Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 372: Hắc Sa Bang: Huyết Sắc Tuyên Ngôn

Tiếng đập bàn khô khốc của Quan Đại Nhân vẫn còn văng vẳng trong không khí tĩnh mịch của thư phòng, như một tiếng sét đánh ngang tai lũ thuộc hạ đang run rẩy. Hắn gầm lên, trút cơn thịnh nộ vô phương hướng vào bất cứ thứ gì hắn có thể với tới, từ những chồng công văn cao ngất đến chiếc lư hương bằng đồng giờ đây đã nằm chỏng chơ trên sàn nhà lạnh lẽo. Mùi hương trầm nồng nặc, đáng lẽ phải có tác dụng an thần, giờ đây lại càng khiến không khí thêm phần ngột ngạt, như một tấm màn che giấu sự bất lực và tham lam đang mục ruỗng từ bên trong. Quan Đại Nhân đâu hay biết rằng, mỗi tiếng gầm gừ, mỗi lời nguyền rủa của hắn, đều là những mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh hỗn loạn mà một bàn tay vô hình đang tỉ mỉ sắp đặt.

***

Sòng Bạc Hắc Long, một cái tên đã trở thành biểu tượng cho sự phóng đãng và tàn bạo của thế giới ngầm Thành Thiên Phong, đêm nay lại càng trở nên rực rỡ một cách quỷ dị. Ánh đèn lồng đỏ treo cao, tỏa ra thứ ánh sáng nhập nhoạng, chỉ đủ để soi rõ những khuôn mặt đỏ gay vì men say hoặc trắng bệch vì thua lỗ. Tiếng xúc xắc lạo xạo lăn, tiếng bài xào xạt, tiếng reo hò phấn khích xen lẫn những lời than vãn tuyệt vọng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của dục vọng và mất mát. Mùi khói thuốc lào, rượu mạnh và mồ hôi chua nồng đặc quánh trong không khí, dường như đã ăn sâu vào từng thớ gỗ, từng tấm vải trên trần nhà lộng lẫy nhưng đã ngả màu. Sàn nhà dính nhớp dưới những bước chân vội vã, tạo nên một cảm giác nhớp nháp khó chịu, như chính cái bản chất của nơi đây.

Giữa sự hỗn loạn đó, một bóng dáng to lớn, vạm vỡ bất ngờ xuất hiện ở trung tâm sảnh bạc, thu hút mọi ánh nhìn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, mái tóc đen bù xù và bộ râu quai nón rậm rạp, bước đi đầy ngạo nghễ. Vết sẹo lớn chạy dài từ khóe mắt trái xuống tận cằm, khiến khuôn mặt vốn đã dữ tợn của hắn càng thêm phần hung tợn, như một con thú hoang vừa thoát khỏi chuồng. Hắn mặc một bộ giáp da màu đen, được điểm xuyết bằng những chiếc đinh tán bạc sáng loáng, và vắt ngang lưng là một cây đại đao với vỏ bọc bằng da rắn, chuôi đao khắc hình đầu hổ gầm gừ. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một tiếng thịch nặng nề trên sàn gỗ, khiến đám đông xung quanh tự động dạt ra, nhường đường như thủy triều tránh đá ngầm.

Hắn tiến thẳng đến bàn cược lớn nhất, nơi đang diễn ra một trận xóc đĩa gay cấn, và ném "rầm" một xấp bạc lớn lên bàn. Tiếng bạc va chạm chan chát vang vọng, át cả tiếng hò reo đang đến hồi cao trào. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa quét một lượt quanh phòng, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên vẻ ngông cuồng và khinh miệt. Hắn đặc biệt dừng lại ở một vài nhân vật giang hồ có vẻ ngoài không thuộc bang phái của mình, những kẻ mới đến Thành Thiên Phong để tham gia sự kiện sắp tới. Ánh mắt đó như một lời cảnh cáo không lời, rằng mọi hành động của họ đều đang bị giám sát.

“Thiên Phong này là của Hắc Sa Bang!” Giọng nói của hắn vang dội, thô khốc như tiếng đá lăn, khiến cả sòng bạc im bặt. “Bất cứ ai muốn làm mưa làm gió ở đây, đều phải hỏi qua ta trước!” Hắn gằn từng chữ, đầy vẻ hăm dọa. “Những kẻ ngoại lai muốn chen chân vào địa bàn của ta, muốn ăn miếng cơm của Hắc Sa Bang, tốt nhất nên liệu hồn!”

