Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 10: Bố Cục.

Thăng Long nội thành lấy hoàng cung làm trung tâm có thể chia ra làm bốn khu.

Phía Bắc là gọi như là thượng lưu khu, là nơi tập trung các quan lại quý tộc cùng người giàu có sinh sống, người không có quyền thế không thể nhập nơi đây. Quân đội cũng được bố trí tập trung tại đây, nhờ đặt trọng binh canh gác ngày đêm giữ gìn nên vấn đề trị an bảo vệ xem như được đảm bảo, có thể nói ngoài hoàng cung thì mặt Bắc là là nơi quan trọng nhất kinh thành.

Xuôi xuống phía nam thì lại là chỗ mà đám bình dân sinh sống, ở đây có đủ các hạng người, đủ mọi ngành nghề, từ cao quý đến thấp kém, thậm chí nhiều quan nhỏ phẩm cấp thấp cũng chọn sống ở phía nam. Nơi này nhân khí rất vượng, tập trung dân cư của toàn thành nên việc kinh doanh buôn bán vô cùng nhộn nhịp, nhiều khu vực sầm uất, có đủ mọi mặt hàng tồn tại, chỉ cần Đại Việt có, nơi này sẽ có, Đại Việt không có, nơi này chưa chắc không có. Hồng phường chính là nằm tại nơi này, nếu là một ngàn năm sau, hẳn chính là phố cổ Hà Nội đi.

Phía Đông là cảng, là nơi tập trung các đầu nguồn hàng hoá xuất nhập ở kinh thành. Tại thời đại này, đường xá chưa được mở rộng, thế nên việc kinh thương chủ yếu dựa phải vào đường thủy. Đại Việt có mạng lưới sông ngòi chằng chịt, các bến tàu lớn nhỏ đủ loại nhiều đến vô số kể, và lớn nhất trong đó tất nhiên là Đông Cảng. Giống như phía nam kinh thành, nơi này thượng vàng hạ cám cái gì cũng có. Nhân sĩ tứ xứ phía đổ về kinh đa phần tập trung tại đây, sau một thời gian thì hình các bang phái, giống như nấm mọc sau mưa, mỗi lúc một nhiều. Việc các bang phái vì tranh đoạt địa bàn hay vì v·a c·hạm lợi ích mà sát phạt, đánh g·iết lẫn nhau nhiều như cơm bữa. Có lẽ, cụm từ “chốn giang hồ” ban đầu dùng để ám chỉ những nói như Đông Cảng đi. Nếu không phải thủy quân Đại Việt cũng đặt tại đây thì không biết còn loạn như thế nào nữa. Nơi này so với phía nam còn khó kiểm soát hơn nhiều.

Phía Tây lúc này đa phần còn chưa khai phá, đất đai hoang vu, dân cư thưa thớt, sống tại nơi này đa phần là lưu dân chạy loạn, nông phu t·rốn t·huế hoặc t·ội p·hạm cùng đám du thủ du thực. Lẽ dĩ nhiên, tỉ lệ phạm tội ở đây là cao nhất kinh thành, không, có lẽ là cao nhất cả nước đi. Khu phía Tây là chốn thiên đường của những kẻ ngoài vòng pháp luật, luật rừng thay cho quốc pháp, khôn sống mống c·hết. Thế nhưng khác với phía Đông, nơi này không mang lại lợi ích cho đám người quyền quý, thế nên mặc kệ cho nó có loạn tới đâu cũng chẳng có ai dỗi hơi đi quản. Hoặc cùng lắm chỉ làm cho có rồi xong đâu lại vào đấy. Nếu nói phía đông là khó kiểm soát thì phía Tây là gần như là không thể kiểm soát.

Đỗ Anh Vũ từ Tây Hồ trở lại, thay vì đi thẳng về phía nam thì y lại ghé qua cái vung đất hoang vu loạn lạc này.

Đứng tại một mảnh đất hoang, duỗi nắm bao quát tứ phía tại vùng bờ Tây, mang trong mình cái tâm lý tấc đất tấc vàng của người hiện đại, ánh mắt của Đỗ Anh Vũ có phần tham lam, nhìn nơi đây như thể đang nhìn thấy núi vàng núi bạc, đến cả hai tên thuộc hai thân cận cũng không thể hiểu nơi này có điểm gì hấp dẫn tiểu công tử nhà mình đến thế.

Nhìn bộ dạng hắn từ trên xuống dưới nghiêm chỉnh một dạng công tử ca nhà giàu, phối hợp với hoàn cảnh heo hút hoang tàn nơi này thì hoàn toàn không hợp nhau. Nơi này nếu phải dùng một cụm từ của tương lai để lược tả thì hắn nên được gọi là xóm liều đi.

