Lạc thế chi nhân - Chương 869: Thiên Địa Chân Tướng: Lời Giải Từ Viên Giác
Cơn đau đầu dần dịu đi, những hình ảnh chớp nhoáng tan biến. Lâm Dịch từ từ rút tay ra khỏi tấm bia đá. Cổ Ngọc Phù cũng ngừng phát sáng chói mắt, chỉ còn lại ánh xanh lục huyền ảo yếu ớt, như một con tim vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Anh thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt anh lại sáng rực lên một tia nhìn thấu triệt, một sự hiểu biết sâu sắc đến lạnh người. Cả cơ thể anh như vừa trải qua một trận chiến nội tâm khốc liệt, từng thớ thịt căng cứng, từng mạch máu giật nảy dưới làn da xanh xao. Không khí xung quanh anh vẫn còn nặng trĩu một thứ năng lượng vô hình, như dư âm của một cơn bão vừa quét qua, khiến cho ngay cả Bạch Vân Nhi, với sự nhạy cảm của một thương nhân lão luyện, cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực.
Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu vội vàng chạy đến, gương mặt đầy lo lắng. Cả hai đều đã chứng kiến sự phản ứng dữ dội của Cổ Ngọc Phù và biểu hiện bất thường của Lâm Dịch, nhưng không ai dám lại gần khi anh đang trong trạng thái kỳ lạ đó. Giờ đây, khi sự căng thẳng đã dịu đi đôi chút, họ mới dám tiến lại gần, vẻ mặt vừa tò mò vừa sợ hãi. Trần Nhị Cẩu, vốn chất phác, không che giấu được sự bối rối và hoang mang. Đôi mắt anh ta đảo quanh, nhìn từ Lâm Dịch sang tấm bia đá khổng lồ, rồi lại nhìn sang Cổ Ngọc Phù đang lay động nhẹ trên cổ Lâm Dịch, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho những gì vừa xảy ra.
"Đại ca, ngài có sao không?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng run rẩy, "Ánh sáng từ ngọc bội của ngài đã tắt rồi... Đại ca đã thấy gì vậy? Cái cục đá này có gì đặc biệt sao? Nhị Cẩu thấy nó chỉ cũ kỹ thôi mà." Anh ta đưa tay gãi đầu, vẻ mặt ngây ngô, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự lo lắng thật lòng. Đối với Trần Nhị Cẩu, những hiện tượng siêu nhiên luôn nằm ngoài tầm hiểu biết, và anh ta chỉ biết tin tưởng tuyệt đối v��o Lâm Dịch.
Bạch Vân Nhi thì cẩn trọng hơn. Nàng không hỏi Lâm Dịch đã thấy gì, mà chỉ quan sát biểu cảm trên gương mặt anh. Nàng biết, những điều mà Lâm Dịch vừa trải qua chắc chắn không thể dùng lời nói đơn giản mà diễn tả được. Thay vào đó, nàng tập trung vào tình trạng sức khỏe của Lâm Dịch, bởi nàng đã thấy anh gần như gục ngã vì kiệt sức. "Lâm Dịch, huynh không sao chứ? Sắc mặt huynh tái nhợt quá. Có cần nghỉ ngơi một chút không?" Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt sắc sảo vẫn không ngừng thăm dò biểu cảm của anh, cố gắng đọc vị những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí người đàn ông hiện đại này. Nàng đã quen với sự bình tĩnh và lý trí của Lâm Dịch, nên sự hoảng loạn thoáng qua trên gương mặt anh lúc nãy khiến nàng vô cùng bất an.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Mùi ozon đặc trưng của năng lượng vừa giải phóng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi bụi bặm cổ xưa và cái lạnh lẽo của đá tàn tích. Anh cảm thấy như mình vừa du hành qua hàng vạn năm lịch sử, chứng kiến một sự thật kinh hoàng mà nhân loại đã lãng quên. "Một cơ chế... một sự thao túng..." Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, như thể đang nói với chính mình hơn là với những người xung quanh. "Linh khí đang bị rút cạn... không phải tự nhiên, mà là... cố ý." Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào tấm bia đá cổ xưa, thứ đã hé lộ một phần của sự thật kinh hoàng. Di vật này là chìa khóa để anh hiểu sâu hơn về nguồn gốc của 'linh khí mỏng manh' và mối liên hệ của nó với các thế lực tu hành cổ đại hoặc hiện tại, cũng như bản chất thực sự của thế giới. Cổ Ngọc Phù không chỉ là một vật phẩm bảo vệ mà còn là một công cụ quan trọng, một cầu nối giúp anh giải mã các bí ẩn của thế giới tu hành và những di tích cổ xưa, tăng cường khả năng của anh trong một thế giới đầy linh khí.
