo vật khác của y. Y nói ta có thể giúp y đạt thành ước nguyện gì đó.”

Đông Phương Thanh Thương ngẩng đầu nhìn Hoa Lan nhỏ nhưng không vội bày tỏ ý kiến mà vẫn im lặng lắng nghe nàng kể lể: “Nếu ta thật sự là bảo vật gì đó, tại sao ta không biết? Ngay cả ta không biết, thì chủ nhân trước đây của ta cũng phải biết chứ, nhưng người ấy chưa bao giờ đối xử với ta như một món bảo vật. Ngay cả ngươi, đại ma đầu này, cũng không nhìn ra điều gì sao?”

Đông Phương Thanh Thương bật cười: “Vội cái gì, y giữ ngươi lại tất có chỗ dùng, đến lúc bị lợi dụng thì ngươi chẳng hay biết gì sao?”

“Làm sao có thể! Đến lúc đó, ta chỉ sợ chết còn không toàn thây!” Hoa Lan nhỏ thoáng suy nghĩ rồi lại nói: “Nhưng cũng kỳ lạ, nếu y thật sự muốn gây bất lợi cho chúng ta, tại sao còn bằng lòng giao Tức nhưỡng cho chúng ta chứ? Một cơ thể như ta, thì có ích lợi gì cho y cơ chứ?”

Nghe Hoa Lan nhỏ dùng hai chữ “chúng ta” để ám chỉ nàng và hắn, Đông Phương Thanh Thương đang định lên tiếng, Hoa Lan nhỏ lại ngắt lời hắn: “Thôi kệ đi, dù sao ngươi lấy Tức nhưỡng nặn cơ thể cho ta xong chúng ta sẽ đi ngay, mặc kệ y muốn làm gì thì làm.” Nói đến đây, Hoa Lan nhỏ khựng lại: “Đại ma đầu, ngươi sẽ đưa ta đi chứ?”

Hắn đảo mắt, thấy Hoa Lan nhỏ đang mở to mắt nhìn hắn, đôi mắt đen láy dưới ánh nến bàn trông càng thêm lung linh.

Đông Phương Thanh Thương thôi không nhìn nàng nữa, lắc lắc ly trà trong tay, nhìn ánh sáng phản chiếu trên mặt nước lay động, lơ đãng đáp “Ừ”.

Hoa Lan nhỏ yên lòng, gục xuống bàn, lẩm bẩm trong miệng: “Ngươi nói ước nguyện của Thiên Ẩn lang quân là gì? Rốt cuộc y muốn làm gì ta? Kể từ khi theo ngươi chạy khắp nơi, ngày càng gặp phải nhiều người và chuyện kỳ quặc, khiến đầu óc ta không theo kịp.”

Ánh mắt hắn dừng trên bóng lá trúc ngoài cửa sổ in rõ dưới ánh trăng, ngắm bóng trúc lay động, lặng thinh không nói gì.

Không lâu sau, hắn bỗng nghe hơi thở đều đều của Hoa Lan nhỏ từ bên cạnh truyền tới, cúi đầu nhìn xuống thấy nàng đã ngủ thiếp đi.

Đông Phương Thanh Thương nhướng mày, véo mặt Hoa Lan nhỏ thẳng thừng ra lệnh: “Dậy đi, về phòng mình mà ngủ.”

Hoa Lan nhỏ mở mắt, bản năng đẩy tay hắn ra, dịch sang một bên: “Không, về phòng ta không ngủ được.” Nghĩ tới bên ngoài những cái bóng kỳ quái vẫn đang bò lổm ngổm khắp nơi là Hoa Lan nhỏ lại ớn lạnh, nàng điều chỉnh tư thế, định cứ nằm bò trên bàn mà ngủ.

“Đó là chuyện của ngươi.” Đông Phương Thanh Thương vừa nói vừa kéo cánh tay Hoa Lan nhỏ, chưa kịp dùng l��c, Hoa Lan nhỏ đã nhíu mày, vừa cầu xin vừa nũng nịu nói: “Ta đâu có giành giường của ngươi, ta ngủ ở đ��y.”

Nàng bổ sung thêm: “Chỗ ngươi an toàn.”

Chỗ hắn an toàn?

Đông Phương Thanh Thương thầm nghĩ mình có nghe lầm không.

Hắn là Ma Tôn thế nhân tránh xa còn không hết, nhưng theo lời tiểu hoa yêu này, bên cạnh hắn lại trở thành nơi an toàn nhất.

Nhất thời Ma Tôn đại nhân không biết nên biểu lộ cảm xúc gì để đối phó với tiểu hoa yêu này, nhưng lúc hắn định phớt lờ cảm giác kỳ quái trong lòng để đuổi nàng ra ngoài, Hoa Lan nhỏ bỗng áp mặt vào mu bàn tay hắn, sau đó ngủ càng ngon hơn.

Ma Tôn đại nhân vô thức bất động.

