Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lãnh Chúa Nông Dân - Chương 2: Chapter 2: Ngày đầu vất vả

Ash tỉnh giấc với cơn đau nhức khắp người. Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua cửa hang báo hiệu một ngày mới đã đến. Ngọn lửa tàn từ lâu, chỉ còn đống tro nguội lạnh.

'Còn sống được qua đêm. Tính ra cũng không tệ lắm.'

Cậu ngồi dậy, kiểm tra vết thương trên vai. Máu đã đông cứng thành vảy đen, vẫn còn đau nhưng ít nhất không chảy máu nữa. Cái bụng đói cồn cào nhắc nhở cậu về thực tại phũ phàng. Phải kiếm thức ăn, nếu không muốn chết đói trước khi chết vì vết thương.

Ash lết ra khỏi hang, mắt nheo lại vì ánh sáng chói chang. Thung lũng vẫn yên bình trong nắng mai. Nhưng cậu không dám lơ là. Bài học từ con sói khổng lồ hôm qua vẫn còn nhức nhối.

'Rửa mặt trước đã.'

Cậu lần mò xuống bờ suối, quỳ xuống vốc nước rửa mặt. Nước lạnh buốt giúp cậu tỉnh táo hơn. Cậu uống ừng ực cho đến khi cái bụng rỗng không còn chịu nổi nữa.

Nhìn quanh bờ suối, cậu để ý thấy vài bụi cây mọc san sát có những quả nhỏ màu tím. Lác đác vài con chim đậu trên cành, mổ vào quả rồi bay đi.

'Chim ăn được thì thì người ăn được...'

Ash hái thử một quả, đưa lên mũi ngửi. Hơi chua nhẹ, nhưng cũng không có gì lạ. Cậu liếm thử, vị chua chát khiến cậu nhăn mặt. Nhưng ít nhất là nó không đắng độc. Cậu bỏ cả quả vào miệng, nhai cẩn thận.

Vị của nó chua kinh khủng! Như ăn phải chanh sống vậy. Nhưng cái bụng đói không cho phép cậu kén chọn. Cậu hái thêm vài quả nữa, ăn vừa nhăn mặt vừa nuốt.

'Chí ít cũng có vitamin C. Được rồi từ nay tao sẽ gọi mày là chanh.'

Đi dọc bờ suối thêm một đoạn, cậu phát hiện dấu chân thú in trên bùn ướt. Nhỏ, tròn, có móng có lẽ là một loại gặm nhấm. Cậu theo dấu chân và tìm thấy một cái hang nhỏ dưới gốc cây.

Không do dự, Ash quỳ xuống, thò tay vào hang mò mẫm. Ngón tay chạm phải thứ gì đó mềm mềm, ấm ấm.

"Chít chít!!!"

Một con chuột rừng to bằng bàn tay lao ra, cắn vào ngón tay cậu rồi chạy biến. Ash la lên đau đớn, rút tay ra. Máu rỉ từ vết cắn nhỏ.

'Mẹ kiếp! Con chuột thối.'

Nhưng trong hang vẫn còn thứ khác. Cậu thò tay vào lần nữa, cẩn thận hơn. Lần này cậu mò được mấy củ tròn tròn, cứng cứng. Kéo ra xem, hình dạng của nó giống khoai lang nhưng nhỏ hơn khoai thường chắc là ăn được.

"Xin lỗi nhé chuột ơi, tao cướp mất lương thực của mày rồi."

Ash ôm mấy củ khoai như ôm vàng. Cậu quay lại hang, háo hức nhóm lửa. Với kinh nghiệm từ tối qua, lần này chỉ mất khoảng mười phút. Khi ngọn lửa bùng lên, cậu vùi khoai vào than hồng.

Trong lúc chờ khoai chín, cậu ngồi quan sát thung lũng. Nơi này thực sự là một chốn thiên đường thu nhỏ - có nước, có nắng, đất đai màu mỡ. Nếu có thể ổn định cuộc sống ở đây...

Mùi khoai nướng thơm phức khiến nước dãi cậu không kìm được mà tuông ra. Ash dùng que gạt than, lấy khoai ra. Vỏ cháy đen nhưng ruột bên trong chín vàng ươm, bốc khói.

