Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 11: Phá Cục.

Buổi hoàng hôn, bầu trời tỏa ra những tia nắng cuối cùng, ngẩng lên liền có thể thấy tử khí đông lai tại đường chân trời, khung cảnh này có phần ảm đạm.

Hồng Phường lúc này thì ngược lại, giống như Tân nương khoác lên bộ hỉ phục, đèn đuốc treo cao, ánh sáng hồng rực rỡ phát ra từ dãy đèn lồng đẹp đến lung linh mờ ảo.

Giờ vàng đã điểm, một đám cô nương ả Đào nhô ra ngoài hiên cửa, khoe tư sắc, bán tiếng cười, kêu kêu gọi gọi trèo kéo khách vãn lai.

Du khách gần xa dập dìu túm năm tụm ba theo nhau tới.

Mùi son phấn, mùi rượu thịt hương nồng cả con phố.

Tục tằn cùng nhã nhận đan xen trộn lẫn vào nhau.

Nói đây một loại phong cảnh khác của kinh thành cũng không ngoa.

Xe ngựa mang Đỗ Anh Vũ một đường băng qua con phố đèn đỏ này, chẳng biết bao lâu, xe ngựa dừng trước một toà lầu viện cao lớn, nguy nga tráng lệ.

Đỗ Anh Vũ xuống xe nhìn toà lâu viện cao tầng sừng sững trước mắt thì không khỏi có chút ghen tị mà nhổ nước bọt khinh bỉ:

“Chó nhà giàu.”

Tụ Kim Lâu.

Sòng bạc nổi tiếng nhất nhì đất Thăng Long. Nơi dân chơi tại kinh thành nào cũng phải biết đến, cũng phải ghé qua một lần.

Một năm nay, Đỗ Anh Vũ cũng có thể coi là nhân vật phong vân tại Hồng Phường, thế nên khi mọi người nhìn thấy một thằng nhóc 8 tuổi bước vào bên trong Tụ Kim Lâu thì cũng không có tên đui mù xông ra cản đường cả.

Nói đùa gì thế, gặp sao Thái Tuế, tránh còn không kịp, ai phát điên lại còn đâm đầu vào.

“Uhm, nơi này, thật không tệ, không thể không nói, tên kia quản lý rất không rồi!” Đỗ Anh Vũ nhìn cách bố trí đại sảnh Tụ Kim Lâu, nhìn đám người đông nườm nượp bên trong đó thì không khỏi thầm nghĩ.

Một đường tiến vào trong, sự xuất hiện của Đỗ tiểu công tử cũng khiến mọi người bất ngờ đôi chút, đưa mắt nhìn một hồi, “a” lên một tiếng rồi đâu lại vào đấy, ai lại làm việc nấy, kẻ vẫn đổ xúc xắc, người vẫn kêu đặt cửa, tình huống cẩu huyết trong tiểu thuyết không có xảy ra khiến Đỗ Anh Vũ hắn cũng không có cơ hội trang bức đánh mặt.

Ngược lại đám nữ nhân viên nhìn thấy Đỗ Anh Vũ tới thì lại như phát cuồng, cả đám hoá thân thành một đám nữ lưu manh, bu lại lấy hắn, sờ sờ nắn nắn, có người to gan con ôm lấy hắn hôn hít thân mật, thậm trí còn có kẻ lớn gan sờ xuống dưới làm Đỗ tiểu công tử sợ hãi không thôi.

Hình ảnh Đỗ Anh Vũ hoảng hốt ôm quần, chật vật chạy trối c·hết khỏi đám oanh oanh yến yến làm mọi người không khỏi cười to một trận.

Sau một hồi chen chúc, hắn coi như thoát nạn, thuận lợi tiến vào bên trong, trên mặt vẫn còn lưu 5-6 vết son môi, Đỗ Anh Vũ cũng lười chẳng muốn xoá. Cuối cùng, Đỗ tiểu tử tóm lấy một gã hạ nhân, đưa cho hắn một tấm lệnh bài nhỏ để hắn dẫn tiến vào bên trong.

Cùng với Trần Kình, Công Đàm, ba người cao cao thấp thấp đi theo tên hạ nhân băng qua hành lang rồi tiến lên cầu thang phóng thẳng lên tầng cao nhất gặp chủ nhân của toà Tụ Kim Lâu này.

Hắn gọi Tiểu Hầu Gia.

