Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 371: Mưu Kế Ám Độ: Khóa Tay Quan Tham

Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt vàng nhạt lên tấm thảm thêu hoa văn cổ kính trong thư phòng của Quan Đại Nhân. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi mực tàu, giấy cũ và một chút hương trầm thoang thoảng từ lư hương bằng đồng đặt trên bàn. Quan Đại Nhân, với bộ quan phục chỉnh tề, râu dài được vuốt cẩn thận, đang ngồi sau chiếc bàn giấy đồ sộ làm từ gỗ lim đen bóng. Gương mặt ông ta hiện rõ vẻ tính toán, đôi mắt híp lại, lướt qua từng dòng chữ trên tập công văn được chất đống ngay ngắn trước mặt. Đầu ngón tay béo múp của ông ta gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều ẩn chứa một sự tự mãn khó che giấu.

“Sự kiện giang hồ này, tuy mang đến rắc rối, nhưng cũng là cơ hội vàng để bổ sung ngân khố… và cả túi riêng của bổn quan.” Giọng Quan Đại Nhân trầm ấm nhưng đầy uy quyền, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua Đội trưởng tuần tra và một vị quan lại nhỏ đang đứng nghiêm trang ở góc phòng. Hai kẻ thuộc hạ này, một người vạm vỡ với vẻ mặt trung thực đến mức ngô nghê, người kia gầy gò với khuôn mặt nịnh nọt thường trực, đều cúi đầu thấp, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cấp trên. “Các ngươi phải đảm bảo ‘thu’ đủ, đừng để bất kỳ con cá lớn nào lọt lưới.”

Đội trưởng tuần tra, vẻ mặt có chút lo lắng, thận trọng tiến lên một bước. “Bẩm đại nhân, giang hồ nhân sĩ vốn khó quản, sợ rằng sẽ có biến cố…”

Quan Đại Nhân nhíu mày, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười khẩy đầy khinh bỉ. “Biến cố? Hừ! Chỉ cần chúng ta nắm chắc quy tắc, dùng lý lẽ của triều đình, ai dám chống đối? Còn không, cứ dùng thiết huyết thủ đoạn!” Ông ta phẩy tay, chiếc bút lông đang cầm trên tay lướt nhẹ trên một trang giấy, viết xuống vài nét nguệch ngoạc. “Các ngươi phải nhớ, triều đình ban cho chúng ta quyền hành để duy trì trật tự. Mà trật tự này, tất nhiên phải có cái giá của nó. Phí vào thành, phí lưu trú, phí kiểm tra hàng hóa, phí an ninh… tất cả đều là để đảm bảo sự yên bình cho Thành Thiên Phong này. Giang hồ nhân sĩ, dù có võ công cao cường đến mấy, cũng chỉ là dân đen dưới con mắt của triều đình. Chúng dám hoạnh họe, chúng ta cứ dựa vào luật pháp mà xử lý.”

Vị quan lại nhỏ, với vẻ mặt gian xảo, lập tức phụ họa: “Đại nhân anh minh! Chỉ có đại nhân mới có thể nghĩ ra những kế sách vẹn toàn như vậy. Giang hồ nhân sĩ, ai dám không tuân theo phép tắc của Thành Thiên Phong dưới sự cai quản của đại nhân?” Hắn ta khom lưng, nụ cười nịnh nọt càng thêm lộ liễu. Hắn ta biết rõ, mỗi một khoản thu được, dù là chính thức hay không chính thức, đều sẽ có phần cho những kẻ biết cách làm hài lòng Quan Đại Nhân. Cái ghế hắn đang ngồi, hay thậm chí cả chén cơm trong nhà, đều phụ thuộc vào sự hào phóng của vị quan lớn này.

