(Đã dịch) Ma Tồn - Quyển 1 - Chương 27
Đối với những chuyện về núi Thiên Ẩn, Hoa Lan nhỏ chưa từng nghe Ty Mệnh nhắc đến nhiều, chưa kể đến việc nghe ngóng tin tức ở Nhân gian. Bởi vậy, nàng hoàn toàn mù tịt về chủ nhân núi Thiên Ẩn này.
Nhưng Hoa Lan nhỏ lại cảm thấy y không có vẻ gì là người xấu.
Ít nhất, y vẫn tốt bụng hơn Đông Phương Thanh Thương nhiều!
Sau khi đến núi Thiên Ẩn, Hoa Lan nhỏ càng khẳng định điều này.
Chủ nhân núi Thiên Ẩn này có dáng vẻ hiền hòa, nho nhã, đối xử với mọi người vô cùng lễ độ, cử chỉ nào cũng toát lên phong thái hơn người. Hơn nữa, y còn thần kỳ đến mức tìm cho nàng một cơ thể mới mà không hề gây khó dễ!
Hoa Lan nhỏ soi gương, xoa xoa gương mặt mềm mại, tươi tắn của mình, không dám tin, hỏi người phía sau: “Đây thật sự là cơ thể nặn từ đất sét sao?”
Thiên Ẩn lang quân ngồi bên chiếc bàn sau lưng Hoa Lan nhỏ, nhấp một ngụm trà, từ tốn nói: “Phải đó, ngay hôm qua, khi ta đưa nàng lên đảo, đã sai người nặn rồi. Thấy sao? Có giống với dung mạo nàng đã tả cho ta nghe không?”
“Giống!” Hoa Lan nhỏ véo véo mặt mình, “Rất giống! Thịt mềm, xương cứng, vỗ vào khớp cũng không lệch, sờ lâu da còn ấm nữa, đúng là giống hệt cơ thể người sống.”
Hoa Lan nhỏ cảm động đến phát khóc. Có trời mới biết nàng đã sống thế nào suốt quãng đường từ núi Lộc Minh đến thành Lâm Hải.
Sau khi rời khỏi núi Lộc Minh, nàng vốn định giả vờ tội nghiệp dọc đường, tiện thể xin đi nhờ xe ngựa của người ta đến đây. Nàng đã giả vờ thành công, cũng lên được xe ngựa. Nhưng sau khi ngồi một lúc, nàng cảm thấy xương cụt như muốn lệch, ngồi thêm một lúc nữa thì cột sống cũng vẹo, rồi suýt chút nữa thì rã rời ra. Nàng đành xuống xe đi bộ, mấy ngày đầu còn đỡ, càng đi càng cảm thấy vật vã khổ sở, thậm chí cứ đi mấy bước là đầu gối lại rời ra.
Dọc đường, nàng vừa đi vừa dừng lại để gắn tay gắn chân, khiến vô số người phàm hoảng sợ ngất xỉu.
Bây giờ nghĩ lại, quả thực quãng thời gian đó nàng đã tạo không ít nghiệt duyên.
“Nhưng mà…” Hoa Lan nhỏ nhìn mình trong gương, lòng có chút nghi hoặc. Nàng quay người lại nhìn Thiên Ẩn lang quân nói: “Chủ nhân nói với ta, ngoài Thiên đạo trời đất, không ai có quyền ban mạng sống cho người khác. Nhục thân nặn từ đất sét là vật chết, không có sinh khí. Cho dù linh hồn có chui vào cũng không thể hoạt động được. Làm sao thợ của ngài lại làm được?”
Thiên Ẩn lang quân gật đầu: “Chủ nhân nàng nói đúng, nhưng ở Thiên Ẩn sơn của ta có một thứ đặc biệt.” Thiên Ẩn lang quân tháo chiếc túi bên hông, mở ra, bốc một nắm đất màu nâu bên trong. Nắm đất từ từ biến hình trên bàn, rồi chậm rãi hóa thành một ngọn núi nhỏ, nó tựa như vật sống, không ngừng động đậy, biến hóa.
Hoa Lan nhỏ chớp mắt nhìn nắm đất kia. Nàng nhận ra, đây là nắm đất trư yêu ném ra lúc đánh nhau với Đông Phương Thanh Thương, thuộc hạ của con yêu quái lợn đó còn gọi đây là đất ma.