Kì thật Tiểu Hầu Gia là một thiếu niên mang đậm màu sắc truyền kì của kinh thành Thăng Long. Nghe đồn hắn sinh ra đã biết, ba tuổi kinh thư đọc làu làu, bốn tuổi liền các tiên sinh cũng không còn gì để dạy hắn.

Lại nghe sau đó hắn đi vào Thư Viện học tập, trong một năm đem toàn bộ sách trong Thư Viện đọc hết, nhớ không sai một chữ.

Hoàng đế năm đó còn muốn chỉ định hắn làm Hoàng Thái Tử, đáng tiếc chuyện sau đó không thành, cụ thể ra sao thì chẳng ai biết được.

Nghe nói thời gian sau đó hắn trở nên ốm yếu, mọi người đều cho do hắn quá mức yêu nghiệt đến trời cao cũng đố kị, muốn hắn phải c·hết.

Lúc đầu mới đến kinh thành, khi Đỗ Anh Vũ nghe danh kẻ này thì có chút giật mình, còn tưởng kẻ này cũng là người xuyên việt như mình. Mà người xuyên việt không nên làm khó người xuyên việt, hắn cũng cố tình tránh không gặp mặt, coi như nước sông không phạm nước giếng, cho đến một lần tình cờ vài tháng trước hai người bọn hắn mới gặp nhau...

Tên hạ nhân mang ba người Đỗ Anh Vũ lên đến đỉnh của Tụ Kim Lâu thì nhanh chóng rời đi. Đối diện với cánh cửa lớn trước mặt, nội tâm Đỗ Anh Vũ là có điểm phức tạp.

“Tiểu hầu gia à tiểu hầu gia...”

Đỗ Anh Vũ khóe miệng lẩm nhẩm một tiếng, sau cùng thì tiến lên đẩy cửa rồi tiến vào, vừa mới bước vào trong, thông qua một dãy đèn nến heo hắt kéo dài, tại vị trí chính giữa gian phòng, Đỗ tiểu tử nhìn thấy một gã thiếu niên ngồi quỳ trên bồ đoàn, mỉm cười chờ sẵn.

Thiếu niên tóc dài để xoã, bổ ngôi sang hai bên, mặt mày có chút nhợt nhạt như thể mang bệnh lâu ngày.

Đỗ Anh Vũ không thể không thừa nhận, người này dù cho có chút thiếu sức sống nhưng dung mạo rất tuấn tú, đẹp đẽ theo kiểu hơi hướng âm nhu, cẩm y trên thân màu tím, hoạ tiết hoa cẩm tú cầu màu trắng, ngực áo hơi phanh, vòng vèo trang sức từ tóc đến tai lấp lánh.

Nếu có đám hủ nữ ở đây chắc chắn đều phải hét lớn:

“Tiểu mỹ thụ trong truyền thuyết đây rồi!”

Đỗ Anh Vũ cũng không trầm ngâm lâu liền tiến đến gọi:

- Lý Dương Quang! Ta đến rồi.

Thiếu niên trong phòng cũng mỉm cười đáp lại:

- Đỗ Anh Vũ! Tiến vào đi.

Nói xong liền chỉ vào tầm bồ đoàn trước mặt ra hiệu bảo Đỗ Anh Vũ tiến vào ngồi. Thoáng chốc hai thiếu niên liền đối mặt, Lý Dương Quang tuổi khoảng 12, vẻ mặt non nớt vô cùng, tất nhiên không thể so với 8 tuổi Đỗ Anh Vũ nhưng không nên để vẻ ngoài đánh lừa, Đỗ Anh Vũ biết trước mắt là một con sói. Một con hung ác lang sói.

Lý Dương Quang từ tốn đánh giá thiếu niên trước mặt rồi nói:

- Ta đã quy y, gọi Lý Giác Hoàng, không còn gọi Lý Dương Quang nữa.

Quy y không phải là xuất gia, không cần xuống tóc.

Đỗ Anh Vũ liền cười trêu:

- Cà sa của người đâu?

Lý Dương Quang cười cười đáp:

- Mới giặt, còn đang phơi.

Sau đó nhìn khuôn mặt vẫn còn 5-6 vết son môi của Đỗ Anh Vũ liền lắc đầu nói:

- Tiểu sắc quỷ nhà ngươi sẽ sớm có ngày trầm luân trong nhục dục, chi bằng theo ta quy y bái phật, bảo trọng thân thể, thế nào?

