Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 870: Bức Màn Linh Khí: Mảnh Ghép Cổ Xưa

Ánh trăng non yếu ớt cuối cùng cũng lặn dần phía sau những tàn tích đổ nát của Di Tích Thần Tộc, nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ đầu tiên của một ngày mới. Sương mù buổi sớm vẫn còn lảng bảng, giăng mắc khắp nơi, khiến những khối kiến trúc khổng lồ, làm từ thứ vật liệu đen bóng không rõ nguồn gốc, càng thêm vẻ ma mị và cổ kính. Từng cơn gió lạnh buốt lùa qua các khe hở, tạo nên những âm thanh rít gào, thỉnh thoảng lại có tiếng vo ve yếu ớt như tiếng côn trùng khổng lồ bị giam cầm từ hàng vạn năm trước, hay là âm vang của thứ năng lượng cổ xưa vẫn còn tiềm tàng đâu đó, chưa tan biến hoàn toàn. Mùi ozon, bụi bặm và một chút kim loại pha lẫn hương ngọt nhẹ của linh khí cổ xưa thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, hùng vĩ nhưng cũng tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lâm Dịch đứng giữa những khối đá tảng đổ nát, ánh mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh hoang tàn mà hùng vĩ. Hắn không ngủ được cả đêm. Những lời của Lão Tăng Viên Giác, cùng với dòng chảy thông tin mơ hồ từ Cổ Ngọc Phù khi chạm vào di vật, đã xáo trộn toàn bộ thế giới quan của hắn. Cuộc chiến giành quyền lực, miếng ăn, tấc đất mà hắn vẫn đang vật lộn, bỗng chốc trở nên nhỏ bé trước bức tranh vĩ đại hơn về sự suy tàn của cả một thế giới.

Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi với vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt thông minh sắc sảo không ngừng quan sát xung quanh, như thể đang cố gắng thấu hiểu từng chi tiết nhỏ nhất của Di Tích Thần Tộc. Nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát, gọn gàng dù đã trải qua một đêm dài trằn trọc không kém gì Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng phía sau, nét mặt vẫn còn lộ rõ vẻ bàng hoàng xen lẫn hoang mang. Trần Nhị Cẩu gãi đầu liên tục, thỉnh thoảng lại thì thầm gì đó với Vương Đại Trụ, người chỉ biết lắc đầu với vẻ mặt chất phác, đầy bối rối. Chu Thiên, thì ngược lại, ánh mắt ông ta lại đầy vẻ hứng thú và tò mò, ông cẩn thận đặt chiếc túi vải đựng đầy sách cổ xuống đất, gương mặt thư sinh ẩn chứa niềm say mê bất tận với những bí ẩn của thời gian.

Lão Tăng Viên Giác, trong chiếc áo cà sa cũ kỹ, vẫn bình thản như mọi khi. Dáng người gầy gò của ông như hòa vào không khí cổ kính của di tích, đôi mắt hiền từ nhưng tinh anh của ông nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như thể đã đọc thấu mọi suy nghĩ trong lòng hắn. Di vật, tấm bia đá cổ kính với những phù văn phức tạp mà Lâm Dịch đã phát hiện, giờ được đặt trang trọng trên một tảng đá phẳng lớn. Cổ Ngọc Phù trên cổ Lâm Dịch vẫn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, một màu xanh biếc dịu nhẹ, như một ngọn đèn soi đường cho cuộc thảo luận sắp tới, hay một con mắt đang quan sát, ghi nhận mọi thứ.

"Viên Giác đại sư," Lâm Dịch chậm rãi cất lời, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng không thiếu sự kiên định, "xin người hãy giải thích cặn kẽ hơn. Mối liên hệ giữa di vật này, linh khí và những 'kẻ thu hoạch' mà người đã nhắc đến là gì? Con cần hiểu rõ hơn về bản chất của chúng, và mục đích thực sự của chúng." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù, cảm nhận hơi ấm quen thuộc lan tỏa. Đối với hắn, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, hắn đang đối mặt với một kẻ thù vô hình, một bí ẩn cổ xưa mà tri thức hiện đại của hắn cũng chưa thể lý giải hoàn toàn.