Cậu bẻ đôi củ khoai, há miệng cắn. Nóng! Nóng bỏng lưỡi nhưng ngon tuyệt. Vị ngọt bùi lan tỏa trong miệng, ấm áp trôi xuống bụng. Cậu ăn ngấu nghiến cả ba củ, no căng bụng.

'Được rồi, giờ thì khám phá thôi.'

Ash đứng dậy, vỗ vỗ bụng no tròn. Cậu quyết định đi vòng quanh thung lũng, tìm hiểu địa hình. Biết đâu còn phát hiện thêm thức ăn hoặc tài nguyên gì đó.

Đi về phía nam, cậu thấy thung lũng hẹp dần lại thành một khe núi. Đây có lẽ là lối vào duy nhất. Hai bên vách đá dựng đứng như bức tường thành tự nhiên.

'Dễ phòng thủ. Chỉ cần chặn cái khe này là xong.'

Nhưng chặn bằng gì? Cậu không có công cụ, không có sức mạnh. Một con sói khổng lồ như hôm qua có thể xé nát cậu trong vài giây.

Tiếp tục đi sâu vào thung lũng, cậu phát hiện những dấu vết kỳ lạ. Đá xếp thành hàng, mấy gốc cây bị chặt cũ, thậm chí có cả... luống đất?

'Có người từng sống ở đây!'

Tim Ash đập nhanh. Cậu chạy đến gần xem xét. Đúng là luống đất cày, tuy đã bị cỏ dại che phủ nhưng vẫn nhận ra được. Còn có cả mương dẫn nước từ suối vào.

Cậu quỳ xuống, bới đất. Đất ở đây tơi xốp, màu đen - thứ đất mà bất kỳ nông dân nào cũng mơ ước. Trong đất còn lẫn mấy mảnh sành vỡ.

'Ai đó đã canh tác ở đây. Nhưng họ đi đâu rồi?'

Ash tiếp tục tìm kiếm. Trong một bụi cây rậm, cậu phát hiện tàn tích của một túp lều. Mái tranh đã mục nát, chỉ còn khung gỗ. Bên trong ngổn ngang đồ đạc hư hỏng.

Cậu lục lọi trong đống đổ nát. Một con dao gỉ sét, mấy mảnh vải rách, và... một cái hũ sành còn nguyên! Cậu mở nắp - bên trong đầy ắp hạt khô.

"Hạt giống!" Ash reo lên sung sướng.

"Đây đúng là hạt giống!"

Cậu đổ ra tay xem. Có nhiều loại - hạt tròn, hạt dài, hạt đen, hạt vàng. Cậu không biết chúng là cây gì, nhưng không quan trọng. Quan trọng là cậu có thể trồng chúng!

'Khoan đã, bình tĩnh. Mày còn chưa biết trồng thế nào.'

Nhưng Ash không thể kìm nén sự phấn khích. Suốt kiếp trước cậu chỉ được đọc sách về nông nghiệp. Giờ đây, cậu có đất, có nước, có hạt giống. Giấc mơ có vẻ không còn xa vời.

Cậu cẩn thận bỏ hũ hạt vào túi lá. Tiếp tục lục lọi, cậu tìm thêm được một cái cuốc gỉ và một thanh sắt cong - có lẽ là lưỡi liềm gãy.

'Có vẻ như chủ cũ chết đột ngột, không kịp thu dọn gì.'

Một ý nghĩ lạnh lẽo len vào đầu Ash. Nếu người trước chết ở đây, thì vì sao? Thú dữ? Bệnh tật? Hay...

"Graooo..."

Tiếng gầm trầm thấp vang lên sau lưng khiến Ash giật bắn người. Cậu quay phắt lại.

Một con gấu khổng lồ đang đứng cách cậu chưa đầy mười mét. Nó to gấp đôi gấu thường, lông đen tuyền, mắt đỏ như máu. Bọt dãi chảy ròng ròng từ cái mõm đầy nanh vuốt.

'Chết mẹ rồi...'

Ash đứng chết trân, không dám thở mạnh. Con gấu khổng lồ há mõm, phô ra hàm răng vàng khè to như ngón tay. Mùi hôi tanh xộc vào mũi khiến cậu buồn nôn.