Quan Đại Nhân không để ý đến lời nịnh bợ đó. Ông ta tiếp tục lướt mắt qua các báo cáo, đôi lúc lại dừng lại, trầm ngâm suy tính. “Ta nghe nói, các bang phái lớn thường có những mối quan hệ ngầm với quan phủ ở các thành khác. Chúng ta không thể quá cứng rắn mà để chúng tháo chạy, làm thất thoát nguồn thu. Phải khéo léo. Các chốt kiểm tra phải được bố trí kín kẽ ở mọi cửa ngõ ra vào thành. Lính gác phải nghiêm ngặt nhưng không được phép gây khó dễ thái quá, trừ khi có lệnh. Đặc biệt, phải ‘tạo ra’ những lý do chính đáng cho các khoản thu. Ví dụ, phí ‘đảm bảo an toàn vật phẩm’ đối với những kẻ mang theo binh khí quý giá, phí ‘giấy phép hành nghề’ đối với những bang phái có hoạt động thương mại ngầm, hay thậm chí là phí ‘bảo hộ’ để tránh bị các bang phái khác gây sự.”

Đội trưởng tuần tra gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng lời. Trong thâm tâm, hắn cảm thấy có chút bất an. Hắn là một người trung thực, chỉ muốn làm tròn bổn phận giữ gìn trật tự. Những chính sách mới này, dù được Quan Đại Nhân tô vẽ bằng những mỹ từ như “ổn định an ninh”, “bảo vệ dân chúng”, nhưng thực chất lại là những khoản tận thu trắng trợn. Hắn từng chứng kiến cảnh những thương nhân nhỏ bị vắt kiệt vì những loại phí vô lý, nhưng với thân phận của một đội trưởng nhỏ bé, hắn không dám lên tiếng. Hắn chỉ mong mọi chuyện sẽ không vượt quá tầm kiểm soát, gây ra những xung đột đổ máu mà hắn sẽ phải là người đứng mũi chịu sào.

“Về phần ‘ngân khố riêng’,” Quan Đại Nhân hạ thấp giọng, ánh mắt lóe lên vẻ mưu mô. “Phải có một số đường dây riêng để thu nhận những khoản ‘cống nạp’ của các bang phái muốn được ‘đặc ân’. Điều này cần phải làm kín đáo, không được để lộ ra ngoài. Ngươi, Triệu Khải,” ông ta quay sang vị quan lại nhỏ, “hãy phụ trách việc này. Ngươi là người khéo léo, ta tin ngươi sẽ làm tốt.”

Triệu Khải, vị quan lại nhỏ, mừng rơn ra mặt. “Đa tạ đại nhân tin tưởng! Hạ quan nhất định sẽ không phụ lòng đại nhân!” Hắn ta biết, đây chính là cơ hội để hắn làm giàu. Những khoản “cống nạp” này, hắn hoàn toàn có thể tự động đút túi một phần không nhỏ trước khi dâng lên Quan Đại Nhân. Cảm giác quyền lực và tiền bạc sắp n��m trong tay khiến hắn ta hưng phấn tột độ, quên đi mọi lo lắng về hậu quả.

Quan Đại Nhân gật gù hài lòng, cầm chén trà lên nhấp một ngụm. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi hương trầm trong phòng, tạo nên một không khí có vẻ thanh tao nhưng lại ẩn chứa những mưu toan xấu xa. Ông ta ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn. “Hắc Sa Bang đã suy yếu, Bàng Lão Gia cũng đã rút lui. Thành Thiên Phong đang trong thời kỳ chuyển giao quyền lực. Ai biết nắm bắt cơ hội, người đó sẽ trở thành người thắng cuộc. Giang hồ nhân sĩ, dù có võ công cao cường đến mấy, cũng chỉ là công cụ để chúng ta đạt được mục đích. Lần này, ta sẽ cho bọn chúng thấy, ai mới là chủ nhân thực sự của Thành Thiên Phong này.” Ông ta cười khẩy, tiếng cười đắc thắng vang lên khẽ khàng trong thư phòng, như một lời khẳng định cho sự tham lam vô đáy và quyền lực tuyệt đối của mình. Đội trưởng tuần tra và Triệu Khải chỉ biết cúi đầu tuân lệnh, trong lòng mỗi người đều ôm một mối lo riêng, hoặc một dã tâm khác. Bầu không khí tĩnh lặng trong thư phòng ấy, dưới cái vẻ thanh bình giả tạo, lại là nơi ươm mầm cho những sóng gió sắp nổi lên khắp Thành Thiên Phong.

