Khúc Ru Tĩnh Lặng - Chương 2: Chapter 2: - Lời Nguyền Dưới Hoàng Hôn
7 năm sau,
Một buổi sáng rực rỡ tràn ngập ánh nắng ấm áp len lỏi qua những khe hở của căn lâu đài cổ kính, nơi từng là chiến trường đẫm máu.
Những tia nắng vàng rực chiếu rọi vào những góc tối tăm, phủ lên lớp đá lạnh lẽo một lớp ánh sáng dịu dàng, như muốn xua tan ký ức u ám của quá khứ.
Bên ngoài, những cây ăn quả trong khu vườn hoang dã bắt đầu trĩu nặng trái chín, táo đỏ mọng và lê vàng óng ánh đung đưa trong gió xuân nhè nhẹ, báo hiệu một mùa xuân tươi đẹp đang rục rịch đến, mang theo hơi thở của sự sống và hy vọng mới.
Gió thổi qua những tán lá, tạo nên âm thanh xào xạc êm tai, hòa quyện với tiếng chim hót líu lo từ xa, như một bản nhạc chào đón ngày mới.
Từ sâu trong lòng lâu đài, tiếng bước chân lật đật vang lên, vội vã nhưng đầy sức sống, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm mai.
Đứa bé mít ướt ngày nào, từng co ro trong vòng tay của bầy rắn, giờ đã lớn lên thành một cô bé ngỗ nghịch, tràn đầy năng lượng và ngây thơ.
Mái tóc của cô không phải là những lọn tóc thông thường, mà là những con rắn sống động, uốn lượn nhẹ nhàng, mỗi con mang một đôi mắt lấp lánh như ngọc, luôn dõi theo cô với tình yêu thương và sự bảo vệ tuyệt đối.
Cô bé chạy nhảy khắp hành lang, chiếc váy vải thô sờn cũ tung bay, đôi chân trần dẫm lên nền đá lạnh mà không chút bận tâm, khuôn mặt rạng rỡ như ánh mặt trời.
Cô bé hét lên, giọng trong trẻo vang vọng qua những bức tường đá phủ rêu:
Cô bé : “Nè nè nè!! Chuẩn bị đến rồi đó! Mùa xuân tới rồi, các cậu có thấy không? Cây cối xanh mướt luôn kìa!”
Cô bé lao đến một khu vực đặc biệt trong lâu đài, một căn phòng rộng rãi và thoáng đãng, khác biệt hoàn toàn với những gian phòng ngột ngạt bị giam cầm bởi những bức tường xi măng xám xịt.
Căn phòng này như một ốc đảo nhỏ giữa lòng pháo đài cổ, với những khung cửa sổ lớn để ánh sáng tràn vào, chiếu sáng những mảng tường phủ đầy dây leo khô héo nhưng vẫn mang một vẻ đẹp hoang dã.
Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây và đất trời, làm lay động những con rắn trên đầu cô bé, khiến chúng uốn éo chậm rãi như vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ dài.
Cô bé bước vào căn phòng với vẻ háo hức không giấu nổi, đôi mắt vàng ánh lấp lánh như hai viên ngọc phản chiếu ánh nắng.
Những con rắn – hay đúng hơn, “mái tóc rắn” của cô – vẫn còn trong trạng thái ngái ngủ, một vài con ngáp dài, mắt lim dim, rõ ràng không theo kịp năng lượng bùng nổ của cô vào sáng sớm.
Một con rắn lười biếng cuộn tròn trên vai cô, phát ra tiếng rít khe khẽ như đang càu nhàu.
Cô bé : “Thôi nào... Các cậu phải giúp Medusa đi chứ! Các cậu hứa từ hôm qua rồi mà! Hôm nay là ngày đặc biệt, không được lười biếng đâu nhé!”
Giọng cô bé vừa trách móc vừa nũng nịu, nhưng tràn đầy sự thân thương.
Những con rắn, dù còn ngái ngủ, dường như không thể nào phá vỡ lời hứa với cô chủ nhỏ của mình. Chúng miễn cưỡng vươn mình, uốn éo để lấy lại sự tỉnh táo, một vài con khẽ liếm vào má cô như muốn an ủi, làm cô bé bật cười khúc khích.
Tiếng cười của cô như những chuông gió ngân vang, làm dịu đi không khí u tịch của lâu đài.
Cô bé đứng lại, ngẩng đầu nhìn qua khung cửa sổ lớn, nơi những tán cây xanh mướt đang tắm mình trong ánh nắng vàng rực.
