Lãnh Chúa Nông Dân - Chương 1: Chapter 1: Cơ hội mới
Tiếng "bíp... bíp..." đều đặn của máy đo nhịp tim là âm thanh cuối cùng mà Tanaka Ren nghe được.
'Ồ... Sắp chết rồi à.'
Cậu nằm đó, mắt dán lên trần nhà trắng toát của căn phòng bệnh V.I.P. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, cái mùi đã ám ảnh cậu suốt mấy năm cuối đời. Bên ngoài cửa sổ, trời xanh và nắng đẹp. Đúng là một cảnh tượng xa xỉ.
Cậu là con trai độc nhất của gia tộc Tanaka, một đế chế kinh doanh hùng mạnh. Cả cuộc đời cậu là một đường thẳng được vạch sẵn, một con búp bê được lên dây cót. Ăn gì, mặc gì, học trường nào, chơi với ai, tương lai làm gì... tất cả đều nằm trong kịch bản. Một cuộc đời hoàn hảo trên giấy tờ.
'Chán thật... Ít nhất cũng phải cho mình được chạm vào đất một lần chứ...'
Khao khát duy nhất của cậu, cái bí mật tội lỗi mà cậu giấu kín, là được làm nông. Cậu đã ngấu nghiến hàng trăm cuốn sách về nông học, xem hết mọi bộ phim tài liệu về trồng trọt. Cậu biết cách cải tạo đất phèn, biết cách làm phân compost từ rác hữu cơ, biết cách ghép cành cho cây hồng. Toàn những kiến thức vô dụng cho một kẻ nắm quyền kế thừa một tập đoàn tỷ đô, và hiện tại đang thoi thóp.
'Mày đúng là một thằng thất bại, Ren ạ. Sống như một con rối rồi cũng chết như một con chó trong chuồng. Nhục nhã!' Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu cậu, đầy vẻ châm chích. Cậu đã quá quen với nó. Nó là phần nổi loạn bên trong cậu.
'Ừ, thì sao nào... Dù sao cũng sắp hết rồi...'
Đường điện tâm đồ trên màn hình bắt đầu duỗi thẳng ra. Tiếng "bíp" kéo dài thành một âm thanh não nề. Mí mắt cậu trĩu nặng. Bóng tối dịu dàng ôm lấy cậu.
Cậu không sợ hãi. Cậu chỉ thấy tiếc. Tiếc vì chưa một lần được đi chân trần trên cỏ. Tiếc vì chưa một lần ngửi được mùi của đất sau cơn mưa.
'Giá như... có một kiếp sau...'
—o0o—
Xào xạc tiếng lá cây đung đưa theo từng nhịp gió. Đó là âm thanh đầu tiên len lỏi vào ý thức của Ash, kéo cậu ra khỏi bóng tối mịt mùng.
Đau!
Toàn thân cậu đau ê ẩm như vừa bị một chiếc xe tải cán qua. Đặc biệt là bả vai, một cơn đau nhói, bỏng rát đang hành hạ cậu.
'Chuyện... chuyện quái gì thế này? Mình chết rồi mà?'
Cậu mở bừng mắt. Khung cảnh trước mặt không phải là phòng bệnh. Cũng chẳng có máy móc y tế. Chỉ có một vòm lá cây xanh rì, dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua được vài tia yếu ớt. Cậu đang nằm trên nền đất cứng, lởm chởm rễ cây.
Ash hoảng loạn nhìn xuống cơ thể mình. Bộ đồ bệnh nhân cao cấp biến mất, thay vào đó là một bộ quần áo vải thô rách nát, dính đầy bùn và máu.
Cậu đưa tay lên sờ. Bàn tay này... không phải của cậu. Nó rắn rỏi, chai sần hơn so với một kẻ bệnh tật. Cậu cuống cuồng sờ lên mặt, lên tóc. Mọi thứ đều xa lạ.
'Cơ thể này... không phải của mình. Mình... đang ở đâu đây?'
Có vẻ như Ren đã chết, nhưng cậu không hoàn toàn chết. Thay vào đó linh hồn của cậu Tanaka Ren đã nhập vào thân xác của một thanh niên nào đó.