“Đây là Tức nhưỡng (1),” Thiên Ẩn lang quân giải thích, “là kỳ vật của trời đất. Khác với đất bình thường, nó có khả năng duy trì sự sống vĩnh viễn.” Thiên Ẩn lang quân bốc Tức nhưỡng lên, đưa cho Hoa Lan nhỏ: “Thực ra, đất sét dùng để nặn cơ thể cho nàng là đất sét bình thường. Nhưng khi hòa Tức nhưỡng vào, nó có thể chứa đựng linh hồn và hoạt động không khác gì người sống.”
(1) Đất có hơi thở.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hoa Lan nhỏ sau khi sờ vào Tức nhưỡng, Thiên Ẩn lang quân không nhịn được cười: “Có thần kỳ không nào?”
Hoa Lan nhỏ gật đầu.
“Nhưng chủ nhân của nàng vẫn nói đúng, trên thế gian này, ngoài Thiên đạo ra, không ai có thể tạo ra một nhục thân sống động như người thật.” Hắn ta nói tiếp: “Việc hòa Tức nhưỡng vào đất sét chỉ giúp cơ thể này của nàng duy trì được ba ngày. Sau ba ngày, sinh khí của Tức nhưỡng sẽ biến mất, cơ thể đất sẽ không còn hoạt động được nữa, và nàng sẽ phải đổi một cơ thể khác. Hơn nữa, vì cơ thể hiện giờ của nàng được làm từ đất, hãy nhớ kỹ: bất kể lúc nào cũng không được chạm vào nước. Nếu chạm vào đâu, chỗ đó sẽ hỏng, thậm chí còn thối rữa nhanh hơn cả cơ thể trước kia của nàng đấy.”
Hoa Lan nhỏ nghe vậy, bàn tay đang định rót trà khẽ rụt lại: “Uống nước cũng không được sao?”
Thiên Ẩn lang quân cười rất dịu dàng: “Từ giờ, nàng không cần uống nước. Thậm chí không cần ăn uống, dù vậy nàng vẫn có thể ăn và nếm được mùi vị thức ăn. Tuy nhiên, mọi thứ chỉ ở trong bụng nàng mà thôi.”
“Ăn vào sẽ không bị mập sao?”
Thiên Ẩn lang quân bật cười: “Đương nhiên là không.”
“Vậy ta có thể ăn chứ? Dù ta không cần…”
“Đương nhiên là được.” Thiên Ẩn lang quân đứng dậy, dẫn Hoa Lan nhỏ ra ngoài. “Trên đảo của ta, những thứ khác có lẽ chỉ có một vài món, nhưng đầu bếp thì rất nhiều. Nàng muốn ăn món gì?”
Hoa Lan nhỏ không đáp, ngây người nhìn Thiên Ẩn lang quân một lúc, rồi đột nhiên nói: “Trước đây chủ nhân ta từng nói, sự ân cần vô cớ thường chứa đựng điều không thật. Tức nhưỡng này chắc chắn vô cùng quý giá. Cơ thể này của ta cứ ba ngày phải đổi một lần, nhất định phải dùng rất nhiều Tức nhưỡng. Chúng ta xưa nay nào có quen biết, tại sao ngài lại toàn tâm toàn ý giúp ta như vậy? Rốt cuộc ngài có ý đồ gì với ta?”
Hoa Lan nhỏ không hiểu, từ lúc họ gặp nhau ở thành Lâm Hải đến nay đã năm ngày trôi qua. Một ngày ở thành Lâm Hải, ba ngày đi thuyền trên biển, và hôm qua là đến núi Thiên Ẩn trên đảo. Suốt năm ngày này, Hoa Lan nhỏ chẳng hề làm gì, vậy mà Thiên Ẩn lang quân lại luôn giúp nàng một cách vô điều kiện.
Giờ đây, nàng đến cả cơ thể cũng phải nhờ ng��ời khác ban cho. Người này rốt cuộc có ý đồ gì với nàng?
Lẽ nào… muốn lấy linh hồn của nàng để luyện đan sao?
“Ha…” Thiên Ẩn lang quân cúi đầu bật cười. “A Lan cô nương, nàng đã cùng ta đến Thiên Ẩn sơn rồi, giờ mới hỏi câu này chẳng phải hơi muộn sao?”