Đôi mắt cô lướt qua những cành cây đung đưa, rồi đột nhiên dừng lại, sáng rực lên khi phát hiện một quả táo đỏ mọng treo lơ lửng trên một cành cao, lấp lánh như một viên hồng ngọc dưới ánh mặt trời.
Medusa : “A!! Kia rồi, ở phía đó, phía đó, phía đó!! Nhanh lên, các cậu, chúng ta phải lấy được nó!”
Cô bé nhảy cẫng lên, chỉ tay về phía quả táo với sự phấn khích không kìm nén được. Những con rắn lập tức phối hợp nhịp nhàng, như một đội quân được huấn luyện kỹ lưỡng.
Chúng dùng lực hàm mạnh mẽ của mình, bám chặt vào những mảng tường đá gồ ghề, đu qua những cành cây mọc xuyên qua các kẽ nứt của lâu đài, và khéo léo đưa Medusa lên một cành cây chắc chắn.
Thân hình nhỏ bé của cô bé lơ lửng giữa không trung, được những con rắn nâng đỡ như một chiếc lưới sống động, an toàn và chắc chắn. Với một cái vươn tay đầy quyết tâm, cô hái được quả táo mọng nước, lớp vỏ bóng loáng phản chiếu ánh nắng như một viên ngọc quý.
Medusa ngồi xuống cành cây, ôm quả táo trong tay, ngắm nhìn nó với vẻ mãn nguyện, đôi mắt ánh vàng lấp lánh niềm vui thuần khiết.
Những con rắn, giờ đã tỉnh táo hẳn, quấn quanh vai cô, cúi đầu ngắm nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô bé. Một vài con rắn khẽ rít lên, như thể đang tán thưởng niềm hạnh phúc nhỏ bé của cô.
Medusa : “Nhìn này, đẹp chưa! Quả táo đẹp nhất mà Medusa từng thấy luôn!”
Cô bé cẩn thận xoay quả táo trong tay, như thể đang cầm một báu vật vô giá. Rồi, với sự hào hứng trẻ con, cô cố sức bẻ quả táo làm đôi để chia sẻ với những người bạn rắn của mình.
Cô bé cắn răng, rên rỉ một tiếng đầy dễ thương, khuôn mặt đỏ bừng vì cố gắng:
Medusa : “Ưuuu.... Ahhhhh! Sao mà cứng thế này!”
Mặc cho mọi công sức của cô, quả táo vẫn trơ trơ, không một vết nứt. Những con rắn trao nhau ánh mắt tinh nghịch, như thể đang mỉm cười trước sự ngây thơ của cô chủ nhỏ.
Một con rắn, với vẻ mặt như đang thở dài, nhẹ nhàng há miệng, dùng hàm răng sắc nhọn cắn đôi quả táo chỉ trong một cái chớp mắt, chia đều thành hai mảnh hoàn hảo.
Medusa phồng má, lườm con rắn với vẻ hờn dỗi rõ rệt, đôi mắt ánh vàng lóe lên một tia bất mãn.
Cô cắn một miếng to từ nửa quả táo của mình, nhai ngấu nghiến, trong khi những con rắn chia nhau nửa còn lại, thưởng thức một cách chậm rãi, như thể đang trêu chọc sự “thất bại” của cô.
Medusa : “M… Medusa không hài lòng đâu nhé! Nhất định lần sau Medusa sẽ bẻ được quả táo đó cho các cậu mà không cần ai giúp hết!”
Giọng cô bé đầy cương quyết, nhưng sự hờn dỗi trẻ con khiến nó trở nên đáng yêu hơn là nghiêm túc. Cô phồng má nhìn đám rắn, trong khi chúng chỉ rít lên những âm thanh khe khẽ, như thể đang cười khẩy trước sự bướng bỉnh của cô.
Một con rắn, có lẽ là con gần gũi nhất với cô, khẽ cọ đầu vào má cô, làm Medusa bật cười và quên ngay cơn giận dỗi.
Medusa : “Cậu không cần an ủi Medusa đâu, Lily à..Medusa hoàn toàn ổn rồi hehe”
Có vẻ cô bé đặt tên con rắn gần gũi với mình nhất là Lily, chả biết cô có làm điều tương tự với con rắn khác không. Lily đồng thời cũng là con rắn mà bị chặt bởi Marcus vào 7 năm trước
Nhưng chúng có vẻ chẳng bao giờ kể điều này cho Medusa, để cô bé hạnh phúc và ngây thơ trước thế giới đầy rẫy những thế lực muốn chém giết mình
Cô bé ngồi đó, trên cành cây, dưới ánh nắng ấm áp, xung quanh là những người bạn rắn trung thành, những sinh vật từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho kẻ thù nhưng với cô lại là gia đình.