'Isekai...?'
Cái giả thuyết điên rồ đó lại có vẻ hợp lý nhất lúc này. Một làn sóng hoảng loạn và chóng mặt ập đến. Cơn đau ở vai lại nhói lên. Cậu cẩn thận kéo cổ áo rách bươm xuống. Ba vết cào sâu hoắm, máu vẫn còn đang rỉ ra, trông như dấu móng của một con thú hoang.
'Chết tiệt! Vết thương này... Chủ nhân cũ của cơ thể này có lẽ đã chết vì nó.'
"Grừ... grừ..."
Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ trong bụi rậm cách đó không xa. Lông tóc trên người Ash dựng đứng cả lên. Cậu quay phắt lại. Hai đốm sáng màu vàng khè đang nhìn chằm chằm vào cậu qua kẽ lá. Một con vật to lớn, đen trùi trũi, trông như một con sói nhưng to gấp rưỡi, đang nhe hàm răng trắng ởn của nó ra. Nước dãi của nó nhỏ ròng ròng xuống đất.
'Nó... nó là con đã tấn công cơ thể này.'
Bản năng sinh tồn đã trỗi dậy. Ash bật dậy, quay đầu bỏ chạy thục mạng. Cậu không có phương hướng. Cậu chỉ biết cắm đầu chạy, luồn lách qua những gốc cây cổ thụ, dẫm lên những bụi cây gai góc.
Tiếng gầm gừ và tiếng bước chân nặng nề của con quái vật đuổi theo ngay sau lưng. Rất gần!
"Hộc... hộc..." Phổi cậu như muốn nổ tung. Cơ thể này khỏe mạnh, nhưng cậu chưa bao giờ phải vận động mạnh như thế này trong đời. Cậu ngoái đầu lại. Con sói khổng lồ chỉ còn cách cậu vài mét. Nó há cái mõm rộng ngoác của mình ra, sẵn sàng đớp lấy cậu.
'Hết rồi... Mới sống lại đã phải chết lần nữa. Đúng là số con rệp...' Ngay lúc đó, chân cậu vấp phải một cái rễ cây to tướng.
"Á!"
Cậu ngã dúi dụi về phía trước, lăn vài vòng như một quả bóng. Nhưng thay vì đập mặt xuống đất, cậu lại cảm thấy cơ thể mình rơi vào một khoảng không.
Cậu đã lăn xuống một con dốc khá đứng.
"Uwaaaaaa!!!"
Cậu lăn lông lốc, va đập vào đất đá, cây cỏ. Đầu óc quay cuồng. Cậu chỉ kịp nghe thấy tiếng gầm gừ tức giận của con sói ở trên đỉnh dốc trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối một lần nữa.
Nước. Mát lạnh.
Dòng nước đang tát vào mặt cậu. Ash ho sặc sụa, tỉnh lại. Cậu nhận ra mình đang nằm ở mép một con suối, nửa người ngâm dưới nước. Toàn thân đau nhức kinh khủng, nhưng ít nhất, cậu còn sống.
Cậu lồm cồm bò dậy, nhìn lên con dốc mình vừa lăn xuống. Không thấy bóng dáng con sói đâu cả. Có lẽ con dốc quá đứng để nó có thể đi xuống.
'Thoát rồi...' Cậu thở hổn hển, cảm giác nhẹ nhõm bao trùm.
Ash nhìn lại mình. Quần áo đã rách nát còn hơn cả lúc đầu. Cơ thể đầy những vết trầy xước mới, trộn lẫn với bùn đất. Vết cào trên vai vẫn đang rỉ máu.
'Phải xử lý vết thương trước.'
Cậu xé một vạt áo, nhúng xuống dòng nước suối trong vắt rồi cẩn thận lau sạch miệng vết thương. Cơn buốt thấu xương khiến cậu nghiến chặt răng, nhưng cậu phải làm.
Sau khi sơ cứu tạm bợ, cơn đói và khát bắt đầu hành hạ. Cậu vốc nước suối lên uống lấy uống để. Nước mát và tinh khiết, giúp cậu tỉnh táo hơn một chút. Nhưng cái dạ dày thì vẫn đang gào thét.
