Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 2: Chapter 2: Thỏ đế (2)

Nghe vậy, Hồ trưởng lão liền bật cười thành tiếng khản đặc. Lão ném túi đồ nghề cho hắn rồi vẫy tay ra hiệu:

“Đi theo lão phu. Hôm nay chỉ có ba canh giờ thôi.”

Hứa Tử Du giật thốt:

“Chỉ có ba canh giờ thôi á?”

Hồ trưởng lão gật gù:

“Tiểu bí sắp tới có các sư huynh nội môn đến quan sát, nhu cầu mượn động phủ tu luyện của các đệ tử ngoại môn sẽ tăng cao. Lão phu mà không sửa Tụ Linh Trận nhanh thì thể nào cũng bị hỏi tội. Lần trước ngươi xém chút hại lão phu bị mắng một trận, lần này mà thử lớ ngớ đi, lão phu đánh què ngươi.” Lão trừng mắt nhìn hắn.

Hứa Tử Du gãi đầu đầy ngượng ngùng. Chịu thôi, ai bảo lão chỉ dạy hắn có một canh giờ, nguyên một đống kiến thức thế người nào hấp nạp kịp.

“Câm rồi hay sao mà không trả lời?” Giọng Hồ trưởng lão chợt trầm đi.

Hứa Tử Du vội đáp:

“Đệ tử sẽ không phá nữa ạ.”

Hồ trưởng lão vuốt râu lườm hắn một mắt rồi khịt mũi.

Hai người đi vòng ra hậu sơn Tụ Linh Sơn, hoàn cảnh xung quanh tràn ngập trong sương trắng. Có điều, mật độ thưa thớt không ổn định, chỗ nồng chỗ thưa. Mỗi lần có người đột phá, Tụ Linh Trận nghèo nàn thể nào cũng phát sinh ra loại hiện tượng này. Hồ trưởng lão làm công việc sửa chữa trận pháp mấy chục năm trời đã quen, tiện tay cũng có thể sửa được.

Quanh Tụ Linh Sơn có ba mươi sáu trận kỳ, nơi nào sở hữu linh khí thưa thớt thì chỉ việc đốt thêm linh thạch rồi vẽ lại trận pháp là xong. Công việc nhẹ nhàng này Hồ trưởng lão làm dễ như bỡn, nhưng lão cũng có tuổi rồi, một mình đi lại trong Tụ Linh Sơn e rằng không kịp nên mới cần Hứa Tử Du làm trợ thủ. Ít nhất trong đám đệ tử tạp dịch, hắn vẫn là đứa thuận mắt lão nhất, bảo gì cũng nghe, nói gì cũng làm, rất phù hợp để sai bảo, mỗi tội hơi nhát.

Lần đầu tiên đưa Hứa Tử Du đi sửa trận pháp, hắn còn níu chặt áo lão không buông. Đi bước nào phải đợi để đôi chân run cầm cập của hắn đi theo kịp, rất tốn thời gian. Mà đi chậm không thôi khỏi nói, có lần còn bước hụt chân xém chút lôi cả hai lăn xuống dưới núi.

“… Tiểu Hứa, ngươi đi sửa Tụ Linh Trận bao nhiêu lần rồi?” Hồ trưởng lão hỏi.

Hứa Tử Du đáp lại:

“Khoảng mười sáu lần, thưa trưởng lão.”

Hồ trưởng lão gật gù rồi nhìn xuống bàn tay đang níu chặt áo lão, sắc mặt tối đi hẳn.

“Quá tam ba bận, thế quái nào ngươi mười sáu lần rồi vẫn như thỏ đế thế—?!”

Lão quát một tiếng vọng hết cả núi, mảng nhĩ hắn rung lên mà đau điếng.

Hứa Tử Du ngồi thụp xuống đất, bịt tai ai oán:

“… Lần trước người ta xém té núi mà.”

Hồ trưởng lão đỡ trán bực mình. Sao lão lại chọn thằng vô dụng này nhỉ?

À phải, là vì công việc sửa chữa trận pháp quá đỗi nhàm chán nhưng tính trách nhiệm lại cao.

Chỉ cần không hoàn thành công việc hay để lộ một ít sai lầm thôi là sẽ b·ị t·ông môn gạch tên rồi ném vào lò nô lệ, sống một cuộc đời chẳng khác gì súc vật. Hên thì được bắt về làm phục dịch thường ngày, xui thì bị tóm làm lô đỉnh thải bổ, không thì làm b·ị b·ắt làm đối tượng thí nghiệm để các đệ tử thi triển ma công vừa học được. Nói chung là số thảm.

Các đệ tử tạp dịch không sở hữu thiên tư tốt như đệ tử ngoại công, đãi ngộ lại còn kém xa, nhưng chí ít vẫn còn hơn là nô lệ. Đệ tử tạp dịch vẫn là đệ tử, chứ nô lệ thì bỏ đi.

Treo cổ t·ự s·át có khi còn thanh thản hơn là chờ đợi kết cục trong ngục tối.

Hồ trưởng lão muốn tìm vài đệ tử tạp dịch giúp đỡ mình trong việc sửa chữa trận pháp, nhưng đứa nào cũng lấy lý do thoái thác, thậm chí còn chủ động đăng ký vào mấy chỗ khác dù biết sẽ cạnh tranh khốc liệt. Mà thực ra so với tìm đường chết thì cạnh tranh khốc liệt chút vẫn có cơ hội sống. Suy cho cùng, học trận pháp cần thiên tư, dù là trận pháp đơn giản cũng không phải thứ mà người vô tri có thể nắm bắt.

Hứa Tử Du là người duy nhất đăng ký tạp dịch ở Tụ Linh Sơn, trùng hợp là Hồ trưởng lão lại nhìn trúng hắn do tay chân nhanh nhẹn. Hai người không bàn mà hợp, trở thành một cặp trưởng lão “tạp dịch của Tụ Linh Sơn.

Chỉ là… Hồ trưởng lão không ngờ lại rước phải một tên thỏ đế.

Đồng ý là Hứa Tử Du học trận pháp khá nhanh. Bất chấp lão cố tình nói nhanh, hắn vẫn nắm bắt tình huống khá tốt. Đôi lúc có phạm sai lầm sơ đẳng nhưng ít nhất không phạm một sai lầm hai lần, đại khái vẫn có thể tha thứ được.

Vì tình hình nhân sự Tụ Linh Sơn eo hẹp nên Hồ trưởng lão cũng đối tốt với Hứa Tử Du. Ngoại trừ bổng lộc hằng tháng thì sau mỗi lần chữa trị Tụ Linh Trận, lão cũng cho hắn thêm linh thạch để tu luyện, thỉnh thoảng thấy hắn tu luyện khó khăn thì mở miệng chỉ điểm một chút, xem như lão trọn trách nhiệm và bổn phận của trưởng lão.

Song, Hồ trưởng lão vẫn cứ có cảm giác sai sai.

Tâm tính nhát như thỏ đế thế làm sao Hứa Tử Du lại vượt qua Lò Luyện Cổ hay vậy?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free