Lâu đài, từng là nơi của máu và chết chóc, giờ đây là mái nhà của cô, nơi cô lớn lên trong sự che chở và yêu thương vô điều kiện của bầy rắn.
...
Medusa ngồi bệt trên sàn đá lạnh lẽo của căn sảnh rộng lớn trong lâu đài, đôi mắt vàng ánh lấp lánh hướng lên trần nhà cao vút, nơi những mảng mạng nhện giăng đầy như những tấm voan bạc mờ ảo dưới ánh nắng nhạt buổi trưa.
Cô bé thở dài, đôi vai nhỏ bé trĩu xuống vì chán nản, đôi chân trần đung đưa vô thức trên mặt đá gồ ghề.
Bên ngoài, mùa xuân đang rực rỡ với những cành cây trĩu quả và tiếng chim hót líu lo, nhưng trong lòng cô bé, sự đơn điệu của cuộc sống trong lâu đài như một bức màn uể oải phủ kín mọi niềm vui.
Medusa : “Ahhh!! Thiệt tình, mùa xuân gì mà chỉ có mỗi một quả táo… Các cậu có thấy chán không? Lúc nào cũng chỉ có cây cối, đá, với cái lâu đài chống rỗng làyyy!”
Cô bé chán nản lăn qua lăn lại trên sàn, mái tóc rắn uốn éo theo từng cử động, một vài con khẽ rít lên như đang càu nhàu vì bị làm phiền.
Medusa đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy bứt rứt, lang thang khắp không gian bao la của lâu đài – nơi cô đã sống từ khi lọt lòng, nơi từng chứng kiến những trận chiến đẫm máu nhưng giờ chỉ là mái nhà của riêng cô và bầy rắn.
Với một cô bé tràn đầy năng lượng như Medusa, việc sống một mình trong không gian rộng lớn này quả thực là một sự bất công của số phận. Cô đi qua những hành lang dài ngoằng, nơi ánh nắng chiếu qua các khe cửa sổ vỡ, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên tường đá phủ rêu.
Cuối cùng, cô dừng lại ở phòng ngủ của mình – một căn phòng nhỏ ấm cúng hơn so với phần còn lại của lâu đài, với chiếc giường cũ kỹ phủ chăn vá và một chiếc bàn gỗ nhỏ đầy vết xước.
Medusa trèo lên bàn, đôi chân đung đưa, tay cầm một cây bút lông ngỗng đã sờn và một mẩu giấy da nhàu nhĩ. Với sự tập trung hiếm hoi, cô bắt đầu vẽ nguệch ngoạc, tái hiện lại cảnh cô và đám rắn cùng ngồi trên cành cây, chia sẻ quả táo đỏ mọng dưới ánh nắng mùa xuân.
Những nét vẽ vụng về nhưng đầy cảm xúc, từng con rắn được vẽ với đôi mắt lấp lánh và nụ cười tinh nghịch, còn cô bé thì tươi cười rạng rỡ bên cạnh chúng.
Vẽ xong, Medusa giơ bức tranh ra xa, nheo mắt nhìn, rồi nhăn mặt lại, đôi mày nhỏ nhíu chặt như đang cân nhắc điều gì đó.
Medusa : “Haiz... Các cậu không có gì mới cho Medusa sao? Medusa muốn thử thứ gì đó mới mẻ, khác lạ cơ! Lúc nào cũng chỉ có táo, cây cối, với mấy thứ cũ kỹ này… chán lắm rồi!”
Những con rắn trên đầu cô, vốn đang lim dim, bỗng giật mình trước giọng nói đầy bất mãn của cô bé. Những con rắn uốn mình chỉ về phía góc phòng, nơi một chồng sách tranh hình cũ kỹ nằm phủ bụi.
Con rắn tên Lily theo cách gọi trìu mến của Medusa, trườn xuống, khéo léo dùng hàm ngậm lấy một con búp bê vải rách rưới và một thanh kiếm đồ chơi bằng gỗ, đặt chúng lên bàn trước mặt cô bé.
Những món đồ chơi này, dù cũ kỹ, là những báu vật mà bầy rắn đã mang về từ những góc tối tăm của lâu đài để làm cô vui.
