(Đã dịch) Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương 2: Hành động cùng lúc
Đại cung phụng dõi theo bóng hắn khuất xa, trong lòng vẫn còn trầm trồ thán phục cú chưởng kinh hồn vừa rồi. Quả thực không thể tin nổi trên đời này lại có người luyện được võ công đáng sợ đến mức ấy. Ông quay đầu lại hỏi: "Lí Cương, lúc nãy ngươi nói người này là ai?". Lí Cương chính là vị thủ lĩnh Bạch Ngọc vừa nãy.
Lí Cương lập tức bước lên một bước, cung kính đáp: "Vị Tần lão tiền bối vừa nãy tự xưng là cố nhân của lão gia chủ Ngọc Thiên Sơn, ngoại hiệu là Khái Nhân, được mệnh danh là 'Như Tiên Như Thần Như Ma Thượng Thiên Hạ Địa Cổ Võng Kim Lai Tam Sơn Ngũ Nhạc Bát Hoang Lục Hòa Duy Ngã Độc Tôn Tề Thiên Đại Thánh', thuộc hạ cũng không rõ thực hư thế nào ạ."
Đại cung phụng "ừm" một tiếng, vẻ mặt nghiêm trang nói: "Người này đích xác là một cao nhân. Nếu có thể tránh đối đầu với hắn thì tốt nhất đừng đối đầu. Các ngươi tiếp tục đi tuần tra. Lão phu về phủ một chuyến, cao thủ cỡ này xuất hiện ở Minh Ngọc, tuyệt đối không thể xem thường được, lão phu cần phải lập tức báo cho gia chủ biết." Nói rồi liền rời đi.
"Đại cung phụng xin chậm một chút!" Một lão nhân đi cùng ông vội lên tiếng: "Đại cung phụng đi như vậy, kế hoạch đêm nay của chúng ta có nên…."
Đại cung phụng trầm ngâm một lát, quả quyết nói: "Nhị công tử đã tỉ mỉ chuẩn bị kế hoạch, sao có thể để lỡ dở được? Lùi kế hoạch một canh giờ, ta đi rồi về ngay, sẽ không làm lỡ dở việc gì." Nói rồi, thân ảnh ông bỗng đột ngột di chuyển, đến trước gốc đại thụ đó, lặng lẽ nhìn một lát rồi đột nhiên phóng lên không trung, vụt cái đã không thấy đâu.
Lăng Thiên đi được một đoạn không xa, nhìn lại đằng sau quả nhiên không có kẻ nào đuổi theo. Hắn hé miệng cười đắc ý; không biết Ngọc Mãn Lâu sẽ phản ứng thế nào nếu biết được chuyện này? Bản thân mình lúc đó tự đặt ra thân phận như vậy, liệu có chỗ nào có thể lợi dụng được nữa không nhỉ? Hoặc giả mình lại lợi dụng tiếp để xào xáo….
Ngẫm nghĩ một lúc, Lăng Thiên tháo khăn bịt mặt xuống, từ trong người rút ra một tấm mặt nạ da người, cẩn thận đeo lên mặt. Hắn bước đi như bay, theo hướng nơi ở của Ngọc tam công tử.
Tại Ngọc gia.
"Tần Thủy Hoàng?" Ngọc Mãn Lâu chau mày, trên mặt lộ rõ nét trầm tư. Ông ngẩng đầu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu nói: "Cố nhân của lão gia chủ?! Võ công còn cao thâm như vậy, lão phu trước giờ chưa từng nghe nói trên đời này có người nào như thế. Chẳng lẽ là biệt hiệu?"
Dường như lời nói của hắn khiến đại cung phụng bừng tỉnh, ông bỗng vỗ đùi nói: "Không sai! Gia chủ quả là có con mắt hơn người. Lão phu vừa nãy vắt óc suy nghĩ cũng không ra được, vẫn là gia chủ cao minh, haha."
Ngọc Mãn Lâu cười, liếc nhìn hắn một cái, dường như không chút rung động trước những lời tán dương của ông ta; nhưng cái liếc nhìn này đột nhiên làm khuôn mặt già nua của đại cung phụng nóng ran lên.
Ngọc Mãn Lâu bước đi hai bước rồi hỏi: "Cách xa ba trượng, dùng nội lực để đốt cháy thân cây, mà lại còn là cây đại thụ xanh tốt. Đại cung phụng, dựa vào hiểu biết của ông về võ học, công phu như vậy được xem là đến mức độ nào rồi?"