“Đã hỏi thì không muộn.”
Thiên Ẩn lang quân nở nụ cười dịu dàng, không hề giận dữ với câu hỏi của Hoa Lan nhỏ, tiếp tục dẫn Hoa Lan nhỏ ra ngoài. Hắn chỉ vào những đóa hoa kỳ lạ nở đầy trong hoa viên hai bên đường, nói: “Ta có sở thích sưu tập, muốn đem hết tất cả những bảo vật quý giá độc nhất vô nhị trên thế gian về nơi ở của mình.”
Hoa Lan nhỏ chớp mắt hỏi hắn: “Ta là bảo vật độc nhất vô nhị sao?”
“Đúng vậy, vô cùng quý giá.”
Hoa Lan nhỏ còn chưa kịp hỏi “Ta là bảo vật gì”, bỗng thấy phía bên kia của vườn hoa có một nữ nhân đi lại. Nàng ta bước tới bên cạnh Thiên Ẩn lang quân, hành lễ với hắn, sau đó thì thầm bên tai Thiên Ẩn lang quân mấy câu.
Thiên Ẩn lang quân nghe xong, ánh mắt khẽ sầm xuống, gật đầu rồi xua tay bảo nữ nh��n đó rời đi.
Hoa Lan nhỏ hiếu kỳ: “Làm sao vậy?”
“Có vài tên yêu quái muốn xông vào Thiên Ẩn sơn của ta.”
Hoa Lan nhỏ ngây người: “Yêu quái?”
“Ừm, nhưng nàng không cần lo lắng, chúng đã bị chặn lại trong Mê trận bên ngoài Thiên Ẩn sơn rồi.”
“Bên ngoài núi Thiên Ẩn… có Mê trận?”
“A Lan cùng ta lên núi, đương nhiên sẽ không biết Mê trận này.” Thiên Ẩn lang quân kể tiếp. “Thiên Ẩn sơn của ta vốn là một nơi có vị trí kỳ lạ giữa trời đất, ngọn núi này thoắt ẩn thoắt hiện trên biển. Người phàm vô duyên dù có tìm cách nào cũng không thấy được. Kẻ có thể đặt chân lên Thiên Ẩn sơn của ta, vốn là người cực kỳ có duyên phận. Mỗi lần có người lên núi, ta đều dốc hết lòng đối đãi với những người hữu duyên đó. Nhưng mười mấy năm trước, Thiên Ẩn sơn của ta có một kẻ gian xông vào…”
Thiên Ẩn lang quân vừa kể vừa dẫn Hoa Lan nhỏ đi đến đình viện sâu nhất của vườn hoa. Hắn kêu Hoa Lan nhỏ ngồi xuống, đẩy đĩa bánh trên bàn về phía nàng, nói: “Ăn cho đỡ thèm đi, ta sẽ sai người đi nấu món khác.”
Hoa Lan nhỏ thật thà, không chút khách sáo cầm một miếng bánh ăn. Cảm giác vừa đưa vào miệng đã tan chảy khiến nàng trợn tròn mắt. Bánh này còn ngon hơn cả loại bánh Thiên đế từng mang đến cầu thân với chủ nhân nàng nữa! Nàng lại cắn thêm mấy miếng, nhồm nhoàm hỏi: “Thiên Ẩn sơn có kẻ gian xông vào, sau đó thì sao?”
Thiên Ẩn lang quân nhìn gương mặt phúng phính vì ăn bánh của Hoa Lan nhỏ. Y muốn véo nàng một cái nhưng lại thấy không hợp lễ, bèn khẽ gõ nhịp tay lên bàn. “Đó là một yêu quái rất lợi hại. Sau khi có cơ duyên lên Thiên Ẩn sơn, hắn đã nhớ hết mọi ngóc ngách trên núi. Đến khi ra ngoài, hắn lại tập hợp một đám yêu quái đến cướp bảo vật của Thiên Ẩn sơn ta.”
“Đúng là quá đáng thật!”
“Phải. Những bảo vật ta sưu tập bị hắn và đám người đó cướp đi không ít, nghe nói họ đem những thứ đó đổi lấy tiền.” Thiên Ẩn lang quân vừa nói vừa lắc đầu ra vẻ tiếc nuối. “Nếu cần tiền thì cứ nói với ta, ta cho họ là được rồi mà.”