Đám đông giang hồ xì xào to nhỏ, vừa sợ hãi vừa tò mò. Hắc Sa Bang đã suy yếu sau những lần va chạm với Lâm Dịch và sự kiểm soát gắt gao của Quan Đại Nhân, nhưng dư uy của chúng vẫn còn, đặc biệt là trong giới giang hồ. Sự xuất hiện phô trương của Thủ Lĩnh Bang đêm nay là một lời tuyên bố ngầm, rằng Hắc Sa Bang đã trở lại, mạnh mẽ hơn và ngông cuồng hơn.

A Cường, tay sai thân tín của Thủ Lĩnh Bang, đứng ngay phía sau hắn, khuôn mặt hung tợn như một con chó săn. Hắn mặc bộ đồ đen quen thuộc, tay nắm chặt chuôi đao bên hông. Hắn liếc nhìn đám đông với ��nh mắt đầy thách thức, rồi lên tiếng phụ họa: “Đại ca nói phải! Kẻ nào không biết điều, Hắc Sa Bang sẽ dạy dỗ!” Giọng hắn the thé, nhưng đầy vẻ tự phụ. “Mấy ngày nay, có mấy con ruồi bọ cứ vo ve, tưởng rằng Quan Đại Nhân bận rộn thì có thể làm loạn. Hừ, Quan Đại Nhân có thể bận, nhưng Hắc Sa Bang thì không!”

Lời nói của A Cường khiến vài kẻ giang hồ lấm lét nhìn nhau. Họ hiểu rằng, những lời bóng gió đó không chỉ nhắm vào những bang phái nhỏ đang tìm cách kiếm chác, mà còn là một lời cảnh cáo đến "kẻ mới nổi" đã gây ra không ít rắc rối cho Hắc Sa Bang gần đây – cái tên Lâm Dịch, dù không được nhắc đến, nhưng ai cũng hiểu.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt nhìn về phía một góc phòng, nơi một nhóm thương nhân nhỏ đang cố gắng hòa mình vào đám đông. Hắn ra hiệu cho A Cường bằng một cái nháy mắt. A Cường hiểu ý, gật đầu, rồi nhanh chóng rời đi cùng với vài tên đàn em khác, biến mất vào bóng tối của sòng bạc. Ai cũng biết, hắn sẽ đi “giải quyết” một “vụ việc” nào đó liên quan đến “kẻ dám cản trở việc làm ăn” của Hắc Sa Bang.

Sự kiện giang hồ sắp tới đã khiến Thành Thiên Phong trở thành một vạc dầu sôi. Hắc Sa Bang, vốn dĩ đã bị kìm kẹp, nay lại nhân cơ hội Quan Đại Nhân bối rối mà trỗi dậy. Chúng không chỉ muốn khẳng định lại vị thế đã mất, mà còn muốn trả đũa những kẻ đã dám đối đầu với chúng, đặc biệt là Lâm Dịch. Đêm tối buông xuống, mang theo không khí ngột ngạt và báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng sắp bùng nổ, không chỉ giữa các bang phái giang hồ, mà còn giữa những mưu đồ quyền lực ẩn sâu trong bóng tối.

***

Đèn lồng đỏ treo dọc hành lang của Quán Trọ Lạc Nguyệt, hắt xuống những vệt sáng ấm áp lên tường gỗ đã nhuốm màu thời gian. Bên trong quán, không khí vẫn náo nhiệt như thường lệ, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười giòn tan của những lữ khách vừa đặt chân đến Thành Thiên Phong sau một hành trình dài. Mùi thức ăn thơm lừng, đặc biệt là mùi thịt nướng và rượu gạo, lan tỏa khắp nơi, quyến rũ bất cứ ai vừa bước chân qua ngưỡng cửa. Dù ngoài trời gió đã bắt đầu se lạnh, nhưng bên trong quán vẫn ấm cúng, như một ốc đảo giữa sự khắc nghiệt của đêm khuya.

Tại một góc khuất trong quán, nơi ánh đèn lờ mờ nhất, Lâm Dịch ngồi tĩnh lặng. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài thanh tú, gầy gò, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén không gì sánh được, đang lướt qua đám đông ồn ào. Trang phục của hắn vẫn là bộ đồ vải thô giản dị, không chút phô trương, nhưng lại khiến hắn nổi bật một cách lạ lùng giữa những kẻ giang hồ đầy màu sắc. Hắn đang nhấm nháp một chén trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, đồng thời lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất xung quanh.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vừa trở về từ thành phố, đang ngồi đối diện hắn, vẻ mặt đầy lo lắng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, có vết sẹo nhỏ trên má, ngồi thẳng lưng, đôi mắt đảo liên hồi. Trần Nhị Cẩu thì gầy hơn, vóc dáng trung bình, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng liếc nhìn ra cửa, như sợ hãi có ai đó đang theo dõi.

