Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 956: Kinh Tế Phản Kích: Đường Mòn Mới, Sản Xuất Nội Địa

Màn đêm bao phủ vùng đất, nhưng trong văn phòng của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng, chiếu rọi lên gương mặt trầm tư của người đàn ông đang hoạch định tương lai. Anh đã hiểu rõ ý đồ của đối phương, và giờ đây, anh không còn thời gian để than vãn hay chần chừ. Tiếng gió lùa qua khe cửa, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của thế giới bên ngoài, nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mù dày đặc giăng mắc trên những mái nhà tranh, phủ lên cây cối một lớp áo trắng bạc, một cuộc họp khẩn cấp đã được triệu tập trong Phòng Hội Kiến. Không khí trong phòng nặng trĩu nhưng không hề bi quan, mà tràn đầy sự nghiêm túc và tập trung. Mùi mực mới, quyện lẫn với hương trà thảo mộc thoang thoảng từ ấm trà đặt trên bàn, tạo nên một sự tương phản lạ lùng với tình thế căng thẳng hiện tại.

Lâm Dịch ngồi trước một tấm bản đồ lớn được trải phẳng trên chiếc bàn gỗ sờn cũ. Bản đồ này, được vẽ tay một cách tỉ mỉ, không chỉ thể hiện địa hình, sông núi, mà còn đánh dấu rõ ràng các con đường lớn, nhỏ, các làng mạc, trấn nhỏ xung quanh vùng đất của anh. Anh dùng một ngón tay gầy gò, lướt nhẹ trên những đường nét phức tạp, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán sắc bén. Tóc anh vẫn còn bù xù đôi chút sau một đêm dài không ngủ, nhưng khuôn mặt thanh tú lại toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ thường. Chiếc áo vải thô sơ, vá víu, càng làm nổi bật dáng vẻ kiên cường của một người lãnh đạo không màng danh lợi.

Đối diện anh là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đang cầm bút lông và một cuộn giấy da, sẵn sàng ghi chép. Đôi mắt sắc sảo của nàng lúc này nhuốm một vẻ ưu tư, nhưng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Bên cạnh nàng, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, toát lên vẻ hăng hái, sẵn sàng nhận lệnh. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng s��ng sững như một ngọn núi, khuôn mặt chất phác nhưng ánh lên sự kiên định. Vết sẹo nhỏ trên má anh ta như một minh chứng cho những năm tháng lăn lộn, giờ đây lại càng khiến anh ta trông đáng tin cậy hơn.

"Tình hình phong tỏa là một thử thách, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta tự chủ," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm ấm, bình tĩnh như mặt nước hồ thu, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của ngàn cân. Anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng người một, truyền đi sự tự tin vững chắc. "Đối phương muốn dùng áp lực kinh tế để gây bất ổn từ bên trong, khiến chúng ta phải khuất phục. Nhưng chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra."

Anh đặt ngón tay xuống một điểm trên bản đồ, nơi các tuyến đường thương mại lớn bị chặn đứng. "Tô Mẫn, cô hãy lập tức thống kê lại toàn bộ nhu yếu phẩm còn lại trong kho dự trữ của chúng ta. Từ gạo, muối, dầu ăn, đến vải vóc, dược liệu. Ưu tiên hàng đầu là những thứ thiết yếu nhất cho sinh hoạt của dân chúng. Sau đó, đánh giá khả năng sản xuất nội bộ của chúng ta, chi tiết đến t���ng loại mặt hàng."

Tô Mẫn lập tức cúi đầu, bút lông đã sẵn sàng. "Đã rõ. Ta sẽ lập danh sách chi tiết và phương án điều phối ngay lập tức. Ta sẽ xem xét khả năng tận dụng các tài nguyên địa phương để sản xuất các mặt hàng thay thế." Nàng nói, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự. "Ta cũng sẽ tính toán lượng dự trữ tối thiểu cần thiết để duy trì cuộc sống ổn định trong trường hợp phong tỏa kéo dài."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng. Tô Mẫn luôn là người có thể biến những ý tưởng của anh thành những kế hoạch thực tế, chi tiết đến từng con số. "Tốt. Đồng thời, cô hãy nghiên cứu Cẩm Nang Kế Sách mà ta đã đưa cho cô, đặc biệt là phần về 'Tự cung tự cấp trong thời loạn'. Chúng ta cần những giải pháp sáng tạo để biến những tài nguyên tưởng chừng vô dụng thành vật phẩm có giá trị." Anh nói, ám chỉ đến những ghi chép về các kỹ thuật sản xuất, bảo quản mà anh đã hệ thống hóa từ trí nhớ của mình, kết hợp với kiến thức địa phương.