Bí mật về sự suy yếu linh khí sẽ trở thành một trọng tâm mới trong cuộc đấu tranh của Lâm Dịch, có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp với các thế lực tu hành lớn hơn và những âm mưu cổ xưa. Và có lẽ, sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều có nguồn gốc sâu xa hơn, liên quan đến sự biến đổi của linh khí và các âm mưu cổ xưa, thay vì chỉ là tranh giành quyền lực thế tục. Lâm Dịch vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù, nhắm mắt lại như đang cố gắng nhớ lại hoặc sắp xếp những gì vừa cảm nhận được. Trong tâm trí anh, những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh khổng lồ đang dần hiện rõ. Anh thấy những hình ảnh mơ hồ về một nền văn minh rực rỡ, những sinh vật thần thoại với sức mạnh vô song, và những cỗ máy khổng lồ hút cạn năng lượng từ trời đất. Anh cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi của những kẻ đã chứng kiến thế giới của họ dần lụi tàn, và sự tàn nhẫn của những kẻ khác đã lợi dụng tình thế để giành lấy quyền lực. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, "nhưng khi sự sinh tồn của cả một thế giới bị đe dọa, thì khái niệm ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác."
Binh trưởng Triệu đứng cách đó vài bước, tay vẫn đặt trên chuôi đao, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh. Ông ta không hiểu được những điều Lâm Dịch đang nói, nhưng ông ta cảm nhận được sự nghiêm trọng từ không khí u ám bao trùm. Là một người lính thực tế, ông ta chỉ quan tâm đến những mối đe dọa hữu hình và những mệnh lệnh rõ ràng. Tuy nhiên, sự tin tưởng của ông ta vào Lâm Dịch là tuyệt đối, nên dù bối rối, ông ta vẫn đứng vững, sẵn sàng bảo vệ vị thủ lĩnh của mình khỏi bất kỳ nguy hiểm nào, dù là hữu hình hay vô hình. Khuôn mặt sạm nắng của ông ta nhăn lại, cố gắng lý giải những điều kỳ lạ đang diễn ra, nhưng vô vọng. Ông ta chỉ biết lắc đầu, thở dài, rồi lại tập trung vào việc giữ an toàn. Lâm Dịch mở mắt ra lần nữa, ánh mắt anh đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì sự sống còn của thế giới này, chỉ vừa mới bắt đầu. Anh sẽ dùng tri thức của mình, dùng sự kiên cường của mình, để đối mặt với những bí ẩn cổ xưa này, để bảo vệ những gì anh trân trọng, và để tìm ra một con đường sống sót cho tất cả. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh không còn đơn độc. Anh có Cổ Ngọc Phù, có những người bạn đồng hành tin cậy, và quan trọng hơn, anh có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết.
