Khúc Ru Tĩnh Lặng - Chương 1: Chapter 1: Prologue - Đêm thanh tĩnh lặng
Giữa một đêm lạnh thinh trong khu rừng tối, gió thổi vi vu, tiếng lách cách từ các bộ giáp sắt vụn của những người lính la mã. Khuôn mặt họ không lấy một cảm giác gì tích cực, vì đơn giản thứ họ chuẩn bị đối mặt, còn nguy hiểm hơn cả những gì họ có thể đối mặt trong suốt cuộc đời của họ.
Cành cây quằn quại dưới tầm trăng như những ngón tay đen kéo dài về phía họ, và mùi ẩm mốc cùng sương đêm len lỏi vào mũi, khiến không ai có thể ngủ vững. Bóng đen của những chiến binh in dẹt xuống nền đất, đôi mắt họ lóe lên những tia lạnh lẽo — không phải vì chiến thắng, mà vì nỗi lo về điều chưa biết. Tiếng ngựa thở khò khè ở đằng sau, tiếng dây cương rít, và xen giữa tất cả là sự im lặng dày đặc như tấm vải nhung đè nặng lên ngực mỗi người.
Một người lính trẻ tuổi không chịu được cảm giác lo lắng trong người, sự sốt ruột của anh ta buộc anh phải rời khỏi vị trí hàng ngũ ban đầu của mình. Anh ta bước tới gần đội trưởng của mình
Tim anh đập nhanh hơn, lòng bàn tay ướt mồ hôi, từng bước vừa vội vừa run như sợ bị lộ. Anh biết việc bỏ hàng ngũ là phạm kỷ luật, nhưng cảm giác như có thứ gì đó siết chặt cổ họng anh hơn cả nỗi sợ bị trừng phạt — đó là nỗi sợ về điều không biết
Người lính trẻ : “T-thưa ngài...ngài có chắc vụ này sẽ thành công không ạ ? Ý em l-”
Lời nói của anh nghẹn ứ, mắc kẹt giữa sự kính trọng và nỗi ám ảnh. Tiếng thì thầm của anh như rơi vào màn sương, mong manh nhưng không thể giấu đi.
Người đội trưởng vẫn tiếp tục đi với quân đoàn của mình một cách đều đặn mặc kệ những nghi vấn phiền phức của anh chàng này
Bước chân ông đều như chiếc đồng hồ, không chút nao núng. Vẻ mặt ông khắc nghiệt như đá núi, đôi mắt chứa một kinh nghiệm mà lời nói không thể diễn tả. Quân đoàn theo sau như một dòng sông kim loại, tất cả buông bỏ chuyện riêng để hướng về một mục tiêu chung — dù mục tiêu ấy mờ mịt và đầy cạm bẫy.
Đội trưởng : “Cậu Marcus, mời cậu quay lại vị trí của mình”
Lời gọi vừa dứt, và giọng nói mang theo cả sức nặng của kỷ luật. Không ai dám cãi lại khi thanh âm ấy vang lên giữa rừng tối.
Marcus : “Ơ nhưng mà ngài, t-thôi nào, ngài biết đấy, chúng ta sắp phải lao đầu vào những thứ mình không hề hay biết gì, ít nhất em cũng phải được biết thông tin mà thứ chúng ta sắp phải đối đầu chứ”
Marcus nắm chặt tay, cố giữ vẻ mạnh mẽ trong khi giọng nói vẫn lộ ra sự run rẩy. Hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt trẻ: biết đâu đội trưởng sẽ ân cần giải thích, xoa dịu nỗi sợ bằng sự thật hoặc ít nhất là một chút ánh sáng của lý do.
Những tiếng nói của anh chàng Marcus thi thoảng qua những người lính còn lại trong quân đoàn, một số người thì lặng thinh và vẫn giữ được vẻ trang nghiêm của mình, một số người thì thầm cười đùa sự thiếu hiểu biết của anh ta, một số người cũng trong hoàn cảnh của Marcus nhưng không đủ can đảm để ra khỏi vị trí quân đoàn để hỏi ngài đội trưởng như anh
Tiếng cười thầm thì như những hạt sỏi rơi trên nền đất, không lớn nhưng đủ để làm dịu bớt căng thẳng cho vài người. Có những ánh mắt lướt qua Marcus với sự thương hại, có những ánh mắt khác lấp lánh đồng cảm nhưng bị dập tắt bởi nỗi sợ giữ kỷ luật. Và giữa tất cả, nhiều người âm thầm cầu nguyện cho ngày mai, dù họ không biết ngày mai đó có nghĩa lý gì.