'Đừng chạy. Đừng chạy. Chạy là chết.'

Nhưng chân cậu đã run bần bật không nghe lời. Con gấu tiến lại gần, mỗi bước chân khiến mặt đất rung chuyển. Ash lùi lại từng bước nhỏ, tay nắm chặt thanh sắt gỉ.

"Grrrr..." Con gấu gầm gừ, nước dãi bắn tung tóe. Nó đứng thẳng dậy trên hai chân sau - cao gần ba mét, che khuất cả bầu trời.

'Mẹ kiếp! Đây không phải gấu thường!'

ROAAARRR!!!

Tiếng gầm như sấm nổ khiến Ash sượt tè ra quần. Con gấu vung cẳng trước với bộ móng vuốt dài cả gang tay. Ash nhảy sang bên, móng vuốt sượt qua vai trái xé toạc áo.

"Á á á!!!" Ash la hét điên cuồng, vung thanh sắt gỉ loạn xạ. May mắn thay, nó trúng vào mũi con gấu.

"Grahhh!" Con vật gầm lên đau đớn, lùi lại. Máu rỉ từ mũi nó.

Đây là cơ hội! Ash quay người bỏ chạy. Nhưng chạy đi đâu? Hang động quá xa, con gấu sẽ đuổi kịp trước khi cậu tới nơi.

'Cây! Leo lên cây!'

Cậu lao về phía một cây to gần đó, nhảy bám lấy cành thấp nhất. Tay còn lành kéo cơ thể lên, vai trái như có lửa đốt. Vừa kịp leo lên được vài mét, con gấu đã lao tới.

GẰMMMM!

Nó dựng đứng người, cào vào thân cây. Vỏ cây bị xé nát, vụn gỗ bay tung tóe. Cây rung lắc dữ dội khiến Ash suýt rơi.

"Đ-đừng! Cút đi!" Ash hét lên tuyệt vọng, ôm chặt thân cây. Con cuốc và hũ hạt giống rơi xuống đất.

Con gấu không có ý định từ bỏ. Nó cắn vào thân cây, lắc qua lắc lại. Răng nanh khổng lồ cấu sâu vào gỗ. Cây kêu răng rắc, sắp gãy.

'Chết chắc rồi! Phải làm gì đó!'

Ash nhìn quanh tuyệt vọng. Cành cây bên cạnh có một tổ ong rừng. Không suy nghĩ, cậu với tay lấy một cành khô, húc mạnh vào tổ ong.

Weng weng weng!!!

Cả đàn ong nổi điên lao ra. Chúng bu kín đầu con gấu, chích liên tục vào mắt mũi.

"GRAHHHHH!!!" Con gấu gầm rống trong cơn đau, vung tay đập loạn xạ. Nhưng ong càng lúc càng nhiều, chúng chui vào tai, vào mũi, chích khắp mặt.

Cuối cùng con gấu không chịu nổi, quay người chạy vào rừng. Tiếng gầm rú xa dần.

Ash vẫn ôm chặt cây, tim đập như trống lễ hội. Mồ hôi nhễ nhại, chân tay rũ liệt. Cậu đợi thêm vài phút nữa mới dám leo xuống.

'Suýt chết! Suýt nữa là đi gặp Diêm Vương!'

Chân vừa chạm đất, cậu khuỵu xuống, nôn oẹ một tràn. Dạ dày co thắt, mật đắng trào lên miệng. Nôn hết mấy củ khoai vừa ăn, cậu mới cảm thấy đỡ hơn.

"Hah... hah..." Ash thở dốc, lau miệng. Nhìn vết móng cào trên thân cây, cậu rùng mình. Nếu bị trúng một phát, chắc chắn bị xé làm đôi.

Cậu nhặt lại con cuốc và hũ hạt giống. May là chúng không vỡ. Nhìn quanh một lượt, đảm bảo con gấu không quay lại, cậu vội vã rời khỏi nơi này.

'Thung lũng không an toàn như mình nghĩ. Phải cẩn thận hơn.'