Nhưng Medusa chỉ nhìn chúng, đôi mắt vàng ánh trĩu xuống vì thất vọng, môi mím lại thành một đường thẳng.
Medusa : “N..nhưng.. Medusa muốn thứ gì đó mới mẻ thật sự… Medusa không muốn lặp đi lặp lại những thứ này mãi đâu…”
Giọng cô bé nhỏ dần, mang theo chút buồn bã.
Những con rắn lập tức trở nên lo lắng, đôi mắt reptilia lấp lánh ánh hoảng hốt. Chúng bắt đầu uốn éo nhanh hơn, rít lên những âm thanh khe khẽ như đang bàn bạc với nhau, cố gắng vắt óc nghĩ cách làm cô chủ nhỏ vui lên.
Một con rắn thử trườn ra cửa sổ, nhìn ra khu vườn như muốn tìm kiếm một quả táo khác, trong khi con khác lượn quanh bàn, như thể đang tìm kiếm một ý tưởng mới mẻ nào đó trong đống đồ cũ.
Medusa nhìn đám rắn của mình, nhận ra sự bối rối của chúng, và một cảm giác tội lỗi chợt dâng lên trong lòng. Cô bé cắn môi, đôi mắt ánh vàng lấp lánh vẻ hối hận.
Medusa : “Ah ah… Medusa xin lỗi mà… Medusa không cố ý làm các cậu lo đâu… Medusa yêu các cậu nhiều lắm, thật đấy!”
Cô bé dang rộng đôi tay nhỏ bé, ôm lấy bầy rắn vào lòng.
Những con rắn lập tức quấn quanh người cô, uốn éo nhẹ nhàng như một cái ôm ấm áp, vài con cọ đầu vào má cô, rít lên những âm thanh dịu dàng như muốn nói rằng chúng cũng yêu quý cô không kém.
Cả cô bé và bầy rắn ngồi đó, trong khoảnh khắc yên bình, giữa căn phòng tắm trong ánh nắng, như một gia đình nhỏ giữa lòng lâu đài lạnh lẽo.
…
Sau một lúc, Medusa, với bản tính hiếu động không thể kìm nén, bật dậy và chạy biến vào phòng tắm của lâu đài – một căn phòng với những bức tường đá loang lổ và những mảnh gương vỡ phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Cô bé lục lọi trong đống đổ nát, tìm thấy một vài gói bột xà phòng cũ kỹ, khô cứng vì thời gian. Với sự hào hứng trẻ con, Medusa đổ toàn bộ số bột vào một chiếc chậu đồng rỉ sét, thêm nước từ một vòi gỉ sét nhỏ giọt, khuấy mạnh cho đến khi chậu nước sủi bọt trắng xóa, lấp lánh như mây trời. Chưa dừng lại, cô bé đổ cả chậu bọt lên sàn đá, tạo thành một lớp bọt trơn trượt, lấp lánh dưới ánh nắng chiếu qua khe cửa sổ.
Cô bé cười khúc khích, trượt chân trên lớp bọt, lướt đi như đang chơi một trò chơi đầy phấn khích. Nhưng trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, Medusa trượt mạnh, lao thẳng ra khỏi khung cửa sổ vỡ, ngã nhào về phía khoảng không bên ngoài lâu đài. Tiếng hét vui vẻ của cô bỗng chuyển thành một tiếng kêu thất thanh khi cơ thể lơ lửng giữa không trung.
Những con rắn phản ứng tức thì, với sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc.
Chúng vươn mình ra, dùng lực hàm bám chặt vào khung cửa sổ và những mảng tường đá, tạo thành một mạng lưới sống động, bắt lấy Medusa trước khi cô chạm đất. Chúng kéo cô bé trở lại, ánh mắt lấp lánh sự lo lắng xen lẫn bối rối.
Lily, là con nghiêm nghị nhất, rít lên một âm thanh gay gắt, như thể định mắng mỏ cô bé vì sự liều lĩnh. Nhưng trước khi chúng kịp “lên tiếng,” Medusa đã biến mất, chạy vụt sang một căn phòng khác, để lại bầy rắn ngơ ngác nhìn theo.
Dựa vào sự kết nối kỳ diệu giữa chúng và cô bé, bầy rắn vội vã trườn theo, đến một căn bếp cũ kỹ với lò sưởi đá phủ đầy muội than.