Đội trưởng : “Cậu Marcus, nếu cậu không mau làm theo mệnh lệnh của tôi, mời cậu đưa huy hiệu và danh hiệp sĩ của cậu cho tôi”
Lời dọa không nặng lời nhưng đủ sống gươm: một hiệp sĩ mà mất huy hiệu tức là mất danh dự, và mất danh dự ở giữa đêm tối nơi rừng sâu là điều tồi tệ nhất.
Marcus : “T-thôi nào, em biết ngài sẽ không làm một chuyện đá hết bát cơm nhà em chỉ vì một chuyện cỏn con như vậy đâu”
Marcus cố pha trò yếu ớt để xua tan không khí nặng nề, nhưng câu nói chợt lóe lên một nỗi buồn thầm kín — anh tự biết mạng mình mong manh mà danh dự lại là tất cả đối với gia đình đã nuôi anh.
Đội trưởng thở dài, vẻ mặt bất lực của ngài tiếp cho Marcus một suy nghĩ rằng ngài ấy cuối cùng cũng đã chịu lắng nghe để bàn luận về thắc mắc của mình, cậu mỉm cười một cách háo hức
Tiếng thở dài như một tấm vải phủ lên thái độ nghiêm khắc, làm Marcus nhen nhóm lại niềm hy vọng nhỏ nhoi. Nhưng ánh mắt đội trưởng vẫn không thực sự mềm mại — nó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi của con người trước trách nhiệm.
Marcus : “Vậy...sao ta phải...ngài biết đấy....di chuyển trong một buổi đêm đầy u ám thế này ? Ý em là...ngài biết đấy...Trong mấy truyện cổ tích như thế này, mà hoạt động trong đêm dễ có điềm lắm, khả năng cao cả đám xanh cỏ hết luôn”
Lời nói của Marcus vấp phải sự im lặng ngắn ngủi trước khi những âm thanh đêm trở lại che khuất. Nỗi hoài nghi của cậu giống như ngọn nến nhỏ cố bền bỉ chống lại gió lạnh — dễ tắt, nhưng vẫn cháy.
Đội trưởng : “Căn lâu đài ám quẩy đó chỉ có thể cố định một nơi vào buổi đêm thôi, buổi sáng nó lại di chuyển một cách hỗn loạn, không biết lần đâu ra đâu được”
Marcus : “K-không ngờ...ngài cũng biết đùa nhỉ hehe”
Một nụ cười vụng về thoáng qua, cố gượng để hòa nhập với không khí trấn an giả tạo của những người lính xung quanh.
Ông đội trưởng lập tức chống thanh kiếm sắt của mình xuống đất, tạo một tiếng vang lớn, Marcus giật mình, cậu chảy mồ hôi, nhận ra mình vừa chọc tức vị đội trưởng nghiêm nghị này, cậu lập tức hối hận vì câu nói của mình
Tiếng va của kiếm vào đất như một tiếng trống lệnh, bởi nó vừa cảnh tỉnh vừa nhắc nhở: ở đây không có chỗ cho đùa giỡn. Marcus cảm nhận rõ ràng rằng chiếc gai của kỷ luật vừa cắm sâu hơn vào da thịt mình.
Sau tiếng vang đó, đội quân lại bắt đầu tiếp tục di chuyển, giọng nói trong đầu của toàn bộ đoàn quân truyền đến tai cậu – “Im mẹ đi mày ơi, ổng mà tức là chết cả lũ đó”
Lời xì xào của đồng đội lạnh như gió xuyên qua áo giáp. Sự liên kết lỏng lẻo giữa lòng dũng cảm và sợ hãi hiển hiện rõ: họ tiến lên không phải vì không sợ, mà vì không còn lựa chọn.
Marcus cảm thấy rợn tóc gáy, cậu sau đó quay lại vị trí gần hơn vị đội trưởng
Cậu muốn cảm nhận được gần hơn sức nặng của lệnh, muốn đặt bản thân dưới sự bảo đảm của người lãnh đạo — dù biết rằng sự bảo đảm ấy mong manh như một tấm ván bắc qua vực sâu.