Trong khi Lâm Dịch đang trầm tư, sắp xếp lại những mảnh thông tin vụn vặt và hỗn loạn trong tâm trí, một bóng người chậm rãi xuất hiện từ phía sâu trong di tích, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Sự xuất hiện của người này nhẹ nhàng đến mức không một hạt bụi nào bị xao động, không một phiến đá nào rung chuyển, như thể ông ta chỉ đơn thuần là hòa vào không gian rồi hiện hữu. Đó là Lão Tăng Viên Giác, với dáng người gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ đã phai màu, nhưng lại toát ra một sự thanh tịnh và uy nghi lạ thường. Gương mặt ông hiền từ, không một chút gợn sóng, đôi mắt chứa đựng sự từ bi và trí tuệ vô tận, dường như đã chứng kiến biết bao thăng trầm của thế gian. Ông bước đi không nhanh, không chậm, mỗi bước chân đều vững chãi, bình thản, như một cây cổ thụ đã bám rễ sâu vào lòng đất.
Không khí vốn đã tĩnh mịch trong di tích nay càng trở nên trầm lắng hơn. Tiếng gió rít qua các khe hở của những tàn tích đổ nát dường như cũng nhỏ lại, chỉ còn lại tiếng vọng yếu ớt của thời gian. Mùi ozon, bụi, kim loại và linh khí cổ xưa thoang thoảng trong không gian, nhưng khi Lão Tăng xuất hiện, dường như có thêm một mùi hương dịu nhẹ của trầm hương và sự thanh tịnh, xua tan đi chút u ám còn sót lại.
Binh trưởng Triệu, người vốn cảnh giác cao độ, là người đầu tiên nhận ra sự hiện diện của Lão Tăng. Ông ta giật mình, đưa tay lên chuôi đao, nhưng ngay lập tức hạ xuống khi nhận ra đó là Lão Tăng Viên Giác, vị tăng nhân đã nhiều lần giúp đỡ Lâm Dịch. Dù vậy, sự xuất hiện đột ngột của ông vẫn khiến ông ta rùng mình, không hiểu nổi làm sao một người có thể di chuyển mà không hề tạo ra tiếng động. Trần Nhị Cẩu thì há hốc mồm, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn chút sợ hãi. Đối với anh ta, Lão Tăng luôn là một nhân vật thần bí, vượt ra ngoài những hiểu biết thông thường. "Lão Tăng... ngài từ đâu đến vậy?" anh ta lẩm bẩm, giọng nói run rẩy.
Bạch Vân Nhi, dù bề ngoài vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng bên trong cũng không khỏi giật mình. Nàng quay phắt lại, ánh mắt sắc sảo lập tức khóa chặt vào Lão Tăng Viên Giác. Nàng từng nghe Lâm Dịch nhắc đến vị tăng nhân này, và biết ông có mối liên hệ đặc biệt với những điều huyền bí. Sự xuất hiện của ông ta vào lúc này, khi Lâm Dịch vừa trải qua một trải nghiệm kỳ lạ, dường như không phải là ngẫu nhiên. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời cũng nhen nhóm một tia hy vọng rằng những bí ẩn đang bủa vây Lâm Dịch có thể sẽ được giải đáp.
Lão Tăng Viên Giác không nói gì với những người khác. Ông chỉ chậm rãi tiến về phía tấm bia đá, ánh mắt tập trung vào nó, rồi sau đó chuyển sang Cổ Ngọc Phù đang lay động nhẹ trên cổ Lâm Dịch. Đôi mắt từ bi nhưng sâu thẳm của ông như xuyên thấu mọi lớp màn thời gian, nhìn thẳng vào bản chất của sự vật. Ông chắp tay niệm Phật, một tiếng "A Di Đà Phật" khẽ khàng thoát ra từ cửa miệng, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch như một lời chú ngữ cổ xưa.
"Người có duyên, cuối cùng cũng đã chạm vào chân tướng." Lão Tăng Viên Giác cất lời, giọng nói trầm ấm và vang vọng, mang theo một sự an định kỳ lạ, xua tan đi phần nào sự căng thẳng và bối rối của mọi người. Câu nói ấy không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định, một sự thừa nhận. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thâm ý, như thể đã biết trước tất cả những gì vừa xảy ra.