***

Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Thành Thiên Phong, Quán Trọ Lạc Nguyệt trở nên tấp nập hơn bao giờ hết. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm lanh canh, tiếng cười nói và cả tiếng ngâm nga hát xướng của một vài lữ khách say rượu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu gạo nồng nàn và cả mùi khói gỗ ấm áp từ lò sưởi lan tỏa khắp không gian, xua tan đi cái se lạnh của buổi tối đầu thu.

Trong một góc khuất của quán, nơi ánh đèn lồng treo cao không thể soi rọi rõ ràng từng gương mặt, Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi. Bàn trà nhỏ bày la liệt những mảnh giấy nhỏ được cuộn tròn hoặc gấp gọn gàng, bên cạnh là một ấm trà nóng và vài chén men sứ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vừa trở về, vẻ mặt còn vương nét mệt mỏi nhưng ánh mắt thì đầy vẻ hăm hở.

“Đại ca, Quan Đại Nhân đúng là cáo già, vừa nghe tin giang hồ tụ tập đã rục rịch ra chính sách ‘thu phí’ mới,” Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn thường thấy, đặt một chồng giấy nhỏ lên bàn, giọng nói có phần bức xúc. “Chúng ta đã nghe ngóng được vài đường đi nước bước của hắn. Hắn không chỉ muốn thu phí vào thành, phí lưu trú, mà còn bày ra đủ loại phí ‘bảo hộ’, ‘an ninh’ lố bịch nữa. Đám quan lại nhỏ thì được lệnh đi thu ‘cống nạp’ riêng từ các bang phái muốn được ưu ái.”

Bạch Vân Nhi, vẻ mặt thon thả thường ngày giờ thoáng chút lo lắng, đôi mắt thông minh lướt qua những mảnh giấy ghi chép. Nàng nhẹ nhàng cầm một mảnh giấy lên, đọc lướt qua rồi đặt xuống. “Nếu hắn thành công, không chỉ các bang phái giang hồ bị bóc lột, mà các thương nhân nhỏ cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Giá cả hàng hóa sẽ bị đẩy lên cao, việc buôn bán trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Chúng ta cũng khó mà tránh khỏi.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được nỗi bận tâm. Nàng biết, Lâm Dịch luôn có những kế sách kỳ diệu, nhưng lần này, đối thủ là Quan Đại Nhân, một viên quan tham quyền lực, lại còn trong bối cảnh giang hồ hỗn loạn, mọi chuyện không hề đơn giản.

Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị trà đắng chát hòa vào hương thơm dịu nhẹ, lan tỏa trong khoang miệng. Hắn không nói gì ngay, chỉ chăm chú nhìn những mảnh giấy ghi chép, từng nét chữ nguệch ngoạc của Trần Nhị Cẩu hay những dòng cẩn thận hơn của Vương Đại Trụ đều được hắn ghi nhớ. Trong đầu hắn, một bức tranh toàn cảnh về mưu đồ của Quan Đại Nhân dần hiện rõ. *Hắn muốn mượn gió bẻ măng, chúng ta sẽ mượn gió bẻ cành.* Hắn thầm nhủ, đôi mắt sâu thẳm chợt lóe lên một tia sáng sắc bén. *Mục tiêu không phải là trực tiếp đối đầu, mà là làm cho cái măng của hắn khó mọc, hoặc mọc lên cũng không ra hình thù gì.*

“Quan Đại Nhân… cũng chỉ là một quan chức tham lam mà thôi,” Lâm Dịch trầm ngâm nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự châm biếm. “Hắn nghĩ có quyền lực trong tay là có thể thao túng tất cả. Nhưng hắn quên rằng, dù là quyền lực hay tiền bạc, cũng đều phải dựa vào một nền tảng nhất định. Nếu nền tảng đó bị lung lay, mọi thứ sẽ sụp đổ.”