Thỉnh thoảng đâu đó có một vài ánh mắt bất thiện nhìn về phía Đỗ Anh Vũ tựa như đang nhìn một con dê béo. Nếu không phải có Trần Kình cao to hung dữ chấn tràng xung quanh, hẳn sẽ có không ít kẻ d·u c·ôn vô lại nhao đến chỗ họ Đỗ, hỏi thăm tình hình sức khỏe của hắn đi. Dù sao thì chuyện b·ắt c·óc trẻ nhỏ ở nơi này xảy ra nhiều như cơm bữa, đặc biệt lại còn là trẻ nhỏ nhà giàu thì chính là con mồi béo bở.

Trần Kình dùng ánh hắn sắc lẹm nhìn ngó xung quanh một hồi rồi quay xuống nói với Đỗ Anh Vũ:

- Công tử, hoàn cảnh nơi này quá loạn, chúng ta vẫn là nhanh chóng rời khỏi thì tốt hơn.

Đỗ Anh Vũ không vội đáp, hắn vẫn tập trung quan sát xung quanh một lúc, nửa ngày sau mới ngẩng đầu lên nói:

- Kì thật hoàn cảnh của nơi này cũng không tệ, nếu biết khai thác, tất sẽ có một quang cảnh khác.

Trần Kình nghe vậy có chút không tin nói:

- Công tử, nơi này nếu có thể dễ dàng khai phá như vậy thì đã sớm có người đi làm, không đến lượt chúng ta.

- Nhìn tình cảnh hiện nay thì tất nhiên có thể khẳng định chuyện này không dễ làm. Đám dân cư này sống ngoài vòng pháp luật đã thành thói quen, một đám bất trị thành tính. Nơi này lại hoang vu, nhiều rừng rậm đầm lầy, muốn khai phá khi chẳng biết đến năm nào, tháng nào mới xong, mà theo thuộc hạ nghĩ, hoàn cảnh nơi này, nếu chưa khai phá triệt để thì dẫu có điều quan quân tới đây cũng thúc thủ vô sách!

Trần Kình nói không phải không có lý, thế nhưng Đỗ công tử lại không cảm thấy bất khả thi, Đỗ Anh Vũ híp mắt nhìn Trần Kình, ngón tay nhỏ gãi gãi sống mũi, cười nhẹ nói:

- Ta với ngươi cược một trận, cho ta ba tháng, ta tất sẽ bình định chỗ này, cho ta nửa năm, ta tất sẽ ổn định nơi này, cho ta một năm, ta tất sẽ phát triển nơi này. Thế nào, dám cược sao?

Trần Kình cùng Công Đàm thấy Đỗ Công tử mạnh miệng khẳng định như vậy liền cả kinh. Công Đàm kiệm lời cũng phải trầm giọng hỏi thăm:

- Công tử, nhưng tại sao lại phải là chỗ này?

Đỗ Anh Vũ cười đáp lại:

- Vì nơi này đủ tốt, ha ha, bổn công tử quyết định, nơi này sẽ là chỗ chúng ta khởi nghiệp.

Nhìn thấy hai kẻ tuỳ tùng ánh mắt mờ mịt, khó hiểu. Đỗ Anh Vũ cũng không muốn giải thích thêm, chỉ phất tay ra hiệu “chúng ta trở về.”

Trước khi còn xoay đầu ngoài nhìn lại một lần nữa, miệng khẽ nói:

“Dự án đặt tại nơi này hẳn có một cái tên, ha ha, vẫn là dùng cái tên nguyên bản của nó đi, gọi là Thập Tam Trại!”

...

Ba người chẳng mấy chốc liền quay trở về nội thành phía nam.

Hiện tại đã là đầu giờ chiều, Đỗ Anh Vũ bụng đói lả, cả người có chút thấp thỏm không thôi.

Thi thoảng hắn lại không thể ngồi im chờ đợi trong xe ngựa, cái đầu nhỏ nhô ra ngoài ngó ngó nghiêng nghiêng, miệng chán nản hỏi đã gần tới khách điếm hay chưa.

Nhìn vẻ mặt tiu nghỉu của hắn lúc này trông khá buồn cười.

Hai tên thuộc hạ biết Đỗ Anh Vũ mặc dù thông tuệ nhưng kì thực đâu đó vẫn có tính cách của trẻ con, đặc biệt nếu không được ăn ngon ngủ kĩ thì sẽ cáu gắt.

Việc này Đỗ Anh Vũ cũng biết, thân mang linh hồn của một người trưởng thành, vốn dĩ hắn không nên có những hành xử như vậy.

Thế nhưng hắn cũng chẳng hiểu ra làm sao?

Tạm thời chỉ có thể đổ tại cỗ thân thể này khiến hắn luôn vô tình có những biểu hiện như vậy.

