Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 8: Mê Cục.

Bên trong phủ đệ của Lễ Bộ Thượng Thư, một trung niên nhân vào một lão nhân ngồi đánh cờ trong đình viện.

Trung niên nhân họ Mạc, lão nhân họ Đoàn.

Họ Mạc khoác trường bào xanh lam, đầu đội ngọc quan, mặt mày nho nhã, râu tóc có điểm bạc, tuổi tác hẳn trên dưới 50.

Lão nhân họ Đoàn khoác trên thân bạch bào, tóc búi củ hành đơn giản, râu tóc lão trắng bạc phơ, vẻ ngoài hiền từ, thấp thoáng có điểm tiên phong đạo cốt, tuổi lão chắc hẳn ngót nghét 80 có thừa.

Chẳng biết hai người đã ngồi đành cờ được bao lâu, thần thái đều hết sức tập trung, mãi sau một hồi, khi người trung niên họ Mạc cầm quân đen nhẹ nhàng hạ xuống, lúc này y mới ngẩng đầu nhìn lão nhân đối diện, miệng mỉm cười nói:

- Tiền bối, đã nhường rồi.

Lão nhân cũng không chống chế, tay vuốt vuốt chòm râu dài bạc trắng, miệng khà khà cười lớn:

- Kỳ nghệ của Hiển Tích tăng mạnh, ta đã không còn phải là đối thủ nữa rồi!

Người trung niên gọi Mạc Hiển Tích lắc khẽ lắc đầu cười không cho là phải, thuận tay thu dọn bàn cờ.

Lão nhân họ Đoàn thì nâng chén trà bên cạch nhấp môi nhâm nhi mùi vị rồi nói tiếp:

- Hiển Tích à, cờ vây ta không nói, nhưng cờ người thì... nước đi này có phải là quá ư mạo hiểm hay không?

Mạc Hiển Tích không vội vã đáp, thận trọng thu dọn bàn cờ xong xuôi, lúc này y mới ngẩng đầu nhìn lão nhân, ánh mắt chân thành, miệng nói:

- Tiền bối chính là người cao thượng ngay thẳng, lẫm liệt hạo nhiên chính khí, tất nhiên không để những thứ cong cong cuốn cuốn này vào mắt. Nhưng mong tiền bối có thể hiểu cho tại hạ, đôi lúc không thể không đi nước cờ hiểm, không thể không dùng kỳ chiêu.

Đối với lời này, lão nhân họ Đoàn không có bình phải, chỉ thở dài nói:

- Từ lúc Văn Thịnh g·ặp n·ạn đến nay, Nho giáo nhưng năm nay cũng bấp bênh chìm nổi, ta chỉ sợ ngươi lúc này nếu đi sai một ly liền sẽ đi một dặm!

Mặc Hiển Tích nghiêm nghị gật đầu, Nho giáo những năm nay phải cuộn mình là sống hắn hiểu rõ hơn ai hết.

Nhưng hắn cũng biết chính lúc này không thể không quyết đoán, nghĩ ngợi một chút, Mạc Hiển Tích liền lên tiếng chấn an:

- Tiền bối không cần phải quá lo, Nho giáo dù điệu thấp nhưng môn sinh cố lại trải dài Nam Bắc, dù có biến cố cũng sẽ không lật nổi bọt sóng, căn cơ vẫn còn ở đó.

- Hiển Tích, ngươi hiểu lầm ý ta, Nho giáo có thể không đáng ngại, thế nhưng còn ngươi... - Lão nhân nhìn Mạc Hiển Tích, thật lâu sau mới nói:

Mạc Hiển Tích nghe lão Đoàn nói thế thì sững người, xong rất nhanh liền ngửa đầu thoải mái cười to:

- Chỉ cần đạo của ta có thể trường tồn, dẫu ta có thịt nát xương tan thì cũng có xá gì...

Nghe thấy lời này, cũng hiểu con người của Mạc Hiển Tích cố chấp đến nhường nào, lão Đoàn cũng không muốn khuyên thêm nữa, dễ tổn hại tình cảm, hai người lại chuẩn b·ị b·ắt đầu ván cờ mới. Lần này lão nhân dùng quân đen đi trước, vừa hạ cờ vừa hỏi:

- Hiển Tích à, tính toán của ngươi xưa nay ta luôn yên tâm, nhưng lần này ngươi liền muốn kéo theo 2 thằng nhóc... Tiểu hầu gia ta không nói, nhưng còn nhóc con họ Đỗ, hắn mới bao lớn cơ chứ?

Vừa nghe thấy nhắc đến tiểu tử họ Đỗ, Mạc Hiển Tích liền nở nụ cười khổ, thằng nhóc này thông minh tinh quái ra sao hắn rõ ràng, dù sao hắn cũng là Viện Trưởng Thư Viện cơ mà!