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, hơi nghiêng đầu, cố gắng hiểu ý Lâm Dịch. “Đại ca, ý của người là… chúng ta sẽ làm cho hắn mất đi nền tảng đó?” Giọng hắn to và rõ ràng, thu hút vài ánh nhìn tò mò từ bàn bên cạnh, nhưng hắn không để ý.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đưa tay vơ lấy một tờ giấy trắng trên bàn, cầm bút lông lên. “Đúng vậy. Nền tảng của hắn là sự tuân thủ, là trật tự mà hắn muốn áp đặt. Nếu chúng ta làm cho trật tự đó trở nên hỗn loạn, làm cho người ta nghi ngờ sự hợp pháp của nó, thì dù hắn có ra bao nhiêu quy định, cũng sẽ vô dụng.” Hắn bắt đầu phác thảo một kế hoạch chi tiết trên giấy, từng nét bút dứt khoát như thể đã suy tính từ lâu.

“Kế hoạch của Quan Đại Nhân dựa trên sự mù quáng và sợ hãi của dân chúng và giang hồ nhân sĩ. Chúng ta sẽ đánh vào điểm yếu đó.” Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào ba người trước mặt. “Trần Nhị Cẩu, nhiệm vụ của ngươi là tiếp tục lan truyền tin đồn. Không phải tin đồn vô căn cứ, mà là những tin đồn có chủ đích. Ví dụ, tin rằng các quy định mới của Quan Đại Nhân quá phức tạp, mỗi chốt kiểm tra lại thu một kiểu phí khác nhau, khi���n người ta không biết đường nào mà lần. Tin rằng một số bang phái lớn đã ‘mua chuộc’ được quan viên cấp cao để né thuế, và chỉ có những bang phái nhỏ, yếu thế mới bị bóc lột. Hãy nhấn mạnh sự bất công, sự hỗn loạn trong các quy định.”

Trần Nhị Cẩu nghe vậy thì mắt sáng rực. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kế này hay! Dân chúng và đám giang hồ vốn đã không ưa quan lại, giờ nghe tin này chắc chắn sẽ càng thêm bất mãn!” Hắn ta cười toe toét, cảm thấy hứng thú khi được tham gia vào một kế hoạch đầy mưu mẹo như vậy.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. “Vương Đại Trụ, ngươi hãy phụ trách việc tạo ra những ‘sự cố’ nhỏ về hậu cần ở các chốt kiểm tra. Không phải phá hoại lớn, mà là những thứ gây trì hoãn, gây ùn tắc. Ví dụ, một chuyến xe chở hàng của chúng ta ‘vô tình’ bị hỏng ngay tại cổng thành, hoặc một vài con vật nuôi ‘vô tình’ chạy tán loạn, gây cản trở việc kiểm tra. Hãy làm cho mọi thứ trở nên chậm chạp, trì trệ, khiến lính gác phải làm việc vất vả hơn, và giang hồ nhân sĩ phải chờ đợi lâu hơn. Sự khó chịu, bực bội sẽ tích tụ.”

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, vẻ mặt cương nghị. “Được! Việc này để ta lo! Ta sẽ cho người của chúng ta phối hợp với các thương nhân nhỏ, tạo ra vài vụ ‘tai nạn’ nhỏ mà không ai có thể nghi ngờ.” Hắn tuy đôi khi không hiểu hết những mưu kế phức tạp của Lâm Dịch, nhưng hắn tuyệt đối tin tưởng và trung thành.

