Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 7: Thế Cục.
Theo ánh nắng mai phá tan đêm tối, vầng thái dương chậm rãi nhô lên phía chân trời, ánh mặt trời nghiêng nghiêng từ khe cửa sổ tiến vào bên trong tĩnh thất, ánh sáng màu vàng kim chợt lóe lên nơi ngón tay ngọc ngà.
Ngón trỏ giơ lên trước con mắt đầy tơ máu.
Lê Nghi Phượng đã không chợp mắt một đêm rồi.
Nàng từ từ ngồi dậy, khẽ khàng tiến đến trước bàn trang điểm, nhìn vào tấm gương đồng, phía trên đó hiện lên hình ảnh của một thiếu nữ xinh đẹp, dáng vẻ thướt tha, sắc mắt có chút nhợt nhạt khiến người ta không khỏi tiếc thương.
Đối với Lê Nghi Phượng mà nói, việc trở lại Thăng Long lần này sẽ không còn chỉ là một chuyến viếng thăm đơn giản, nàng và muội muội sẽ phải ở lại đây rất lâu, rất lâu, có khi là cả một đời.
Ở sâu trong nội tâm của nàng ẩn giấu một bí mật chẳng thể nói với ai. Kinh thành nước rất sâu, điều này chắc không ai rõ được bằng nàng, Lê Nghi Phượng đời trước là c·hết tại nơi này, đời này nàng càng thêm thần quý trọng mạng sống của mình.
Thật lòng, có đôi khi Lê Nghi Phượng thầm nghĩ, hay là vứt bỏ tất cả đi, sống một cuộc sống bình thản. Mọi thứ đã trôi qua, cứ để nó qua đi...
Nghĩ thì nghĩ như vậy, thế nhưng nàng không làm được, nàng không có cam lòng.
"Két!"
Nha hoàn bưng chậu rửa mặt tiến vào trong phòng. Nhìn thấy tiểu nương tử đã tỉnh dậy liền nhanh chóng tiến đến hầu hạ, đáy lòng thì thầm kinh hãi, nàng ta chưa từng gặp tiểu nương tử nào xinh đẹp như tiểu cô nương trước mắt, mỗi lần nhìn thấy là mỗi lần cảm thán ông trời bất công.
Dưới sự phục vụ của nha hoàn, Lê Nghi Phượng cũng nhanh chóng chỉnh đốn sửa soạn xong xuôi. Nàng quay đầu nhìn nha hoàn nói:
- Muội muội của ta đã tỉnh giấc hay chưa?
Nha hoàn khép nép thưa:
- Bẩm quận chúa, tiểu quận chúa vẫn chưa tỉnh...
Lê Nghi Phượng lắc đầu ngao ngán, muội muội nàng thì nàng hiểu rõ, mặt trời đến mông cũng không thể dậy nổi.
Không chờ đợi nữa, Lê Nghi Phượng nhanh chóng đi ra ngoài, nha hoàn thấy vậy cũng đi theo sau, miệng dò hỏi:
- Quận chúa, mới sáng sớm ngài muốn đi đâu rồi sao? Có cần nô tỳ gọi người chuẩn bị có quận chúa xuất hành hay không?
Lê Nghi Phương liếc mắt nhìn lại, bình thản đáp:
- Được, gọi người chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đi dạo một vòng.
- Điểm tâm sáng đã dọn xong, quận chúa, hay là ngược dùng bữa xong rồi hãng đi?
Lê Nghi Phượng lắc đầu, nàng nói:
- Không cần, điểm tâm của kinh thành, đã lâu rồi ta chưa có nếm thử.
...
Bầu trời thu trong xanh ngắt một màu, thuyền nhỏ lênh đênh trên Tây Hồ êm ả. Tây Hồ hiện tại có tên Dâm Đàm, có nghĩa là hồ mờ sương, Đỗ Anh Vũ hắn hiện tại cũng hiểu tại sao nó có cái tên này.
Lúc này hắn là đang duỗi lưng nằm trên một chiếc thuyền nhỏ, lần này không phải trong mộng cảnh mà là ở thực tại. Giơ chiếc hộp gỗ nhỏ trong tay, mặt của họ Đỗ đầy vẻ suy tư, bộc lộ một thần sắc trường thành vốn nên tồn tại trên khuôn mặt của một đứa bé 8 tuổi.
Trên thuyền còn có hai người khác, gã mặt cương thi Công Đàm cũng tại, chắp tay đứng tại mũi thuyền không nói lời nào, gã thuyền phu phía sau đầu đội nón che kín nửa mặt cũng đồng dạng yên lặng, đều tay xuôi mái chèo.