'Thức ăn... Phải tìm thứ gì đó ăn được.' Nhưng cậu chẳng biết gì về hệ thực vật ở đây cả. Mọi thứ đều xa lạ.
Cậu bắt đầu đi dọc bờ suối, mắt dáo dác tìm kiếm. Cậu nhìn cách những con chim mổ vào một loại quả mọng màu đỏ, vài con thú nhỏ đào bới rễ của một loại cây. Cậu ghi nhớ tất cả. Đó là những bài học sinh tồn quý giá nhất lúc này.
Cuối cùng, cậu tìm thấy một bụi cây có những quả trông giống quả hạch, với lớp vỏ cứng màu nâu. Vài con vật nhỏ đang cố gắng đập vỡ chúng. Ash nhặt một quả lên.
'Lớp vỏ cứng... Có lẽ phần nhân bên trong ăn được. Một nguồn cung cấp protein và chất béo tốt.' Cậu dùng một hòn đá, gắng sức đập mạnh.
"Cốp!". Lớp vỏ nứt ra, để lộ phần nhân màu trắng. Nó có mùi thơm ngậy. Ash nuốt nước bọt. Cậu nhìn phần nhân trên tay, rồi nhìn những con vật đang ăn ngon lành.
'Liều thôi.'
Cậu nhắm mắt, bỏ phần nhân vào miệng và nhai thử. Một vị bùi bùi, béo ngậy tan ra trong miệng. Ngon! Nó ngon hơn bất cứ thứ gì cậu từng ăn. Cậu vội vàng đập thêm vài quả nữa, ăn một cách ngấu nghiến.
Sau khi tạm thời lấp đầy cái bụng rỗng, Ash cảm thấy sinh lực dần quay trở lại. Cậu đứng dậy, nhìn xung quanh. Khu rừng vẫn đầy rẫy nguy hiểm, nhưng nó không còn đáng sợ như trước nữa. Nó là một thử thách. Và sâu thẳm bên trong, cái khao khát bị chôn vùi bấy lâu nay của Tanaka Ren bắt đầu trỗi dậy.
'Có vẻ vẫn nên khảo sát địa hình quanh đây một tí.' Và cậu biết mình cần tìm một nơi như thế nào. Một nơi có đất đai màu mỡ. Một nơi có đủ ánh nắng và nguồn nước. Cậu nhìn quanh. Rừng cây rậm rạp, âm u.
‘Theo lý thuyết, những vùng đất màu mỡ nhất thường hình thành ở các vùng trũng, nơi các con suối và sông ngòi bồi đắp phù sa qua hàng ngàn năm. Con suối này... nó là thứ dẫn đường tốt nhất của mình lúc này. Cứ đi dọc theo nó về phía hạ nguồn.’
Khi đi được vài bước cậu dừng lại ở một bụi cây gần đó. Nó có những chiếc lá rất to và rộng, phiến lá dày và trông khá dai, gần giống như lá dong ở thế giới cũ của cậu. Kèm theo đó là sợi dây leo mảnh nhưng chắc nịch quấn quanh một thân cây.
Không lãng phí thời gian. Cậu tìm một hòn đá có cạnh sắc, cẩn thận cắt vài chiếc lá lớn nhất. Sau đó, cậu dùng chính hòn đá đó để cắt hai đoạn dây leo dài. Công việc khá vụng về, bàn tay cậu chưa quen với những việc như thế này. Phải mất một lúc, cậu mới có thể xếp hai chiếc lá lớn chồng lên nhau, gập các mép lại và dùng dây leo buộc chúng thành một cái túi xách tay đơn giản. Trông nó khá xấu xí và tạm bợ, nhưng nó đủ chắc để chứa đồ.
Cậu cẩn thận nhặt từng quả "hạt đá" còn lại, bỏ vào trong chiếc "túi lá" của mình. Cầm một quả "hạt đá" trên tay, cảm nhận sự cứng rắn và sức nặng của nó, cậu bất giác mỉm cười. "Hạt đá" là tên mà cậu đặt cho loại quả này.