“Và Bạch Vân Nhi,” Lâm Dịch nhìn nàng, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Nàng hãy dùng mạng lưới thương nhân của chúng ta để khuếch đại những tin đồn đó, đồng thời thu thập phản ứng của các bang phái giang hồ và dân chúng. Thông tin ngược lại là rất quan trọng để chúng ta điều chỉnh kế hoạch. Ngoài ra, hãy chuẩn bị một số ‘bằng chứng’ nhỏ, ví dụ như những ‘giấy tờ giả’ về các loại phí khác nhau để làm tăng thêm sự hỗn loạn về thông tin. Mục đích là làm cho Quan Đại Nhân nhận ra rằng, dù hắn có quyền lực, hắn cũng không thể kiểm soát được luồng thông tin và tâm lý của người dân.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ suy tư. “Ta hiểu rồi. Càng nhiều sự mâu thuẫn trong thông tin, càng khiến người ta nghi ngờ. Và khi đã nghi ngờ, họ sẽ tự tìm cách đối phó, hoặc thậm chí chống đối ngầm. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại cực kỳ hiệu quả.” Nàng hiểu sâu sắc ý đồ của Lâm Dịch. Đây không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một trận chiến tâm lý, một màn kịch được Lâm Dịch đạo diễn để khiến đối thủ tự vướng vào mớ bòng bong của chính mình.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi. “*Tri thức là vũ khí mạnh nhất*,” hắn thầm nghĩ. “Và trong thời đại thông tin còn hạn chế này, khả năng thao túng thông tin còn mạnh hơn cả vũ khí.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi vằng vặc qua những mái ngói của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Cảm giác se lạnh của buổi tối len lỏi qua khe cửa, khiến hắn khẽ rùng mình. Hắn biết, con đường này đầy rẫy những thủ đoạn ‘mờ ám’, những mưu kế không quang minh chính đại. Đôi khi, hắn tự hỏi liệu mình có đang dần thay đổi, có đang trở thành một kẻ mưu mô xảo quyệt như những kẻ hắn từng khinh bỉ ở thế giới hiện đại hay không. Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại kiên định. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, hắn sẵn sàng chấp nhận mọi thứ, miễn là không đánh mất bản chất và lương tâm của mình.

Hắn nhìn những gương mặt đầy tin tưởng của Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Họ là những người đã đi theo hắn từ những ngày đầu khó khăn nhất, tin tưởng vào mọi quyết định của hắn. Nếu hắn phạm sai lầm, họ sẽ là người phải gánh chịu hậu quả. Áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn, nhưng cũng chính là động lực để hắn phải suy nghĩ kỹ càng hơn, phải tính toán cẩn trọng hơn trong từng bước đi.

“Hãy hành động cẩn thận,” Lâm Dịch dặn dò, giọng nói trầm xuống. “Không được để lộ dấu vết. Chúng ta chỉ gieo hạt giống của sự hỗn loạn, để nó tự lớn lên và làm tê liệt bộ máy của Quan Đại Nhân. Mọi chuyện phải trông thật tự nhiên, như thể là sự thiếu hiệu quả vốn có của triều đình vậy.” Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự hài hước bên trong. Quan Đại Nhân có lẽ sẽ tức điên lên, nhưng lại không thể tìm ra ai để đổ lỗi. “*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và quan lại tham nhũng thì càng không.”

Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa, mang theo hơi lạnh của đêm. Trong Quán Trọ Lạc Nguyệt ồn ào, góc khuất nơi Lâm Dịch và những người của hắn ngồi lại tĩnh lặng một cách kỳ lạ, như một trung tâm của cơn bão đang hình thành. Kế hoạch đã được vạch ra, những con cờ đã được đặt vào vị trí. Lâm Dịch biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, Thành Thiên Phong chìm trong cái nắng gắt gay gắt. Bụi đường bay mù mịt mỗi khi một chuyến xe ngựa đi qua, hòa lẫn với mùi mồ hôi và mùi gia vị nồng nàn từ các gánh hàng rong. Tại các cửa ngõ vào thành và trên các tuyến đường chính, các lính gác và đội tuần tra của Quan Đại Nhân đang hoạt động hết công suất. Những bộ áo giáp cũ kỹ của họ lấp lánh dưới nắng, nhưng vẻ mặt của họ thì nhăn nhó, khó chịu.