Anh quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi cùng vài người tin cậy nhất, bí mật thăm dò các con đường mòn cũ, những lối đi mà các thương nhân lớn thường bỏ qua. Chúng ta cần tìm những tuyến đường nhỏ, đủ để vận chuyển hàng hóa thiết yếu và tránh tai mắt của bọn chúng. Nhớ kỹ, phải bí mật tuyệt đối, tránh gây chú ý. Sự an toàn của ngươi và những người đi cùng là tối quan trọng."

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, đôi mắt sáng rực. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ hoàn thành nhiệm vụ! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù là hang cùng ngõ hẻm, Nhị Cẩu cũng sẽ tìm ra đường." Anh ta nhớ lại lời than thở của người dân trong chợ, nỗi lo lắng về muối, về gạo. Anh ta hiểu tầm quan trọng của nhiệm vụ này. "Chúng ta sẽ đi đường rừng, qua những khe núi hiểm trở nhất nếu cần, miễn là có thể mang được hàng hóa về cho dân làng."

Lâm Dịch gật đầu hài lòng với sự nhiệt tình của Nhị Cẩu. "Đại Trụ," anh quay sang Vương Đại Trụ, "ngươi cùng binh lính và dân binh sẽ đảm bảo an toàn cho việc mở rộng canh tác, đặc biệt là ở những vùng đất mới khai hoang. Chúng ta cần tăng cư���ng sản lượng lương thực tối đa. Đồng thời, tập hợp những thợ thủ công giỏi nhất trong vùng, chúng ta cần đẩy mạnh sản xuất đồ dùng, công cụ tự cung tự cấp. Từ cuốc xẻng, dao kéo, đến nồi niêu xoong chảo, vải vóc, và cả những món đồ nhỏ nhặt nhất. Ta sẽ cung cấp bản vẽ và chỉ dẫn kỹ thuật nếu cần."

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, giọng nói to rõ ràng, dù có chút cục cằn nhưng đầy sức nặng. "Đã rõ, Đại nhân! Chúng tôi sẽ không để một tấc đất nào bị bỏ hoang. Những vùng đất mới khai hoang sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt. Còn về các thợ thủ công, ta sẽ đích thân đi vận động. Họ đều là những người tài hoa, chỉ là thiếu cơ hội mà thôi. Giờ có Đại nhân chỉ dẫn, chắc chắn họ sẽ phát huy hết khả năng!" Anh ta hiểu rằng, đây không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm đối với sự sống còn của cả vùng đất.

Lâm Dịch nhìn từng người một, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt rực lên niềm tin. "Đây là cuộc chiến không tiếng súng, nhưng tầm quan trọng không hề kém cạnh một trận chiến trên sa trường. Mỗi cuốc đất, mỗi mũi kim, mỗi chuyến hàng nhỏ đều là một phần của chiến thắng. Chúng ta sẽ biến nguy thành cơ, biến cuộc phong tỏa này thành động lực để vùng đất của chúng ta trở nên độc lập và thịnh vượng hơn bao giờ hết."

Trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch lớn đang dần hình thành. Anh biết, thế lực quân phiệt phương Nam nghĩ rằng họ có thể bóp nghẹt anh bằng cách cắt đứt nguồn cung. Nhưng họ đã đánh giá thấp khả năng thích nghi và sự kiên cường của anh, và của những người dân đã từng trải qua biết bao khó khăn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh sẽ dùng nó để chống lại mọi âm mưu. Anh siết chặt Hắc Mộc Lệnh trong túi áo, cảm giác lạnh lẽo của miếng gỗ mun đen nhánh truyền qua lòng bàn tay, nhưng lại mang đến một sự trấn tĩnh kỳ lạ. Nó nhắc nhở anh về những bài học sinh tồn khắc nghiệt nhất, về những giá trị mà anh đang cố gắng bảo vệ.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh vùng đất đang dần bừng tỉnh sau màn đêm. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, tiếng gà gáy vang vọng từ xa, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Mặc dù phía trước còn đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch tin rằng, với sự đoàn kết và trí tuệ, họ sẽ vượt qua. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ, phải thông minh, và phải đoàn kết." Cuộc chiến kinh tế đã chính thức bắt đầu, và Lâm Dịch, với tất cả mưu lược của mình, đã sẵn sàng dẫn dắt vùng đất này đi qua giông bão.

***

Vài ngày sau, khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Trần Nhị Cẩu cùng với hai người lính mặc thường phục đang cẩn trọng di chuyển trên một con đường mòn cũ kỹ. Con đường này, bị lãng quên từ lâu, giờ đây cỏ dại mọc um tùm, che khuất gần hết lối đi. Chỉ những dấu vết mờ nhạt của những chuyến đi săn, hái thuốc của người dân địa phương mới còn sót lại, cho thấy nó vẫn có thể đi được. Mùi đất ẩm, mùi lá khô mục ruỗng và mùi của những loài hoa dại không tên quyện vào nhau, tạo nên một hương vị hoang sơ, nguyên thủy của núi rừng. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây cổ thụ, thi thoảng lẫn vào tiếng chim rừng chiều tà, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch và bí ẩn của nơi đây.

Nhị Cẩu dẫn đầu, đôi mắt nhanh nhẹn không ngừng quan sát xung quanh, dò xét từng dấu vết nhỏ nhất trên mặt đất. Anh ta là người am hiểu địa hình nơi đây nhất, từng lang thang khắp các ngóc ngách từ khi còn bé. Vóc dáng trung bình của anh ta giúp anh ta dễ dàng len lỏi qua những bụi cây rậm rạp, trong khi hai người lính phía sau, dù cố gắng giữ im lặng, vẫn đôi lúc gây ra tiếng động khẽ khàng khi cành cây quẹt vào áo giáp ẩn dưới lớp vải thường phục. Ánh sáng dần yếu đi, khiến cho việc di chuyển càng trở nên khó khăn, nhưng Nhị Cẩu không hề nao núng. Nhiệm vụ mà Lâm Dịch giao phó, đối với anh ta, là mệnh lệnh không thể thất bại.

"Nhẹ bước thôi, huynh đệ," Nhị Cẩu thì thầm, quay lại nhắc nhở hai người lính. "Đường này tuy ít người qua lại, nhưng không có nghĩa là an toàn tuyệt đối. Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bất cứ khi nào." Anh ta nhíu mày, lắng nghe kỹ hơn tiếng động xung quanh. Mặc dù không có dấu hiệu của người lạ, nhưng bản năng của một người thường xuyên đi rừng cho anh ta biết rằng luôn có những mối nguy hiểm tiềm ẩn.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua một con suối nhỏ chảy róc rách, tiếng nước va vào đá nghe thật êm tai trong không gian tĩnh lặng. Nhị Cẩu dùng một cành cây nhỏ, cẩn thận vạch ra những bụi cây rậm rạp che khuất lối đi. Bỗng nhiên, đôi mắt anh ta sáng lên. Trước mặt họ là một lối đi rộng hơn một chút, ít cây cối hơn, và có vẻ như đã từng được sử dụng thường xuyên hơn. Tuy vẫn là một con đường mòn, nhưng nó rõ ràng hơn nhiều so với đoạn đường họ vừa đi qua.