Ở đó, Medusa đang cố gắng nhóm lửa để hong khô chiếc váy ướt sũng vì trò chơi bọt xà phòng. Cô bé vụng về hất những mảnh gỗ vụn vào lò, tạo ra những tia lửa nhỏ bắn ra lách tách. Nhưng trong một khoảnh khắc bất cẩn, một ngọn lửa bén vào mép váy cô, bùng lên nhanh chóng, lan rộng thành một đám cháy nhỏ. Bầy rắn, không chút do dự, lao tới, quấn quanh cô bé và dùng thân mình phẩy mạnh, dập tắt ngọn lửa trước khi nó gây hại
Medusa : “Woah woah… Các cậu đang làm gì Medusa vậy?!”
Một con rắn khác nhanh chóng trườn đến một vũng nước nhỏ gần đó, ngậm nước trong miệng và phun lên chiếc váy, đảm bảo ngọn lửa tắt hẳn.
Một lúc sau, ngọn lửa biến mất hoàn toàn, để lại chiếc váy khô ráo nhưng ám mùi khói. Medusa đứng đó, tóc rắn rối bù, hắt xì một cái vì khói, nhưng vẫn nở nụ cười tinh nghịch như chẳng hề bận tâm đến nguy hiểm vừa qua.
Cô bé tiếp tục chạy nhảy từ căn phòng này sang căn phòng khác, như một cơn lốc nhỏ mang theo sự hỗn loạn đáng yêu. Mỗi lần cô định gây thêm rắc rối – như trèo lên một bức tường xi măng nứt nẻ hay cố lôi một chiếc rương nặng trịch từ góc phòng – bầy rắn lại nhanh chóng can thiệp, kéo cô lại, ngăn cô khỏi những ý tưởng điên rồ.
Một con rắn thậm chí phải dùng hàm ngậm chặt váy cô để giữ cô không chạy lung tung, khiến Medusa bật cười và giả vờ giãy giụa.
Sau một ngày dài chơi bời no nê, Medusa cuối cùng cũng mệt mỏi, ngồi xuống sàn đá lạnh lẽo ở chính giữa sảnh lớn của lâu đài.
Cô ôm gối, đôi chân nhỏ bó chặt, đầu cúi xuống, dùng một mẩu than nhỏ vẽ nguệch ngoạc lên mặt đất – những hình vẽ đơn giản về cô và bầy rắn, nhưng lần này mang một nét buồn bã. Cô bé cảm thấy một chút tội lỗi vì đã khiến những người bạn rắn của mình lo lắng cả ngày.
Bầy rắn vây quanh cô, ánh mắt reptilia nghiêm nghị xen lẫn trách móc. Chúng nhìn Medusa, tự hỏi nếu chỉ ở trong lâu đài mà cô bé đã gây ra biết bao rắc rối như thế này, thì nếu bước ra thế giới bên ngoài – một thế giới đầy hiểm nguy và khắc nghiệt – liệu cô sẽ sống sót ra sao?
Nhưng trong ánh mắt chúng, vẫn lấp lánh tình yêu thương vô điều kiện, một lời hứa thầm lặng rằng dù cô bé có nghịch ngợm đến đâu, chúng sẽ luôn ở đó, bảo vệ và che chở cho cô, như đã làm suốt 7 năm qua và mãi mãi về sau.
RENGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!!!!!
Tiếng động chói tai vang vọng khắp không gian, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi chiều yên bình trong lâu đài cổ kính. Medusa giật bắn người, đôi mắt vàng ánh mở to đầy hoảng hốt, trái tim nhỏ bé đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô bé lập tức đứng bật dậy từ sàn đá lạnh lẽo, mái tóc rắn uốn éo rối loạn, vài con rít lên những âm thanh cảnh giác, ánh mắt reptilia quét quanh như thể đang tìm kiếm mối nguy.
Medusa : “Nè nè... Có chuyện gì vậy, các cậu biết không? Tiếng gì mà kinh khủng thế?!”
Không chờ đợi câu trả lời từ bầy rắn, Medusa nhắm thẳng vào một hướng trong lâu đài, nơi cô cảm nhận được dư âm của tiếng động kỳ lạ.
Đôi chân trần nhỏ nhắn của cô di chuyển nhanh nhẹn, chạy qua những hành lang dài ngoằng, nơi ánh nắng chiếu qua những khe cửa sổ vỡ, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên tường đá phủ rêu xanh. Cô băng đến khu vườn sau lâu đài – một khoảng không gian hoang dã với những cây ăn quả trĩu nặng, cỏ dại mọc um tùm.
Hơi thở cô hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng sự tò mò và lo lắng thúc đẩy cô tiến về phía trước.