“Ngài đừng buồn, họ cướp đồ của ngài cũng không có kết cục tốt đâu.” Hoa Lan nhỏ ôm bánh: “Vì vậy ngài đã bày Mê trận sao?”
“Sau khi bị cướp, ta cũng không định bày Mê trận, dù gì Mê trận cũng sẽ cản trở lối ra vào Thiên Ẩn sơn. Nhưng thứ đáng sợ nhất trên thế gian này chính là lòng tham của con người,” Thiên Ẩn lang quân nói. “Cướp được một lần, họ không thỏa mãn, còn muốn cướp lần hai, lần ba. Vậy nên ta đã mượn sức mạnh của các bảo vật, kết hợp với vị trí đặc biệt của nơi đ��y để tạo thành một Mê trận khổng lồ dưới đáy biển. Từ đó về sau, những kẻ không mời mà đến đều bị nhốt bên trong và bỏ mạng lại đó.”
Khi nói đến bốn chữ cuối cùng, giọng Thiên Ẩn lang quân trở nên lạnh lẽo, mang theo chút sát khí, khiến Hoa Lan nhỏ lạnh toát cả người. Nàng ngẩng đầu nhìn y, nhưng Thiên Ẩn lang quân vẫn cười dịu dàng, thần sắc không hề thay đổi.
Là… ảo giác sao?
“Chỉ tiếc những bảo vật bị cướp đi ấy, bao nhiêu năm nay dù ta tìm kiếm thế nào cũng không thể tìm lại đủ.”
Hoa Lan nhỏ nuốt miếng bánh, nhìn xung quanh: “Nhưng chỗ ngài đã có rất nhiều bảo vật rồi mà.” Nàng chỉ lư hương trên bàn. “Như chiếc lư hương có thể báo mười hai canh giờ này, hay hòn đá Âm Dương có thể dự báo thời tiết trong sân kia. Vừa rồi trên đường tới đây, ta còn thấy Thượng Trì Thủy trong hồ nước của ngài… nhưng thứ đó tốt nhất là làm ít thôi, bôi lên mắt sẽ nhìn thấy rất nhiều thứ không sạch sẽ…”
Thiên Ẩn lang quân nghe Hoa Lan nhỏ nói, nụ cười trên mặt dần tắt hẳn, thần sắc thoáng ngơ ngẩn. “Nàng… biết hết sao?”
Hoa Lan nhỏ gật đầu: “Ừm, biết một ít. Nhưng chỗ ngài có quá nhiều thứ kỳ lạ, cổ quái, ta cũng không biết hết được. Có điều…”
Thiên Ẩn lang quân bỗng nắm lấy tay Hoa Lan nhỏ, ánh mắt nóng bỏng. “Nàng đi theo ta.” Giọng y có vẻ hưng phấn, cứ như vừa nhặt được bảo vật. Y kéo tay Hoa Lan nhỏ ra khỏi đình, nhưng chưa đi được mấy bước thì một bóng đen đã chắn trước mặt họ.
“Lang quân, không được.”
Hoa Lan nhỏ nhận ra giọng nói này. Lúc ở thành Lâm Hải, khi Thiên Ẩn lang quân muốn đưa nàng về Thiên Ẩn sơn, giọng nói này cũng ở bên cạnh ngăn cản. Lúc đó, nàng chỉ nhìn thấy một bóng đen lướt qua, và giờ đây… cũng lại là một bóng đen.
Người này dùng vải đen bọc kín toàn thân từ đầu đến chân, ngay cả mặt mũi cũng không nhìn rõ.
Thiên Ẩn lang quân né tránh, kéo tay Hoa Lan nhỏ bước tiếp: “Không sao đâu, tiểu tiên linh này tính tình đơn thuần thôi.”
“Lang…”
Người phía sau còn muốn nói gì đó, nhưng Hoa Lan nhỏ không nghe rõ nữa.
Cuối cùng, Hoa Lan nhỏ chẳng ăn được gì, mà bị Thiên Ẩn lang quân kéo vào một gian phòng. Y ấn vào một chỗ trên kệ sách, lập tức kệ sách dịch chuyển, một cánh cửa ngầm hiện ra trước mặt.
