Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 196: Đòn Đánh Công Văn: Lưới Luật Xiềng Xích

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả nền trời phía Tây, nhưng trong căn phòng khách của Thiên Phong Thương Hội, ánh sáng vẫn còn vương vấn trên những tách trà sứ trắng ngà và gương mặt trầm tư của Bạch Vân Nhi. Nàng không vội vã đưa ra quyết định, đôi mắt sắc sảo khép hờ, dường như đang cân nhắc từng lời Lâm Dịch vừa nói, từng khả năng có thể xảy ra. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng gió khẽ lay động cành cây bên ngoài cửa sổ, tạo nên một không khí tĩnh mịch, nhưng đầy căng thẳng. Lâm Dịch kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Hắn biết, một quyết định quan trọng như thế này không thể hấp tấp. Bạch Vân Nhi là một nữ nhân thông minh, nàng hiểu rõ tình thế, và nàng sẽ tự mình tìm ra câu trả lời hợp lý nhất.

Trong tâm trí Lâm Dịch, những mảnh ghép của bức tranh lớn hơn đang dần hiện rõ. Trần Thị Gia Tộc không chỉ là một con hổ lớn trong vùng, mà còn là một khối u ác tính đang gặm nhấm vào tận xương tủy của xã hội này. Họ không chỉ muốn độc chiếm thị trường, mà còn muốn bóp nghẹt mọi tiếng nói phản đối, mọi mầm mống của sự cạnh tranh. "Các quy định mới" mà Thị trưởng Tôn ban hành, những hoạt động quấy phá của Hắc Sa Bang, tất cả đều là những sợi dây thừng đang siết chặt vòng vây. Nếu không có ai đứng lên, sớm muộn gì thì toàn bộ thị trấn này, rồi có thể là cả vùng biên giới, cũng sẽ bị nuốt chửng bởi sự tham lam và tàn bạo của họ.

Bạch Vân Nhi chậm rãi mở mắt, ánh nhìn nàng lần nữa lướt qua Lâm Dịch, như muốn đọc thấu tâm can hắn. Nàng đặt chén trà xuống, một tiếng va chạm nhẹ của sứ trên mặt bàn gỗ. "Lâm công tử nói chí phải," nàng cất tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không ngờ. "Thiên Phong Thương Hội chúng tôi không sợ cạnh tranh, nhưng chúng tôi ghét bị chèn ép. Trần Thị Gia Tộc đã đi quá giới hạn. Nếu chúng ta không cùng nhau hành động, e rằng sẽ không ai có thể đứng vững được." Nàng khẽ thở dài, một thoáng mệt mỏi lướt qua trên gương mặt thanh tú. "Vậy Lâm công tử có kế hoạch gì cụ thể để đối phó với những 'quy định' vô lý kia không? Và làm sao để chế ngự Hắc Sa Bang?"

Lâm Dịch không lập tức trả lời. Hắn biết, đây là lúc cần phải thể hiện bản lĩnh và sự tính toán của mình. Hắn không thể chỉ nói suông. "Kế hoạch chi tiết vẫn cần phải được hoàn thiện, Bạch tiểu thư," hắn trầm giọng nói, ánh mắt sắc bén lướt qua từng nét mặt của nàng, "nhưng về cơ bản, chúng ta sẽ không đối đầu trực diện một cách mù quáng. Trần Thị đang dùng 'luật pháp' để trói buộc chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ dùng chính luật pháp để hóa giải. Mỗi một 'quy định' vô lý đều có thể tìm ra kẽ hở, hoặc biến thành công cụ để phản công. Về Hắc Sa Bang, chúng ta cần tìm hiểu kỹ về mạng lưới và điểm yếu của chúng, rồi mới ra tay. Cần phải cắt đứt vây cánh của chúng, không để chúng trở thành công cụ cho Trần Thị."

"Thế nhưng," Bạch Vân Nhi cau mày, "Luật pháp ở Đại Hạ vốn dĩ đã là một mớ bòng bong, lại thêm sự thao túng của quan lại tham nhũng. E rằng việc 'dùng luật pháp để hóa giải' không hề đơn giản chút nào." Nàng tỏ vẻ hoài nghi, bởi nàng hiểu rõ sự mục ruỗng của bộ máy quan trường.