Cô bé núp sau một vách tường đá nứt nẻ, đôi mắt vàng ánh lấp lánh thận trọng quan sát.
Phía xa xa, qua những tán cây rậm rạp của khu rừng bao quanh lâu đài, cô nhìn thấy một cảnh tượng khiến tim cô thắt lại.
Một con hươu, lông nâu óng ánh nhưng giờ đây loang lổ máu, đang nằm rên rỉ yếu ớt, chân trước bị mắc kẹt trong một cái bẫy sắt gỉ sét. Cái bẫy, với những chiếc răng kim loại sắc nhọn, cắm sâu vào thịt con hươu, máu chảy thành dòng nhỏ xuống nền đất ẩm ướt.
Rõ ràng đây là một cái bẫy săn do con người để lại, nhưng lớp gỉ sét dày đặc cho thấy nó đã bị bỏ quên từ lâu, chỉ còn là một công cụ tàn nhẫn bị vứt lại trong rừng, chờ đợi những nạn nhân vô tình.
Medusa nhìn con hươu, đôi mắt ánh vàng tràn ngập sự thương hại và xót xa. Cô bé giơ tay ra, định bước ra khỏi chỗ nấp để tiến đến giúp con vật tội nghiệp.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Lily – con rắn lớn nhất và nghiêm nghị nhất trong “mái tóc” của cô – bất ngờ trườn lên trước, chắn ngang đường cô.
Những con rắn khác nhanh chóng phối hợp, quấn chặt quanh cơ thể Medusa, kéo cô trở lại phía trong lâu đài. Cô bé giãy giụa, đôi chân nhỏ đạp mạnh lên nền đất, giọng đầy bất mãn.
Medusa : “K… không… Các cậu làm gì vậy? Thả Medusa ra! Con hươu đó… nó cần ta giúp mà!”
Lily gầm gừ, âm thanh sắc lạnh vang lên như một lời cảnh cáo. Con rắn nhìn sâu vào đôi mắt vàng của Medusa, ánh mắt nó mang một thông điệp rõ ràng, một điều luật bất di bất dịch mà bầy rắn đã khắc sâu vào tâm trí cô suốt 7 năm qua:
KHÔNG ĐƯỢC RA THẾ GIỚI BÊN NGOÀI .
Những con rắn khác cũng rít lên, ánh mắt nghiêm khắc nhưng không giấu được sự lo lắng, như những người bảo vệ tận tụy sợ hãi trước viễn cảnh cô bé gặp nguy hiểm.
Medusa ngừng giãy giụa, cơ thể nhỏ bé thả lỏng, nhưng khuôn mặt cô tối sầm lại. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên đôi má hồng hào, lấp lánh như những viên ngọc dưới ánh nắng. Cô cúi đầu, giọng run rẩy, nghẹn ngào vì sự bất lực và nỗi buồn dâng trào.
Medusa : “T...tại sao…”
Những con rắn, nhận ra nỗi đau của cô bé, dịu lại. Chúng quấn quanh vai cô, uốn éo nhẹ nhàng như một cái ôm an ủi, vài con cọ đầu vào má cô, rít lên những âm thanh dịu dàng như muốn xoa dịu trái tim đang tan vỡ.
Medusa : “T..tại sao… c...cơ chứ?”
Giọng cô bé nhỏ dần, nhưng sự tuyệt vọng trong đó càng thêm rõ ràng. Những con rắn bắt đầu lo lắng, không biết làm thế nào để giải thích cho cô bé hiểu về thế giới đầy nguy hiểm bên ngoài – một thế giới mà chúng đã chứng kiến, nơi những kẻ xâm nhập từng bị chúng tiêu diệt không thương tiếc.
Đột nhiên, Medusa ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vàng ánh rực cháy một ngọn lửa quyết tâm xen lẫn giận dữ. Cô hét lớn, giọng vang vọng khắp khu vườn, át đi cả tiếng gió xào xạc và tiếng rên yếu ớt của con hươu.
Medusa : “TẠI SAO CƠ CHỨ?! MEDUSA CHỈ MUỐN CÓ CUỘC SỐNG CỦA RIÊNG MÌNH THÔI MÀ! MEDUSA KHÔNG MUỐN KẸT MÃI TRONG CĂN LÂU ĐÀI HÔI HÁM NÀY! MEDUSA MUỐN RA BÊN NGOÀI, TÌM KIẾM CÁI GÌ ĐÓ MỚI MẺ! CÁC CẬU LÀM VẬY LÀ VÌ GÌ CƠ CHỨ?! CÁC CẬU KHÔNG CÓ QUYỀN GIAM CẦM TỚ MÃI Ở ĐÂY ĐƯỢC!!”