Uhm, là ảnh hưởng bởi hooc-môn.

Đỗ Anh Vũ tự tìm là lý do để bào chữa.

Trần Kình đánh xe một vòng cuối cùng cũng tìm thấy một gian khách sạn, đương lúc muốn quay đầu thông báo cho họ Đỗ thì bỗng nhiên, Đỗ Anh Vũ như nhìn thấy một cái gì đó thú vị hơn thế, hắn kinh ngạc “A” lên một tiếng rồi dùng tay đập liên hồi lên vai Trần Kình, ra hiệu hắn mau dừng xe lại.

Xe ngựa vừa ngưng, Đỗ tiểu công tử liền như một con sóc nhỏ nhảy xuống, một chạy về phía đám đông trên đường, Công Đàm cũng mau chóng xuống xe đi theo sợ lạc mất dấu tiểu công tử đang cuống cuồng chạy về phía trước, bỏ lại lão Trần ngơ ngác một mình ở lại trên xe, chẳng hiểu chuyện gì.

Đỗ Anh Vũ lẫn vào đám đông, đảo mắt liên tục giống như đang muốn tìm tòi một một thứ gì đó, rất nhanh, ánh mắt của hắn dừng tại một chỗ, mừng hớn hở ra mặt vội vàng lao phía trước.

Hắn tiến đến sau lưng một lão nhân toàn thân mặc bố y xám cũ kỹ bạc màu, cười khì khì tinh quái một tiếng rồi nhẹ nhàng vỗ vai lão ta.

Lão nhân giật mình quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một tiểu tử đang nhe răng cười tươi chào đón mình.

- Kim lão đầu, haha, quả thật ra ngươi, ta lúc đầu còn tưởng nhìn nhầm nữa cơ.

Kim lão đầu nhìn thấy Đỗ Anh Vũ cũng cười nói:

- Ây da, lão còn tưởng ai, hoá ra là quý nhân, ha ha, Đỗ tiểu công tử, đã lâu không gặp rồi, hạnh ngộ, hạnh ngộ.

Kim lão đầu tuổi áng chừng ngoài lục tuần, mặt mày có chút hốc hác, xiêm y thì cũ mèm, râu tóc lộn xà lộn xộn, người không đẹp lão chút nào, thậm chí lúc cười lên còn có điểm hèn mọn, trên mặt như hiển thị dòng chữ “lão lưu manh.”

Đỗ Anh Vũ ngược lại không biểu thị ghét bỏ lão, túm lấy lão như bắt được vàng, cởi mở nói:

- Kim lão đầu, ta tìm người thật khổ, qua đây, qua đây, chúng ta tìm một chỗ tốt ngồi tâm sự. Lão đầu, nhà người những năm qua đi đã đâu?

Cứ như vậy, lão đầu họm hẹp liền bị một thằng nhóc ở giữa phố lôi đi đến một quán ăn, Trần Kình lúc này cũng đã sắp xếp tốt xe ngựa, bốn người tìm một căn phòng kín đáo trên lầu, cho gọi món rồi đóng cửa trò chuyện.

Đỗ Anh Vũ người lại rất trực tiếp nói thẳng:

- Kim lão đầu, mở hàng sao? Đồ của ngươi có bao nhiêu, thiếu gia ta muốn hết!

Kim lão đầu chỉ cười không đáp, rất nhanh lắc lắc đầu. Đương lúc nào muốn từ chối họ Đỗ thì lại nhìn ra phía sau lưng Đỗ Anh Vũ, nhìn hai kẻ bộ dạng như hung thần ác sát đang đưa mắt nhìn chằm chằm vào lão khiến lão thật khó cất lời.

Kim lão đầu trong lòng có điểm chột dạ, nuốt một ngụm nước bọt, vội thu liễm nụ cười bỉ ổi rồi đáp:

- Công tử à, ngươi cũng biết lão Kim ta làm ăn có quy tắc, muốn hết là không được, chỉ được chọn một món...

Đỗ Anh Vũ xua tay ngắt lời:

- Bản công tử cũng là người hiểu quy tắc, cũng không ép buộc người, thế này đi, không cần toàn bộ, một nửa liền được.

Kim lão lắc đầu từ chối, gần như ngay tức khắc đã thấy gã to con Trần Kình ném đao lên trên bàn, dùng ánh mắt bất thiện nhìn lão, nhe răng cười hiền lành.

Đám người Đỗ Anh Vũ hiển nhiên là muốn ép mua ép bán.

Nhìn thấy đại đao trên bàn, Kim lão đầu mặt mày tái mét, nhăn nhăn nhó nhó ngẫm nghĩ một hồi. Đỗ Anh Vũ cũng để cho lão giả này tự mình trải qua một trận “thiên nhân giao đấu” mà không quấy rồi, có phân vân chính là có cơ hội mặc cả không phải sao.