Đội trưởng tuần tra, với vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày giờ lấm tấm mồ hôi, cau mày nhìn dòng người và xe cộ đang ùn ứ trước cổng thành. Hắn ta vừa gào thét ra lệnh cho lính gác đẩy nhanh việc kiểm tra, vừa phải đối phó với những tiếng cãi vã ồn ào. “Sao lại thế này? Lệnh của đại nhân rõ ràng như vậy, sao ai cũng nói một nẻo? Cái bang phái kia lại dám không nộp phí?” Hắn ta vừa nói, vừa chỉ tay về phía một nhóm võ sĩ giang hồ đang đứng khoanh tay, vẻ mặt đầy bất mãn.

Vị quan lại nhỏ Triệu Khải, với khuôn mặt gầy gò và vẻ mặt nịnh nọt thường trực giờ đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và than vãn. Hắn ta chạy đến bên Đội trưởng tuần tra, giọng nói the thé vì căng thẳng. “Bẩm đội trưởng, cái lũ giang hồ này quá tinh ranh. Có kẻ nói đã nộp ở chỗ khác rồi, có kẻ lại nói phí này là giả, do quan lại tham nhũng đặt ra! Chúng ta không thể kiểm soát nổi. Vừa rồi, có một chuyến xe chở hàng của Tiệm Rèn Huyền Thiết ‘vô tình’ bị gãy trục ngay giữa cổng thành, gây ùn tắc cả nửa canh giờ. Rồi mấy con gà, con lợn của một nhà buôn nông sản lại ‘vô tình’ sổng chuồng, chạy tán loạn khắp nơi, làm cản trở việc kiểm tra.”

Đội trưởng tuần tra tức giận đấm vào lòng bàn tay. “Gãy trục? Sổng chuồng? Chuyện gì vậy chứ! Rõ ràng là có kẻ cố ý phá hoại!” Hắn ta đã nghe báo cáo về những ‘sự cố’ tương tự xảy ra ở các cửa ngõ khác, nhưng không thể tìm ra bằng chứng cụ thể. Mọi thứ đều trông thật… tự nhiên.

Một đám võ sĩ giang hồ từ một bang phái nhỏ, với vẻ ngoài thô kệch và hung tợn, xông đến. Một gã to con, râu ria xồm xoàm, cười khẩy nói lớn: “Nghe nói, chỉ cần là người của Huyết Sa Bang thì không cần nộp phí đâu nha! Các ngươi có dám động vào không? Hay là chỉ dám bắt nạt những bang phái nhỏ như chúng ta thôi?” Câu nói này lập tức gây xôn xao trong đám đông. Vài tên giang hồ khác bắt đầu bàn tán xì xào, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía các lính gác. Đây chính là một trong những tin đồn mà Trần Nhị Cẩu đã được Lâm Dịch chỉ đạo gieo rắc.

Đội trưởng tuần tra tái mặt. Huyết Sa Bang đã suy yếu, nhưng dư uy c��a chúng vẫn còn. Hắn ta biết rõ không có chuyện Huyết Sa Bang được miễn phí, nhưng tin đồn này lại đánh trúng vào tâm lý nghi ngờ của giang hồ nhân sĩ, và cả sự bất mãn của các bang phái nhỏ với những kẻ có quyền lực. Hắn ta không thể giải thích rõ ràng, cũng không thể bác bỏ tin đồn một cách hiệu quả, bởi vì chính sách thu phí của Quan Đại Nhân vốn đã không minh bạch.

Cùng lúc đó, tại một chốt kiểm tra khác trên con đường dẫn vào khu chợ sầm uất, một toán lính gác đang lúng túng trước một nhóm thương nhân. “Mấy vị quan gia ơi, sao lúc nãy ở cổng Đông các ngài lại nói phí lưu trú là năm mươi văn, mà giờ ở đây lại là một trăm văn? Có phải các ngài muốn tận thu chúng tôi không?” Một lão thương nhân than vãn, chìa ra một tờ giấy có vẻ là biên lai thu phí, nhưng trên đó lại ghi một con số khác. Triệu Khải đã chuẩn bị những ‘bằng chứng’ giả mạo này, được Bạch Vân Nhi phân phát khéo léo thông qua mạng lưới thương nhân của mình.