Đỗ Anh Vũ ngược lại khinh bỉ đáp:

- Quản tốt đám người dưới của ngươi là được. Bản công tử con một, không có phúc phận này.

Dứt tiếng, Đỗ Anh Vũ thuần thục móc ra chiếc hộp gỗ ném cho Lý Dương Quang, miệng lười biếng nói:

- Vật người muốn ở đây, thứ ta muốn đâu?

Lý Dương Quanh tiếp lấy hộp gỗ, nhẹ nhàng đặt sang 1 bên rồi cầm ra một tờ giấy đưa nó về phía Đỗ tiểu tử.

Đỗ tiểu tử cầm tờ giấy lên nhìn ngang ngó dọc, kiểm tra một chút rồi đút vào trong người. Lý Dương Quang cũng mở chiếc hộp gỗ ra, bên trong là một quyển sách nhỏ, trên sách ghi 6 chữ:

“Thảo Lão Sư đệ nhất quyển.”

Thấy vậy, hắn liền ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn Đỗ tiểu tử.

Đỗ Anh Vũ giơ tay nhún vai tỏ vẻ bó tay, miệng nói:

- Mẹ kiếp, Nho môn Thư Viện thật không ngờ dám ẩn giấu thứ này, ngươi tin nổi không? Đúng là nhân cách đảo điên, không biết liêm sỉ, có nhục tư văn...

Đỗ Anh Vũ liền tiếp thổ ra một tràng sỉ vả làm Lý Dương Quang chưa cần phải mở ra đọc nhưng cũng biết trong quyển sách này chứa cái gì. Hắn nhìn chăm chú thiếu niên trước mắt đang tỏ vẻ phẫn nộ không thôi liền bậy cười, lắc đầu, từ chối cho ý kiến.

Đỗ Anh Vũ sau một đợt tự biên tự diễn độc thoại, thấy không có người phản ứng liền ngưng. Vươn vai ngáp ngắn ngáp dài, thể hiện ý muốn thoái lui:

- Vậy nhé, Tiểu Hầu Gia, vật người cần ta đã mang đến, giao dịch kết thúc, giải tán, ai về nhà nấy, bản công tử cũng phải về đánh một giấc a! Cáo từ.

Đỗ Anh Vũ đứng lên chào tạm biệt.

Đúng lúc này, Lý Dương Quang liền giơ tay ngăn lại, từ bên hông lấy ra một cái cốc cùng 3 viên xúc xắc, hắn nhìn về phía Đỗ tiểu tử mỉm cười nói:

- Chơi trước một ván rồi hãng về.

Đỗ Anh Vũ nghiêm nghị nhìn Lý Dương Quang, lấp tức từ chối:

- Ta không chơi, cờ bạc hư thân, không tốt, không tốt.

Lý Dương Quang không quan tâm đến Đỗ Anh Vũ làm bộ, nụ cười trên miệng vẫn giữ nguyên phảng phất như từ trước đến này chưa từng thay đổi, hắn từ từ nói:

- Đến Tụ Kim Lâu tất phải chơi 1 ván cược, đây là luật.

Đỗ Anh Vũ híp mắt:

- Nếu ta không chơi, ngươi muốn làm gì? Cắn ta?

- Ngươi đoán xem?

Lý Dương Quang tại chỗ đáp, sau đó nhìn chằm chằm vào Đỗ Anh Vũ, chờ đợi hắn đưa ra quyết định.

Đỗ Anh Vũ thần thức n·hạy c·ảm, dần cảm nhận được không khí xung quanh bỗng trầm xuống, nhiệt độ có chút băng lãnh.

Đảo mắt liếc quanh một vòng, xung quanh căn phòng này có ít nhất 8 cỗ sát khí đang hướng về hắn, mà tất cả trong đó đều không kém 2 ga tuỳ tùng của hắn.

Lòng hắn cười khổ, quả nhiên chơi lưu manh với tên này là vô dụng.

Mẹ kiếp, người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Đỗ Anh Vũ cắn răng đáp ứng:

- Đến, ma cờ bạc, để xem ai sợ ai, 1 ván thì 1 ván.

- Tiểu sắc quỷ, có chí khí, bổn Hầu tôn trọng ngươi.