Marcus : “Thưa ngài, chúng ta...thật sự phải đối mặt với thứ gì vậy ạ ? Một thứ siêu nhiên, mang tính giả tưởng ?”
Câu hỏi này như ánh đuốc nhỏ trong đêm, chiếu soi một vệt sự thật mà ai nấy đều né tránh nhìn thẳng.
Đội trưởng : “Tất cả vì mệnh lệnh của ngài Julian, ta có nghĩa vụ phải loại bỏ mọi mầm mống dị hợm dám đe dọa đến vương quốc Dominatus”
Lời đáp như một chiếc khiên: đơn giản, lạnh lùng, và tuyệt đối. Mệnh lệnh từ trên cao không cần lý lẽ, chỉ cần tuân thủ.
Marcus : “Nhưng em thấy dạo này vương quốc của ta có vấn đề gì đâu, chính sách chính trị vẫn được cải tiến đều đều, thương mại cũng phát triển đáng kể, kinh tế cũng vượt ngưỡng mức kỉ lục hàng năm, khá là tự hào khi nói Dominatus của chúng ta là một vương quốc phồn thịnh vãi cả lồng. Thế nên l-”
Đội trưởng : “Đây là mệnh lệnh, ý kiến của cậu không quan trọng, cậu nghĩ gì hay có cảm xúc như thế nào, đều không có giá trị gì. Nhà Vua đã ra lệnh, thì ta phải có nghĩa vụ hi sinh cả tính mạng mình để phục vụ mệnh lệnh đó”
Sự đáp trả không cho phép tranh luận. Ở đây, ý chí cá nhân bị hòa tan trong khuôn khổ mệnh lệnh — một hệ thống mà danh dự và bổn phận được đặt lên cao hơn cả lý trí.
Marcus nở một nụ cười gượng gạo, rõ ràng trong lòng cậu cực kì phản đối câu nói vừa nãy, tự hận mẹ mình vì sinh mình ra trong một thời đại hết sức đen đủi này
Nụ cười giả tạo ấy che đi một lớp lòng hoài nghi nặng nề. Marcus tự hỏi liệu cuộc đời anh có phải chỉ là một mảnh ghép bị ném vào bánh răng quyền lực vô hình kia.
Đội trưởng : “Vua Julian, ngài ấy là người duy nhất biết điều gì tốt nhất cho vương quốc này, ngài ấy là người duy nhất biết rõ điều gì và giải pháp tốt nhất để điều hướng ta đến một quyền lực cao hơn trong cái thế giới thối nát này”
“Riêng cái vương quốc này cũng đủ thối nát rồi” – Marcus nghĩ trong đầu
....
Vài tiếng sau, lúc nửa đêm, ánh trăng đêm nay dọi xuống một căn lâu đài hùng vĩ, tráng ngợp. Không khí nó mang lại chắc chắn ai trong quân đoàn đều cảm nhận được. Một cảm giác ám quẩy, lạnh lẽo đến từng sợi tóc tỏa ra từ chính căn lâu đài này, khiến ai nấy cũng phải lùi lại một bước
Lâu đài đứng đó như một vết thương khổng lồ trên nền trời, tường đá phản chiếu ánh trăng lạnh như bạc, còn các ngọn tháp thì như những mũi tên đen xuyên vào không gian. Cửa cổng hé mở, phát ra một tiếng rên rỉ như hơi thở của một sinh vật đã ngủ quên hàng thế kỉ.
Tất nhiên, thành phần trung thành với vị nhà vua họ phục vụ, chỉ sợ hãi thôi thì chắc chắn không đủ làm họ nhụt chí, họ sẵn sàng bước tiến lên, giương cao thanh kiếm của mình, bước vào căn lâu đài đầy bí ẩn đó
Thanh kiếm chói lên trong đêm như lời cam kết; giọng thở đồng loạt trở nên đều đặn — một dàn hợp xướng nhỏ của quyết tâm. Họ tiến vào cái miệng đêm, mỗi bước là một lời thề, mỗi bước là sự hy sinh có thể xảy đến — nhưng lòng trung thành vẫn dẫn lối, dù con đường đó mịt mù và nguy hiểm.