Trên đường về hang, Ash suy nghĩ miên man. Có người từng sống và canh tác ở đây, nhưng giờ chỉ còn tàn tích. Có lẽ họ đã chết trong móng vuốt của con gấu kia?

'Không. Nếu bị gấu giết, phải có xương cốt chứ.'

Một khả năng khác hiện lên trong đầu - có lẽ họ đã bỏ đi? Phát hiện nơi này quá nguy hiểm nên từ bỏ? Điều đó giải thích tại sao vẫn còn dụng cụ và hạt giống.

Về đến hang, Ash ngồi bệt xuống, kiểm tra vết thương. Vai trái rách thêm vài đường, máu thấm qua áo. Cậu xé một mảnh vải từ áo, băng tạm.

'Phải tìm cách khử trùng. Nếu nhiễm trùng thì chết chắc.'

Cậu nhớ đến bài học trong sách - nhựa cây thông có thể khử trùng vết thương. Nhưng ở đây có cây thông không? Cậu không chắc.

Mặt trời đã lên cao, có lẽ đã quá trưa. Bụng lại sôi lên ùng ục sau cơn nôn. Nhưng Ash không dám đi xa khỏi hang nữa. Ít nhất là hôm nay.

Cậu ngồi ở cửa hang, nhìn ra thung lũng tràn ngập nắng. Cảnh vật vẫn đẹp như tranh, nhưng giờ cậu đã biết - vẻ đẹp này che giấu nanh vuốt chết người.

'Mình phải mạnh hơn. Phải có vũ khí tốt hơn.'

Ash nhìn xuống con cuốc gỉ và thanh sắt méo mó. Chúng quá thô sơ, không đủ để tự vệ. Cậu cần thứ gì đó sắc hơn, dài hơn.

'Giáo. Mình cần một cây giáo.'

Ý tưởng lóe lên trong đầu. Cậu có thể làm giáo từ cành cây và thanh sắt này. Chỉ cần mài nhọn, buộc chặt vào cán gỗ...

"Được rồi, làm thôi!"

Ash đứng dậy, tìm một cành cây thẳng và cứng. Sau vài lần thử, cậu chọn được một cành dài gần hai mét, to bằng cổ tay. Dùng đá mài mòn một đầu cho nhẵn.

Tiếp theo là phần khó nhất - mài thanh sắt cho sắc. Cậu ngồi bệt xuống bên tảng đá phẳng, mài cật lực. Zing... zing... Tiếng sắt cọ vào đá vang lên đều đặn.

Mồ hôi túa ra, tay phồng rộp, nhưng Ash không dừng lại. Cậu nghĩ đến con gấu khổng lồ, đến nanh vuốt sắc như dao. Nếu không có vũ khí, cậu sẽ chết.

—o0o—

Ash mài mòn thanh sắt cho đến khi nó trở nên sắc bén như lưỡi dao. Cảm giác hài lòng dâng trào khi cậu nhìn thấy ánh sáng phản chiếu từ lưỡi sắt. Cậu đã có một vũ khí, một thứ có thể bảo vệ cậu khỏi những mối nguy hiểm rình rập.

'Giờ thì chỉ cần buộc nó vào cán gỗ.'

Cậu tìm một đoạn dây thừng từ những mảnh vải rách, quấn chặt quanh chỗ nối giữa thanh sắt và cành cây. Sau vài phút, cây giáo đã hoàn thành. Cảm giác nặng nề trong tay khiến cậu tự tin hơn.

"Được rồi, giờ thì mang con gấu ra đây." Ash tự nhủ, ngắm nhìn cây giáo mới làm.

"Nhưng vẫn chưa đủ. Mình cần phải tìm hiểu thêm về nơi này."

Cậu quyết định đi dạo quanh thung lũng một lần nữa, nhưng lần này với cây giáo trong tay. Cảm giác an toàn hơn một chút, nhưng cậu vẫn không thể lơ là. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến cậu giật mình.

Đi dọc theo bờ suối, cậu để ý thấy những dấu chân thú khác. Không chỉ có dấu chân của gấu, mà còn có dấu chân của một loài thú lớn hơn, có thể là một con báo hoặc một con sói. Cảm giác lo lắng lại dâng lên trong lòng.