“Đại ca, Hắc Sa Bang ngang ngược quá!” Vương Đại Trụ hạ giọng, nhưng sự tức giận trong lời nói của hắn vẫn không thể che giấu. “Bọn chúng vừa đập phá mấy sạp hàng của mấy bà con mình ở chợ đêm, nói là ‘thuế bảo kê mới’! Chúng còn đánh đập mấy tiểu thương không chịu nộp nữa. Mấy người đó… bị thương không nhẹ.” Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, đặt chén trà xuống bàn. Hắn im lặng, lắng nghe. Trong thâm tâm, hắn đã lường trước được điều này. Khi một khoảng trống quyền lực xuất hiện, những kẻ cơ hội sẽ lập tức lấp đầy. Hắn đã gây nhiễu loạn cho Quan Đại Nhân, khiến bộ máy quan lại Thành Thiên Phong tê liệt, và Hắc Sa Bang – một thế lực giang hồ bị đàn áp bấy lâu – lập tức nhảy vào khoảng trống đó.

Trần Nhị Cẩu vội vàng tiếp lời, giọng có chút hốt hoảng: “Còn có, đại ca! Tối nay ở Sòng Bạc Hắc Long, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa xuất hiện, phô trương lắm. Hắn còn bóng gió nói về một ‘kẻ mới nổi’ dám làm loạn kế hoạch của Quan Đại Nhân, nói là sẽ ‘dạy cho một bài học’!” Trần Nhị Cẩu rụt cổ lại, như thể lời đe dọa đó đang nhắm thẳng vào hắn. “Hắn còn sai A Cường đi ‘xử lý’ một vài vụ việc, nghe nói là liên quan đến các thương nhân nhỏ mới đến.”

Lâm Dịch chậm rãi gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ, tiếng “cốc cốc” nhỏ nhẹ nhưng đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược trong tâm trí hắn. Đôi mắt hắn khẽ híp lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như đang nhìn xuyên qua bức tường, qua cả màn đêm dày đặc để thấy rõ bản chất của vấn đề.

*Ồ, ra là thế.* Hắn thầm nghĩ. *Quan Đại Nhân gặp rắc rối, Hắc Sa Bang lập tức muốn tận dụng khoảng trống quyền lực này để thị uy, và còn muốn trả đũa mình nữa ư?*

Cái tên Hắc Sa Bang không còn xa lạ gì với hắn. Từ những ngày đầu đặt chân đến Thành Thiên Phong, hắn đã phải đối mặt với sự ngang ngược của chúng. Hắn đã từng khôn khéo tránh né, dùng mưu mẹo để đối phó, thậm chí là gián tiếp làm suy yếu chúng. Nhưng giờ đây, chúng không còn ẩn mình trong bóng tối, mà công khai tuyên chiến. Điều này cho thấy, sự hỗn loạn mà Lâm Dịch gây ra đã vượt quá mức dự kiến ban đầu, hoặc ít nhất, Hắc Sa Bang đã đánh hơi thấy một cơ hội vàng để lật ngược tình thế.

“Đại ca, chúng ta phải làm gì?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng đầy sốt ruột. “Không thể để bọn chúng ngang ngược như vậy được. Mấy sạp hàng đó, là của bà con mình, họ chỉ muốn yên ổn làm ăn thôi.”

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Hắn nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, đôi mắt ánh lên một tia kiên định. “Bình tĩnh.” Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Mỗi bước đi của chúng ta đều đã được tính toán. Sự hỗn loạn này, chính là thứ chúng ta cần. Nhưng chúng ta cũng không thể để Hắc Sa Bang muốn làm gì thì làm.”

Hắn suy nghĩ, liên kết các sự kiện: những tin đồn về Huyết Sa Bang được miễn phí, sự bế tắc của Quan Đại Nhân, và giờ là sự trỗi dậy ngang ngược của Hắc Sa Bang. Tất cả đều là những mắt xích trong một chuỗi phản ứng dây chuyền mà hắn đã kích hoạt. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện, nhưng hắn có tri thức, có khả năng phân tích và thích nghi vượt trội. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ. *Và để sinh tồn, đôi khi phải biết cách biến nguy thành cơ, biến kẻ thù thành bậc thang.*