"Đúng là không đơn giản," Lâm Dịch thừa nhận, gật đầu, "nhưng cũng không phải là không có cách. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Bạch tiểu thư. Chúng ta sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng từng điều khoản, từng văn bản. Tìm ra những điểm không rõ ràng, những sơ hở, hoặc thậm chí là những quy tắc có thể bị lợi dụng để chống lại chính những kẻ đã ban hành chúng." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng, "Và quan trọng hơn, chúng ta cần phải tập hợp những người cùng cảnh ngộ. Những tiểu thương bị chèn ép, những người dân bị áp bức. Một khi chúng ta có đủ sức mạnh và tiếng nói, Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể dễ dàng hành động ngang ngược như vậy nữa."

Bạch Vân Nhi thở ra một hơi dài, tựa lưng vào ghế. Nàng đã thấy được sự kiên cường và mưu lược trong con người Lâm Dịch. Một người đàn ông trẻ tuổi, không dựa vào quyền thế gia tộc hay tu vi cao siêu, nhưng lại có cái nhìn sắc sảo và khả năng tổ chức đáng kinh ngạc. Nàng biết, lời đề nghị này không chỉ là một liên minh kinh tế, mà còn là một cuộc chiến đầy rủi ro. Nhưng nếu không chiến đấu, thì mọi thứ nàng gây dựng cũng sẽ tan thành mây khói. "Vậy, Lâm công tử muốn chúng tôi làm gì?" nàng hỏi, giọng điệu đã không còn sự thăm dò, mà thay vào đó là một sự nghiêm túc, sẵn sàng hợp tác.

"Trước mắt, Thiên Phong Thương Hội cần tiếp tục thu thập thông tin về các 'quy định mới' và hoạt động của Hắc Sa Bang. Đồng thời, giữ vững hoạt động kinh doanh của mình, đừng để Trần Thị thấy chúng ta nao núng. Và quan trọng nhất, chúng ta cần phải tìm cách liên hệ với các tiểu thương khác, những người cũng đang bị ảnh hưởng bởi những chính sách hà khắc này. Cho họ thấy rằng họ không đơn độc." Lâm Dịch nói, từng lời chắc chắn, vẽ ra một bức tranh rõ ràng về những bước đi đầu tiên. "Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một mạng lưới thông tin vững chắc, và biến những khó khăn này thành cơ hội để thắt chặt mối quan hệ giữa các thương hội."

Bạch Vân Nhi gật đầu. Nàng đã nắm bắt được ý tưởng. Một liên minh, không chỉ để phòng thủ, mà còn để phản công, để mở rộng. Nàng nhấc chén trà lên, đưa lên miệng khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định. "Được thôi, Lâm công tử. Thiên Phong Thương Hội sẽ hợp tác với công tử. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Trần Thị Gia Tộc. Nhưng tôi cũng xin nhắc nhở, con đường này sẽ đầy chông gai, không hề dễ dàng."

Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự nhẹ nhõm và một chút lạnh lẽo. "Tôi hiểu, Bạch tiểu thư. Nhưng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi chúng ta phải chiến đấu. Chiến đấu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường." Hắn đứng dậy, cúi đầu chào nàng, "Cảm ơn Bạch tiểu thư đã tin tưởng."

Khi Lâm Dịch rời khỏi Thiên Phong Thương Hội, ánh trăng đã lên cao, rọi sáng con đường đá cuội. Hắn cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng đồng thời, một gánh nặng khác lại đè lên vai. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Hắn biết rằng Trần Thị sẽ không ngồi yên, và những đòn đánh của họ sẽ còn hiểm độc hơn. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh, và quan trọng nhất, hắn có một kế hoạch. Ánh mắt Lâm Dịch trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, như lưỡi dao được mài dũa. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến không tiếng súng nhưng đầy cam go này, một cuộc chiến nơi tri thức sẽ là ngọn đèn dẫn lối, giúp hắn tìm ra con đường thoát khỏi tấm lưới pháp luật vô hình mà Trần Thị đang giăng ra. Hắn sẽ đứng lên, tập hợp những người cùng chí hướng, và phản công.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc hoa văn tinh xảo của phủ nha huyện, Thị trưởng Tôn đã ngồi chễm chệ sau bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hương trầm thoang thoảng từ lư hương bằng đồng đặt trên bàn, xen lẫn mùi mực tàu và giấy cũ, tạo nên một sự trang trọng giả tạo, một lớp vỏ bọc cho sự mục ruỗng đang ẩn chứa bên trong. Bầu không khí vốn dĩ nên thanh tĩnh của một buổi sáng sớm lại bị bao trùm bởi một sự ngột ngạt khó tả, tựa như một mớ tơ vò của những toan tính và ham muốn.