Lâm Dịch, đang chìm trong dòng suy nghĩ của riêng mình, cũng giật mình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy. Anh quay đầu lại, nhìn thấy Lão Tăng Viên Giác đứng đó, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh, không phải là bất ngờ, mà là một sự nhẹ nhõm, như thể một nút thắt đã được gỡ bỏ. Anh đã từng nghi ngờ về vai trò của Lão Tăng trong những sự kiện gần đây, và giờ đây, sự xuất hiện của ông vào đúng thời điểm này càng củng cố thêm niềm tin rằng vị tăng nhân này nắm giữ những bí mật mà anh đang tìm kiếm. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dịch không còn cảm thấy cô độc nữa. Anh biết, có lẽ Lão Tăng chính là người duy nhất ở thế giới này có thể lý giải được những điều mà anh vừa trải nghiệm, những sự thật đã vượt xa mọi giới hạn của khoa học và lý trí mà anh từng biết.
"Đại Sư..." Lâm Dịch bắt đầu, giọng vẫn còn khàn đặc, "Ngài... Ngài đã biết về nơi này?"
Lão Tăng Viên Giác chỉ mỉm cười nhẹ, không trực tiếp trả lời câu hỏi. Ông đưa tay vuốt nhẹ chòm râu bạc, ánh mắt vẫn hướng về tấm bia đá cổ kính. "Mọi thứ trên đời đều có nhân duyên, thí chủ. Chân tướng của vũ trụ này, vốn dĩ đã được ghi khắc ở khắp nơi, chỉ là mấy ai có thể nhìn thấy, mấy ai có thể cảm nhận." Giọng ông vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc khiến người nghe phải suy ngẫm. Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh Lâm Dịch, nín thở lắng nghe, cảm giác như họ đang đứng trước một cánh cửa dẫn vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà những hiểu biết thông thường của họ trở nên vô nghĩa. Binh trưởng Triệu thì vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng đôi tai ông ta cũng dỏng lên, cố gắng nắm bắt từng lời nói của vị tăng nhân.
Lão Tăng Viên Giác chậm rãi tiến lại gần tấm bia đá, ngón tay gầy gò, nhăn nheo của ông nhẹ nhàng lướ qua những phù văn cổ kính, những đường chạm khắc tinh xảo đã phai mờ theo thời gian. Không khí xung quanh ông dường như ngưng đọng lại, tĩnh lặng đến lạ thường. Những phù văn dưới ngón tay ông dường như phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, như những dòng điện ngầm đang cuộn chảy, chỉ có người có duyên mới có thể cảm nhận được. Ông nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, rồi lại mở ra, ánh mắt đầy vẻ suy tư.
"Di vật này... là một trong những 'cơ quan' cổ xưa, được tạo ra để kết nối và điều hòa linh khí thiên địa." Lão Tăng bắt đầu, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi từ đều nặng trĩu ý nghĩa. "Vào thời viễn cổ, khi linh khí dồi dào như biển cả, thế giới này là một nơi huyền ảo, tràn ngập sức sống và năng lượng. Những 'Thần Tộc' mà thí chủ vừa cảm nhận được, họ là những chủ nhân của thời đại ấy, những kẻ có khả năng điều khiển sức mạnh của trời đất."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, khuôn mặt lộ rõ sự kinh ng��c nhưng cũng đầy vẻ suy tư. Những mảnh ghép thông tin anh vừa nhận được từ Cổ Ngọc Phù đang dần khớp lại với lời giải thích của Lão Tăng. "Kết nối và điều hòa?" Lâm Dịch lặp lại, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa hơn. "Nhưng con cảm nhận được sự rút cạn, sự cạn kiệt... như thể nó đang hút đi linh khí, chứ không phải điều hòa."