Hoa Lan nhỏ vội bịt mặt. “Ta không nhìn, ta không nhìn! Chủ nhân ta nói người nhìn thấy bí mật sẽ chết nhanh lắm.”
Thiên Ẩn lang quân bật cười: “Ta bảo vệ nàng, bảo đảm không để nàng chết đâu.” Y nói rất tự nhiên khiến Hoa Lan nhỏ sửng sốt. Chỉ trong khoảnh khắc ngây người này, Thiên Ẩn lang quân lại nắm tay nàng. “Nào, ta đưa nàng đi.”
Y dẫn Hoa Lan nhỏ đi xuống lòng đất. Bên trong tối om, chỉ có chiếc đèn lồng Thiên Ẩn lang quân đốt là ánh sáng duy nhất. Thông đạo bên dưới có rất nhiều ngã rẽ, ban đầu Hoa Lan nhỏ vẫn còn nhớ là rẽ trái hay rẽ phải, nhưng đến cuối cùng thì đầu nàng hoa cả lên, đành để mặc Thiên Ẩn lang quân dẫn đường phía trước.
Thiên Ẩn lang quân vô cùng tỉ mỉ, đi được một lúc bèn quay đầu hỏi Hoa Lan nhỏ: “Nàng có sợ không? Nếu sợ tối thì có thể ôm cánh tay ta.”
Đương nhiên Hoa Lan nhỏ không ôm, nhưng nàng rất cảm động trước sự chu đáo, tỉ mỉ của y.
Đi đến cuối đường, Thiên Ẩn lang quân mở một cánh cửa. Bên trong, ngọc ngà châu báu lập tức lấp lánh tỏa sáng rực rỡ cả một vùng.
Mắt Hoa Lan nhỏ cũng bị những ánh sáng đó làm lóa lên, nàng há miệng nhìn hồi lâu rồi chỉ thốt ra một tiếng: “Oaa…”
Nơi đây giống như một núi bảo vật, khí thế còn hơn cả Thiên cung. Có những thứ Hoa Lan nhỏ biết, nhưng cũng có những thứ ngay cả chủ nhân nàng cũng chưa từng thấy qua. Hoa Lan nhỏ kinh ngạc nhìn Thiên Ẩn lang quân: “Ngài… làm sao ngài có được những thứ này vậy?”
Thiên Ẩn lang quân cười nhạt. “Bởi vậy mới nói ta rất thích sưu tập báu vật.” Hắn đi vào. “Hơn một nửa số thứ trong này ta cũng không biết là gì. Nhưng có lẽ do trực giác trời sinh, trên mình bảo vật đều có khí tức đặc trưng của chúng, nên lúc ta du ngoạn ở nhân giới, thấy những thứ này bèn thu về.” Hắn quay đầu nhìn Hoa Lan nhỏ. “Nếu nàng biết thứ gì, nói cho ta nghe có được không? Ngày nào ta cũng sẽ sai người làm món ngon cho nàng.”
Mắt Hoa Lan nhỏ lập tức sáng rực.
Vậy là ngày hôm đó, Thiên Ẩn lang quân đưa cho Hoa Lan nhỏ một cây bút và một quyển vở để nàng ghi lại tên, tác dụng cùng lai lịch của những món bảo vật mà nàng nhìn thấy và nhận ra. Lúc bắt đầu, y vẫn còn rất hưng phấn, ánh mắt không ngừng di chuyển theo từng món bảo vật. Nhận ra món nào, y cũng vui mừng rất lâu.
Nhưng càng về sau, ánh mắt Thiên Ẩn lang quân không còn nhìn bảo vật nữa, mà chỉ dõi theo Hoa Lan nhỏ, sau đó mím môi cười.
Đúng lúc này, Hoa Lan nhỏ cầm một hạt châu trong tay nhìn rất lâu, cố gắng nhớ lại trong đầu: “Hạt châu này trông rất quen mắt, tên gì ấy nhỉ…”
Thiên Ẩn lang quân cười nhẹ: “Nàng cứ ở đây suy nghĩ trước đi, ta đi lấy chút đồ ăn ngon cho nàng.” Hoa Lan nhỏ cắn đầu bút, không biết có nghe thấy lời hắn không. Thiên Ẩn lang quân cười cười yêu chiều rồi xách lồng đèn ra ngoài, để lại Hoa Lan nhỏ một mình trầm tư suy nghĩ trong đống bảo vật.