Hắn nhìn đầu Hoa Lan nhỏ một hồi lâu, sau đó không hề khách sáo rút tay ra, quay về giường nằm xuống nhưng không đuổi nàng đi nữa.

Hoa Lan nhỏ lại bị hắn làm cho giật mình, bĩu môi lẩm bẩm càu nhàu mấy tiếng rồi lại nằm bò xuống ngủ say.

Nàng thật sự rất mệt, phải nghỉ ngơi cho tốt.

Nhưng có liên quan gì tới hắn? Tại sao hắn lại chịu nhường nhịn để tiểu hoa yêu nhỏ bé này chiếm cứ phòng mình?

Ma Tôn thượng cổ lừng lẫy khắp Tam giới cảm thấy đầu óc mình có vấn đề gì rồi.

Bóng trúc ngoài cửa sổ đang lay động, nhưng chỉ có bóng trúc lay động, không có tiếng gió thổi lá trúc xào xạc.

Trong đình viện rải đầy ánh trăng, Thiên Ẩn lang quân ngẩng đầu nhắm mắt đón nhận ánh trăng, lặng lẽ đắm mình trong màn đêm tĩnh mịch. Sau lưng y, bóng đen đang thuật lại không sót một chữ nào những gì Hoa Lan nhỏ vừa nói với Đông Phương Thanh Thương.

Thiên Ẩn lang quân cong môi mỉm cười: “Tiểu tiên linh tính tình vô cùng thẳng thắn.” Khi thấy bóng đen không nói thêm gì nữa, Thiên Ẩn lang quân mới hỏi: “Hôm nay người đó đi những chỗ nào trên đảo?”

“Chỉ đi quanh bờ biển một vòng.”

“Ồ?” Thiên Ẩn lang quân mở mắt: “Tuy trên người người này không cảm nhận được chút pháp lực nào, nhưng khí tức lại vô cùng kỳ dị. Sau khi giao Tức nhưỡng cho hắn phải quan sát thêm. Không được bỏ qua bất kỳ hành vi hay cử chỉ nào của hắn.”

“Dạ.”

“Ừ, không có chuyện gì thì lui xuống đi.”

Bóng đen ngập ngừng một lúc: “Lang quân, thật sự giao hết Tức nhưỡng cho kẻ từ Ma giới đó sao? Nếu hắn thất bại...”

“Nếu hắn thất bại, ta cũng chỉ cần sống như ngươi hiện giờ là được. Nhưng nếu không thử, bất luận thế nào ta cũng không cam lòng.” Y đưa tay sờ lên má, trên mặt y có một mảnh da bong ra, rơi xuống biến thành bụi đất. Y cúi đầu nhìn lớp bụi đất dưới chân: “Đi thôi, ta lại phải thay một cơ thể mới rồi.”

Ba ngày sau, Thiên Ẩn lang quân giao hết Tức nhưỡng cho Đông Phương Thanh Thương. Đông Phương Thanh Thương ra lệnh không cho phép bất kỳ ai quấy rầy, kể cả Hoa Lan nhỏ.

Sau đó hắn đem Tức nhưỡng biến ảo khôn lường ấy vào phòng, đóng cửa lại, liên tiếp mấy ngày không thấy bóng dáng đâu.

Thật ra Hoa Lan nhỏ vô cùng hiếu kỳ, ngày nào cũng chờ ngoài viện, nàng nóng lòng muốn thấy hình dáng cơ thể mới của mình, càng tò mò muốn biết rốt cuộc Đông Phương Thanh Thương, trong tình trạng không có pháp lực, sẽ nặn Tức nhưỡng thành hình hài thế nào.

So với nàng, Thiên Ẩn lang quân kiềm chế tốt hơn nhiều. Y dường như không hề quan tâm Đông Phương Thanh Thương lấy Tức nhưỡng làm gì, ngày nào cũng chỉ một mực mời Hoa Lan nhỏ đi dạo chơi trên đảo, tuy nhiên Hoa Lan nhỏ chưa nhận lời lần nào. Nàng thà mỗi ngày chờ đợi trước cửa Đông Phương Thanh Thương chứ không muốn đi đâu cả.

Chính Ngọ, Hoa Lan nhỏ ép tai vào cánh cửa viện lắng nghe động tĩnh bên trong, bỗng nghe phát ra tiếng “ầm” thật to. Nàng giật mình, lập tức bất chấp tất cả, đẩy cửa vào trong, sau đó xông vào phòng.

Trên hai chiếc bàn ghép lại trong phòng có một hình nộm đất được phủ vải trắng, Hoa Lan nhỏ nóng lòng muốn giở tấm vải trắng lên, nhưng bên cạnh bỗng truyền tới tiếng quát ngăn cản: “Không được.”

Hoa Lan nhỏ nhìn sang bên cạnh, lúc này mới thấy Đông Phương Thanh Thương đang gục dưới đất, mái tóc dài của hắn xõa bung, cơ thể co quắp, bàn tay ôm ngực, giọng hắn nghèn nghẹn, dường như đang phải chịu đựng cơn đau kịch liệt.