Cả hai đều không muốn làm phiền Đỗ Anh Vũ suy nghĩ.
Gã thuyền phu râu ria xồm xoàm, tuổi ngoài 30, dáng thô cao, da đen nhám,
Rất nhanh Đỗ tiểu công tử từ trong suy tư bừng tỉnh.
Gã thuyền phu đưa mắt nhìn tiểu công tử, cười lên một tiếng như muốn phá tan không khí tĩnh lặng rồi hỏi:
- Công tử, đang nghĩ gì vậy?
Đỗ Anh Vũ nhoài người bật dậy, lắc lắc cái đầu sau rồi thở dài nói:
- Cảm giác không giống lắm, khác hẳn tối hôm qua...
Gã thuyền phu nghệt mặt ra, không hiểu vị tiểu công tử kia đang thì thầm cái gì.
Đỗ Anh Vũ ngồi hẳn dậy, đưa mắt nhìn ngang ngó dọc, ngắm nhìn xung quanh một vòng như thể tìm kiếm một cái gì đó ở giữa mặt hồ mênh mông, cuối cùng y quay ra nói với gã thuyền phu:
- Trần Kình à Trần Kình, lần này ta bị kẻ khác chơi xỏ một vố rồi.
Gã thuyền phu tên Trần Kình nhìn vào chiếc hộp gỗ trong tay Đỗ Anh Vũ, miệng bật cười, nói;
- Ha ha, xưa nay chỉ có chuyện công tử chơi người, giờ lại bị người chơi, thật là hiếm lạ.
Đỗ Anh Vũ trợn tròn mắt liếc gã.
- Ngươi còn cười ta, có tin là đuổi ngươi về quê chăn vịt ngay hôm nay không?
Trân Kình xua tay xin tha, xong rồi ngồi xổm xuống mạn thuyền, nghiêm túc nhìn Đỗ Anh Vũ, nói:
- Công tử, có cần ta...
Vừa nói, hắn vừa làm thủ thế cắt cổ, hàm ý là muốn thay công tử g·iết người.
Đứng tại mũi thuyền, Công Đàm nhắm mắt định thần nãy giờ, nay cũng từ từ mở mắt ra nhìn hai người, dùng chất giọng khàn khàn nói:
- Việc g·iết người... để cho ta...
Đỗ Anh Vũ mỉm cười nhìn hai tên thuộc hạ, lần này vào kinh hắn chỉ mang theo hai người bọn hắn, Trần Kình cùng Công Đàm, một kẻ là tôi tớ, một kẻ là xa phu, nhưng thực chất cả hai đều là cánh tay đắc lực của Đỗ Anh Vũ.
- Lần này Công Đàm phóng hỏa đốt thư viện, mượn cớ là để cho ta chạy ra ngoài, nhưng mục đích chân chính là muốn nhân lúc hỗn loạn giúp ta lấy ra vật này.
Đỗ Anh Vũ giơ chiếc hộp gỗ lên cao, khẽ thở dài nói tiếp:
- Lúc đầu ta nhận ủy thác của tên kia, trong lòng cũng có chút nghi ngờ, đáng tiếc, lòng tham của ta quá lớn, cắn răng liều một phen, bây giờ ngẫm lại, mọi chuyện quả nhiên không có đơn giản như vậy.
Trần Kình cùng Công Đàm ngồi lặng im nghe Đỗ Anh Vũ nói, trong lòng thì băn khoăn suy nghĩ, không kẻ kia lấy thứ gì làm vật trao đổi mà khiến vị tiểu công tử này động tâm rồi liều lĩnh hành động như vậy.
Trần Kình tò mò nhìn chiếc hộp rồi hỏi:
- Công tử, trong hộp này chứa thứ gì vậy?
Đỗ Anh Vũ liếc qua Trần Kình, cũng chẳng giấu giếm, thuận miệng đáp:
- Là thư tín. Thư tín của Lê Văn Thịnh.
Đỗ Anh Vũ vừa nhắc đến cái tên này, cả Công Đàm cùng Trần Kình đều không khỏi hít một ngụm khí lạnh, rùng mình một cái.
Cây có bóng, người có tên, Lê Văn Thịnh là tên của một đại nhân vật, hắn là trạng nguyên đầu tiên của Đại Việt, từng leo đến chức Thái Sư trong triều, đồng thời cũng là lá cờ đầu của Nho giáo.