Cầm chiếc túi lá chứa đựng toàn bộ gia tài của mình, Ash hít một hơi thật sâu. Cậu không vội vàng nữa. Cậu đã có thức ăn đủ cho một ngày, điều đó cho cậu sự xa xỉ để lên kế hoạch.
Xác định được mục tiêu, cậu bắt đầu bước đi. Ash đi một cách cẩn trọng, đôi mắt liên tục quan sát. Cậu thấy những nơi có dấu chân thú dẫn xuống bờ suối uống nước, cậu tránh xa những khu vực im ắng một cách đáng sợ.
Thời gian trôi qua. Nắng bắt đầu ngả bóng. Cơn đau nhức trên cơ thể và cái đói lại âm ỉ quay trở lại. Sự tự tin ban đầu của cậu bắt đầu lung lay.
‘Hay là mình đã sai? Nhỡ đâu con suối này chỉ chảy quanh quẩn trong khu rừng chết tiệt này thì sao?’
Ash nghiến răng, tiếp tục lê bước. Và rồi, cậu nhận ra vài sự thay đổi. Không khí bớt ẩm ướt hơn. Tán lá trên đầu thưa dần, để lọt nhiều ánh sáng hơn. Cậu nghe thấy tiếng gió thổi qua những bụi cây, một âm thanh mà cậu không thể nghe thấy trong khu rừng lúc nãy. Một cảm giác hy vọng nhen nhóm trở lại. Cậu bước nhanh hơn, gần như chạy. Cậu rẽ qua một hàng cây dương xỉ cao quá đầu người, và rồi, cả một không gian rộng lớn đột ngột mở ra trước mắt.
Đó là một thung lũng nhỏ, một lòng chảo xanh mướt được bao bọc bởi vách đá và bìa rừng. Ánh nắng chan hòa, ấm áp. Dòng suối hiền hòa uốn lượn chảy qua. Ở một góc, tàn tích của một bức tường đá cũ kỹ phủ đầy rêu.
Bước vào thung lũng, cảm nhận ánh nắng ấm áp trên da. Một cảm giác bình yên và an toàn đến lạ. Nhưng Ash biết mình không có nhiều thời gian. Vì mặt trời đang ngã dần về phía tây.
‘Phải tìm chỗ trú ẩn trước đã.’ Cậu tiến đến khu tàn tích. Sau một hồi tìm kiếm trong vô vọng giữa đống đổ nát, cậu gần như đã bỏ cuộc.
Mất một lúc thất thần tựa lưng vào vách đá, cậu mới cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi ra từ một khe hở bị che khuất bởi bụi cây. Cậu vạch đám lá ra. Bên trong là một cái hang tối om.
Ash thận trọng dùng một cành cây dài khua khoắng vào bên trong, rồi mới từ từ chui vào. Hang không sâu, chỉ vài mét, nhưng hoàn toàn khô ráo và kín gió. Nền hang bằng đất khá phẳng. Nó hoàn hảo để làm một nơi sinh sống tạm thời.
Có được nơi trú ẩn, vấn đề tiếp theo và cấp bách không kém hiện ra: Lửa. Cái lạnh của màn đêm trong rừng không phải là thứ có thể đùa được.
Sau một hồi loay hoay trong công cuộc tìm kiếm vật liệu. Cậu tìm thấy một cành gỗ đỏ rất chắc chắn. Tiếp theo là đế. Cậu cần một miếng gỗ mềm và quan trọng nhất là phải thật khô. Cậu tìm thấy một khúc gỗ mục nằm dưới một hốc đá, được che mưa che nắng, nó nhẹ và khô cong. Cuối cùng là bùi nhùi, cậu thu thập một nắm vỏ cây khô và cỏ úa.
Trở lại hang, cậu đặt mọi thứ xuống. Ngồi bệt trên đất, hai chân bắt chéo, lưng thẳng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim.
Hai lòng bàn tay kẹp lấy thanh gỗ, xoay đều.
Năm phút trôi qua. Mười phút. Chỉ có tiếng gỗ cọ vào nhau một cách vô vọng. Hai lòng bàn tay cậu bắt đầu bỏng rát, những vết phồng rộp đang hình thành. Cánh tay cậu mỏi nhừ, run rẩy. Không có gì xảy ra cả.
