Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 1: Chapter 1: Thỏ đế (1)
“Ồ, có người sắp đột phá sao?”
Đang lúc xem sách, Hồ trưởng lão bất giác đưa mắt về trận bàn. Dựa vào những gì đang thể hiện trên đó, lão dám chắc đệ tử mượn động phủ số bốn sắp đột phá cảnh giới.
Khi kiểm tra thông tin chủ động phủ hiện tại, thần sắc lão chợt biến, quyển sách đang đọc bất giác trượt khỏi tay, rơi một tiếng độp vang khẽ trên nền đất lạnh.
Hồ trưởng lão nheo mắt, thầm nhủ:
“Ra là Ma tam thiếu, tên nhóc này tu hành nhanh thật.”
Mật độ linh khí xung quanh dần thưa thớt, vô tình đánh động những đệ tử khác đến đây tiềm tu. Thoạt đầu bọn họ còn tức giận nhưng nhận ra có người sắp đột phá liền nguôi ngoai. Suy cho cùng, những kẻ tìm đến động phủ tụ linh của tông môn chủ yếu vẫn để đột phá.
Có điều, mật độ linh khí bị hấp thụ hôm nay vượt ngưỡng bình thường nên quá trình tu hành của các đệ tử gặp gián đoạn không ít. Hồ trưởng lão không còn cách nào khác, đành thông báo cho bọn họ đình chỉ tu luyện, đồng thời hoàn trả một nửa linh thạch để trấn an.
“Tiểu Hứa, nhanh tay một chút, không bọn chúng lại trút giận lên đầu ngươi.”
Hứa Tử Du gật gù lia lịa, vội vàng gõ cửa từng động phủ, thông báo rõ ràng lời của Hồ trưởng lão rồi hoàn trả linh thạch theo đúng những gì được ghi chép. Tất nhiên, không phải tính khí người nào cũng tốt. Đã thế, chẳng ai vui nổi khi bị gián đoạn tu hành.
Không qua nửa giờ sau, Ma tam thiếu gia đột phá thành công, linh khí tiêu hao trước đó nhanh chóng được hoàn trả trở lại. Nhưng mọi chuyện không dừng tại đó, bởi thứ đến ngay sau đó càng khiến cho chúng đệ tử quanh động phủ biến sắc hơn.
Đệ tử vai u bắp thịt sửng sốt:
“Đây là… ma khí?”
Hồ trưởng lão vuốt râu gật gù:
“Phải, là ma khí, có vẻ như Ma tam thiếu đột phá Định Pháp thượng cảnh rồi. Không qua mấy năm, Tiềm Hư cũng không phải nói quá.” Lão bật cười.
“Má ơi, Tiềm Hư… Đúng là thiên tài có khác.”
Những người khác liền nghẹn họng trân trối.
Ma tam thiếu là tên gọi thường nhật của các đệ tử Ngự Ma Tông đối với tam thiếu gia nhà họ Ma. Gia tộc này là một trong bảy gia tộc trung thành với Ngự Ma Tông kể từ thời đại của tổ sư khai phái nên địa vị cực kỳ cao, trong tông có đến tận mấy trưởng lão nội môn xuất thân từ gia tộc này nên một trưởng lão ngoại môn như Hồ trưởng lão cũng không dám khinh suất. Huống hồ, Ma tam thiếu lại là thiên tài được tông môn trọng dụng, e sẽ sớm vào nội môn.
Trông thấy Ma tam thiếu xuất quan, Hồ trưởng lão liền hành lễ đầu tiên.
“Chúc mừng đạo hữu đột phá, đạo lộ rộng mở, tương lai vô hạn định.”
Ma tam thiếu mang ngũ quan sắc bén, từ gương mặt góc cạnh cho đến đôi mắt sắc lẻm như chim ưng, ngoại hình của hắn trông vào thôi cũng khiến người ta liên tưởng tới một thanh lợi kiếm xuất khỏi vỏ. Trùng hợp thay, nhà họ Ma nổi danh với kiếm đạo kiệt xuất, bản thân Ma tam thiếu cũng thông thạo dùng kiếm hơn là các loại binh khí khác.
Hắn không để mắt tới những kẻ khác vì bọn chúng quá tầm thường, nhưng Hồ trưởng lão lại nói những lời khá dễ nghe. Nhất là cách xưng hô. Đệ tử và trưởng lão cách biệt nhau một trời một vực, việc một trưởng lão cố tình hạ mình xưng hô ngang hàng chỉ có thể nói đối phương đã thừa nhận năng lực và thiên tư của đệ tử. Đồng nghĩa, đôi bên ngang hàng.
Tu hành không hỏi thứ bậc, cũng không hỏi niên kỷ, chỉ luận thực lực và cảnh giới. Cảnh giới cao tức là tiền bối, cảnh giới yếu tự nhiên là hậu bối. Mạnh được yếu thua, thế giới này khốc liệt như vậy đấy. Song, đó cũng là tôn chỉ hoạt động của ma đạo.
Không có thực lực, tốt nhất vẫn nên yên thân làm miếng gạch lót đường cho kẻ mạnh hơn.
“Sư huynh không cần đa lễ, ngày sau còn nhờ huynh giúp đỡ.” Ma tam thiếu đáp lại.
Nghe vậy, đôi mắt vẩn đục già nua của Hồ trưởng lão liền rực sáng:
“Nếu sư đệ đã có lòng, sư huynh đây không khách khí. Ngày sau mong sư đệ giúp đỡ thêm.”
Ma tam thiếu gật gù rồi không nói gì nữa. Hắn nhanh chóng rời khỏi Tụ Linh Sơn để trở về động phủ, nhanh chóng ổn định cảnh giới vừa đột phá. Những người khác muốn lân la mở rộng quan hệ nhưng xem chừng không lọt vào pháp nhãn của hắn nên đành chịu.
Tạm thời linh khí trong Tụ Linh Sơn đang mỏng đi do Ma tam thiếu vừa đột phá nên Hồ trưởng lão phải vác cái thân già này đi điều chỉnh Tụ Linh Trận để mật độ linh khí trở lại như cũ, chứ để ảnh hưởng tiến độ tu luyện của đệ tử thì tông môn lại trách phạt.
Vừa lấy dụng cụ xong, Hồ trưởng lão bất giác liếc mắt nhìn Hứa Tử Du đang bôi thuốc lên vết sưng trên mặt. Lão dám cá ban nãy có đệ tử bực mình vì không thể tu luyện nên mới đấm hắn để xả giận, dù sao cũng chuyện thường ngày rồi.
Hồ trưởng lão tiếp cận, nâng cằm hắn lên nhìn nghiêng ngó dọc một lúc rồi gật gù.
“Lần này không sưng nhiều lắm, cảnh giới tăng lên à?”
Hứa Tử Du bĩu môi ai ui một tiếng đau rồi lắc đầu:
“Không có, tư chất đệ tử kém, sao đột phá nhanh như Ma tam thiếu được. Chịu đòn quen nên da dày thịt béo hơn ấy mà.”