- Tiền bối không phải quá sầu lo, kẻ này một năm nay ta đều nhìn ở dưới mắt, thân thế lẫn trí tuệ của hắn đều không tầm thường. Nếu có thể tốt lợi dụng một hơi tất sẽ thành việc.

Lão nhân có chút ngạc nhiên hỏi:

- Ồ, Hiển Tích, tên nhóc này danh tiếng đúng là đủ vang dội, nhưng đều là tiếng xấu, với tuệ nhãn của ngươi, vậy mà lại có thể xem hắn thành châu ngọc?

Mạc Hiển Tích cũng nhớ tới những việc Đỗ Anh Vũ đã làm trong một năm nay, bất giác nở một nụ cười khổ.

“Tiểu quỷ này cũng thật sự là...” Hắn bấm bụng nghĩ thầm, thế nhưng vẫn phải cho lão nhân một liều thuốc an thần:

- Trong mắt ta, hắn không kém tiểu hầu gia năm đó là bao.

Lão nhân trừng mắt nhìn Mạc Hiển Tích, khuôn mặt tỏ vẻ khó tin, nhớ đến vị thiếu niên yêu nghiệt tiểu hầu gia đã là thiên tài trăm năm khó gặp. Nay có một kẻ có thể sánh vai với y, nói miệng ai mà tin cho được.

Nếu lời này đến từ người khác nói, lão sẽ chỉ cười cho là nói phét, nhưng Mạc Hiển Tích lại khác. Mạc Hiển Tích hắn là ai, là trạng nguyên thứ 2 trong lịch sử từ trước đến nay, hiện đã làm đến chức vị Thượng Thư, là Viện Trưởng Thư Viện, càng là người cầm đầu của Nho giáo hiện tại, hắn hẳn trong phải vô cớ đi tâng bốc một thiếu niên đi!

- Kẻ này thật sự có tài như vậy?

Mạc Hiển Tình vuốt nhẹ chòm râu, lặng thinh ngẫm nghĩ một lúc rồi khẳng khái đáp:

- Kẻ này nếu được bồi dưỡng cẩn thân, có khả năng biến thành Cam La của Đại Việt!

Đoàn lão nhân hít sâu một hơi khí lạnh, không nói thêm gì nữa.

Cổ đại Tần Quốc có thiếu niên Cam La, 12 tuổi bái chức Thượng Khanh, tương đương với bái Tướng.

12 tuổi Tể Tướng! Là cỡ nào yêu nghiệt!

Tương truyền Nho giáo có một môn gọi vọng khí thuật, có thể thông qua tướng mạo để vọng đoán khí số của từng người, thật không biết Mạc Hiển Tích có biết thuật này hay không, thế nhưng trong mắt hắn, Đỗ Anh Vũ thật sự là một hòn ngọc thô.

Mà tình cờ thấy, Mạc Hiển Tích cảm thấy bản thân cũng là một thợ điêu khắc tài giỏi, Đỗ Anh Vũ nếu có thể bái hắn làm thầy, hắn có thể đảm bảo cho họ Đỗ một tiền đồ bất khả lượng.

- Lần này, coi như cho hắn một bài sát hạch, để xem hắn sẽ ứng đối ra làm sao? - Mạc Hiển Tích không nhanh không chậm nói, không biết là nói cho lão Đoàn nghe hay là nói cho chính mình nghe.

Lão Đoàn bỗng nhiên hỏi:

- Nếu tiểu tử đó không thể ứng phó thì sao?

- Vậy thì chứng tỏ tên đó mãi mãi chỉ có thể làm một quân cờ, không có đủ tư cách nhảy ra khỏi cục. - Mạc Hiển Tích lạnh nhạt nói:

Lão Đoàn nhìn họ Mạc, mặc dù là hai người là bạn tâm giao nhưng có một số điểm lão thật không hiểu nổi người bạn này nghĩ cái gì trong đầu nữa.

Tên tiểu tử đó chỉ mới có 8 tuổi mà thôi.

Việc xét hắn có thể nhảy ra khỏi cục hay không vào lúc này phải chăng là quá sớm rồi?

Mạc Hiển Tích cũng biết lão Đoàn là đang nghĩ cái gì, hắn cũng chẳng muốn giải thích nhiều.

Muốn đánh giá một thiên tài có bao nhiêu cân lượng tự không thể dùng cách thông thường.

Phút chốc, cả hai người đều không nói chuyện, không gian đột nhiên trầm hẳn xuống.

Đúng lúc này, một thanh âm ngây thơ trong vắt vang lên, phá tan bầu không khí căng cứng hiện tại.

- Gia gia!