Lão Tăng Viên Giác khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên một nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự ưu tư sâu sắc về vận mệnh thế giới. Ông đưa cây gậy thiền của mình, nhẹ nhàng chỉ vào những phù văn cổ xưa trên tấm bia đá. "Di vật này, tiểu thí chủ, là một trong vô số 'cơ quan Thiên Địa' được tạo ra bởi tiền nhân. Chúng không chỉ điều hòa linh khí, mà còn là mạch máu của thế giới này. Giống như kinh mạch trong cơ thể con người, chúng dẫn dắt và phân bổ linh khí khắp thiên địa, giữ cho vạn vật sinh sôi nảy nở." Giọng ông trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của di tích. "Sự suy thoái của linh khí mà các ngươi đang cảm nhận, không phải là tự nhiên tiêu tán, mà là một quá trình bị kiểm soát, một sự 'rút cạn' có chủ đích, đã diễn ra từ hàng ngàn năm trước."

Bạch Vân Nhi, vốn đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này, liền nhanh chóng hỏi: "Vậy những thế lực 'thu hoạch' đó, họ là ai? Mục đích của họ là gì khi rút cạn linh khí của cả một thế giới?" Nàng siết nhẹ tay, vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt. Với tư cách là một thương nhân, nàng hiểu rõ giá trị của tài nguyên và sự tàn nhẫn của những kẻ tranh giành nó. Nhưng tài nguyên ở đây lại là thứ vô hình, là sinh mệnh của cả thế giới, điều này khiến nàng cảm thấy rùng mình.

Trần Nhị Cẩu thì vẫn còn ngơ ngác. Anh ta thì thầm với Vương Đại Trụ, giọng đầy vẻ hoang mang: "Cái quái gì vậy, Đại Trụ? Linh khí gì đó... nghe ghê rợn quá. Giống như mấy chuyện yêu ma quỷ quái trong mấy cuốn tiểu thuyết vậy." Vương Đại Trụ chỉ khẽ gật đầu, gương mặt chất phác vẫn chưa thể hoàn toàn tiêu hóa được những thông tin phi thường này. Cả hai đều là những người chất phác, cuộc sống của họ gắn liền với đất đai, với dao kiếm, với những hiểm nguy hữu hình. Giờ đây, một mối đe dọa vô hình, ở cấp độ "Thiên Địa" như lời Lão Tăng nói, khiến họ cảm thấy bất lực và lạc lõng.

Lão Tăng Viên Giác thở d��i một tiếng, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian. "Họ là những kẻ tự xưng là 'Thần', là 'Tiên', là 'Chúa tể của linh khí'. Họ tin rằng linh khí là tài sản riêng của họ, là thứ để họ duy trì sự bất tử, sức mạnh siêu phàm. Từ thuở hồng hoang, khi những cơ quan Thiên Địa này được tạo ra, đã có những kẻ tìm cách thao túng chúng, chuyển hướng dòng chảy linh khí về phía mình. Ban đầu chỉ là lén lút, dần dà trở thành công khai, biến thành cuộc 'thu hoạch' quy mô lớn, mà đến nay các ngươi đang phải gánh chịu hậu quả." Ông dừng lại, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ý nghĩa. "Họ không quan tâm đến sự suy tàn của thế giới phàm tục, bởi đối với họ, thế giới này chỉ là một 'cánh đồng màu mỡ' để khai thác."

Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Không khác gì những kẻ địa chủ bóc lột nông dân, hay những thương nhân độc quyền thao túng thị trường. Chỉ là quy mô lớn hơn, mục tiêu khác biệt hơn." Hắn lẩm bẩm trong đầu, sự châm biếm nội tâm bộc lộ rõ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, ngay cả ở cấp độ vũ trụ." Hắn chợt nghĩ đến những cuộc chiến tranh giành đất đai, lương thực mà hắn từng trải qua, và nhận ra bản chất của sự sống, của sự tranh giành tài nguyên, vẫn không hề thay đổi, dù ở bất kỳ cấp độ nào của tồn tại. Hắn chạm tay vào Cổ Ngọc Phù, cảm giác như nó đang "hấp thụ" từng lời nói của Lão Tăng, từng rung động của không gian. "Vậy, di vật này có phải là một trong những 'cơ quan Thiên Địa' đó, đã bị hỏng hóc hoặc bị thao túng?"

"Chính xác." Lão Tăng gật đầu. "Nơi đây từng là một nút thắt quan trọng trong mạch linh khí của vùng này. Nhưng nó đã bị phá hủy, hoặc bị chuyển đổi chức năng từ rất lâu. Thông tin mà thí chủ nhận được từ Cổ Ngọc Phù chính là ký ức, là phản ứng của chính di vật này khi nó được 'đánh thức' bởi linh lực đặc biệt của Cổ Ngọc Phù." Ông khẽ vuốt râu, "Cổ Ngọc Phù của thí chủ, nó không chỉ là một vật phẩm hộ thân, nó là một 'khóa' để mở ra những bí mật cổ xưa, một 'cầu nối' để giao tiếp với những cơ quan này, và có lẽ, là một 'chìa khóa' để thay đổi số phận của linh khí."

Chu Thiên, người vẫn đang chăm chú lắng nghe, chợt reo lên: "Ta đã từng đọc trong một cuốn cổ tịch không rõ niên đại, nó nhắc đến 'Thiên Địa Luân Hồi Trận' – một trận pháp vĩ đại được kiến tạo để giữ cân bằng linh khí cho toàn bộ càn khôn. Liệu những 'cơ quan' này có phải là một phần của trận pháp đó, và việc chúng bị hỏng hóc là nguyên nhân khiến trận pháp đó mất hiệu lực?" Nét mặt ông ta đầy vẻ hưng phấn của một học giả vừa tìm thấy manh mối quan trọng.

Lâm Dịch nhìn Chu Thiên, rồi lại nhìn Lão Tăng Viên Giác. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối trong tâm trí hắn. "Vậy, nếu chúng ta có thể hiểu được cơ chế của những cơ quan này, liệu có thể sửa chữa chúng, hoặc ít nhất là ngăn chặn việc linh khí tiếp tục bị rút cạn?" Hắn chợt cảm thấy một tia hy vọng le lói, một con đường mới để bảo vệ những gì hắn trân trọng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự suy tàn của linh khí rõ ràng đang đe dọa trực tiếp đến sự sinh tồn của tất cả mọi người.

Lão Tăng Viên Giác chỉ mỉm cười, không trả lời trực tiếp. "Con đường phía trước còn rất dài, tiểu thí chủ. Nhưng chỉ cần có ý chí, và tri thức, thì mọi bí ẩn đều có thể được hé lộ." Ông nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu xua tan màn sương. "Giờ đây, chúng ta hãy trở về, và bắt đầu công việc nghiên cứu. Thời gian không chờ đợi ai."

Lâm Dịch gật đầu, nắm chặt Cổ Ngọc Phù. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Một cánh cửa mới đã mở ra, dẫn lối đến một thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn và nguy hiểm hơn bất kỳ điều gì hắn từng tưởng tượng. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn có tri thức, có sự kiên cường, và giờ đây, hắn có những đồng đội đáng tin cậy. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến này, cuộc chiến vì sự tồn vong của thế giới mà hắn đang sống.

***

Đêm khuya cùng ngày, thư phòng riêng của Lâm Dịch trong dinh thự của hắn vẫn sáng đèn. Không gian nơi đây yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông quẹt nhẹ trên giấy, và thỉnh thoảng là tiếng thở dài khe khẽ. Căn phòng đầy ắp những cuộn sách và bản đồ, hương mực và giấy cũ thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ trầm ấm. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa trên các bức tường, tăng thêm vẻ bí ẩn cho không khí học thuật, căng thẳng nhưng đầy tập trung.