Họ bước vào căn lâu đài tối mịt, không lấy một nguồn sáng nào ngoài ánh trăng từ cửa sổ. Ánh sáng mờ nhạt ấy xuyên qua lớp bụi dày bám trên khung gỗ, hắt lên nền gạch lạnh lẽo như những vệt máu khô. Phòng sảnh lâu đài mang một không gian trống không — nhưng không phải kiểu trống vắng của sự bỏ hoang, mà là trống rỗng của một nơi từng chứa đầy sự sống rồi bị hút cạn sạch sẽ.
Đúng vậy, nó chả có cái gì cả. Không bàn ghế, không thảm, không dấu vết sinh hoạt, chỉ còn lại âm vang của gió len qua từng khe tường mục nát.
Đoàn quân đồng loạt đi vào căn sảnh đó. Tiếng giáp chạm vào nhau, tiếng bước chân gõ lên nền đá, tất cả vang vọng dội lại, tạo nên cảm giác như thể có hàng trăm người đang đi theo họ trong bóng tối. Họ thăm dò xung quanh, chả lấy có một bóng người.
Không khí đặc quánh, như thể lâu đài đang nín thở chờ đợi. Một vài ngọn gió lùa qua khe cửa, làm ngọn đuốc của vài người chập chờn như bị bóp nghẹt.
Họ bắt đầu điều tra xung quanh, mỗi người tản ra theo nhóm nhỏ. Tiếng bước chân dừng lại ở những hành lang, vài người gõ nhẹ vào tường đá — rỗng tuếch.
Một người khác cúi xuống nhặt lên mảnh gương vỡ, phản chiếu khuôn mặt méo mó của chính anh ta trong ánh trăng. Cảm giác rợn người bắt đầu lan ra, vô hình nhưng rõ rệt như có thứ gì đang theo dõi từng cử động của họ.
Marcus tiến tới gần vị đội trưởng của mình, như một sự đảm bảo an toàn cho bản thân. Mồ hôi lạnh thấm qua lớp giáp, tim anh đập loạn nhịp giữa không gian chết chóc.
Mỗi khi ánh trăng chiếu lên thanh kiếm của ngài đội trưởng, cậu lại cảm thấy yên tâm hơn một chút — như thể ánh sáng ấy có thể xua đi cái thứ đang ẩn nấp trong bóng tối kia.
Marcus : “Thưa ngài Alaric-...à ý em là..
ngài đội trưởng, rốt cuộc chúng ta đang chiến đấu với không khí ở đây ạ ?”
Giọng Marcus nhỏ nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian rỗng, đến mức chính cậu cũng phải rùng mình khi nghe tiếng của mình dội lại từ bốn bức tường.
Alaric : “Marcus, cậu hôm nay đã vi phạm hai nguyên tắc rất xứng đáng để cân nhắc bị đuổi khỏi đội kỵ sĩ đấy. Thứ nhất, cậu đã bước ra khỏi hàng ngũ một cách thiếu phép tắc và hỏi những câu hỏi cậu không cần phải biết. Thứ hai, cậu đã nhắc đến tên của ta trong hang ổ của địch.”
Giọng Alaric vang lên trầm và lạnh như thép. Ánh mắt ông lướt qua Marcus, đủ để cậu cảm thấy như bị lột trần giữa căn phòng băng giá này.
Marcus : “Thôi nào, dù gì cũng có ai ở đây nghe được đâu ?”
Cậu cười gượng, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tay lại vô thức siết chặt chuôi kiếm. Không gian im lặng đến mức có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình. Câu nói đùa của cậu chỉ như một cái châm vào bóng đêm
Một tiếng hét la thất thanh từ một người lính ở phía cuối đại sảnh bỗng thất lên. Âm thanh ấy xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, vang vọng khắp cả lâu đài như tiếng hú của một con thú bị thương. Cả binh đoàn giật mình, tiếng giáp sắt va vào nhau lách cách, vài người rút kiếm theo phản xạ.
Họ nhanh chóng quay lại — và chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng.
Chân của người lính kia đột ngột bị cắn xé bởi một vật thể quái dị, hình dạng như một sợi dây ngoe nguẩy đầy độc ác, uốn éo liên hồi trong bóng tối ẩm ướt của hành lang lâu đài. Sinh vật đó dập lên dập xuống với nhịp điệu man rợ, hàm răng sắc nhọn cắn chặt vào da thịt anh ta không hề nao núng, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ vết thương, thấm đẫm lớp giáp sắt nặng nề.