Lý Dương Quang cười cợt một hồi rồi nói:

- Đã vậy thì... đây là địa bàn của ta, ta làm chủ, cược một ván, tiền đặt cược chính là thứ quý giá nhất trên người của ngươi và ta, một ván phân thắng bại.

Đỗ Anh Vũ biết mình không được phép từ chối chỉ có thể căn răng gật đầu.

Lý Dương Quang nhẹ nhàng cho 3 viên xúc xắc vào trong cốc, toan muốn lắc thì gặp Đỗ Anh Vũ ra tay ngăn lại, nhe răng cười nói:

- Giá tiền cược là người ra. Vậy cách chơi phải là ta ra mới công bằng. Ai biết được xúc xắc của người có giở trò gì hay không?

Lý Dương Quang hơi ngẩn người rồi cười to đáp ứng:

- Tốt! Theo ngươi.

Đỗ Anh Vũ móc ra một đồng tiền giơ đến trước mặt Lý Dương Quang nói:

- Chúng ta tung đồng xu, lấy một bên gọi là sấp, một bên là ngửa, tung lên vận mệnh theo trời. Như thế nào?

Lý Dương Quang tiếp lấy đồng xu, kiểm nghiệm một hồi, thấy không có vấn đề liền ném trả về phía Đỗ Anh Vũ, mở miệng nói:

- Được.

Đỗ Anh Vũ chọn ngửa, Lý Dương Quang chọn sấp.

Hai người mặt chằm nhìn nhau không chớp rồi Đỗ Anh Vũ búng đồng xu lên trời.

Chơi từng đồng xu, nhưng cả hai thiếu niên đều không thèm để ý tới đồng xu đang bay trong không trung, chỉ tập trung nhìn nhau, phảng phất như đông xu có ra mặt nào cùng đều không liên can tới họ vậy.

Đỗ Anh Vũ cười gằn nói:

- Sống c·hết có số....

Lý Dương Quanh cười mỉm đáp lời:

- Phú quý do trời!

Đồng xu xoay lòng vòng trên không trung rồi từ từ hạ xuống ở giữa 2 thiếu niên. Trong khoảnh khắc đồng xu rơi xuống đất, không khí xung quanh như ngưng đọng lại. Trong chính giây phút đấy, trái tim của Đỗ Anh Vũ khẽ đập mạnh 1 nhịp.

Đồng xu đã chạm đất.

Kết quả là....

Ngửa.

Đỗ Anh Vũ hắn thắng. Kết quả hiện ra làm hắn nhẹ nhàng thở ra được 1 hơi, sau lưng hắn sớm đã thấm đẫm mồ hôi.

Lý Dương Quanh cũng nhìn kết quả. Hắn hơi nhíu mày, có chút không nhìn rõ biểu lộ trên khuôn mặt, nhưng rất nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn Đỗ tiểu tử, mỉm cười thừa nhận:

- Ta thua!

Đỗ Anh Vũ chắp tay cười cợt:

- Ha ha! Đã nhường rồi!

Vừa dứt lời, họ Đỗ đứng dậy, muốn quay người bỏ đi. Lý Dương Quang thấy vậy liên kêu 1 tiếng ngăn hắn lại:

- Chậm đã!

Đỗ Anh Vũ thấy lại bị ngăn lại liền quay lại quát hỏi:

- Sao? Thua không nổi?

Lý Dương Quang lắc đầu, nói:

- Ta thua, ngươi thắng, người còn chưa thấy vật thắng cược đâu!

Đỗ Anh Vũ nào nghĩ nhiều vậy, hắn giờ chỉ muốn rút sớm, lập tức xua tay, từ chối cùng tên này tiếp tục dây dưa:

- Không cần, vật quý của người, bản công tử không hiếm lạ.

Lý Dương Quanh thì nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt, khẽ đáp:

- Luật là luật, không thể làm trái.

Vừa dứt lời, Lý Dương Quang vỗ tay hai cái ra hiệu.

Từ trong âm u góc phòng, có một bóng ảnh từ từ bước tới.

Đến là một thiếu nữ có dung nhan tuyệt mỹ, đặc biệt nàng quá trắng, trắng phát sáng. Da trắng như tuyết, môi đỏ như son, suối tóc đen dài, áo Giao Lĩnh trắng cùng váy quây đỏ có phần đơn giản nhưng lại tôn lên vẻ đẹp của nàng thêm một bậc.