Trên chiếc bàn lớn giữa phòng, di vật từ Di Tích Thần Tộc được đặt ở trung tâm. Những phù văn cổ xưa trên đó dường như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như đang "thở" một cách chậm rãi. Cổ Ngọc Phù của Lâm Dịch nằm cạnh di vật, ánh sáng xanh biếc yếu ớt của nó dường như đang "hấp thụ" hoặc "phản chiếu" những thông tin vô hình từ di vật, tạo thành một trường năng lượng mờ nhạt bao quanh.

Lâm Dịch, Lão Tăng Viên Giác, Bạch Vân Nhi và Chu Thiên cùng ngồi quanh bàn. Lâm Dịch với vẻ mặt trầm tư, tay đặt lên Cổ Ngọc Phù, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận dòng chảy thông tin mà nó truyền tải. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, đang chăm chú ghi chú lên một cuộn giấy da, sắp xếp những thông tin mà Lão Tăng Viên Giác đã cung cấp và những suy luận của Lâm Dịch. Chu Thiên, râu dài, đeo kính, đang trải rộng một tấm bản đồ cổ bằng da dê, bên cạnh là một chồng sách cũ mà ông đã mang theo, ông ta không ngừng so sánh, đối chiếu những phù văn trên di vật với những ký tự trong các cuốn cổ tịch. Lão Tăng Viên Giác thì ngồi yên lặng, nhắm mắt thiền định, như một pho tượng cổ, nhưng đôi khi lại mở mắt, đưa ra một lời chỉ dẫn hoặc một câu giải thích sâu xa.

"Ta đã tìm thấy một vài ghi chép mơ hồ trong cổ tịch, nhắc đến 'mạch địa linh' bị đứt gãy và 'Thiên Cơ Trận' bị phá hoại," Chu Thiên lên tiếng, giọng ông ta đầy vẻ hưng phấn, nhưng cũng không kém phần thận trọng. Ông chỉ vào những ký hiệu trên bản đồ. "Theo mô tả, mạch địa linh chính là những đường dẫn linh khí chính của thế giới, còn Thiên Cơ Trận là một hệ thống các 'cơ quan' được kiến tạo để duy trì và điều hòa những mạch linh khí này. Liệu có phải những 'cơ quan' mà Đại Sư Viên Giác nhắc đến là một phần của Thiên Cơ Trận đó, và di vật này chính là một nút trong trận pháp khổng lồ kia?"

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào di vật. Hắn nắm chặt Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sự ấm áp và dòng chảy năng lượng mờ nhạt từ nó. "Cảm giác này... nó không chỉ là suy thoái. Giống như có thứ gì đó đang bị 'rút' đi, một cách có hệ thống. Những 'cơ quan' này có lẽ là những van điều tiết, nhưng đã bị khóa, hoặc bị chuyển hướng dòng chảy linh khí đi nơi khác." Lâm Dịch, với tư duy logic của một người hiện đại, hình dung về một hệ thống ống dẫn, một nhà máy năng lượng khổng lồ. Linh khí không tự nhiên biến mất, mà là bị "chuyển giao" một cách có chủ đích. "Nếu ta ví linh khí như một dòng sông, thì không phải dòng sông khô cạn, mà là có kẻ đã đào những kênh rạch lớn, chuyển hướng nước đi nơi khác, hoặc xây đập ngăn dòng, chỉ cho phép một phần nhỏ chảy về hạ lưu."

Lão Tăng Viên Giác khẽ mở mắt, ánh mắt hiền từ nhìn Lâm Dịch với vẻ tán thưởng. "Tiểu thí chủ cảm nhận đúng. Không phải là linh khí tự nhiên tiêu tán, mà là bị dẫn dắt đi nơi khác, ho��c chuyển hóa thành một dạng năng lượng khác. Các thế lực tu hành, qua hàng ngàn năm, đã lợi dụng sự hỗn loạn này, lợi dụng sự yếu kém của những 'cơ quan Thiên Địa' bị hư hại để 'thu hoạch' linh khí cho mục đích riêng của họ. Thậm chí, một số kẻ còn tìm cách phá hoại những cơ quan khác, hoặc tạo ra những 'cơ quan' giả mạo để lừa gạt linh khí."