Thị trưởng Tôn, với thân hình tròn trịa và khuôn mặt phệ, đang nhấp một ngụm trà nóng. Đôi mắt ti hí của hắn khẽ liếc nhìn phong bì dày cộp chứa bạc trắng vừa được Lý Quản Sự đặt lên bàn. Ánh bạc lấp lánh dưới ánh nến còn sót lại từ đêm qua, tựa như đang mời gọi, khiến khóe miệng hắn khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn. Hắn đặt chén trà xuống, tiếng sứ va chạm nhẹ vào mặt bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc trong sự tĩnh lặng. Hắn đưa tay vuốt nhẹ bộ râu lưa thưa của mình, đôi mắt tham lam hiện rõ sự hài lòng.

Đối diện hắn, Lý Quản Sự ngồi thẳng lưng, dáng người gầy gò, lưng hơi khom. Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão là một nụ cười ẩn chứa sự đắc thắng, một vẻ hả hê khó che giấu. Lão nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, thong thả, như thể đang thưởng thức một chiến thắng đã nằm chắc trong tay. Sự tự mãn toát ra từ mỗi cử chỉ của lão, tựa như một kẻ vừa giăng xong một cái bẫy hoàn hảo.

"Thị trưởng đại nhân, chỉ cần ngài ra tay, cái gai Lâm Dịch kia sẽ không thể nào ngóc đầu lên được nữa," Lý Quản Sự cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sự chắc chắn của kẻ nắm quyền. Lão ta biết, Thị trưởng Tôn là một kẻ hám lợi, chỉ cần đủ tiền bạc, hắn sẽ làm mọi thứ.

Thị trưởng Tôn khẽ gật gù, một tiếng "ừm" kéo dài. Hắn cầm lấy xấp công văn đặt bên cạnh, lật từng trang, đôi mắt quét qua các điều khoản mà hắn đã đích thân soạn thảo hoặc sửa đổi. "Yên tâm, Lý Quản Sự. Bản quan đã xem xét kỹ lưỡng, các điều khoản này vừa đúng luật, vừa đủ sức khiến hắn phải quỵ lụy." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt thoáng hiện lên một chút lo lắng, nhưng nhanh chóng bị che mờ bởi sự cám dỗ của đồng bạc. "Chỉ là... liệu Trần Gia có đủ kiên nhẫn để chờ đợi hiệu quả không? Dù sao, đây cũng là một chiêu chậm mà chắc." Hắn ngầm hỏi về cam kết lâu dài của Trần Gia Tộc, không muốn mình bị bỏ rơi giữa chừng.

Lý Quản Sự cười khẩy trong lòng. Lão biết Thị trưởng Tôn đang lo sợ điều gì. "Thị trưởng đại nhân không cần lo lắng. Gia chủ chúng tôi đã hạ lệnh, đây là một cuộc chiến lâu dài. Chúng ta sẽ bóp nghẹt hắn từng chút một, cho đến khi hắn không còn đường sống. Tiền bạc sẽ không thành vấn đề, miễn sao cái gai Lâm Dịch kia bị nhổ tận gốc." Lão ta nhấn mạnh từng lời, trấn an Thị trưởng Tôn. Sự đảm bảo này khiến Thị trưởng Tôn cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc là một thế lực hùng mạnh, một khi đã quyết định thì sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Thị trưởng Tôn đặt bút lông xuống, chấm vào nghiên mực rồi dứt khoát ký tên lên từng văn bản. Tiếng bút sột soạt trên giấy, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Sau đó, hắn cầm lấy con dấu bằng ngọc, ấn mạnh lên từng tờ công văn, tiếng "cạch" vang lên dứt khoát, như một lời tuyên án cho số phận của Lâm Dịch và những người bị ảnh hưởng. Mỗi một vết mực đỏ tươi in trên giấy trắng là một xiềng xích vô hình được giăng ra, một cái lưới pháp luật đang dần siết chặt.

Lý Quản Sự nhìn những động tác của Thị trưởng Tôn, nụ cười trên môi lão càng thêm sâu sắc. Lão nhấc chén trà lên, khẽ đưa ra hiệu chúc mừng. "Chúc mừng Th��� trưởng đại nhân, một chiêu diệu kế!" Giọng lão ta đầy vẻ nịnh hót, nhưng sâu trong ánh mắt lại là sự khinh miệt dành cho kẻ quan lại tham lam này. Đối với lão, Thị trưởng Tôn chỉ là một con rối, một công cụ để Trần Gia Tộc đạt được mục đích của mình.