Từ đằng sau, một tiểu la lỵ hấp tấp chạy tới. Mạc Hiển Tích thấy vậy thì lo sợ nàng ngã nhào liền vội vàng đứng bật dậy đón lấy.

- A ly, chạy từ từ thôi!

Tiểu la lỵ vươn tay, nhào thẳng vào lòng Mạc Hiển Tích làm hắn suýt chút ngã ngửa, cứ thế, đường đường Thượng Thư đại thần liền vì đỡ lấy cháu gái mà ngã bệt mông xuống đất, xây xẩm mặt mày, miệng thều thào “Ây da, cái lưng khốn khổ của ta, mạng già của ta”.

Hình tượng nho nhã cao cao tại thượng của Mạc Hiển Tích lúc này coi như mất hết, nhưng khi nhìn lại cháu gái bảo bối siêu cấp đáng yêu của mình nằm gọn trong ngực, lão Mạc làm sao nỡ trách mắng, ngược lại còn yêu chiều hỏi han.

- A ly, con không sao chứ? Có b·ị t·hương ở đâu không?

Tiểu la lỵ A Ly cười khì khì, đong đưa lúc lắc khuôn mặt bánh bao bầu bĩnh, tỏ vẻ bản thân không sao, vẻ đáng yêu siêu cấp của nàng trong phút chốc thuấn sát hết thẩy.

- A ly không sao hết. - Tiểu la lỵ manh manh đáp:

Lão Đoàn nhìn thấy tỉnh cảnh hai ông cháu liền vuốt râu cười lớn, vươn tay về phía tiểu la lỵ vẫy vẫy.

- Tiểu Mạc Ly, qua đây với Đoàn gia gia.

A ly thấy vậy thì rất ngoan ngoãn đứng dậy, hướng về phía lão nhân làm một bộ vạn phúc bái chào, 2 chỏm tóc của nàng được bó thành hai cái bánh bao nhỏ trên đầu khẽ đong đưa đong đưa.

- Đoàn gia gia vạn phúc!

Sau đó liền bỏ lại lão Mạc vẫn đang ngồi bệt dưới đất cười khổ, thân hình nhỏ bé thoan thoát leo lên đùi lão nhân họ Đoàn, tay nhỏ sờ sờ chòm râu làm lão Đoàn cười không ngớt.

Mạc Hiển Tích nhìn tiểu la lỵ phía trước nghịch ngợm cũng chỉ biết cười trừ, y đứng dậy phủi phủi quần áo, chỉnh trang lại tóc tai y phục, mắt khẽ đảo bốn phía xem có ai nhìn thấy bản thân trong bộ dạng khó coi vừa rồi hay không. Thấy không có người mới yên tâm trở lại chỗ ngồi.

- Tiểu tôn nữ nghịch ngợm, để tiền bối cười chê rồi.

Đoàn lão lắc đầu nói:

- Nào có chê cười, ta nếu có một đứa cháu gái đáng yêu như thế này, ta còn sủng nàng còn hơn như vậy, đáng tiếc, con cháu không biết phấn đấu, cháu trai nghịch ngợm thì nhiều, cháu gái không có nổi một mụn.

Tiểu la lỵ ngẩng đầu lên manh manh nói:

- Vậy để A Ly làm cháu gái của Đoàn gia gia, Đoàn gia gia liền không buồn vì không có cháu gái nữa.

Lão Đoàn nghe vậy liền thích chí, luôn miệng khen tiểu Mạc Ly tốt, tiểu Mặc Ly ngoan, Đoàn gia gia yêu thích tiểu Mạc Ly nhất.

Khung cảnh nhóm 3 người bao gồm 2 ông lão và một tiểu la lỵ thoáng chốc trở nên hài hoà vui vẻ.

Mạc Hiển Tích nhìn cháu gái bảo bối, miệng mỉm cười dịu dàng, vẫy tay ra hiệu cho A Ly sang chỗ mình. Mạc Hiển Tích là người có thân phận, có địa vị cao trong xã hội. Mạc gia cũng có thể coi như là một gia tộc quyền quý trong triều, vàng bạc bảo bối nhiều không kể siết, thế nhưng đem chúng so sánh với cháu gái của hắn thì đều không đáng một đồng, một sợi tóc của nàng cũng không bằng.

Mạc Hiển Tích sủng A Ly thì kẻ trên người dưới Mạc phủ đều biết, chính xác phải nói A Ly là Mạc gia tiểu công chúa, cả Mạc gia đều sủng ái nàng.

Thế nhưng, A Ly lại không phải là họ Mạc.

Nàng mang họ Tô, tên gọi Tô Mạc Ly, là cháu ngoại của Mạc Hiển Tích.