'Phải cẩn thận hơn nữa.'

Cậu tiếp tục đi sâu vào khu rừng, nơi ánh sáng mặt trời không thể chiếu tới. Càng đi xa, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt. Cậu cảm thấy như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo mình từ trong bóng tối.

Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía trước. Ash dừng lại, nín thở. Một bóng đen lớn lướt qua giữa những tán cây. Cậu nắm chặt cây giáo, chuẩn bị sẵn sàng.

"Ra đây!" Cậu hét lên, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Tao không sợ mày!"

Bóng đen dừng lại, rồi từ từ hiện ra - một con báo lớn, lông xám, mắt sáng như đuốc. Nó nhìn chằm chằm vào Ash, như đang đánh giá sức mạnh của cậu.

'Chết tiệt! Không phải gấu, nhưng cũng không kém phần nguy hiểm!'

Con báo gầm gừ, lùi lại một bước, rồi bất ngờ lao về phía cậu. Ash không kịp suy nghĩ, chỉ kịp vung cây giáo ra.

"Đừng lại gần!" Cậu hét, nhưng con báo không dừng lại. Nó nhảy lên, cào vào cây giáo, khiến Ash lùi lại.

Cậu cảm thấy sức mạnh của con báo, nhưng không thể để nó chiếm ưu thế. Cậu đẩy mạnh cây giáo về phía trước, trúng vào bụng con báo. Nó gầm lên đau đớn, lùi lại.

'Được rồi, giờ là cơ hội!'

Ash không bỏ lỡ, lao tới, vung cây giáo một lần nữa. Con báo lăn lộn, cố gắng đứng dậy nhưng đã quá muộn. Cậu đâm mạnh vào bên hông nó, khiến nó gầm rú trong cơn đau.

"Đừng có mà chết! Mày phải cho tao biết mày có gì trong bụng!" Ash hét lên, cảm giác như mình đang ở trong một cuộc chiến sinh tử.

Con báo gục xuống, thở hổn hển. Ash đứng đó, tim đập thình thịch. Cậu không thể tin được mình đã đánh bại một con thú hoang dã.

'Nhưng... mình không thể muốn nó.'

Cậu nhìn con báo, thấy nó đang thoi thóp. Cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng. Cậu không muốn giết nó, nhưng cũng không thể để nó sống sót và quay lại tấn công mình.

'Phải làm gì đó...'

Ash quỳ xuống, thở hổn hển. Cậu không biết phải làm gì. Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu. Cậu nhớ đến những gì đã đọc về việc sử dụng da thú để làm quần áo, làm túi, thậm chí là làm vũ khí.

'Đúng rồi! Mình có thể sử dụng nó!'

Cậu đứng dậy, tiến lại gần con báo. Nó vẫn còn thoi thóp, nhưng không còn sức để chống cự. Ash lấy cây giáo, đâm vào cổ nó một cách nhanh chóng, kết thúc cuộc sống của con thú.

Cảm giác tội lỗi lại dâng lên, nhưng cậu biết mình đã làm đúng. Cậu cần thức ăn, cần da để giữ ấm, và trên hết là cậu cần sức mạnh để sống sót.

Sau khi xử lý con báo, Ash bắt đầu lột da. Cậu làm việc cẩn thận, không muốn làm hỏng lớp da quý giá. Mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng cậu không dám ngừng lại.

Cuối cùng, cậu cũng hoàn thành. Da con báo được cuộn lại, cậu cảm thấy tự hào về thành quả của mình. Cậu đã có thức ăn, có da để giữ ấm, và một bài học quý giá về sự sống và cái chết.

'Giờ thì về thôi.'

Cậu quay lại thung lũng, mang theo da và thịt con báo. Cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng cậu biết mình đã làm được điều gì đó lớn lao. Cậu đã sống sót qua một ngày đầy thử thách.

Khi về đến hang, Ash thả mình xuống đất, thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhìn ra ngoài, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Cảm giác hưng phấn bao trùm lấy cậu.

'Ngày mai sẽ là một ngày mới. Mình sẽ trồng hạt giống, xây nhà, và nuôi thú.'

Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên trong lòng. Cuộc sống mới đang chờ đón cậu, và Ash đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free