Có thể nói Lê Văn Thịnh từng là một kẻ quyền khuynh triều dã, đứng đầu bách quan, dưới một người, trên vạn người.
Đáng tiếc, nhiều năm trước, ở chính cái hồ Dâm Đàm này, Lê Văn Thịnh đã bị khép vào tội phản nghịch vì hành thích nhà vua. Kể từ đó, cái tên Lê Văn Thịnh cũng bất kì thứ gì liên quan đến hắn đều là điều cấm kỵ.
Đỗ Anh Vũ ngẩng đầu nhìn trời, thở ngắn than dài:
- Mẹ kiếp, Thư Viện lại dám tàng trữ văn thư của Lê Văn Thịnh. Đây là muốn làm gì? Muốn tạo phản à.
Công Đàm vốn kiệm lời cũng phải mở miệng nhắc nhờ:
- Công tử, vật này không thể giữ, nhanh hủy nó đi.
Đỗ Anh Vũ liếc qua chỗ Công Đàm, lắc lắc cái đầu nhỏ, quệt miệng nói:
- Chuyện không có đơn giản như vậy. Vật quan trọng như thế này lại để cho chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy, lấy đi được, thật là vô lý.
- Ý công tử là? - Trần Kình nhướn mày hỏi:
- Đây là một cái bẫy. Rõ ràng có kẻ muốn mượn tay ta chuyển vật này đi ra ngoài.
- Như vậy thì càng phải hủy nó đi. - Trần Kình tán thành của ý kiến Công Đàm.
Đỗ Anh Vũ chậm rãi hít một hơi rồi đáp:
- Các người biết cao thủ số một của Thư Viện là ai không?
Trần Kình nghi hoặc đáp:
- Là Viện trưởng?
Công Đàm lắc đầu phản đối, hắn nói:
- Là Thủ Các lão.
Đỗ Anh Vũ gật đầu tán thành:
- Đúng, là trông coi Thư Viện Tàng Thư Các - Thủ Các Lão. Vật này tìm thấy là ở trong Tàng Thư Các. Điều này rất bất hợp lý vì một thứ cấm kỵ như này vốn không nên đặt ở đó, nơi mà mọi người đều có thể ra vào tìm đọc kinh thư. Ta suy đoán, thứ này vốn được cất ở một nơi cẩn mật nào đó, gần đây mới được mang ra để cho ta có thể dễ dàng trộm nó đi.
- Có nghĩa là? - Trần Kình giật mình hỏi:
- Có nghĩa là tên kia cùng Thư Viện đã móc nối với nhau. Có Thủ Các Lão trấn thủ thì có mười Công Đàm cũng không mang nổi vật này ra ngoài, nhưng mà ha ha, tình cờ thay, ngày hôm qua lão ta lại không có mặt tại thư viện. Một kẻ quanh năm suốt tháng đều trốn ở bên trong Tàng Thư Các, ngày hôm qua lại đi ra ngoài. Hơn thế nữa, tên kia có thể nắm rõ vị trí của vậy này như vậy, rõ ràng có sự móc nối ở đây. Ta lại biến trở thành người vận chuyển cho bọn chúng.
Đỗ Anh Vũ híp mắt nhìn hộp gỗ, thong thả nói tiếp:
- Hủy vật này không khó. Coi như tốn công vô dụng một lần thế nhưng... ta không muốn như vậy!
Hai gã tùy tùng nghe vậy liền đưa mắt nhìn nhau, có chút không hiểu ý nghĩ của Đỗ tiểu công tử. Đỗ Anh Vũ lần này không có giải thích nhiều, chỉ ha ha một tiếng rồi nói:
- Các người còn nhớ rõ mục tiêu của ta là gì không? Câu đầu tiên ta nốt với mỗi người các ngươi là gì, còn nhớ hay không?
Nghe thấy lời này, bỗng chốc, khí thế từ hai tên thuộc hạ đột nhiên thay đổi.
Toàn thân Trần Kình tỏa ra một loại khí phách bất phàm, loại khí chất này nên là của một gã tướng lĩnh chứ không phải là từ một tên xa phu hay thuyền phu.
Công Đàm thì phát ra một loại sát khí âm trầm lạnh lẽo, ánh mắt không có cảm xúc của hắn bất giác hơi nhíu lại.