Cậu buông thanh gỗ ra, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đỏ ửng, phồng rộp của mình. Cậu đã thất bại. Nhưng rồi, một hình ảnh chợt lóe lên trong ký ức. Không phải của Ash, mà là của Tanaka Ren. Hình ảnh một người đàn ông trong bộ phim tài liệu về sinh tồn. Ông ta có bộ râu quai nón, đôi mắt sáng và nụ cười tự tin. Ren nhớ như in lời ông ta giải thích trên TV: "Vấn đề không nằm ở tốc độ, cậu bé ạ. Ma sát cần hai thứ: tốc độ và áp lực. Anh phải ghì xuống, dồn trọng lượng của mình vào, tạo ra một điểm nhiệt tập trung. Anh phải khiến cho hai miếng gỗ tức giận với nhau, cho đến khi chúng không chịu nổi nữa và bật ra lửa."
‘Áp lực…’ Ash lẩm bẩm.
‘Dồn trọng lượng của mình vào…’
Cậu không bỏ cuộc. Cậu thử lại lần nữa. Lần này, cậu thay đổi tư thế. Ash quỳ một chân xuống, dùng đầu gối để giữ chặt miếng gỗ đế. Ghì cả hai vai xuống, dồn trọng lượng cơ thể lên thanh xoay, và bắt đầu lại.
Nó đau hơn rất nhiều. Nhưng cậu cắn răng chịu đựng. Cậu không chỉ xoay bằng tay, cậu đang xoay bằng cả ý chí của mình.
Thế giới của cậu thu hẹp lại. Chỉ còn tiếng gỗ ken két, tiếng thở hổn hển của chính mình, và cảm giác bỏng rát trong lòng bàn tay.
Một mùi hương khét lẹt, hăng hắc của gỗ bị đốt cháy lan tỏa xung quanh.
Ash tiếp tục xoay, điên cuồng hơn, như một kẻ nghiện đang đuổi theo cơn phê của mình.
Lúc này giữa đám bùi nhùi, một đốm than nhỏ, đỏ rực như một viên hồng ngọc, đang âm ỉ cháy.
Nó đẹp. Đẹp đến mức khiến cậu nghẹt thở.
Ash cẩn thận nhấc thanh xoay ra. Đôi tay cậu run lên không kiểm soát. Cậu từ từ cúi xuống, ghé miệng lại gần, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu sợ rằng một hơi thở quá mạnh của mình cũng có thể dập tắt tia lửa yếu ớt này.
Phù… Đốm than rực sáng hơn một chút.
Phù… Một ngọn lửa nhỏ xíu, màu vàng cam, yếu ớt nhưng đầy kiêu hãnh, đột ngột bùng lên từ đám cỏ khô.
"Là lửa! Hahaha là lửa!!" Ash bất giác nói thành tiếng.
Rồi vội vàng thêm những cành cây nhỏ vào. Lửa liếm láp chúng, lớn dần lên. Cậu thêm những cành lớn hơn. Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ, nhảy múa, xua tan bóng tối lạnh lẽo và hắt những cái bóng kỳ quái của cậu lên vách hang.
Cậu ngồi bệt xuống, tựa lưng vào vách đá. Cả cơ thể rã rời, hai tay đau điếng. Nhưng cậu đang cười. Một tiếng cười khàn đặc, có cả tiếng nấc của sự nhẹ nhõm. Hơi ấm từ ngọn lửa mơn trớn trên khuôn mặt cậu, một cảm giác dễ chịu đến khó tin. Cậu đã chinh phục được màn đêm.
—o0—
Đêm đó, Ash nướng những viên Hạt Đá trên lửa. Vỏ ngoài cháy sém tỏa ra mùi thơm phức. Cậu cẩn thận bóc lớp vỏ, ăn phần nhân nóng hổi, bùi béo. Vị ngon của thức ăn, hơi ấm của ngọn lửa, sự an toàn của hang đá… tất cả hòa quyện lại, mang đến cho cậu một cảm giác mãn nguyện mà tiền bạc không bao giờ có thể mua được. Cậu thấy mình như một vị vua đang tận hưởng bữa tiệc trong lâu đài của riêng mình.