Lão Tăng Viên Giác gật đầu nhẹ. "Chính xác, thí chủ. Nhưng cũng có thể, nó được dùng để... thu gom." Giọng ông hạ thấp, mang theo một sự bí ẩn khó tả. "Những 'cơ quan' này, ban đầu có thể được tạo ra với ý định tốt đẹp, để quản lý và phân phối linh khí, duy trì sự cân bằng của thế giới. Nhưng khi quyền lực trở nên quá lớn, khi dục vọng con người (hoặc Thần Tộc) trỗi dậy, mục đích ban đầu có thể bị bóp méo. Chúng có thể biến thành những cỗ máy khổng lồ, không ngừng thu gom linh khí, phục vụ cho những mục đích vĩ đại hoặc ích kỷ của một phe phái nào đó trong cuộc chiến tranh cổ đại, như thí chủ đã thoáng thấy."
Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu cũng nín thở l��ng nghe. Trần Nhị Cẩu vẫn còn bối rối, nhưng Bạch Vân Nhi thì ánh mắt đã sáng lên, nàng bắt đầu hiểu được một phần nào đó về sự phức tạp của thế giới này. Nàng nhìn tấm bia đá với một ánh mắt hoàn toàn khác, không còn là một di vật cũ kỹ, mà là một cỗ máy khổng lồ, ẩn chứa những bí mật kinh hoàng.
"Sự suy yếu linh khí mà con người hiện tại cảm nhận, không phải là tự nhiên." Lão Tăng tiếp tục, lời nói của ông như một tiếng sấm giáng xuống, làm rung chuyển tận gốc rễ mọi niềm tin mà Lâm Dịch từng có. "Nó là một quá trình kéo dài hàng vạn năm, kể từ khi những cơ quan này bắt đầu hỏng hóc, hoặc bị lợi dụng. Giống như một cái đập bị vỡ, nước không còn chảy đều đặn, mà bị thất thoát hoặc chảy sai hướng."
Lâm Dịch chợt rùng mình. Anh nhớ lại những lời cảnh báo của Lão Tăng trước đây về "linh khí mỏng manh", và giờ đây, anh mới thực sự hiểu được ý nghĩa của nó. "Thu gom? Có nghĩa là linh khí không mất đi, mà bị... chuyển hướng?" Anh hỏi, giọng nói đầy căng thẳng. Nếu đúng như vậy, thì linh khí vẫn tồn tại, chỉ là nó không còn ở những nơi mà con người bình thường có thể tiếp cận được. Điều đó có nghĩa là, nguồn năng lượng của thế giới này không hề cạn kiệt, mà đang bị thao túng.
Lão Tăng Viên Giác khẽ gật đầu, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý xuất hiện trên môi. "Chính xác. Hoặc bị phong tỏa, hoặc bị hút cạn bởi một mục đích lớn hơn, vượt ngoài tầm hiểu biết của thế giới phàm tục. Giống như một dòng sông bị chặn lại, hoặc bị chuyển dòng chảy đi nơi khác. Nước vẫn ở đó, nhưng không còn đến được những làng mạc ven sông nữa." Ông đưa tay chạm vào tấm bia đá một lần nữa, lần này, Cổ Ngọc Phù trên cổ Lâm Dịch lại phát ra một ánh sáng xanh lục mờ nhạt, như một phản ứng vô thức với lời nói của Lão Tăng và sự chạm vào của ông. Lâm Dịch cảm thấy một luồng ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa từ ngọc bội, không còn là sự đau đớn dữ dội như trước, mà là một sự kết nối tinh tế.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Lâm Dịch chợt nhớ lại câu nói ấy, nhưng giờ đây, nó không ch�� là một triết lý về sự tàn khốc của nhân gian, mà còn là một sự thật kinh hoàng về sự thao túng vũ trụ. Anh chợt hiểu ra, mọi nỗ lực của anh để mang lại hòa bình, để xây dựng lại cuộc sống cho người dân, đều có thể đang vô tình tiếp tay cho một kịch bản đã được định sẵn từ hàng vạn năm trước. Sự hỗn loạn càng lớn, sự đau khổ càng nhiều, thì "mùa màng" của những kẻ tu sĩ hiện tại càng bội thu, bởi vì họ chỉ đang tiếp tục một quá trình đã được khởi xướng bởi những Thần Tộc cổ xưa. Sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều, những cuộc chiến tranh giành quyền lực, những đau khổ của dân chúng... tất cả đều có thể chỉ là những rung động nhỏ bé trong một âm mưu vĩ đại hơn, một trò chơi quyền lực đã diễn ra từ thuở hồng hoang, mà con người hiện tại chỉ là những con tốt trên bàn cờ. Anh cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai, một trách nhiệm không chỉ với vùng đất của mình mà còn với cả bức tranh lớn hơn về thế giới này.