Quả nhiên sau một hồi đắn đo, Kim Lão đầu cắn răng giơ lên 2 ngón tay nói:

- Hai kiện, nhiều nhất là hai kiện....

Đỗ Anh Vũ có chút không thoả, lòng tham không đáy liền nói:

- Quá ít, không đủ, 5 kiện, ta muốn ít nhất là 5 kiện.

Kim lão đầu sống c·hết không đồng ý. Lần này Công Đàm cũng ném kiếm lên trên bàn trợ uy cho Đỗ công tử. Đỗ Anh Vũ liên dựa thế lấy 3 đánh 1 uy bức lợi dụ triển khai các loại thế công tiến về phía lão nhân đáng thương.

Kim lão đầu thân cô thế cô, lúc đầu còn ngoan cố nhất quyết không theo, sau cùng để cho Đỗ công tử phải tung đòn quyết định, chỉ thấy tiểu tử này từ trong ống tay áo rút ra một quyển sách, đẩy về phía lão Kim, miệng nở nụ cười đầy gian trá.

Lão Kim nhìn nụ cười của tiểu tử trước mặt, giống như thể hiểu ý tứ của hắn, lão ngẩng đầu lên dò hỏi:

- Công tử, đây chẳng lẽ là....

- Đúng! Chính là nó!

Lão Kim nghe xong thì vò đầu bứt tai, sau một hồi đấu tranh nội tâm liên miên, cuối cùng, lão cắn răng đưa là quyết định:

- Ba kiện, nhiều nhất chỉ vậy. Còn lại không có cửa.

Đỗ Anh Vũ vỗ tay ha ha cười lớn nói:

- Thành giao!

Sau đó, Lão Kim như biết làm ảo thuật, từ trong ngực áo móc ra 3 chiếc hộp nhỏ đập ở trên bàn. Đỗ Anh Vũ nhanh chóng thu lại ném trong tay áo, phảng phất như tay áo của hắn cùng ngực áo của lão Kim đều là túi thần kỳ của Doraemon.

Lão Kim cũng nhanh chóng thu lấy quyển sách trên bàn, xoa xoa vuốt vuốt. Đỗ Anh Vũ cũng móc ra 3 tấm phù điêu khắc đủ mọi ký tự kì quái không biết làm bằng kim loại gì đưa cho Kim lão.

Đỗ Anh Vũ nói:

- Gia Sư trước từng dặn dò, Kim lão là kỳ nhân, Anh Vũ có thể gặp ngài hai lần chính ra duyên số, mà đã là nhân duyên, tất nhiên phải chú trọng vun bồi, Kim Lão, chi bằng ngài theo ta về phủ, đê ta có thể phụng dưỡng Kim Lão, bồi đắp tình cảm một phen.

Kim lão đầu thừa biết tên tiểu tử kia là đang nghĩ gì trong đầu, lão cười khẩy, đáp.

- Cảm tạ ý tốt của công tử, đạo của ta cùng ngươi khác biệt, lão đầu vẫn thích cuộc sông Vân du tứ hải hơn, thịnh tình của công tử cho phép lão Kim ta từ chối.

- Sau lần này, lão Kim ta xem như cũng hoàn thành giao hẹn với Dương Sư, có lẽ ta cùng công tử sẽ không còn duyên gặp lại nữa.

Đối với sự khước từ của Kim lão, Đỗ Anh Vũ đã sớm có chuẩn bị, người như lão đầu đây chịu đi theo hắn mới là lạ.

Chẳng sao cả, lần giao dịch này thành công cũng đủ khiến Đỗ Anh Vũ thỏa lòng.

Kim lão ném phù điêu vào ngực áo, coi như vậy quy nguyên chủ.

Mỗi tấm phù điêu này là do Kim lão tự tay tạo ra, những ai từng có ơn với lão đều sẽ được lão tặng, có thể thông qua phù điêu, từ chỗ của lão đổi lấy một kiện vật phẩm.

Sư phụ của Đỗ Anh Vũ hẳn là người sở hữu nhiều nhất.

Kim lão đầu không quản Đỗ công tử nịnh nọt hay là những tấm phù điêu mới nhận lại, lão ngược lại, xem quyển sách mà Đỗ Anh Vũ vừa mới ném ra mới là bảo bối, nước miếng còn chảy ra ngoài.

Cuốn sách mỏng tan, cũ kĩ, trên bìa sách viết 6 chữ đơn giản bằng Hán tự:

“Thảo Lão Sư đệ nhị quyển!”

P.s: Thần thư đã xuất hiện, tất sẽ làm khuynh đảo giang hồ!!! >x

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free