Lâm Dịch nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc đối đầu gián tiếp nữa. Hắc Sa Bang đã công khai nhắm vào hắn và những người hắn bảo vệ. Điều này buộc hắn phải nâng tầm cuộc chơi. *Cuộc chiến không tiếng súng đã kết thúc,* hắn nghĩ. *Giờ là lúc giương kiếm.*

Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, cảm nhận vị chát đắng còn vương lại trên đầu lưỡi, như vị của cuộc sống ở thế giới này. Đêm đã khuya, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch mới, phức tạp hơn, đã bắt đầu hình thành. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc đối đầu không hề dễ dàng, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người xung quanh, để giữ vững cái thế lực nhỏ bé mà hắn đã dày công xây dựng, hắn phải chấp nhận rủi ro, và một lần nữa, dùng trí tuệ để đối ph�� với bạo lực. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn lo lắng, nhưng khi nhìn thấy vẻ bình tĩnh đến lạ của Lâm Dịch, họ lại cảm thấy một niềm tin vững chắc, một niềm tin vào người đại ca luôn biết cách đưa họ vượt qua mọi khó khăn.

***

Đêm đã về khuya, không khí Thành Thiên Phong chìm trong sự tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ của căn phòng riêng tại tổng bộ thương hội của Lâm Dịch. Mùi giấy mới và mực, cùng với hương trà thanh nhẹ từ ấm trà đặt trên bàn, tạo nên một không gian nghiêm túc, tập trung, nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, với những ký hiệu và đường nét được Lâm Dịch chấm phá bằng bút lông.

Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm đen đặc. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya thấm qua lớp áo vải thô, nhưng tâm trí hắn lại nóng bỏng với những suy tính. Hắn đã dành cả buổi tối để phân tích thông tin từ Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, đối chiếu với những gì B���ch Vân Nhi đã thu thập được từ mạng lưới thương nhân của nàng.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện bàn, trên tay cầm một tập ghi chép dày cộp. Vóc dáng thon thả của nàng khẽ run lên trong gió lạnh lùa vào, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng vẫn sáng rõ trong ánh nến, nhìn Lâm Dịch với vẻ tin tưởng tuyệt đối. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, một thanh kiếm nhỏ giấu khéo léo bên hông, như một lời nhắc nhở về bản chất nguy hiểm của thế giới này, và cả sự chuẩn bị của nàng.

“Hắc Sa Bang không chỉ muốn khẳng định lại vị thế, mà còn muốn nhân cơ hội này để trả đũa chúng ta vì những lần ‘đụng chạm’ trước.” Lâm Dịch quay lại, giọng nói trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng. Hắn bước đến bên bàn, chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những ký hiệu đánh dấu các điểm nóng hoạt động của Hắc Sa Bang. “Quan Đại Nhân càng bất lực, chúng càng ngông cuồng. Sự hỗn loạn mà chúng ta tạo ra đã mở đường cho chúng, nhưng đồng thời cũng là con dao hai lưỡi.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, gương mặt đầy suy tư. “Vậy chúng ta phải làm gì? Trực diện đối đầu bây giờ có quá sớm không? Hắc Sa Bang vẫn là một thế lực đáng gờm, và chúng ta chưa đủ mạnh để đối đầu công khai với chúng, nhất là khi Quan Đại Nhân đang bế tắc.”

Lâm Dịch nhếch mép, một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi. *Trực diện đối đầu ư? Đó là cách của kẻ ngốc.* Hắn nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, không phải cơ bắp.* “Không, vẫn chưa phải lúc.” Hắn khẳng định. “Nhưng chúng ta phải cho chúng thấy, chúng ta không dễ bị bắt nạt. Đồng thời, đây là cơ hội để chúng ta thể hiện giá trị của mình với Liễu Thanh Y và các bang phái chính nghĩa khác.”

Hắn chỉ vào một vài điểm khác trên bản đồ, nơi các thương đoàn nhỏ lẻ thuộc mạng lưới của hắn thường xuyên qua lại, và cũng là nơi Hắc Sa Bang đang quấy nhiễu. “Hắc Sa Bang đang lợi dụng sự thiếu kiểm soát của quan phủ để gây hấn, thu lợi bất chính từ các thương nhân nhỏ. Chúng ta không thể để yên. Nhưng thay vì trực tiếp đối đầu, chúng ta sẽ để chúng tự làm lộ bản chất của mình.”

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt sắc bén như dao. “Hãy tiếp tục gây nhiễu loạn cho Quan Đại Nhân, để hắn không có thời gian và tâm trí mà lo cho Hắc Sa Bang. Đám thuộc hạ của hắn đã quá quen với việc ăn trên ngồi trước, giờ bị Lâm Dịch ta gây khó dễ, chúng sẽ chỉ biết đổ lỗi cho nhau và cho giang hồ mà thôi. Sự thối nát của bộ máy quan lại Thành Thiên Phong sẽ càng bị bóc trần.”