Lão Tăng Viên Giác vẫn đứng đó, bình thản như một pho tượng cổ, nhưng đôi mắt ông vẫn dõi theo Lâm Dịch, như thể đang đọc vị từng suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí anh. Ánh sáng vàng dịu của hoàng hôn bắt đầu len lỏi qua những kẽ hở của tàn tích, vẽ nên những vệt dài trên nền đá xám xịt, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa u buồn. Gió bắt đầu se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đất đá và mùi hương ngọt nhẹ của linh khí cổ xưa còn sót lại, nhưng cũng phảng phất chút mùi hôi của xác chết và sự mục rữa từ những trận chiến đã qua.
"Những kẻ tu hành mà con đã thấy, họ cũng đang tìm kiếm những mảnh vụn linh khí còn sót lại." Lão Tăng Viên Giác tiếp tục, giọng nói vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây mang thêm một chút sắc thái cảnh báo. "Với họ, sự 'mỏng manh' này lại là cơ hội để củng cố bản thân, bất chấp hậu quả cho thiên hạ. Họ không quan tâm đến sự cân bằng hay sự sống còn của thế giới. Họ chỉ quan tâm đến sức mạnh cá nhân, đến sự bất tử mà họ ảo tưởng sẽ đạt được."
Lâm Dịch đứng im, ánh mắt anh nhìn xa xăm, vượt qua cả những bức tường đổ nát của di tích, hướng về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tắt. Những lời của Lão Tăng đã hoàn toàn khớp với những báo cáo mà Trần Nhị Cẩu đã mang về. Những nhóm người lạ xuất hiện ở các điểm nóng chiến sự, không tham gia giao tranh mà chỉ thu thập vật phẩm, làm những việc khó hiểu. Họ không phải là những kẻ đứng về phe nào, cũng chẳng phải thần thánh cứu rỗi, mà chỉ là những kẻ lợi dụng thời cuộc, những con kền kền rình rập trên chiến trường hỗn loạn, thu gom những gì còn sót lại từ một thế giới đang hấp hối.
*Vậy ra, chúng không phải là thần, cũng chẳng phải quỷ.* Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm mang đầy vẻ châm biếm, *Chúng chỉ là những kẻ lợi dụng tình thế, những kẻ tranh giành tài nguyên ở một cấp độ cao hơn mà thôi. Khác gì những tên thổ phỉ tranh giành lương thực, những lãnh chúa tranh giành đất đai? Chỉ là sân chơi của chúng lớn hơn, và thứ chúng tranh giành là thứ mà con người bình thường không thể nhìn thấy, không thể chạm vào.* Anh cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc, nhưng đồng thời cũng là một sự hiểu biết rõ r��ng hơn về bản chất của thế giới này. Không có anh hùng, không có ác quỷ tuyệt đối, chỉ có những kẻ tranh giành quyền lợi và sinh tồn, ở mọi cấp độ của vũ trụ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, Lâm Dịch cảm thấy mình đang nắm giữ một loại tri thức có thể thay đổi cục diện.