"Đây rồi!" Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói không giấu được vẻ phấn khích. "Tuy không lớn, nhưng con đường này đủ để vận chuyển một lượng nhỏ lương thực và vài thứ thiết yếu. Quan trọng là, nó né tránh được các trạm kiểm soát chính của bọn chúng!" Anh ta cúi xuống, dùng tay gạt đi lớp lá khô, để lộ ra những dấu vết mờ nhạt của bánh xe nhỏ, hay có lẽ là của những chiếc xe đẩy thô sơ. Điều đó cho thấy, con đường này không hoàn toàn bị lãng quên. Có lẽ, những người dân địa phương thỉnh thoảng vẫn dùng nó để trao đổi hàng hóa với các trấn nhỏ lân cận, những nơi chưa bị thế lực quân phiệt phương Nam kiểm soát chặt chẽ.

Một người lính, gương mặt còn khá trẻ, nhìn Nhị Cẩu với ánh mắt đầy hy vọng. "Nhị Cẩu ca, đường này có vẻ an toàn, nhưng liệu có đủ để duy trì không? Ý ta là, để vận chuyển đủ hàng hóa cho cả vùng chúng ta."

Nhị Cẩu lắc đầu nhẹ, đôi mắt vẫn không rời khỏi con đường. "Đủ để câu giờ, đủ để chúng ta thở. Đại ca sẽ có cách khác. Con đường này chỉ là bước khởi đầu. Một cái phao cứu sinh nhỏ bé, nhưng trong tình thế này, nó quý giá hơn vàng." Anh ta hiểu rằng, Lâm Dịch không bao giờ đặt cược tất cả vào một phương án duy nhất. "Hơn nữa, việc có một tuyến đường bí mật sẽ giúp chúng ta tiếp cận được những thị trấn nhỏ hơn, những nơi mà các thương nhân lớn không muốn mạo hiểm. Có thể chúng ta sẽ tìm được những đối tác mới, những người sẵn lòng giao thương với chúng ta vì lợi ích riêng của họ." Anh ta dừng lại, dùng dao khắc một ký hiệu nhỏ lên thân cây gần đó, đánh dấu điểm quan trọng.

"Giờ thì, nhanh chóng quay về báo cáo!" Nhị Cẩu ra lệnh, giọng nói trở nên dứt khoát hơn. "Chúng ta cần phải mang tin tức này về cho Đại ca càng sớm càng tốt. Mỗi phút giây đều quý giá." Anh ta cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Niềm tin vào Lâm Dịch không chỉ là một sự tôn kính đơn thuần, mà còn là một động lực mạnh mẽ thúc đẩy anh ta vượt qua mọi khó khăn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đó luôn vang vọng trong tâm trí anh ta, là kim chỉ nam cho mọi hành động. Anh ta biết, dù chỉ là một con đường mòn nhỏ bé, nhưng nó có thể mở ra một cánh cửa hy vọng lớn lao cho cả vùng đất.

Cả ba người bắt đầu quay trở lại, bước chân nhanh nhẹn hơn, mang theo niềm hy vọng mới mẻ. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng trên đỉnh núi, soi rọi lờ mờ lối về. Mùi hương của màn đêm dần thay thế mùi đất ẩm, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Nhị Cẩu vừa đi vừa hình dung ra cách báo cáo cho Lâm Dịch, những chi tiết về độ r��ng, độ dài, những điểm cần chú ý trên con đường. Anh ta biết, dù chỉ là một mắt xích nhỏ bé trong guồng máy của Lâm Dịch, nhưng anh ta đang góp phần vào một kế hoạch lớn lao, một kế hoạch để vùng đất này có thể sinh tồn và phát triển, bất chấp mọi khó khăn.

***

Tuần tiếp theo, giữa trưa, ánh nắng vàng óng trải khắp vùng đất tự trị của Lâm Dịch, sưởi ấm những mái nhà tranh và những con đường đất đỏ. Không khí không còn nặng trĩu vẻ lo âu như những ngày đầu phong tỏa. Thay vào đó, một sự hối hả, nhộn nhịp lan tỏa khắp nơi, như một đàn kiến đang xây tổ mới. Mùi khói bếp từ các nhà dân, mùi gỗ mới từ xưởng thủ công, và mùi đất mới cày xới từ những cánh đồng rộng lớn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy năng lượng.