Bạch Vân Nhi ghi chép cẩn thận, nét chữ thanh thoát trên trang giấy. “Và với Hắc Sa Bang?” nàng hỏi.

“Đồng thời,” Lâm Dịch tiếp tục, “chúng ta tìm cách tạo ra một ‘sự cố’ nhỏ để Hắc Sa Bang tự mắc bẫy. Một sự cố đủ để chúng mất mặt, mất uy tín, và quan trọng hơn, để chúng tự gây thù chuốc oán với những kẻ khác.” Hắn gõ nhẹ cán bút lên tấm bản đồ, ngay vị trí một kho hàng của Hắc Sa Bang nằm gần khu chợ chính. “Chúng ta sẽ không động thủ trực tiếp. Thay vào đó, chúng ta sẽ dùng những ‘tin tức’ và ‘bằng chứng’ giả mạo, kết hợp với vài hành động nhỏ lẻ, để khiến Hắc Sa Bang hiểu lầm một bang phái khác đang ngầm chống đối chúng, hoặc khiến chúng tin rằng một kho hàng của chúng đang bị nhòm ngó bởi kẻ thù.”

Bạch Vân Nhi ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh sự hiểu biết. “Ngươi muốn tạo ra một cuộc nội chiến trong giới giang hồ, hay ít nhất là một cuộc xung đột nhỏ, để Hắc Sa Bang tự suy yếu, hoặc để chúng ta có cơ hội can thiệp với vai trò người hòa giải?”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Chính xác. Sự hỗn loạn là cơ hội. Khi các bang phái giang hồ nghi kỵ lẫn nhau, khi chúng chém giết lẫn nhau, đó là lúc những người như Liễu Thanh Y, những kẻ khao khát một trật tự mới, sẽ phải tìm kiếm đồng minh. Và chúng ta, với sự trung lập giả tạo và khả năng cung cấp thông tin chính xác, sẽ là lựa chọn không tồi.”

Hắn trầm ngâm, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang thấy trước viễn cảnh Thành Thiên Phong sắp tới. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch thầm nhủ. *Để tồn tại, để bảo vệ những người mình yêu quý, đôi khi phải chấp nhận làm những việc không mấy trong sạch. Quan trọng là không đánh mất bản thân, không biến thành kẻ mà mình căm ghét.*

Sự yếu kém và tham nhũng của Quan Đại Nhân, việc Hắc Sa Bang công khai tuyên chiến ngầm, tất cả đều là những mảnh ghép đang dần tạo nên một bức tranh lớn hơn về sự bất ổn của Đại Hạ Vương Triều. Những tin đồn về tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, những động thái chính trị lớn của Thẩm Đại Nhân, tất cả đều báo hiệu một cơn bão lớn đang đến. Và Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị ném vào thế giới cổ đại này, đang từng bước chuẩn bị cho cơn bão đó.

Kế hoạch đã được vạch ra. Từ việc tiếp tục gây khó dễ cho Quan Đại Nhân, đến việc gián tiếp tạo ra xung đột giữa Hắc Sa Bang và các thế lực khác, mọi thứ đều nhằm một mục đích duy nhất: biến Thành Thiên Phong thành một quân cờ trong tay hắn, để hắn có thể tạo ra một trật tự mới, nơi những người hắn bảo vệ có thể sống yên ổn.

“Nàng hãy truyền lệnh xuống cho Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ.” Lâm Dịch nói, giọng đầy kiên quyết. “Hãy bắt đầu thực hiện kế hoạch. Chúng ta sẽ làm cho Hắc Sa Bang phải trả giá, nhưng không phải bằng cách trực tiếp đổ máu. Chúng ta sẽ để chúng tự hủy hoại mình.”

Bạch Vân Nhi đứng dậy, cúi đầu nhẹ. “Thiếp đã rõ.” Nàng cầm tập ghi chép, rời khỏi phòng, để lại Lâm Dịch một mình trong ánh nến leo lét, cùng với tấm bản đồ trải rộng và những suy tính sâu xa. Đêm càng khuya, gió càng lạnh, nhưng trong căn phòng đó, ngọn lửa của mưu trí và ý chí sinh tồn vẫn cháy bừng, sáng rõ. Lâm Dịch biết, cuộc chơi mới chỉ thực sự bắt đầu. Và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free