Bạch bích vô hạ, đào hoa ngọc diện.

Thiếu nữ này thật sự là quá đẹp rồi.

Đỗ Anh Vũ nhìn chằm chằm vào dung mạo người con gái mới đến, nội tâm dâng lên một trận kinh đào hãi lãng.

- Muội muội, tới nơi này. - Lý Dương Quang vẫy thiếu nữ tới bên mình.

- Ra mắt huynh trưởng, ra mắt công tử. - Thiếu nữ cúi chào bằng giọng lạnh tanh, khuôn mặt hoàn toàn vô cảm.

Lý Dương Quang nhìn thiếu nữ bên cạnh như thể đang chăm chú xem một tác phẩm nghệ thuật, mỉm cười giới thiệu:

- Nàng gọi Hoa Nương, theo ta từ nhỏ đến lớn. Ta đã sớm nhận nàng làm nghĩa muội, bên trong Diên Thành hầu phủ, đối với ta nàng chính là thứ quý giá nhất...

Sau đó, hắn nhìn lại về phía Đỗ Anh Vũ rồi nói:

- Từ nay nàng thuộc về ngươi.

- Ngươi... - Đỗ Anh Vũ có chút không nói lên lời.

Hắn cảm thấy mình lại bị chơi một vố, đang không biết phải làm sao để từ chối món tiền cược tuyệt đẹp này thì Lý Dương Quang sớm phủ đầu nói trước:

- Ta tất nhiên biết người còn nhỏ, hôn phối phụ thuộc vào cha mẹ, ha ha, không sao cả, em gái ta nàng cũng chỉ mới 14 tuổi, chờ ngươi trưởng thành liền gả cho ngươi làm th·iếp. Nàng dù chỉ là nghĩa muội của ta, nhưng trên danh nghĩ vẫn là Thành Diên hầu phủ quận chúa, nay hứa gả cho ngươi, không phải làm vợ mà chỉ là làm th·iếp, ngươi còn muốn gì nữa?

“Nhưng ông mày thật không muốn!” Đỗ Anh Vũ trong lòng gầm thét.

"Tuyệt đối không thể nhận, tuyệt đối không thể nhận, đây là hố không thể nhảy..." Đỗ Anh Vũ quyết định cứng rắn khiêng lấy.

Lý Dương Quang híp măt, nụ cười có chút biến hóa:

- Sao, em gái ta... đến làm th·iếp cho ngươi cũng không xứng sao?

Thiếu nữ vẫn đứng đó, khuôn mặt không lộ 1 chút nào cảm xúc, như thể chuyện này từ đầu đến đuôi đều không liên can gì tới nàng.

...

Đỗ Anh Vũ lựa chọn thỏa hiệp.

Haizz! Hết cách rồi, đối với Đỗ Anh Vũ, trời lớn đất lớn cũng không lớn bằng mạng nhỏ của hắn.

Tất nhiên Lý Dương Quang chưa chắc sẽ hại hắn nhưng Đỗ Anh Vũ tiền vốn ít ỏi, không dám liều.

Hắn biết Lý Dương Quang vẻ ngoài thì hòa nhã nhưng bản chất kì thật rất điên cuồng.

Hơn cả, Đỗ Anh Vũ vẫn còn có chuyện muốn cầu cạnh hắn, hôm này không cho hắn thể diện, Đỗ Anh Vũ sẽ mất nhiều hơn được.

Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu.

Trước lúc đi, Lý Dương Quang còn tiễn hắn đi ra đến tận cổng, giống như sợ họ Đỗ nửa đường quăng hàng chạy mất, cuối cùng phất tay chào tạm biệt:

- Em vợ, Ha ha, một đường bảo trọng!

Đỗ Anh Vũ nghiến răng chắp tay đáp lễ.

- Tiểu Hầu Gia, bảo trọng thân thể, đừng c·hết sớm...!

Tốt rồi, dựa vào hành động này của Lý Dương Quang, qua ngày hôm nay cả cái Hồng Phường, không, phải nói cả cái kinh thành này đều biết hắn Đỗ Anh Vũ có một cái tuyệt mĩ tiểu th·iếp.

Cái danh tiểu sắc quỷ xem như ghim chặt lấy thân

Thanh danh của hắn chính thức dơ bẩn!

Nghiệp chướng a.