Không để ý đến sự can ngăn của bầy rắn, Medusa vùng mạnh khỏi vòng vây của chúng, mái tóc rắn uốn éo dữ dội nhưng không thể giữ cô lại.
Cô bé chạy băng qua khu vườn, đôi chân trần dẫm lên cỏ ướt và những cành khô gãy, lao thẳng vào khu rừng rậm rạp. Gió thổi qua, làm chiếc váy sờn cũ của cô tung bay, mái tóc rắn rít lên những âm thanh lo lắng nhưng bất lực.
Cô tiến đến gần con hươu, quỳ xuống bên cạnh nó, đôi mắt vàng ánh nhìn chăm chú vào vết thương đầy đau đớn.
Cái bẫy sắt cắm sâu vào chân con hươu, lưỡi kim loại gỉ sét nhuộm đỏ máu tươi, mỗi cử động yếu ớt của con vật đều khiến máu chảy thêm, thấm đẫm nền đất. Medusa đưa tay ra, giọng dịu dàng nhưng run rẩy vì xúc động.
Medusa : “Bạn hươu ơi? Bạn có sao không? Để mình giúp bạn nhé?”
Cô bé cố hết sức kéo cái bẫy sắt, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lưỡi kim loại lạnh ngắt, nhưng sức mạnh của một đứa trẻ như cô không thể làm nó nhúc nhích.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, cô cắn răng, khuôn mặt đỏ bừng vì nỗ lực. Thấy vậy, bầy rắn, dù miễn cưỡng, quyết định can thiệp. Lily dẫn đầu, dùng lực hàm mạnh mẽ cắn vào cái bẫy, phối hợp với những con rắn khác để kéo nó ra khỏi chân con hươu.
Tiếng kim loại nghiến ken két vang lên, kèm theo tiếng rên đau đớn của con vật. Cái bẫy cuối cùng được gỡ ra, để lại một vết thương sâu hoắm, máu chảy thành dòng.
Medusa vội vàng đỡ con hươu đứng dậy, đôi tay nhỏ bé run rẩy ôm lấy cổ nó, cố gắng giúp nó đứng vững.
Con hươu loạng choạng, chân bị thương run rẩy không chịu nổi trọng lượng cơ thể, nhưng nó vẫn cố ngẩng đầu lên, đôi mắt mơ hồ nhìn về phía ân nhân vừa cứu mạng mình.
Medusa : “Bạn ổn chứ? Bạn hươu? Tội nghiệp bạn quá… Lũ con người độc ác thật, làm ra cái bẫy kinh khủng thế này!”
Cô bé vuốt ve lông con hươu, giọng đầy xót xa.
Con hươu, dù yếu ớt, ngước nhìn cô, đôi mắt nâu sâu thẳm chạm vào đôi mắt vàng ánh của Medusa.
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của họ giao nhau, như một sự kết nối vô hình giữa.... hai sinh vật từ hai thế giới khác biệt.
Nhưng rồi, con hươu bất ngờ hét lên một tiếng thất thanh, âm thanh vang vọng qua khu rừng, khiến những chú chim gần đó giật mình bay vụt lên.
Medusa lùi lại, bối rối và lo lắng, đôi tay vội vàng che miệng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Medusa : “Ơ bạn hươu? B… bạn sao vậy? Bạn vẫn còn đau à??”
Cô bé tiến tới, cố chạm vào con hươu để an ủi, nhưng trước ánh mắt hoảng loạn của cô, cơ thể con hươu bắt đầu run rẩy dữ dội.
Da thịt nó dần chuyển màu xám xịt, cứng lại như đá. Trong chớp mắt, con hươu hóa thành một bức tượng đá hoàn hảo, đôi mắt nâu giờ đờ đẫn, không còn chút dấu hiệu của sự sống.
Medusa đứng sững, hơi thở nghẹn lại, đôi mắt vàng ánh mở to đầy kinh hoàng. Cô bé lùi lại, ngã ngồi xuống nền đất ẩm, đôi tay run rẩy ôm lấy mặt.
...
Bầy rắn vội vàng quấn quanh cô, rít lên những âm thanh lo lắng, cố kéo cô trở lại lâu đài. Lily cọ đầu vào má cô, như muốn an ủi, nhưng ánh mắt của Medusa giờ đây tràn ngập sự hoang mang và đau đớn. Cô bé ôm chặt lấy một con rắn, nước mắt lại lăn dài trên má.