"Họ giống như những kẻ săn trộm tài nguyên vậy," Bạch Vân Nhi xen vào, giọng nàng dứt khoát. "Nếu những cơ quan này là 'van điều tiết', thì họ đã phá hỏng van, hoặc tự mình điều khiển van để chiếm đoạt tài nguyên. Vậy thì, việc phục hồi linh khí có phải là có thể? Hay ít nhất là ngăn chặn việc nó bị rút cạn?" Nàng nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt nàng có sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của hắn, khả năng mà nàng đã chứng kiến từ khi còn là một thiếu nữ ở vùng biên thùy nghèo khó.

"Để phục hồi, e rằng rất khó khăn, cần phải có sự hiểu biết sâu sắc về 'Thiên Địa Luân Hồi Trận' và sức mạnh của các vị tiền nhân đã tạo ra nó." Lão Tăng Viên Giác trầm ngâm. "Nhưng ngăn chặn việc rút cạn thì không phải là không có khả năng. Điều quan trọng là phải tìm ra các 'cơ quan Thiên Địa' khác, hiểu rõ cách chúng vận hành, và tìm cách vô hiệu hóa những kẻ đang thao túng chúng." Ông lại nhìn vào Cổ Ngọc Phù. "Vật này, chính là chìa khóa. Nó có thể giúp thí chủ cảm nhận, thậm chí là điều khiển những cơ quan đó ở một mức độ nhất định, giống như cách nó đã đánh thức di vật này."

Lâm Dịch đưa ngón tay miết nhẹ lên bề mặt Cổ Ngọc Phù. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc chảy trong huyết quản. "Vậy mục tiêu tiếp theo là tìm kiếm những 'cơ quan' khác. Liệu có manh mối nào trong những cuốn cổ tịch của Chu Thiên, hoặc những lời kể của Đại Sư Viên Giác về vị trí của chúng không?" Hắn hỏi, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Hắn không thể ngồi yên nhìn thế giới này suy tàn, nhìn vùng đất của hắn bị ảnh hưởng bởi một thứ tai họa vô hình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn không chỉ là chiến đấu với kẻ thù hữu hình, mà còn là chống lại sự suy tàn của chính nguồn sống.

Chu Thiên liền hăm hở chỉ vào bản đồ. "Có! Cuốn sách này có nhắc đến một 'Huyền Môn Thạch Trụ' nằm sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, được miêu tả là 'cột chống trời, nơi linh khí hội tụ'. Và một 'Thủy Tinh Khung Đỉnh' ở phương Nam, nơi giao thoa của ba dòng sông lớn, được cho là 'nơi linh khí hóa lỏng thành sương'."

"Linh Thú Sơn Mạch..." Lâm Dịch lẩm bẩm. Đó là một dãy núi hiểm trở, rộng lớn, nơi có nhiều loại dị thú và cũng là nơi ẩn chứa nhiều bí mật tu hành. "Và phương Nam... đó là vùng đất của Ma Giáo và các thế lực tu hành khác đang tranh giành địa bàn. Chắc chắn sẽ không dễ dàng tiếp cận."

Bạch Vân Nhi gật đầu. "Nếu những 'kẻ thu hoạch' đó cũng biết về những 'cơ quan' này, thì chắc chắn chúng cũng đang tìm cách kiểm soát hoặc phá hoại chúng. Chúng ta sẽ phải đối mặt với họ." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Nhưng chúng ta sẽ có lợi thế. Chúng ta biết được bí mật này, và chúng ta có Cổ Ngọc Phù."