Hoa Lan nhỏ cũng không nóng lòng nhìn hình nộm đất nữa, vội sang dìu hắn lên. Lúc này mới thấy mắt hắn đã trở lại màu đỏ máu như trước, những ngón tay cũng mọc lại móng vuốt sắc nhọn: “Đại ma đầu, ngươi... hồi phục pháp lực rồi sao?”

“Pháp lực của bổn tọa... chưa hề biến mất.” Đông Phương Thanh Thương nói: “Chẳng qua chỉ tạm bỏ lại trong đầm nước thôi.”

Đúng rồi, trước đây, lúc Đông Phương Thanh Thương vẫn còn bị thiên lôi đánh, hắn cũng đột nhiên đau đớn như vậy. Hắn từng bảo người của Ma giới đã hạ chú thuật lên người hắn, bắt nàng cõng hắn đến đầm nước trên núi Lộc Minh để giải chú, và rồi cơn đau sẽ dứt. Nhưng cũng vào lúc đó, mắt hắn biến thành màu đen, có lẽ... pháp lực của hắn đã bị “vứt” lại vào lúc đó chăng?

Bây giờ hắn tìm lại pháp lực, vậy cơn đau do chú thuật mang tới cũng theo về rồi sao...

“Ngươi đau lắm sao?” Hoa Lan nhỏ hỏi: “Do chú thuật kia gây ra phải không? Có cách nào để ngươi không đau không?” Nàng vừa lo lắng vừa áy náy: “Xin lỗi nhé, vì phải chế tạo cơ thể cho ta nên mới như vậy...”

Đông Phương Thanh Thương chỉ nói: “Thôi ngay cái giọng khóc lóc của ngươi cho bổn tọa.”

Bị hắn quát, Hoa Lan nhỏ vội mím môi. Nàng không dám lên tiếng nữa, ngoan ngoãn nghe lời Ma Tôn đại nhân dặn dò, dìu hắn lên giường.

“Cơ thể Tức nhưỡng còn chưa thành hình, bổn tọa... sẽ hôn mê một lát.” Ma Tôn đại nhân nhắm mắt, trán toát mồ hôi, ra lệnh: “Trong thời gian này, không cho phép bất kỳ ai vào.”

Hoa Lan nhỏ gật đầu liên tục: “Được.”

Giọng hắn dần dần yếu đi: “Ngươi cũng không được... tới xem...”

Hoa Lan nhỏ gật đầu: “Được.”

Đông Phương Thanh Thương mê man. Hoa Lan nhỏ canh chừng cho hắn một lúc, sau đó ánh mắt nàng rơi vào hình nộm được phủ vải trắng. Nàng vốn không định tới xem, nhưng đăm chiêu một lúc lâu, nàng dần dần phát hiện tuy cơ thể này đã định hình, nhưng dường như hơi kỳ lạ...

Trước ngực sao không có hai gò bồng đảo vậy... Cơ thể dường như cũng hơi rộng rãi quá...

Hoa Lan nhỏ quay đầu nhìn người đang nhắm nghiền mắt, rồi lại nhìn cơ thể trên bàn. Khi đi ngang qua hình nộm, Hoa Lan nhỏ thấy có gì đó là lạ bèn ngồi xổm xuống, khẽ kéo một góc vải để nhìn vào bên trong, lòng nghĩ coi thử chút cũng không sao đâu.

Thế là nàng không nén nổi hiếu kỳ nên đã làm vậy.

Hoa Lan nhỏ vén một góc tấm vải trắng, nhìn vào bên trong, sau đó ngơ ngác.

Nàng nhìn thấy cái gì vậy nhỉ?

Từ hai chân nhìn lên, giữa hai chân lại lồi ra cái gì vậy...

Hoa Lan nhỏ cảm thấy mặt nàng nóng ran, sau đó vung tay “soạt” một tiếng, lật tung tấm vải.

Nàng nhìn cơ thể nam nhân ngực phẳng lì, eo thô, chân to, vai rộng, tay lớn trước mặt, im lặng hồi lâu, sau đó giận đến nghiến răng ken két: “Đông Phương Thanh Thương, cái đồ khốn kiếp này!”

Chả trách hắn không cho nàng nhìn! Thì ra đã nặn nàng thành nam nhân!

Cái đồ khốn kiếp này sao lại thích trêu chọc nàng đến vậy chứ?

Hoa Lan nhỏ tức tối túm lấy “cục” Tức nhưỡng giữa hai chân hình nộm, kéo mạnh xuống, chia thành hai phần, rồi vo tròn lại thành hai quả cầu đặt lên ngực, sau đó nàng thè lưỡi trêu tức Đông Phương Thanh Thương đang mê man: “Ta không bao giờ trông chờ ngươi nữa! Ta tự làm!”

Đoạn truyện này được biên tập để tri ân những cống hiến không ngừng nghỉ của truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free