Thị trưởng Tôn cũng nhấc chén trà lên, khẽ chạm vào chén của Lý Quản Sự, một tiếng "keng" nhẹ vang lên. "Chỉ là làm tròn bổn phận thôi, Lý Quản Sự." Hắn nói, nhưng ánh mắt lại hướng về phong bì bạc trên bàn, tựa như đang tính toán xem số bạc đó có thể mua được bao nhiêu thứ xa xỉ cho hắn. Hắn không hề biết, hay cố tình không biết, rằng những "quy định" mà hắn vừa ký sẽ gây ra những hệ lụy gì cho người dân vô tội. Đối với hắn, quyền lực và tiền bạc là trên hết.

Sau khi mọi việc đã xong xuôi, Lý Quản Sự đứng dậy, cúi chào Thị trưởng Tôn một cách khách sáo rồi cáo từ. Khi cánh cửa phòng đóng lại, Thị trưởng Tôn vội vàng cầm lấy phong bì bạc, xé toạc ra, để lộ ra những thỏi bạc trắng sáng lấp lánh bên trong. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tiền bạc quen thuộc. Đối với hắn, đây là một buổi sáng đầy thắng lợi. Nhưng đối với Lâm Dịch, đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng.

***

Giữa trưa, ánh nắng mặt trời gay gắt đổ xuống con đường đá sỏi dẫn vào cổng thành thị trấn. Không khí đặc quánh mùi bụi đất bay lên từ những bước chân và bánh xe, hòa lẫn với mùi mồ hôi của người phu khuân vác, mùi ngựa và đôi khi là mùi thuốc lá thoang thoảng từ những người lính gác. Cổng thành ngày thường đã nhộn nhịp, hôm nay lại càng thêm hỗn loạn và bức bối. Tiếng ngựa hí vang lên từng hồi, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường đá khô khốc, tiếng lính gác hô lớn những mệnh lệnh mới lạ, và tiếng người dân xì xào bàn tán, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của sự căng thẳng.

Một đoàn xe chở hàng của Lâm Dịch, bao gồm ba chiếc xe ngựa chất đầy những bao tải lớn chứa thảo dược và các sản phẩm thủ công tinh xảo, đang bị chặn lại ngay tại cổng thành. Mã Đại Ca, người dẫn đầu đoàn xe, với vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, đang đứng đối diện với đội trưởng lính gác, vẻ mặt anh ta đỏ bừng vì tức giận. Đôi mắt sắc lẹm của Mã Đại Ca tóe lửa, nhìn thẳng vào người lính gác.

"Cái quái gì thế này? Từ bao giờ mà lại có thêm mấy cái luật lệ vô lý này?" Mã Đại Ca gầm lên, giọng nói khàn khàn vì nắng gió và sự bực tức. "Hàng của ta đều có giấy phép đầy đủ cả! Từ Linh Dược Cốc đến đây, chưa bao giờ có chuyện này!" Anh ta chỉ vào những bao tải hàng, những vết bẩn và mồ hôi trên áo choàng đã làm mờ đi màu sắc ban đầu của nó, nhưng không thể che giấu sự kiên cường của một người đàn ông phong trần.

Đội trưởng tuần tra, một gã lính tráng với khuôn mặt mệt mỏi và bộ giáp sắt cũ kỹ, đưa tay gãi đầu. Hắn chỉ vào một tấm công văn lớn được dán ngay ngắn trên bức tường đá của cổng thành. Các nét chữ mực đen trên giấy trắng nổi bật rõ ràng, liệt kê một loạt các quy định mới về "an toàn vận chuyển" và "kiểm soát thị trường nội địa", cùng với những khoản phí mới và thủ tục giấy tờ phức tạp chưa từng có. "Đây là 'Công văn Khẩn' mới được ban hành sáng nay bởi Thị trưởng đại nhân. Không tuân thủ, hàng sẽ bị tịch thu, người sẽ bị phạt!" Giọng hắn mang theo sự chán nản, không hề có chút hăng hái nào. Rõ ràng, hắn cũng chỉ là một kẻ làm công ăn lương, tuân thủ mệnh lệnh cấp trên.