Cha của A Ly, Tô Chính là người ở rể Mạc gia, cùng con gái độc nhất của Mạc Hiển Tích nên duyên vợ chồng.

Mẹ của A Ly vì khó sinh mất sớm, đối với Mạc Hiển Tích, cô cháu gái này chẳng khác gì là hiện thân của con gái rượu, thế nên, dù chỉ là cháu ngoại của Mạc Hiển Tích, địa vị A Ly trong Mạc Phủ không kém con cháu họ Mạc nào, thậm trí còn nhỉnh hơn.

Tiểu la lỵ ngoan ngoãn ngồi chơi bên cạnh Mạc Hiển Tích, chân nhỏ đung đưa, đung đưa. Mạc Hiển Tích cười hiền xoa đầu cháu gái, nhìn nàng hắn lại nhớ đến người con rể Tô Chính, khẽ thở dài trong lòng.

Con rể hắn là người có tài hoa, đáng tiếc, cha của Tô Chính, Tô Mậu có kết cục không tốt, bị phán tội tạo phản xử tử làm 2 đứa con trai lớn cũng vạ lây theo. Người con cả gọi Tô Trung trốn xuống phía nam, được Nguyễn gia nơi đó cưu mang, từ đó yên lặng làm một thầy đồ dạy học. Người con út Tô Chính lại được Mạc gia cưu mang, coi như giữ được một mạng nhưng đường quan lộ hoàn toàn chấm dứt, phải nhận thân phận ở rể để sống. Thời phong kiến, người ở rể có thân phận thấp hèn, không khác nào nô bộc, dù Mạc Hiển Tích cùng Mạc gia cho Tô Chính đầy đủ sự tôn trọng nhưng địa vị của Tô Chính coi như đã bị đóng đinh, cả đời không thể xoay người.

Năm đó, Mạc Hiển Tích cùng Tô Mậu cũng coi như là bạn vong niên, giờ nhìn lại số phận của hậu nhân Tô gia khiến lòng lão không khỏi chua sót, đáng tiếc, lão cũng bất lực.

Đoàn Lão nhìn Mạc Hiển Tích đăm chiêu cũng hiểu được phần nào, thở dài nói:

- Tô Mậu, Đỗ Sùng năm đó cũng là một nhân vật, tiếc thay số phận trêu ngươi... haizz!

Mạc Hiển Tích trầm tư một lúc rồi quay đang nhìn Đoàn lão nhân, hắn nói:

- Con trai trưởng của Tô Mậu là Tô Trung ở phía nam cũng có một đứa con trai, là Tô gia đích tôn, theo tính toán hiện tại hẳn cũng đã đến tuổi trưởng thành, vãn bối mấy hôm trước đã bảo hiền tế viết thư gọi hắn vào kinh.

- Hiển Tích, ngươi... - Đoàn lão nhân bất ngờ bật thốt.

- Tô gia năm xưa đối với vãn bối có ân, Tô Mậu càng là bạn vong viên của vãn bối, nay nhìn Tô gia suy sụp, Hiển Tích có thẹn trong lòng. Nay thời cơ đến, vãn bối muốn nhận Tô Gia đích tôn làm đệ tử, trước cho hắn nhập Thư Viện, sau sẽ để hắn thì vào Quốc Tử Giám làm Thái Học Sinh. Chỉ như vậy, vãn bối mới an lòng. - Mạc Hiển Tích khẳng khái nói:

Đoàn lão nhân nghe vậy thì nhíu mày một hồi lâu, nửa ngày sau, giống như đã nghĩ đến thông suốt, khuôn mặt lão cũng giãn ra, xong rồi cười lớn nói:

- Tốt, bậc quân tử chính là phải như vậy. Kẻ này nếu phẩm đức không kém, Đoàn Văn Khâm ta cũng có một cô cháu gái tư sắc không tệ, năm nay cũng đến tuổi cập kê, liền hứa gả cho hắn. Có người của Mạc gia cùng Đoàn gia ta trợ giúp, ta không tin Tô gia không thể trọng chấn. Đoàn Văn Khâm ta nói được làm được!

Tiểu A ly ngơ ngơ ngác ngác nhìn 2 lão đầu tuyên thệ quyết tâm, mặc dù chẳng hiểu gì cả những hò reo tán thành.

- Tốt, tốt!

Cùng thời điểm hai lão nhân nói muốn giúp đỡ hậu nhân của Tô gia, ở tại phương xa phía nam, có thiếu niên bỗng hắt xì liên tục.

- Ách, có ai nhắc ta!

Hắn chính là không biết, trong lúc bản thân còn đang ngẩn người thì ở kinh thành đã có hai lão nhân quyết định toàn bộ hướng đi tương lai cho hắn.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free