Một lúc sau, dưới sức mạnh khủng khiếp, nó cắn nát tận xương chân người lính, xé toạc cơ bắp và gân guốc thành những mảnh vụn lộn xộn, tiếng xương vỡ vụn vang vọng như tiếng sấm rền giữa không gian chật hẹp.
Đúng khoảnh khắc anh ta, với khuôn mặt méo mó vì đau đớn, định rút thanh kiếm ra khỏi bao để phản kháng, sinh vật đó lại lao vút lên, cắn đứt phựt cổ họng anh ta trong một cú ngoạm chí mạng, máu phun trào như suối, để anh ta ngã vật ra sàn đá lạnh lẽo, chết dần chết mòn trong biển máu của chính mình, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà tối tăm.
Sinh vật đó dần hiện lên từ bóng tối bao trùm, lộ rõ thân hình ghê rợn dưới ánh trăng bàng bạc len lỏi qua khe cửa sổ vỡ nát, đó là một con rắn khổng lồ với lớp vảy lấp lánh như kim loại xanh lục
Kì lạ thay, kích thước của nó không tới mức khổng lồ đến kinh hoàng, chỉ nhỉnh hơn một chút so với kích cỡ trung bình của những loài bò sát hung dữ nhất, thân hình mảnh khảnh nhưng linh hoạt đến mức đáng sợ, nhưng lực hàm của nó lại mạnh một cách vô lý, có thể nghiền nát thép và xé toạc da thịt như giấy mỏng
Nhiều kỵ sĩ, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, lập tức rút kiếm ra khỏi vỏ với tiếng kim loại va chạm chói tai, họ đồng thanh hét lên những lời nguyền rủa đầy phẫn nộ và lao vào chém xả con rắn đó trong một đợt tấn công hỗn loạn, lưỡi kiếm lóe sáng dưới ánh trăng.
Nhưng cách chiến đấu của nó lại điêu luyện một cách kì lạ, như một sát thủ lão luyện từ thuở hồng hoang, nó né tránh mọi đòn đánh với sự uyển chuyển chết chóc, cắn nát khuôn mặt méo mó của một kỵ sĩ, xé toạc lớp giáp ngực của kẻ khác thành những mảnh vụn bay tứ tung, máu và mảnh giáp vương vãi khắp sàn.
Nó nhanh chóng né được mọi lưỡi kiếm sắc bén đang vung vẩy điên cuồng, luồn lách qua khe hở giữa những thanh gươm với tốc độ chớp nhoáng, uốn éo thân mình như một bóng ma không thể chạm tới, biến cuộc tấn công của đám kỵ sĩ thành một màn thảm sát đơn phương.
Con rắn đó lập tức lao tới, chọc xuyên lớp giáp dày cộm của một kỵ sĩ bằng cú ngoạm chính xác như lưỡi dao, rồi cắn nát bụng anh ta từ bên trong, hàm răng sắc nhọn xé toạc ruột gan thành những mảnh hỗn độn, phá nát nội tạng với tiếng ọc ọc ghê rợn trước khi chui ra khỏi cơ thể nạn nhân, thân mình dính đầy máu me và dịch nhầy.
Không dừng lại, nó bắt đầu luồn lách đến chân của người kỵ sĩ bên cạnh, quấn chặt lấy chi dưới anh ta như một sợi dây thừng sống, siết chặt dần dần với sức mạnh kinh hoàng, bóp nát xương đùi và xương chày thành những mảnh vụn vỡ vụn, tiếng kêu thét đau đớn vang vọng khắp hành lang, hòa quyện với tiếng xương gãy răng rắc.
Nó hoàn toàn áp đảo toàn bộ kỵ sĩ có mặt trên mặt trận một cách kinh tởm và tàn nhẫn, biến những chiến binh dũng mãnh thành những xác thịt rên rỉ, từng nhát cắn là một bản giao hưởng của sự hủy diệt, không một ai có thể chạm đến nó mà không phải trả giá bằng máu thịt.
Từng người một, những kẻ mạnh tay nhất, tiến lên với quyết tâm sắt đá định lấy đầu con rắn này, thanh kiếm vung vẩy trong không khí với hy vọng mong manh, nhưng từng người một lại ra đi trong đau đớn tột cùng, cơ thể bị xé nát trước khi kịp chạm đến mục tiêu.