...

Lý Dương Quang đứng trên lầu cao nhìn chiếc xe ngựa mỗi lúc một xa rồi dần dần biết mất trong biển người. Đong đưa chiếc hộp gỗ trên tay, cuốn bí tịch Thảo lão sư thì đã sớm bị quăng không biết đi đâu.

Đứng phía sau lưng hắn lúc này là một thiếu phụ tuyệt mỹ, nàng như pho tượng, đứng đó kính cẩn đứng đợi hầu lệnh.

Chưa bàn đến cái khác nhưng chỉ riêng khoản chọn người thì Lý Dương Quang tuyệt đối là một kẻ có thẩm mĩ cao, từ thiếu nữ Hoa Nương đến mỹ thiếu phụ này phải nói là mỗi người một vẻ.

Mỹ nhân bên cạnh nhưng Lý Dương Quang không để tâm chút nào, hắn chăm chăm nhìn vào chiếc hộp gỗ trên tay, nụ cười trên môi dường như chưa lúc nào biến mất, lắc đầu nói:

- Cuốn sách kia hẳn là tiểu quỷ kia chép, ha ha, nhóc con này lông chưa mọc vậy mà có thể viết ra một bộ tiểu hoàng văn dung tục đến bực này, thật là làm cho người ta không biết nói sao nữa...

Thiếu phụ nhìn vị thiếu niên trước mặt, trong lòng nghĩ thầm “kỳ thực ngài cũng không lớn hơn hắn được là bao đâu” nhưng mặt ngoài vẫn kính cẩn trước sau như một, miệng dò hỏi:

- Hầu Gia, ngài tặng Hoa Nương cho hắn là có ý gì? Hoa Nương là ngài một tay bồi dưỡng, ngài luôn coi trọng nàng nhất mà sao lại...

Lý Dương Quang từ từ quay lại nhìn nàng, hắn nói:

- Thiếu niên kia rất thần kỳ, người biết không, trong khoảnh khắc đồng xu kia rơi xuống, ta vốn dĩ muốn lật sấp nó nhưng...

Hắn nghiền ngẫm nhớ lại :

- Nhưng chỉ trong sát na ấy, từ trong người hắn tỏa ra một cỗ khí thế vô hình, cỗ khí thế đấy rất khủng bố, khủng bố đến mức làm cho ta run sợ, ép ta không dám hành động.

Vừa hào hứng nói, ánh mắt của Lý Dương Quang cũng theo đó sáng bừng lên, nụ cười có chút hưng phấn, có chút vặn vẹo làm người khác không khỏi ớn lạnh. Cảm xúc của hắn chỉ hơi xao động một chút rồi lại biến trở lại vẻ hòa nhã thường ngày.

Lý Dương Quang tiến tới đặt tay lên vai thiếu phụ, vỗ nhẹ 1 cái, hắn nói:

- Kì thật ngươi sai rồi, dù Hoa Nương trên danh nghĩa là nghĩa muội của ta, nhưng người ta coi trọng nhất chính là ngươi, Thục Nương. Các nàng đều có thể thay thế nhưng ngươi thì không thể, nhớ lấy điều này.

Thiếu phụ nghe vậy, trong lòng tràn ngập ấm áp. Khom người nhận lầm nhưng khóe miệng hơi nhếch lên:

- Là nô tì càn rỡ!

Lý Dương Quang khẽ chỉnh chiếc hộp trên tay một chút. Một tiếng "pặc" nhỏ phát ra, thì ra bên trong chiếc hộp còn có 1 ngăn kín khác, Lý Dương Quang từ trong chiếc ngăn bí mật đó lấy ra một mảnh giấy nhỏ. Hắn nhìn mảnh giấy trong tay, miệng lẩm bẩm:

- Lần này coi như là ngang tay.

...

Đỗ Anh Vũ nhắm mắt dưỡng thần, tọa thiền như thể môt cao tăng đắc đạo.

Bỗng nhiên một luồng gió thơm phóng tới. Đỗ Anh Vũ thầm nghĩ :"tới rồi...."

- Tiểu... công... tử...

Một giọng nói ngọt ngào vang lên. Đỗ Anh Vũ mở mắt ra nhìn thì thấy Hoa Nương lúc này còn đâu dáng vẻ vô cảm khi trước, nàng lắc mình hóa thành một tiểu yêu kiều diễm, vươn hai tay thon ôm lấy cổ thiếu niên trước mặt, thổ khí như lan nói:

- Thật không nghĩ sớm như thế có thể gặp mặt công tử, chúng ta đúng là có duyên phận!