Đỗ Anh Vũ quơ quơ chiếc hộp gỗ, nhếch miệng cười:
- Đây là dương mưu cũng là một lời mời. Năm đó Phật Nho tranh đấu, Hoàng đế cùng Thái Hậu chọn Phật giáo, Lê Văn Thịnh cũng vì thẻ mà thành kẻ phản nghịch bị đá xuống đài. Nho giáo 20 năm nay vẫn không quên được mối thù này. Giờ muốn hợp tác mới kẻ kia để m·ưu đ·ồ hồi sinh nho giáo, đả kích phật giáo. Vật này có thể chứng minh năm đó Lê Văn Thịnh là bị vị vu hại, thế nhưng... rõ ràng không thể dùng ngay bây giờ.
- Thái Hậu đã mất, Hoàng đế cũng đã có tuổi, mà cháu ta thân là thái tử chính là người được chọn. Chờ vài năm nữa tân quân lên ngôi, nếu nho giáo bọn hắn chọn đúng người thì... ha ha bọn họ chờ đợi thời khắc quật khởi đã quá lâu rồi.
- Đây là lý do bọn họ chọn công tử?
Đỗ Anh Vũ gật đầu, xong rồi lại lắc đầu, hắn lạnh nhạt nói:
- Thư Viện là muốn chọn tên kia, tên kia lại không muốn trực tiếp nhận lấy cái trách nhiệm này nên ủy thác cho ta. Bây giờ ta không giúp hắn, Thư Viện sẽ ghi hận lên đầu ta vì phá hỏng kết minh giữa bọn họ, Nho giáo có thể sẽ ghi hận Đỗ gia.
- Nhưng ta giúp bọn hắn chuyển giao vật này, ta sẽ bị bọn hắn kéo xuống nước cùng, rồi cả Đỗ gia, cả Hoàng tử Dương Hoán cũng bị ảnh hưởng theo. Từ khoảnh khắc cầm vật này trên tay, ta đã vô tình biến thành tòng phạm của bọn chúng rồi.
- Công tử sau lưng có Quách Gia, chẳng lẽ phải sợ hãi bọn chúng? - Trần Kình nghi vấn hỏi:
Đỗ Anh Vũ lắc đầu đáp lại:
- Ngươi quá coi thường Nho giáo rồi. Nho giáo nơi nào không có môn sinh của nó, đây chính là quái vật khổng lồ. Hoàng đế năm đó sợ Nho giáo sinh quyền thần nên mượn lực lượng của Phật giáo để diệt Lê Văn Thịnh, Phật giáo cũng mượn lực lượng của Hoàng thất chấn áp Nho giáo. Một mình Quách Gia là không đủ để chống lại.
- Vậy chúng ta cứ vậy mà mặc người bố trí sao?
- Ha ha, mặc người bày bố không phải phong cách của ta, cầu phú quý trong nguy hiểm, tái ông ngã ngựa vẫn chưa biết là họa hay là phúc đâu. Quan trọng nhất, ta cũng đã có cách ứng đối của mình. Vật này hủy đi không được, ném cho tên kia cũng không được, giữ lại không được, trả về cũng không xong... Vậy chỉ còn có cách giấu nó đi thôi.
- Giấu đi?
- Đúng, là tìm một chỗ thích hợp giấu nó đi!
Công Đàm cùng Trần Kình mặt mày đầy nghi hoặc chờ đợi Đỗ Anh Vũ tiếp tục giải thích, Đỗ Anh Vũ cũng không khiến hai tên thuộc hạ chờ lâu, hắn cười nói:
- Tên kia rõ ràng không muốn kết minh với Nho giáo, không muốn làm quân cờ nên đẩy ta ra thế mạng. Hắn ta ban đầu nhận lời đơn thuần chỉ muốn làm loạn hoặc chỉ vì muốn kéo Hoàng tử Dương Hoán đi xuống mà thôi. Mả mẹ nó, hắn là một thằng điên. Được, rất tốt, hắn muốn loạn, ta cho đủ loạn, hắn muốn chơi, ta đây chưa từng sợ qua ai! Hơn thế nữa...
Đỗ Anh Vũ từ từ đứng dậy, hắn phủi phủi quần áo, khuôn mặt bất giác trở nên dữ tợn, ánh mắt long sòng sọc hệt như một còn dã thú điên cuồng, nhe răng cười nói:
- Hơn thế nữa, lần này ta tán thành Nho giáo, Phật giáo bao lâu nay phát triển quá mạnh mẽ rồi, cần phải đè ép nó lại.
Chiếc thuyền nhỏ lãng du giữa hồ từ từ cập bến, ba người bước xuồng thuyền, đi lên hành lang đá, ở đó có 1 cánh cổng lớn, trên cổng có ba chữ
"TRẤN VŨ QUÁN"
...