Lâm Dịch, cùng với Tô Mẫn và Vương Đại Trụ, đang đi thị sát. Anh không mặc trang phục sang trọng hay áo giáp lấp lánh của một vị thủ lĩnh quyền uy, mà vẫn là chiếc áo vải thô sơ, đơn giản, chỉn chu. Dáng vẻ gầy gò của anh vẫn còn đó, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên vẻ hài lòng và sự yên tâm nhất định.

Họ dừng chân đầu tiên tại xưởng thủ công. Tiếng búa gõ chan chát vào sắt, tiếng cưa gỗ ken két, tiếng khung cửi lạch cạch vang vọng khắp nơi, át đi cả tiếng chim hót líu lo trên cây. Không khí trong xưởng nóng bức, nhưng những người thợ không ai tỏ ra mệt mỏi. Mồ hôi lấm tấm trên trán họ, nhưng đôi mắt ai nấy đều sáng rực, đầy nhiệt huyết. Họ đang làm việc hăng say, tạo ra đủ loại vật dụng thiết yếu: những chiếc cuốc xẻng sắc bén, những con dao bếp sáng loáng, những tấm vải thô bền chắc, và cả những chiếc nồi đồng, chảo gang đơn giản nhưng vững chãi.

Lâm Dịch bước đến gần một lò rèn đang đỏ lửa, nơi một người thợ rèn vạm vỡ, áo đã ướt đẫm mồ hôi, đang miệt mài đập những nhát búa mạnh mẽ xuống một thanh sắt nung đỏ. Tia lửa bắn ra tung tóe, vẽ nên những vệt sáng chói lòa trong không gian mờ ảo của xưởng.

"Cần bao nhiêu ngày để làm ra số lưỡi cày này?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói bình tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để người thợ rèn nghe thấy rõ ràng qua tiếng búa.

Người thợ rèn ngẩng đầu, lau vội mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay thô ráp. Gương mặt anh ta lấm lem bụi than, nhưng nở một nụ cười rạng rỡ. "Bẩm đại nhân, với số nhân lực hiện có và số nguyên liệu đã được cấp, chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thành trong ba ngày nữa. Đảm bảo chất lượng từng chiếc lưỡi cày! Chúng tôi biết, lương thực là quan trọng nhất lúc này."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua những thành phẩm đang nằm chờ nguội. Anh có thể thấy sự tỉ mỉ và tâm huyết trong từng sản phẩm. "Tốt lắm. Hãy giữ vững tinh thần này. Chúng ta cần những công cụ bền bỉ để đảm bảo vụ mùa bội thu."

Tô Mẫn tiến lại gần, cầm trên tay một cuộn giấy da, trên đó ghi chép chi tiết các số liệu. Nàng dáng người thanh tú, trang phục nhã nhặn, gọn gàng, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh dù đã làm việc không ngừng nghỉ suốt những ngày qua. "Bẩm Đại nhân, theo thống kê mới nhất, sản lượng vải thô từ xưởng dệt đã tăng gấp đôi so với trước kia. Đủ để may quần áo cho toàn bộ trẻ em và một phần người lớn trong vùng. Hơn nữa, Hồ Gia Gia ở Dược Phường cũng đang tăng cường bào chế thuốc men từ các loại thảo dược địa phương. Chúng ta đã có một lượng dự trữ đáng kể các loại thuốc trị sốt, cảm lạnh và thuốc sát trùng."

Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng cảm thấy một sự nhẹ nhõm. "Đây là tín hiệu tốt. Sự tự chủ về vải vóc và dược liệu sẽ giúp chúng ta giảm bớt sự phụ thuộc vào bên ngoài." Anh biết, những thành quả này không tự nhiên mà có. Đó là nhờ vào sự chỉ đạo của anh, nhưng quan trọng hơn là nhờ vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Tô Mẫn, của những người thợ, và của toàn thể dân chúng.