Mã Đại Ca giận dữ nhìn lên tấm công văn. Từng dòng chữ, từng điều khoản đều khiến anh ta cảm thấy khó hiểu và vô lý. Nào là "Kiểm định chất lượng dược liệu theo tiêu chuẩn mới", nào là "Giấy phép lưu hành hàng hóa địa phương", rồi "Phí an toàn giao thông đường bộ"... Những thứ mà trước đây chưa từng tồn tại. Anh ta biết, đây rõ ràng là một chiêu trò.

"Mấy cái tiêu chuẩn này là cái quái gì? Chúng ta buôn bán mấy năm nay, hàng đều là hàng thật giá thật, chưa từng có vấn đề gì! Giờ lại bày đặt mấy cái quy tắc trên trời!" Mã Đại Ca không thể kiềm chế được sự phẫn nộ. Đoàn xe của anh ta là một phần quan trọng trong chuỗi cung ứng của Lâm Dịch, và việc bị chặn lại như thế này không chỉ gây thiệt hại về kinh tế mà còn ảnh hưởng đến uy tín.

Một lính gác khác tiến tới, khuôn mặt cau có. "Mã Đại Ca, xin lỗi, nhưng đây là lệnh trên. Chúng tôi cũng chỉ làm theo. Nếu không có đủ giấy tờ và không nộp phí, chúng tôi buộc phải tịch thu hàng." Hắn nói, tay lăm lăm cây thương, ánh mắt có chút miễn cưỡng.

Trong đám đông người dân đang xì xào bàn tán xung quanh, có người khẽ nói: "Lại là trò chèn ép của Trần Gia rồi... lần này thì đến lượt Lâm Dịch chịu trận." Một người khác thở dài: "Thị trưởng Tôn lại bị mua chuộc rồi. Bao giờ thì dân đen chúng ta mới thoát khỏi cảnh này đây?" Những lời bàn tán nhỏ xíu, nhưng đủ để Mã Đại Ca nghe thấy, và anh ta càng thêm tức giận. Anh ta biết, đây là một đòn đánh hiểm độc, nhằm vào Lâm Dịch.

"Không được! Hàng này là của Lâm công tử, có tầm quan trọng lớn!" Mã Đại Ca nói, giọng điệu kiên quyết. Anh ta biết trách nhiệm của mình. Lâm Dịch đã tin tưởng giao phó cho anh ta.

Đội trưởng tuần tra lắc đầu. "Không có ngoại lệ. Hoặc là nộp phạt, bổ sung giấy tờ, hoặc là chúng tôi sẽ tạm giữ hàng và chuyển lên nha môn xử lý." Hắn nói, giọng điệu cứng rắn, không có chỗ cho sự thỏa hiệp.

Cuối cùng, Mã Đại Ca đành phải chấp nhận một phần hàng hóa bị tịch thu, và một khoản tiền phạt lớn bị trừ vào số tiền vận chuyển. Đoàn xe bị giữ lại gần nửa buổi, chậm trễ nghiêm trọng. Anh ta cảm thấy bất lực và phẫn nộ. Đây không phải là lần đầu tiên anh ta đối mặt với sự bất công, nhưng lần này, nó mang một sắc thái khác, tinh vi hơn, tàn độc hơn. Đó là sự áp bức dưới danh nghĩa "luật pháp". Khi đoàn xe cuối cùng cũng được phép đi qua cổng thành, Mã Đại Ca quay đầu lại, nhìn tấm công văn còn dán trên tường, ánh mắt anh ta đầy vẻ căm phẫn. Anh ta biết, phải báo cáo chuyện này ngay lập tức cho Lâm Dịch.

***

Đêm buông xuống, mang theo hơi sương se lạnh của vùng biên giới. Trong căn nhà nhỏ ở Thôn Làng Sơn Cước, chỉ có ánh nến lung lay chiếu rọi, tạo nên những cái bóng nhảy múa trên vách đất. Không khí bên trong yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió rì rào khe khẽ qua khe cửa và tiếng côn trùng đêm vọng lại từ phía ngoài, như đang thì thầm về những lo toan, những bất ổn đang bao trùm.

Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ đơn sơ, ánh nến vàng vọt hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ trầm tư, thậm chí là có chút mệt mỏi. Trước mặt anh là vài tờ công văn mà Trần Nhị Cẩu đã phải rất vất vả mới có thể lấy được từ nha môn, cùng với báo cáo chi tiết về sự cố của Mã Đại Ca ở cổng thành. Anh lật từng trang, ánh mắt sắc bén lướt qua từng câu chữ, từng điều khoản mới được ban hành. Từng dòng mực đen trên nền giấy trắng, mỗi một con dấu đỏ thẫm đều như một mũi dao găm sâu vào khối óc anh.

Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng, đôi mắt sáng nay còn nhanh nhẹn giờ đây lại hiện rõ sự hoang mang. "Đại ca, cái này rõ ràng là nhằm vào chúng ta! Mấy cái phí linh tinh này, rồi mấy cái tiêu chuẩn kiểm định trên trời này, đủ sức khiến chúng ta lỗ nặng, thậm chí là phải đóng cửa mất thôi!" Giọng hắn đầy sự bực bội và sợ hãi. Hắn không hiểu những thuật ngữ pháp lý phức tạp này, nhưng hắn hiểu rõ một điều: đây là một đòn đánh chí mạng.

Bên cạnh Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ với thân hình vạm vỡ, cao lớn, thì không thể kiềm chế được sự tức giận. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, vết sẹo nhỏ trên lông mày co giật liên hồi. "Để ta đi đập nát cái văn phòng của Thị trưởng Tôn đó! Hắn dám cấu kết với Trần Gia để ức hiếp chúng ta! Một thằng quan tham hám lợi!" Lý Hổ gầm gừ, tay nắm chặt lại, những khớp xương kêu răng rắc. Đối với hắn, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng vũ lực, và hắn sẵn sàng làm điều đó vì Lâm Dịch.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ tiếp tục đọc. Trong đầu anh, một trận chiến dữ dội đang diễn ra. Anh cảm thấy một sự bực bội sâu sắc. Đây là một kiểu áp bức mà tư duy hiện đại của anh khó chấp nhận. "Chơi luật sao? Được thôi." Nội tâm anh khẽ nhếch mép. "Nhưng luật do các ngươi đặt ra, ta sẽ tìm cách bẻ cong nó... hoặc dùng chính nó để chống lại các ngươi." Hắn không sợ hãi, mà thay vào đó, một ngọn lửa chiến ý bùng lên trong lòng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn, đôi khi ta phải tự tạo ra sự công bằng cho chính mình."

Anh nhớ lại lời nói của Bạch Vân Nhi, và cả những thông tin mà Cố lão bản đã cung cấp. Những quy định này không chỉ nhằm vào anh, mà còn ảnh hưởng đến rất nhiều tiểu thương khác. Sự tinh vi của chúng cho thấy Trần Thị Gia Tộc đã nghiên cứu kỹ lưỡng hoạt động của anh. Đây không chỉ là một đòn đánh mang tính chất kinh tế hay bạo lực, mà là một cuộc chiến về trí tuệ và sự kiên cường.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, sau đó đặt các công văn xuống bàn. Anh đưa tay xoa trán, cảm nhận sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Nhưng chỉ vài giây sau, ánh mắt anh trở nên kiên quyết. "Không cần nóng vội," hắn nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự tức giận của Lý Hổ và lo lắng của Trần Nhị Cẩu. "Chúng ta đã biết chiêu của họ. Giờ là lúc tìm cách phá giải." Hắn nhìn sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi hãy cử người đi thu thập thêm thông tin. Càng nhiều càng tốt. Về tất cả các thương nhân bị ảnh hưởng bởi những quy định này, và cả những lính gác, quan lại đã trực tiếp thi hành. Tìm hiểu xem ai là người hăng hái nhất, ai là người miễn cưỡng."

Sau đó, anh quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi hãy tập hợp tất cả các giấy phép, chứng từ cũ của chúng ta. Đồng thời, tìm kiếm các bản luật lệ, quy định cũ của Đại Hạ. Càng chi tiết càng tốt."

Lâm Dịch cầm lấy một cây bút lông và một mảnh giấy trắng. Anh bắt đầu phác thảo sơ bộ một kế hoạch. Những nét chữ uyển chuyển nhưng đầy dứt khoát hiện ra trên giấy. Đây là một cuộc chiến không thể tránh khỏi, và Lâm Dịch sẽ không ngồi yên để bị nghiền nát. Hắn sẽ tìm ra kẽ hở trong tấm lưới pháp luật mà Trần Thị đã giăng ra, và biến nó thành con đường để phản công. Anh biết, đây sẽ là một hành trình đầy cam go, nhưng hắn tin vào tri thức và khả năng thích nghi của mình. Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh và đầy quyết tâm. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu bằng mọi giá, bằng chính cái luật chơi của đối thủ. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free