Bạch Vân Nhi siết chặt tay, nàng đã hiểu được sự nguy hiểm tiềm tàng từ những thế lực vô hình này. Nàng nhìn sang Lâm Dịch, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, nhưng ánh mắt anh đã không còn sự bối rối, thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng. Trần Nhị Cẩu thì gãi đầu, cố gắng hiểu những điều mà Lão Tăng vừa nói, nhưng có vẻ như những khái niệm về "linh khí", "thần tộc", hay "thu hoạch" vẫn còn quá xa vời với anh ta. Binh trưởng Triệu, dù vẫn giữ vẻ mặt cứng rắn, nhưng cũng không khỏi cảm thấy một sự bất lực khi đối mặt với những mối đe dọa siêu nhiên mà ông ta không thể dùng vũ lực để đối phó.
"Vậy Cổ Ngọc Phù này..." Lâm Dịch chậm rãi cất lời, ánh mắt anh hướng về phía ngọc bội trên cổ mình, nó vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt, như một con mắt đang quan sát thế giới. "Có liên quan gì đến những cơ quan đó không, Đại Sư?" Anh cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc giữa ngọc bội và tấm bia đá, giữa nó và những dòng thông tin mà anh vừa tiếp nhận. Nó không chỉ là một vật phẩm bảo vệ, mà còn là một cầu nối, một công cụ.
Lão Tăng Viên Giác khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lâm Dịch. Ông chỉ đưa mắt nhìn Cổ Ngọc Phù trên cổ anh, rồi lại nhìn về phía tấm bia đá cổ kính. "Vạn vật hữu duyên, thí chủ. Cổ Ngọc Phù đã chọn thí chủ, ắt hẳn có lý do của nó. Nó sẽ là kim chỉ nam cho con trên con đường khám phá chân tướng của thế giới này, và có lẽ, cũng là chìa khóa để thay đổi số phận của nó." Giọng ông vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Ánh hoàng hôn dần chìm hẳn, màn đêm buông xuống nhanh chóng, mang theo một làn gió lạnh buốt. Những tàn tích của Di Tích Thần Tộc chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ dưới ánh trăng non yếu ớt. Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một trách nhiệm không chỉ với vùng đất của mình, với những người dân mà anh đang bảo vệ, mà còn với cả bức tranh lớn hơn về thế giới này, về sự tồn vong của linh khí, về những bí mật cổ xưa đang dần được hé lộ. Anh nhận ra rằng, cuộc chiến thực sự không chỉ giới hạn ở những trận chiến giành đất đai hay quyền lực thế tục. Cuộc chiến thực sự, là cuộc chiến chống lại sự suy tàn của chính thế giới, chống lại những kẻ đang lợi dụng sự suy tàn ấy, và có lẽ, chống lại cả những âm mưu đã được định sẵn từ hàng vạn năm trước.
Anh nhìn về phía Lão Tăng Viên Giác, vị tăng nhân vẫn đứng đó, bình thản như một ngọn núi. Lâm Dịch biết, con đường phía trước sẽ vô cùng hiểm trở, nhưng anh không còn đơn độc. Anh có tri thức, có ý chí kiên cường, có Cổ Ngọc Phù, và giờ đây, anh còn có Lão Tăng Viên Giác – một người dẫn đường bí ẩn trên con đường khám phá những chân tướng vĩ đại và đáng sợ của thế giới này. Bí mật về sự suy yếu linh khí sẽ trở thành một trọng tâm mới trong cuộc đấu tranh của Lâm Dịch, có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp với các thế lực tu hành lớn hơn và những âm mưu cổ xưa. Và có lẽ, sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều có nguồn gốc sâu xa hơn, liên quan đến sự biến đổi của linh khí và các âm mưu cổ xưa, thay vì chỉ là tranh giành quyền lực thế tục. Lâm Dịch hít thở thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo lùa vào phổi, mang theo mùi bụi bặm và sự bí ẩn của thời gian. Anh đã sẵn sàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.