Cánh cửa đá khép lại, bóng đen lại xuất hiện trước mặt Thiên Ẩn lang quân: “Lang quân, sao ngài lại để cô ta một mình trong đó?”
Ánh sáng đèn lồng chiếu lên nụ cười ấm áp trên mặt Thiên Ẩn lang quân: “Bảo vật đương nhiên phải đặt chung với bảo vật, có gì không đúng.” Y nói: “Cô nương này rơi vào tay kẻ khác sẽ đáng tiếc lắm.” Y cất bước bỏ đi.
Bóng đen nhìn cánh cửa đá một lúc, rồi thân hình cũng biến mất trong bóng tối.
Hoa Lan nhỏ vẫn đang vắt óc nhớ tên trong đống bảo vật. Nàng cầm bút đứng lên, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Tên gì ấy nhỉ…” Nàng đi đến bên tường, đầu tựa vào đó. “Haiz… Nhìn nhiều quá loạn hết cả rồi…”
Bỗng nhiên, Hoa Lan nhỏ cảm thấy vách tường phía sau đầu mình đang chuyển động lùi lại.
Nhất thời, nàng vẫn chưa cảm thấy có gì bất thường. Cho đến khi dưới chân có tiếng “rắc”, Hoa Lan nhỏ nhả đầu bút trong miệng ra. “Chết rồi…” Hai chữ này còn chưa dứt, cảm giác mất trọng lực đã ập đến.
Đến khi mông đau nhói, nàng mới biết mình đã ngã xuống đất. Nhưng lúc này, cuối cùng nàng cũng nhớ ra viên châu trong tay mình tên là gì – Dạ quang châu. Có điều, Dạ quang châu bình thường chỉ to bằng ngón tay cái, còn viên này lại to bằng nắm tay. Chả trách nàng cầm ngắm mãi, cảm thấy quen mắt nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra tên…
Hoa Lan nhỏ phủi mông đứng dậy, cầm Dạ quang châu chiếu lên đầu, phát hiện đây là một động huyệt tối đen, trên đỉnh đầu là vách đá bị phong kín, thông đạo nàng rơi xuống cũng không thấy đâu nữa. “Lại là cái gì nữa đây…”
Nàng huơ Dạ quang châu sang bên cạnh. Ánh sáng lục lam mờ mờ bỗng chiếu lên mặt một người. Hoa Lan nhỏ thoáng ngây người, sợ hãi hít mấy hơi lạnh, lập tức ném Dạ quang châu đi, ôm mặt liên tục lùi về phía sau. “Ma… ma… ma!”
Hoa Lan nhỏ ôm mặt run rẩy hồi lâu. Không thấy có động tĩnh gì, nàng bèn hé ngón tay nhìn về phía đó.
Trong ánh sáng mờ mờ của Dạ quang châu, ở đó có một người đang đứng, ánh mắt đang quan sát nàng từ trên xuống dưới. Vẫn là bộ hắc bào đó, vẫn là mái tóc dài đó, và trên mặt vẫn là vẻ chê bai không hề thay đổi.
“Đại… Đại ma đầu!” Hoa Lan nhỏ hoảng hốt kêu.
Đông Phương Thanh Thương lạnh lùng hừ một tiếng rồi nhếch môi cười, vẻ mặt vừa nham hiểm vừa đáng ghét. “Là ngươi đó sao, tiểu hoa yêu.”
Hoa Lan nhỏ chỉ hắn: “Ngươi ngươi ngươi… sao ngươi lại ở đây?”
“Câu này ta nên hỏi ngươi mới phải chứ.” Đông Phương Thanh Thương nói. “Sao ngươi vẫn còn sống dai như đỉa, đúng là âm hồn không tan vậy?”
Hắn quả nhiên biết cơ thể đó có vấn đề! Hoa Lan nhỏ nghiến răng ken két. “Ngươi mới chính là âm hồn không tan ấy!”
Giới thiệu chương sau của tác giả:
Tác giả Cửu: “Chúng ta cùng nắm tay phá Huyễn trận này đi!”
Hoa Lan nhỏ: “…”
Đông Phương Thanh Thương: “…”
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, dù cho hành trình biên tập có vất vả đến mấy.