Đỗ Anh Vũ có chút bất đắc dĩ nói:

- Ngươi sao lại ở đây?

- Thế nào, không ngờ tới phải không, kinh hỉ hay không.

- Kinh hãi còn tạm được.

Đỗ tiểu công tử thở dài, vạn vạn không thể ngờ tới, trên đời chuyện đếch nào cũng có thế xảy ra, hằn nói:

- Ta rốt cục nên gọi người là Hoa Nương hay phải gọi người là... Bạch Mị?

Thiếu nữ che miệng cười duyên, híp mắt như một tiểu hồ ly, nàng có chút câu dẫn nói:

- Công tử chỉ cần người thích, gọi ta cái gì cũng được...

Hai người trong xe thì thầm to nhỏ một hồi, Đỗ Anh Vũ chợt nhận ra bên ngoài xe hai gã tuỳ tùng điềm nhiên không chút nào phản ứng liền quay ra nhìn thiếu nữ cạnh bên, tư thế hai người hiện nay có chút ám muội, nàng kì thật rõ ràng Đỗ Anh Vũ đang thắc mắc điều gì liên cười rộ lên rồi cúi đầu thì thầm vào tai hắn:

- Vừa bước lên xe ta đã tạo một kết giới nho nhỏ, bên trong này chúng ta có làm cái gì bọn hắn cũng không biết. Thế nào công tử, muốn cùng th·iếp thân làm cái gì kích thích hơn không?

Đỗ Anh Vũ cả kinh.

“Mẹ kiếp, nàng muốn chơi xe động sao?”

Rất nhanh đó lắc đầu từ chối ý tốt của nàng. Trong lòng gào thét.

“Bà cô tổ của ta, buông tha cho ta đi, ta vẫn còn là con nít.”

...

Chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng của một khách sạn nhỏ. Mang theo quả bom nổ chậm này Đỗ Anh Vũ tạm thời không thể về Quách Phủ. Di Hoa Lâu cũng không thể đến, hắn còn chưa hung hãn tới mức mang tiểu th·iếp đi thanh lâu. Đêm nay tạm dừng ơi khách sạn một đêm, hẳn cả người đều uể oải, mọi chuyện để sáng mai dậy rồi tính.

Hoa Nương vừa bước xuống xe liền trở về dáng vẻ vô cảm ban đầu, nàng lúc này cũng lúc trên xe hệt như 2 người khác nhau.

Sắp xếp xong xuôi, Đỗ Anh Vũ có chút không chờ được mà phi thẳng lên giường. Tất nhiên chỉ một mình hắn.

Bất chợt, Trần Kình cùng Công Đàm tiến vào, hướng về Đỗ Anh Vũ khom người nói:

- Bọn thủ hạ hộ vệ bất lực, mong công tử thứ lỗi.

Đỗ Anh Vũ cũng không phải kẻ thích giận cá chém thớt, hôm nay ăn thua thiệt xem như là một bài học, hắn vươn vai lười biếng đáp:

- Không phải lỗi các ngươi, trên địa bàn của người khác, chịu thiệt cũng bình thường.

Trần Kình nhìn Đỗ Anh Vũ cũng không phải nói mát cũng chút cảm động, nhưng vẫn cảm thấy uất ức, thầm hứa phải báo nỗi nhục ngày hôm nay.

Công Đàm thì ngược lại không suy tư nhiều như vậy, hằn hỏi Đỗ tiểu công tử:

- Công tử, hiện tại mọi việc đã thành sao?

Đỗ Anh Vũ ngáp dài một tiếng, hắn thật muốn ngủ, hôm nay đi lượn khắp nơi làm hắn mệt muốn c·hết liền hời hợt đáp:

- Tên kia nếu mở được cơ quan của chiếc hộp thì mọi việc trên cơ bản coi như thành.

Sau đó thì hắn chui tọt vào trong chăn, mặc kệ sự đời, vọng ra một câu sau cùng:

- Giờ chỉ còn thiếu một trận gió Đông thôi.

- Gió Đông? - Hai gã tuỳ tùng quay đầu nhìn nhau không hiểu thấu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free