"Đến mức độ nào?" Cặp lông mày trắng toát của đại cung phụng bỗng chau lại, ông trả lời một cách khó khăn: "Theo như lão phu được biết, gần như trong tất cả võ học mà lão phu từng biết, hoàn toàn không có loại võ công nào đạt đến được cảnh giới như vậy. Hoặc cũng có thể là do lão phu kiến thức nông cạn, chưa từng nghe đến bao giờ cũng nên."
"Kiến thức nông cạn?" Ngọc Mãn Lâu có chút lạnh nhạt cười: "Đại cung phụng xưa nay ham mê nghiên cứu võ học nhiều năm. Trong rất nhiều năm qua, võ học trong thiên hạ chẳng có gì là không biết. 10 năm trước ông vào điện cung phụng, lại càng có sự nghiên cứu sâu rộng về những tàn phổ võ học trong truyền thuyết. Đại cung phụng nếu như nói là kiến thức nông cạn, thì chỉ sợ là thiên hạ này không còn ai là người hiểu về võ học nữa rồi!"
Ngọc Mãn Lâu quay người lại, hai tay chắp sau lưng, trên mặt khẽ cười nhẹ: "Không biết đại cung phụng có từng nghĩ, nếu như đốt cháy cây gỗ ở xa ngoài ba trượng là công lực thật sự của người đó, thì e rằng người này đã được xem là thần tiên trong truyền thuyết rồi, chẳng phải là vượt xa cả Giang Sơn Lệnh Chủ Tống Quân Thiên Lí sao? Một con người có võ công kinh thiên động địa như vậy, nhưng lại chưa từng xuất hiện trên đời này. Chẳng lẽ đại cung phụng lại không cảm thấy có gì khác thường sao?"
"Có lẽ, hắn từng xuất hiện, nhưng dùng tên khác, hoặc là…." Đại cung phụng càng nói thì giọng càng nhỏ. Đột nhiên ông hiểu ra ý của Ngọc Mãn Lâu. Một con người như vậy, bất luận dùng thân phận gì, có lí nào lại không làm người khác chú ý? Chỉ cần hắn xuất hiện, kể cả là trong thời gian ngắn ngủi không để lại tên tuổi, cũng đủ để người khác không thể quên được.
Nhưng nhìn chung trong mấy nghìn năm trở lại đây, lại chưa từng xuất hiện một nhân vật thần bí cỡ này. Điều này chẳng phải đã nói rõ điều gì đó rồi sao?
Ngọc Mãn Lâu cười, kết luận nói: "Cho nên, người này chắc chắn là người mà chúng ta biết rõ, cố ý đến giả thần giả quỷ. Còn về nội lực đốt cháy cây gỗ ngoài ba trượng, nhìn thì thấy siêu việt lạ thường, có điều nếu đã động tay động chân vào cái cây đó từ trước rồi mới ra tay, thì cũng không phải là không thể nào làm được. Trên đời này chỉ sợ không nghĩ ra cách, chứ không có việc gì là không làm được. Ta tuyệt đối không tin trên đời này lại có cao thủ đến mức ấy, lại có thể đạt đến cảnh giới này!"
Ngọc Mãn Lâu dừng lại nhìn đại cung phụng: "Sự thật là, ông rất có thể đã bị người khác lừa rồi!"
Khuôn mặt già nua như quả cà khô của đại cung phụng bỗng nhiên biến thành đỏ như đít khỉ! Nộ khí bốc lên ngùn ngụt. Ông cả đời tung hoành ngang dọc, đến lúc già như thế này rồi mà còn bị kẻ khác đùa giỡn, điều này làm cho ông có chút cảm giác xấu hổ vô cùng. Ông cũng không phải kẻ ngốc. Ngọc Mãn Lâu nói như vậy, cộng với vốn kiến thức võ học của mình, đương nhiên ông lập tức nhận ra điểm bất hợp lý!