Những người may mắn chạy thoát được thì cũng ngã quỵ vì mất máu, vết thương rỉ rả như những dòng suối đỏ thẫm, để lại hành lang thành một bãi chiến trường ngập trong tử thi và mùi tanh nồng.
Đội trưởng Alaric, với kinh nghiệm chiến trường dày dặn và đôi mắt sắc bén như diều hâu, tiến tới giữa vòng vây hỗn loạn, thành công chặn đứng được đòn tấn công chết chóc của con rắn bằng thanh kiếm vững chãi, mỗi pha luồn lách của nó với ý định cắn nát giáp của ông đều thất bại thảm hại trước sự phòng thủ kín kẽ.
Ông dồn toàn bộ sự tập trung của mình để đẩy lùi mọi phát cắn hung hãn, lưỡi kiếm vung lên chặn đứng hàm răng sắc nhọn chỉ cách da thịt vài phân, thậm chí còn cố luồn lách phản công, chém nông vào từng điểm hở trên lớp vảy bóng loáng của sinh vật này, để lại những vết rạch nông nhưng đủ khiến nó gầm gừ phẫn nộ.
Nhưng con rắn, với bản năng săn mồi quỷ quyệt, kịp thời quấn chặt chân ông lại bằng thân mình uốn éo, làm ông mất thăng bằng và ngã nhào xuống sàn đá gồ ghề, rồi lao tới cắn nát con mắt trái của ông trong một cú ngoạm tàn độc, máu phun trào từ hốc mắt sâu hoắm, cơn đau như lửa đốt lan tỏa khắp đầu.
Không buông tha, nó dùng lực hàm khủng khiếp của mình để đẩy ông đâm ngược vào bức tường xi măng cứng cáp phía sau, cơ thể ông va chạm mạnh mẽ khiến tường nứt vỡ, mảnh vụn bê tông bay tứ tung. Ông ngã xuống từ đống đổ vỡ, toàn thân tàn tạ với những vết thương rỉ máu, hơi thở dồn dập và khuôn mặt méo mó vì đau đớn.
Alaric : “C-con...quái vật..”
Đúng lúc sinh vật này, say men chiến thắng, tiến tới người kỵ sĩ cuối cùng còn sống sót, nhân lúc con vật đang đầy sơ hở trong đà lao tới tấn công, một lưỡi dao lóe sáng chém phập xuống, chặt đứt đầu con rắn trong một nhát quyết đoán. Cuối chuôi kiếm vừa lấy đầu con sinh vật gớm ghiếc này là Marcus, cậu mang một khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, hơi thở hổn hển sau khoảnh khắc sinh tử.
Cậu nhìn sang đội trưởng Alaric một cách đầy tự hào về bản thân mình, đôi mắt lấp lánh háo hức, nụ cười toe toét trên môi dù cơ thể run rẩy vì kiệt sức.
Marcus : “N-Ngài thấy thế n-nào ?! Em vừa lấy đầu được con quái vật chết tiệt này đấy!!”
Alaric : “MARCUS !!! ĐẰNG SAU!!”
Marcus : “Hả ?”
Một sinh vật khác bất ngờ lao ra từ bóng tối, cắn nát bộ giáp của cậu bằng hàm răng sắc nhọn như lưỡi hái tử thần, xé toạc kim loại thành những mảnh vụn lả tả, rồi một sinh vật nữa lao tới cắn nát thịt bụng của cậu, hàm răng xuyên thủng da thịt và chui sâu vào bên trong, cắn xé và phá nát từng nội tạng một với tiếng ọc ọc ghê rợn, máu và dịch vị trào ra từ vết thương.
Marcus ho ra máu tươi, rên rỉ và la hét trong cơn đau đơn tột độ, cơ thể co giật dữ dội, cậu quay người lại với đôi mắt hoảng loạn.
Thứ cậu chứng kiến....là hơn 30 con rắn tương tự như con vừa nãy, chúng trườn ra từ mọi ngóc ngách tối tăm của lâu đài, thân mình uốn éo đồng loạt, lập tức lao vào xé xát cậu như một bầy sói đói khát, cắn nát từng mảnh thịt của cậu, xé toạc da thịt thành những vệt dài rỉ máu, số phận của Marcus đi về đâu, tất cả những ai còn sống đều hiểu rõ – một cái chết chậm rãi và kinh hoàng giữa biển rắn quỷ quyệt.