Viên quan lại nhỏ phụ trách chốt kiểm tra đó đổ mồ hôi hột. “Làm gì có chuyện đó! Phí là cố định một trăm văn! Lão gia đừng nghe lời kẻ gian mà vu khống triều đình!” Nhưng lời giải thích của hắn ta yếu ớt, không thể thuyết phục được đám đông đang nhao nhao. Sự hỗn loạn về thông tin, sự thiếu minh bạch trong các quy định, và những ‘sự cố’ liên tục xảy ra đã khiến cho cả Thành Thiên Phong trở nên nhốn nháo.

Trong thư phòng của mình, Quan Đại Nhân nhận được những báo cáo liên tục về tình hình hỗn loạn ở các cửa ngõ và trên đường phố. Các khoản thu không đạt chỉ tiêu, thậm chí còn thấp hơn so với dự kiến ban đầu. Ông ta đập bàn một cái rầm, tiếng gỗ lim vang dội khắp phòng, làm rơi cả chiếc lư hương bằng đồng xuống sàn, tạo nên một tiếng động lớn. Mùi hương trầm bay ra nồng nặc.

“Vô dụng! Một lũ vô dụng!” Quan Đại Nhân gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. “Cái gì mà gãy trục xe, sổng chuồng gia súc? Cái gì mà tin đồn Huyết Sa Bang được miễn phí? Lũ giang hồ đó đang cố tình gây sự! Còn các ngươi, cả đám ngu ngốc, không thể quản lý nổi một thành phố nhỏ ư?” Ông ta trút giận lên những thuộc hạ đang run rẩy cúi đầu trước mặt.

Triệu Khải, vừa trở về từ tiền tuyến, quỳ sụp xuống, lắp bắp. “Bẩm đại nhân, không phải hạ quan vô dụng, mà là… mà là lũ giang hồ quá xảo quyệt. Chúng cứ lợi dụng những kẽ hở trong quy định, lại còn lan truyền tin đồn thất thiệt. Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng… nhưng tình hình quá phức tạp, không ai có thể làm gì được.” Hắn ta đổ lỗi cho tất cả mọi thứ, trừ chính bản thân và những chính sách tham lam của Quan Đại Nhân.

Quan Đại Nhân ôm đầu, cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương. Ông ta đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện, nhưng không hiểu sao, mọi thứ lại đi chệch hướng đến vậy. Những khoản thu đáng lẽ phải chảy vào túi ông ta và ngân khố triều đình lại bị thất thoát nghiêm trọng. Ông ta bực bội, khó hiểu, không tài nào tìm ra nguyên nhân chính xác hay bằng chứng về hành vi phá hoại. Sự tức giận của ông ta hướng về sự kém cỏi của thuộc hạ và sự ‘cứng đầu’ của giới giang hồ, mà không hề nhận ra rằng, đằng sau tất cả những hỗn lo���n có vẻ tự phát đó, là bàn tay khéo léo của một kẻ khác đang lặng lẽ điều khiển.

Sự bế tắc của Quan Đại Nhân và sự thiếu hiệu quả của bộ máy quan lại cấp thấp không chỉ thể hiện sự yếu kém của riêng ông ta, mà còn cho thấy sự thối nát và bất lực chung của Đại Hạ Vương Triều. Tình hình này, nếu tiếp diễn, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, có thể là Thẩm Đại Nhân, người đang được đồn đại là có những động thái chính trị lớn trong triều. Sự hỗn loạn này cũng khiến các bang phái giang hồ nghi kỵ lẫn nhau, đặc biệt là tin đồn về Huyết Sa Bang, báo hiệu một sự kiện giang hồ sắp tới sẽ không hề bình yên mà đầy rẫy mưu toan và xung đột. Lâm Dịch, dù không trực tiếp xuất hiện, đã thành công trong việc gieo rắc hạt giống của sự bất ổn, biến những mưu đồ trục lợi của Quan Đại Nhân thành một mớ hỗn độn khó gỡ. Cuộc chiến không tiếng súng này, mới chỉ là khởi đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free