Họ tiếp tục đi đến những cánh đồng rộng lớn, nơi hàng trăm người dân đang hối hả làm việc dưới ánh nắng gay gắt. Những người nông dân, với những chiếc nón lá rộng và những chiếc áo vải thô đã sờn, đang cặm cụi khai hoang những vùng đất mới, hoặc gieo trồng những hạt giống mới trên những thửa ruộng đã được cày xới kỹ lưỡng. Tiếng hô hào của họ, tiếng cuốc chim va vào đất, ti��ng nước chảy róc rách từ những con kênh thủy lợi mới đào, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và lao động.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đứng giữa cánh đồng, chỉ đạo công việc một cách hăng hái. Anh ta không ngần ngại vác cuốc, xẻng cùng làm với người dân, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt chất phác. Khi nhìn thấy Lâm Dịch, anh ta vội vàng bước tới, gương mặt đầy vẻ tự hào.

"Đại nhân xem!" Vương Đại Trụ nói to, chỉ tay ra xa, nơi những thửa ruộng mới được khai hoang trải dài đến tận chân trời. "Dân làng ai nấy cũng hăng hái. Chúng ta đã khai hoang thêm được năm mươi mẫu đất mới trong vài ngày qua, dự kiến cuối tháng này sẽ gieo trồng xong vụ mới. Nếu thời tiết thuận lợi, chúng ta sẽ có một vụ mùa bội thu!" Anh ta nói, giọng nói đầy lạc quan, truyền đi sự tự tin vào một tương lai tươi sáng hơn. "Hơn nữa, những chuyến hàng nhỏ từ tuyến đường mòn mà Nhị Cẩu đã tìm ra cũng đã về đến. Tuy không nhiều, nhưng đủ để cung cấp muối và một số gia vị thiết yếu mà chúng ta còn thiếu."

Lâm Dịch nhìn ra xa, ánh mắt kiên định. Anh cảm nhận được mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của những người lao động, và mùi của sự hy vọng đang lan tỏa trong không khí. "Tốt lắm. Đây chính là sức mạnh của sự đoàn kết và ý chí tự cường. Hãy giữ vững đà này. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, không cần dựa dẫm vào ai, chúng ta vẫn có thể sống tốt!"

Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc phong tỏa kinh tế vẫn còn đó, và thế lực quân phiệt phương Nam có thể sẽ dùng những thủ đoạn mạnh bạo hơn. Nhưng nhìn vào những khuôn mặt hăng hái của người dân, nhìn vào những cánh đồng đang xanh tươi, vào những sản phẩm thủ công đang dần hình thành, anh biết rằng mình đã đi đúng hướng.

Thành công ban đầu của các tuyến đường thương mại thay thế, dù nhỏ bé, có thể thu hút sự chú ý của các thế lực nhỏ hơn hoặc các thương nhân độc lập, mở ra cơ hội cho các liên minh mới. Việc tăng cường sản xuất nội địa đã và đang tạo ra một nền kinh tế tự chủ hơn, vững chắc hơn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc vùng đất này sẽ trở thành mục tiêu hấp dẫn hơn cho các thế lực bên ngoài. Sự phát triển nhanh chóng này có thể sẽ gây ra sự chú ý của thế lực quân phiệt phương Nam, dẫn đến các biện pháp gây áp lực trực tiếp hơn trong tương lai. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Anh tin rằng, tri thức và mưu lược của con người sẽ luôn tìm ra lối thoát, ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Anh quay người, ánh mắt lướt qua những gương mặt tràn đầy hy vọng. "Mỗi người trong chúng ta đều là một phần quan trọng của vùng đất này. Hãy tiếp tục cố gắng, hãy tiếp tục tin tưởng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Giọng anh tuy nhỏ nhưng đầy uy lực, vang vọng trong lòng mỗi người.

Mặt trời bắt đầu xuống núi, nhuộm vàng rực cả không gian. Tiếng hô hào của nông dân dần ngớt, nhường chỗ cho tiếng cười nói vui vẻ khi họ thu dọn đồ đạc và trở về nhà. Khói bếp bắt đầu bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thơm của những bữa cơm chiều ấm cúng. Lâm Dịch đứng đó, nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt. Anh biết, con đường phía trước còn dài, đầy thử thách. Nhưng anh cũng biết, anh không đơn độc. Và với sự kiên cường, trí tuệ, và niềm tin vào khả năng của con người, họ sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời, ngay cả trong một thế giới đầy biến động này. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, họ đã có thêm hy vọng và sự tự tin.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free