Medusa : “M… Medusa đã làm gì sai? Tớ chỉ muốn giúp bạn hươu thôi… Tại sao… tại sao lại thế này?”
Giọng cô bé vỡ òa, hòa vào tiếng gió thổi qua khu rừng.
Bầy rắn, với ánh mắt đầy đau buồn, quấn chặt hơn quanh cô, như muốn che chở cho cô khỏi sự thật khắc nghiệt mà cô vừa vô tình chạm phải – sức mạnh bí ẩn trong đôi mắt vàng của cô, một lời nguyền mà chính cô chưa từng nhận ra.
Khu rừng trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng khóc khe khẽ của Medusa và tiếng rít dịu dàng của bầy rắn, vang vọng khắp khu rừng
....
Chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng những bức tường đá cổ kính của lâu đài, Medusa nằm dài trên chiếc giường đệm cũ kỹ trong căn phòng nhỏ của mình.
Chiếc đệm, dù sờn rách và đầy mùi ẩm mốc của thời gian, là nơi duy nhất cô bé cảm thấy chút an ủi giữa không gian rộng lớn và lạnh lẽo. Đôi mắt vàng ánh của cô, thường lấp lánh sự tinh nghịch, giờ đây vô hồn, mải miết nhìn ra khung cửa sổ vỡ. Bên ngoài, khu vườn hoang dã chìm trong ánh vàng cam dịu dàng
Những con rắn, mái tóc sống động của cô, quấn quanh chiếc giường, uốn éo chậm rãi, ánh mắt của sự lo lắng và thương xót. Một vài con rắn khẽ rít lên những âm thanh dịu dàng, cọ đầu vào tay cô như muốn an ủi, nhưng Medusa chỉ nằm im, không đáp lại.
Con rắn Lily, trườn lên gối cô, ngắm nhìn khuôn mặt buồn bã của cô bé, đôi mắt nó ánh lên sự bất lực khi không thể xoa dịu nỗi đau trong lòng cô chủ nhỏ. Không khí trong phòng nặng nề, như thể chính những bức tường đá cũng đang thở dài cùng nỗi buồn của Medusa.
Đột nhiên, một âm thanh lật đật vang lên từ sâu trong lòng lâu đài, như tiếng đá cọ vào nhau, tiếng nghiến ken két của những khối xi măng khổng lồ chuyển động. N
hững con rắn không hề giật mình, chúng đã quá quen với âm thanh này, một hiện tượng kỳ lạ nhưng quen thuộc xảy ra mỗi buổi chiều.
Đó là tiếng của lâu đài di chuyển, một định luật vô lý và bí ẩn chi phối nơi này. Mỗi khi mặt trời gần lặn, lâu đài dường như sống dậy, rung chuyển nhẹ nhàng, rồi tự dịch chuyển đến một địa điểm khác trong khu rừng rậm rạp, hoặc đôi khi là những vùng đất hoàn toàn xa lạ.
Những bức tường đá kêu rên, những hành lang dài ngoằng rung lên như thể đang thở, và cả lâu đài dường như trôi đi trong không gian, để lại phía sau những dấu vết mơ hồ trên nền đất.
Medusa chậm rãi ngồi dậy, mái tóc rắn uốn éo theo từng cử động của cô. Cô tiến đến khung cửa sổ, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào bệ đá lạnh ngắt, ánh mắt vàng ánh nhìn ra xa, nơi khu rừng đang chìm dần vào bóng tối của hoàng hôn.
Cô bé lặng lẽ quan sát, hơi thở chậm rãi nhưng nặng nề, như thể mỗi nhịp thở đều mang theo một gánh nặng vô hình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một sự nhận thức đau đớn dần len lỏi vào tâm trí Medusa. Cô nhớ lại con hươu trong rừng, cách nó nhìn vào mắt cô và hóa thành đá ngay trước mặt cô.
Nỗi kinh hoàng và tội lỗi vẫn còn ám ảnh, như một vết thương chưa lành trong lòng cô bé. Cô nắm chặt mép váy, đôi tay run rẩy, và nước mắt lại lặng lẽ lăn dài trên má.
Cô bé tự nhận thức hiểu ra rằng. Lí do cô không được phép ra thế giới bên ngoài, không phải vì những con quái vật nguy hiểm bên ngoài, mà chính cô... mới là con quái vật