Alaric, với ý chí sắt đá còn sót lại, nhanh chóng thoát khỏi lâu đài với nhiều vết thương trầm trọng trên cơ thể, máu thấm đẫm áo giáp và đôi chân run rẩy vì kiệt sức, ông bước lên con ngựa trung thành của mình, thúc nó phi nước đại qua cánh cổng đổ nát, chạy thoát khỏi đó trong đêm tối mịt mù, tiếng gầm gừ của bầy rắn vẫn vọng theo sau lưng.
...
Trong căn lâu đài cổ kính, những con rắn sau khi hoàn thành nhiệm vụ giết sạch những kẻ xâm nhập lãnh địa của mình, chúng trườn qua những vũng máu và xác chết ngổn ngang, thân mình lấp lánh dưới ánh trăng, rồi chúng thở dài một tiếng dài đầy mệt mỏi, như thể chúng đã lặp lại nghi thức tàn sát này vô số lần qua hàng thế kỷ dài đằng đẵng.
Chúng lắng nghe, giữa sự im lặng chết chóc, một âm thanh yếu ớt vang vọng – tiếng khóc, tiếng khóc thút thít đầy đau khổ của một đứa bé từ sâu thẳm trong lòng lâu đài, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ.
Chúng ngay lập tức trườn tiến đến vị trí phát ra tiếng khóc, thân mình uốn éo qua những hành lang ngoằn ngoèo đầy bụi bặm và mạng nhện, đến một căn phòng được dọi sáng mờ ảo từ ánh trăng dịu dàng len qua cửa sổ lớn trên trần nhà cao vút, nơi những tia sáng bạc chiếu xuống như một lời thì thầm từ bầu trời đêm.
Ở đó là một đứa trẻ có đôi mắt màu vàng ánh kim lấp lánh như ngọc quý, nằm co ro trên chiếc giường cũ kỹ phủ đầy bụi, khóc nức nở với những giọt nước mắt lăn dài trên má hồng hào, thân hình nhỏ bé run rẩy trong nỗi sợ hãi vô hình.
Toàn bộ thân của những con rắn đó...đều được nối liền với đầu cô bé như một phần của cơ thể cô, chúng chính là mái tóc của cô bé.
Chúng lại gần, mang một ánh mắt thương hại sâu thẳm xen lẫn lo lắng da diết, những đôi mắt reptilia thường ngày lạnh lùng nay dịu dàng như người mẹ.
Chúng cố an ủi cô bé bằng cách quấn nhẹ thân mình quanh cô, liếm láp những giọt nước mắt mặn chát, và mang cho nó những món đồ chơi cũ kĩ từ những kỷ niệm xa xôi – những con búp bê rách rưới, những thanh kiếm đồ chơi mòn vẹt – trao cho nó một tình yêu thương vô bờ bến, ấm áp giữa bóng tối lạnh lẽo của lâu đài.
Một con rắn, đồng thời cũng là con rắn bị chặt đầu từ kiếm của Marcus, đã tái tạo và lành lại từ khi nào không hay, lớp vảy trên cổ liền lại hoàn hảo như chưa từng bị thương, đặt đầu của nó nhẹ nhàng vào lòng bàn tay nhỏ bé của cô bé, đứa bé ôm chặt lấy con rắn của mình như ôm một người bạn thân thiết nhất, tiếng khóc của cô bé dần lặng lại thành những tiếng nức nở khe khẽ.
Đứa bé dần chìm sâu vào giấc ngủ, đôi mắt vàng khép lại bình yên, hơi thở đều đặn giữa vòng tay bảo vệ của bầy rắn.
Những con rắn kia, chúng nó đều nhìn nhau một cách nhất quán qua những đôi mắt lấp lánh, trao đổi những cái gật đầu im lặng, đều đồng tình rằng...phải bảo vệ cô bé này bằng mọi giá,
Dù phải hy sinh hàng ngàn mạng sống xâm lược
Dù phải nhuộm đỏ cả thế giới bên ngoài bằng máu của kẻ thù
Cô bé chính là trái tim của chúng, là lý do tồn tại trong bóng tối vĩnh cửu này.