Lão Tăng Viên Giác lại nhắm mắt, như đã hoàn thành vai trò của mình trong cuộc th���o luận này. Ông để lại phần việc còn lại cho Lâm Dịch và các cố vấn của hắn. Lâm Dịch nhìn những bản đồ, những ghi chú, những phù văn cổ xưa. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn không có lựa chọn. Trách nhiệm đã được đặt lên vai hắn, không chỉ là bảo vệ vùng đất của mình, mà còn là tìm hiểu và có thể, thay đổi vận mệnh của cả một thế giới đang trên đà suy tàn.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan hết màn đêm trên đỉnh núi, Lâm Dịch đứng một mình trên ban công riêng trong dinh thự của mình. Không khí đêm mát lạnh lùa vào phổi, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương. Xa xa, tiếng côn trùng rả rích đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng gác đêm đều đặn của binh sĩ, tiếng vó ngựa tuần tra vọng lại từ phía cổng thành. Từ đây, hắn có thể nhìn thấy một phần vùng đất của mình, những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa hy vọng, trải dài trong màn đêm trước khi nhường chỗ cho bóng tối của những cánh đồng và khu rừng xa xăm. Bầu không khí trầm lắng, suy tư, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Di vật từ Di Tích Thần Tộc đã được cất giữ cẩn thận trong một căn phòng bí mật, nhưng những thông tin mà nó và Lão Tăng Viên Giác đã hé lộ vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, như những tiếng chuông cảnh báo. Cổ Ngọc Phù trên cổ hắn vẫn còn ấm, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng và trách nhiệm mới đang đè nặng lên đôi vai gầy của hắn.

"Loạn thế thế tục đã đủ phức tạp, giờ lại thêm những bí ẩn cổ xưa, những thế lực tu hành đang rút cạn linh khí..." Lâm Dịch thì thầm trong nội tâm, giọng hắn mang chút mệt mỏi nhưng không hề nao núng. "Mọi thứ đều liên kết. Đại Hạ sụp đổ, liệu có phải cũng là một phần của sự suy tàn này? Không chỉ là do sự mục ruỗng của quan trường, sự yếu kém của hoàng tộc, mà còn là do nguồn sống của chính thế giới này đang bị rút cạn?" Hắn chợt nhận ra rằng, sự sụp đổ của một vương triều, của một nền văn minh, có lẽ chỉ là hệ quả tất yếu của một vấn đề lớn hơn, một vấn đề mang tầm vóc vũ trụ.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm mai. "Mình không thể làm ngơ. Nếu linh khí hoàn toàn cạn kiệt, thế giới này sẽ ra sao? Vùng đất của mình, những người mình bảo vệ, liệu có còn tồn tại?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí hắn, buộc hắn phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: mục tiêu ban đầu của hắn là sinh tồn và bảo vệ người thân, giờ đây đã mở rộng ra một phạm vi lớn hơn rất nhiều. Hắn không thể chỉ lo cho một góc nhỏ của thế giới, khi chính nền tảng của thế giới đang bị đe dọa.

"Phải tìm hiểu thêm. Phải tìm ra những 'cơ quan Thiên Địa' khác. Và phải đối phó với những kẻ đang lợi dụng sự suy yếu này..." Quyết tâm của hắn càng thêm vững chắc. Hắn biết mình không phải là một anh hùng, cũng chẳng có thiên phú tu luyện. Hắn chỉ là một người bình thường, với tri thức và khả năng thích nghi của người hiện đại. Nhưng chính những điều đó, cùng với Cổ Ngọc Phù bí ẩn, lại là những vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn trong cuộc chiến mới này. Hắn không cần danh xưng vĩ đại, hắn chỉ cần bảo vệ được những gì hắn trân trọng.

Lâm Dịch siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu xé toạc màn đêm. Cổ Ngọc Phù trên cổ hắn chợt lóe lên một tia sáng xanh biếc rực rỡ hơn bình thường, như một lời khẳng định, một lời hứa hẹn, rồi lại chìm vào bóng tối, ẩn mình dưới lớp áo thô sơ. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, những cuộc đối đầu với các thế lực tu hành hùng mạnh sẽ không thể tránh khỏi. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả thế giới này.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free