"Người này nếu như không phải là Lăng Thiên, thì rất có thể là cao thủ thượng thừa. Ta cảm thấy khả năng là Lăng Thiên rất lớn." Ngọc Mãn Lâu trầm tư, hơi nhếch mép cười, từ từ phân tích: "Chỉ biết là chắc chắn không phải Tống Quân Thiên Lí; mà một cao thủ thượng thừa chắc chắn sẽ không hành động kiểu này. Kiểu hành động như vậy, người này tuổi chắc hẳn còn trẻ, cho nên ta mới nói, khả năng người này chính là Lăng Thiên."
"Lăng Thiên, tên tiểu súc sinh này! Nếu như để lão phu bắt được, nhất định chém nó thành trăm nghìn mảnh!" Đại cung phụng thở hổn hển vội vàng chạy về báo cáo với Ngọc Mãn Lâu, vì thế mà làm mất đi thời cơ tốt để thực hiện kế hoạch đã đành, lại còn bị người ta lừa cho một trận. Càng nghĩ càng thấy tức tối. Nghĩ lại cái thần thái giả bộ của Lăng Thiên lúc bấy giờ, ông càng cảm thấy Ngọc Mãn Lâu nói không sai chút nào, hắn nghiến răng ken két.
"Việc này không thể vội vã được." Ngọc Mãn Lâu lắc đầu nói: "Lăng Thiên có gan xuất hiện, chắc chắn đã có chuẩn bị từ trước. Tiếp theo chắc chắn sẽ có hành động gì đó. Còn về việc hắn giở trò này, đối với hắn mà nói, chưa chắc đã có dụng ý sâu xa gì. Hoặc chỉ là hứng thú nhất thời, hoặc là hắn sợ chúng ta làm hỏng kế hoạch vốn có của hắn cho nên mới mạo hiểm xuất hiện như vậy. Có lẽ chỉ là kế sách nhất thời của hắn, nhưng dù sao thì hắn cũng đã mạo hiểm thành công."
"Ý của gia chủ là…. Lăng Thiên đêm nay sẽ có hành động?" Đại cung phụng hỏi dò.
"Không sai! Không những có hành động, mà theo ta suy đoán, đó còn không phải là hành động nhỏ." Ngọc Mãn Lâu ánh mắt sắc bén: "Đối phó với thằng nhóc này, tuyệt đối không được lơ là dù chỉ một chút. Ông cứ quay về trước, dẫn mọi người chú ý mọi động tĩnh trong toàn thành. Lão phu lập tức triệu tập các đầu lĩnh của các đường đến đây. Đêm nay, lão phu sẽ cho thằng nhóc Lăng Thiên biết thế nào mới là thông minh thật sự! Mạo hiểm để cầu may thì không thể làm nên chuyện lớn được!"
"Vâng, gia chủ." Đại cung phụng trả lời rồi đi ra ngoài.
"Khoan đã!" Ngọc Mãn Lâu khua tay: "Nếu như Lăng Thiên còn dùng thân phận 'Tần Thủy Hoàng' đó để xuất hiện, thì ông hãy giả vờ tin hắn, cố gắng kéo dài thời gian, giữ chân hắn."
Đại cung phụng ngẩn người, trong lòng tự hỏi, hắn đã đạt được mục đích rồi, làm sao có thể còn dùng thân phận đó được nữa? Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng không dám phản bác lại lời của Ngọc Mãn Lâu, ông "vâng" một tiếng rồi bước ra ngoài.
Ngọc Mãn Lâu nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, khóe miệng thoáng hiện ý cười đắc ý, tự lẩm bẩm một mình: "Lăng Thiên làm chuyện này, có thể dọa được đại cung phụng của Ngọc gia, có lẽ trong lòng hắn cũng cảm thấy rất đắc ý? Nếu đã đắc ý, thì tại sao hắn lại không muốn được ra oai thêm lần nữa? Kể cả hắn có trí tuệ hơn người như thế nào, xét cho cùng thì cũng chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi!" Cười lạnh lùng một tiếng, trong m��t Ngọc Mãn Lâu bỗng lạnh băng, tràn đầy sát khí: "Dù sao cũng chỉ là thiếu niên, vẫn còn non nớt lắm!"
Đột nhiên hắn bước nhanh mấy bước đến trước cửa, hét lớn: "Người đâu! Triệu tập các đầu lĩnh các đường đến chỗ ta ngay, không được phép chậm trễ!"
Trong nhà Ngọc Lưu Thủy, vẫn còn mấy ngọn đèn sáng, xem ra những người ở đây vẫn chưa đi ngủ.
Lăng Thiên mặc bộ quần áo màu đen, ẩn mình trên ngọn cây, sát khí đầy mình.
"Thiên Thượng Thiên, Tiêu Gia các người muốn lấy mạng Lăng Thiên ta, vậy thì ta phải cho các người một bài học cả đời không quên được!" Nhìn mặt trăng từ từ nhô lên cao, Lăng Thiên nhẩm tính thời gian, khẽ cười. "Hành động của Ngọc Lưu Phong chắc cũng sắp rồi?"
Bầu trời đêm mây bay lả tả, không giống đêm qua chẳng có chút mây nào, cho nên trời lúc tối lúc sáng một cách bất định, chính là thời cơ lý tưởng cho kẻ hành đêm.
Bên trong cửa sổ không ngừng vọng ra những tiếng rên rỉ đau đớn. Âm thanh tuy nhỏ nhưng do màn đêm yên tĩnh, bốn bề im ắng cho nên vẫn vọng ra khá xa. Giống như đang cưỡng chế bản thân chịu đựng sự đau khổ vô cùng lớn.
Lăng Thiên hơi híp mắt lại, thân hình nằm sấp trên cành cây, lắc lư theo cành lá. Nhìn thì thấy không hề có chút vội vã, cấp bách nào, giống như đang chơi xích đu vậy.
Phía đằng xa, vang lên những tiếng lột soạt, có không ít người đi tuần đêm lục tục kéo về phía này. Lăng Thiên nhếch mép, nhưng vẫn nằm yên bất động.
Những tiếng động đó dừng lại ở phía xa. Tiếp đó, trong lúc Lăng Thiên đang tập trung tinh thần để thám thính thì có bốn, năm mươi cao thủ của Ngọc gia vây thành một vòng bán nguyệt, từ từ xúm lại gần.
Lăng Thiên trong lòng thầm thán phục một tiếng. Sự chỉ huy của vị đại cung phụng này thật đúng là hơn người, biết được nếu như lục soát một cách ầm ầm thì chỉ cần tiếng ống tay áo sột soạt cũng đủ để đối phương cảnh giác. Tốt nhất cứ bao vây một cách từ từ như thế này, tuy có chậm một chút, nhưng là cách thức có hiệu quả nhất.
Trong số đội ngũ người của Ngọc gia thì người gần Lăng Thiên nhất cũng cách đến gần 50 trượng, còn cách biệt viện khoảng 70 trượng. Thời cơ đã đến, Lăng Thiên đếm nhẩm trong đầu: "3…2…..1…." Hắn thuận theo thân cây trượt xuống, không một tiếng động, ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy. Lăng Thiên bò sát mặt đất đến trước bức tường bao của biệt viện, hơi vận nội công, cơ thể liền như một con rắn, men theo vách tường thẳng đứng trườn lên. Thậm chí là đang trong lúc trèo tường, hắn cũng không để lộ ra bất kỳ âm thanh nào.
Mọi vật vẫn chìm trong im ắng. Lăng Thiên như một bóng ma trong đêm tối, trượt đến căn phòng thứ nhất một cách lặng lẽ. Những nơi hắn lướt qua, ngay cả lá cây lùm cỏ cũng không hề lay động dù chỉ một chút.
Trong căn phòng còn sáng đèn duy nhất ấy, tiếng rên la đau khổ vẫn tiếp tục. Ngay lúc này, trên trời một đám mây thổi qua, che khuất mặt trăng, mặt đất bỗng chìm vào bóng tối. Lăng Thiên nhờ vào khoảnh khắc này, vụt ngang qua khoảng cách gần 6 trượng, như con thạch sùng, áp sát người vào bên dưới cửa sổ.
Bỗng tay trái hắn giơ lên, một thanh đoản kiếm đen sì trong tay. Nghe kỹ thì thấy bên trong, ngoài tiếng rên rỉ lúc trầm lúc bổng ra, dường như không còn động tĩnh gì khác. Lăng Thiên không chần chừ gì nữa, ngược tay móc một cái, đoản kiếm trượt một đường, một tiếng "két..." vô cùng nhỏ vang lên, cửa sổ liền mở rộng. Lăng Thiên lộn người nhẹ nhàng, đã thấy mình đứng gọn trong phòng. Không một tiếng động.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mong rằng bạn đã có một trải nghiệm đọc thật thú vị.