(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 64: Mỹ Nhân Chiến
Âu Dương Phong được miễn chiến đấu, vậy là vòng này chỉ còn lại sáu người:
Âu Mã Thành đối chiến nam tử đến từ Quan Hoa Trấn.
Âu Viên Viên đụng độ Lâm Uyển Nhi.
Cuối cùng là hai người đến từ phân gia đụng độ nhau.
Trận chiến đầu tiên giữa hai vị Phân Gia cũng không có gì đáng nói, cả hai đều là Hóa Hải Đệ Nhất Cảnh.
Nam tử đến từ Bàn Môn Trấn sử dụng song chùy. Nữ tử đến từ Xuyên Hồng Trấn sử dụng trường kiếm.
Ban đầu, hai bên cân tài cân sức, thậm chí nam tử đến từ Bàn Môn Trấn nhờ song chùy mà có phần áp đảo.
Thế nhưng, dù gã tấn công hung mãnh đến mấy, vẫn không thể đánh trúng đối phương.
Đối thủ của gã quá nhanh nhẹn, thân pháp tựa hồ ly, mỗi cú chùy vung ra chỉ sượt qua vạt áo nàng, hoàn toàn vô hại.
Nam tử đánh mãi không trúng, không khỏi sốt ruột. Dù uy lực của song chùy hung mãnh, nhưng cũng hao tốn linh lực không hề nhỏ.
Cứ tiếp tục như vậy tuyệt đối không phải là ý hay.
Nữ tử thấy tốc độ song chùy đã chậm lại, đôi mắt lóe lên sát ý, kiếm trên tay nàng chuyển từ thủ sang công.
Lưỡi kiếm vung lên thành một đường hàn quang, tốc độ bạo tăng, từ một hóa thành hai, từ hai thành bốn, từ bốn lại thành tám.
"Hoàng Kỹ Hạ Phẩm: Nhược Thủy Hành Vân thức thứ nhất"
Kiếm quang như dòng nước mang theo chân khí màu xanh lam nhắm thẳng vào cổ tay nam tử.
Ánh mắt nam tử biến sắc, vội vã huy động song chùy chống đỡ, nhưng kiếm kỹ quá ảo diệu, lúc thì ở bên trái, thoắt cái đã nhắm xuống bụng.
Xoẹt một nhát, phần bụng đã bị rạch một đường, máu đỏ chảy ra thấm đẫm áo.
"Kiếm pháp thật nhanh! Xem ra người này dù là thân pháp hay kiếm pháp đều lấy tốc độ làm điểm mạnh." - Âu Dương Phong thầm nhận xét.
Mặc dù thân pháp không ảo diệu bằng U Ảnh của hắn, nhưng đúng là không yếu.
"Không sai. Kiếm của nàng là một loại tốc kiếm, lưỡi mỏng, trọng lượng nhẹ, mỗi lần tung ra ít hao tổn linh khí hơn song chùy. Cứ đà này, nàng ta hẳn sẽ là người chiến thắng." - Âu Viên Viên đáp lời.
Âu Dương Phong lắc đầu.
Vậy thì cũng chưa hẳn.
Phía trên sàn đấu, kiếm của nữ tử càng ngày càng nhanh, thế công cũng càng ngày càng mãnh liệt, đẩy nam tử lùi về phía sau.
Cả người gã có không ít vết thương, làn da đen đúa, tràn đầy mồ hôi và máu.
Ánh mắt quét qua vừa lúc bắt gặp mũi kiếm đâm tới, tay phải gã nâng lên dùng thiết chùy đón đỡ.
Thế nhưng, thay vì tiếng keng như nhiều người kỳ vọng, mũi kiếm lại dùng một góc độ khó tin chém xuống cổ tay phải.
Kiếm tới quá nhanh, nam tử không thể đón đỡ, chỉ có thể buông bỏ một bên thiết chùy, tránh bị đối phư��ng chặt đứt tay.
"Cơ hội tới! Hoàng Kỹ Nhược Thủy Hành Vân thức thứ hai!"
Nữ tử tay phải đâm ra một kiếm, lần này kiếm không phân tách, mà linh khí hội tụ ở mũi kiếm tạo thành một vệt lưu tinh giống như mũi tên xanh lam nhắm thẳng vào bụng đối thủ.
Ngay khi nữ tử cho rằng chiến thắng đã cận kề, từ trên người đối thủ đột nhiên hiện lên một vầng quang hoa.
Quang hoa bao bọc lấy thân thể gã, biến thành một bộ áo giáp chống lại thế công của nữ tử.
"Hoàng Kỹ Phòng Ngự ư?" - Nữ tử biến sắc, vội vã rút kiếm về, nhưng vầng quang hoa giống như có lực hút, khiến mũi kiếm không thể chuyển động.
"Tiểu mỹ nhân, bắt được ngươi rồi!" - Nam tử đã chờ đúng cơ hội này, tay phải tóm lấy cánh tay nàng.
Tay trái giơ chùy, linh lực hội tụ vung chùy đập thẳng vào đối phương.
Chỉ nghe một tiếng "Hự!", nàng bị đánh văng ra như con diều đứt dây, rơi xuống sàn đấu.
Đám đông phía dưới không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Tên này ra tay cũng quá nặng tay.
"Người chiến thắng là Âu Tinh Vân!" - Vị chủ sự cao giọng tuyên bố.
"Người này vậy mà sở hữu tới hai loại Hoàng Kỹ, hơn nữa Hoàng Kỹ phòng ngự lại khá đặc biệt."
"Không sai, không chỉ có thể phòng thủ, mà trong thoáng chốc còn có thể kiềm chế binh khí, đúng là rất kỳ lạ." - Âu Dương Phong gật đầu tán thành.
Thiên hạ rộng lớn đúng là không thể coi thường.
Nhị trưởng lão phất tay cho người bị thương đi chữa trị, cao giọng nói:
"Trận đấu thứ hai, Âu Viên Viên đấu với Lâm Uyển Nhi. Lên đài!"
Đám đông nghe thấy vậy, tinh thần lập tức phấn chấn.
Đây chính là mỹ nhân chiến.
Lâm Uyển Nhi và Âu Viên Viên, một người vũ mị, một người băng lãnh, đứng trên sàn đấu tựa như lửa và băng, hoàn toàn là hai thái cực.
Đôi mắt Lâm Uyển Nhi co lại, thái độ vô cùng chán ghét kẻ trước mặt.
Nàng tự nhận, so về nhan sắc lẫn thiên phú, nàng cũng không hề kém cạnh đối phương chút nào.
Vậy tại sao cả Âu Dương Huyền và Âu Dương Phong lại ưa thích nàng ta đến thế?
Hôm nay nhất định phải đánh bại nàng ta, để mọi người thấy ai mới là đệ nhất mỹ nhân ở Âu Gia.
Tay phải Lâm Uyển Nhi miết nhẫn trữ vật lấy ra vũ khí, chính là một cây trường tiên.
Có thể được xếp vào thập đại binh khí, đương nhiên nó ắt hẳn phải có điểm độc đáo riêng.
Trường tiên mặc dù khó tu luyện, nhưng một khi luyện thành sẽ vô cùng đáng sợ.
Linh hoạt khi tấn công, đáng sợ khi phòng thủ, tầm hoạt động lại xa hơn kiếm và đao.
Lâm Uyển Nhi khẽ quất roi xuống sàn đấu, tạo nên một tiếng "xoẹt".
"Âu Viên Viên, rút kiếm ra!"
"Đánh bại ngươi, không cần kiếm."
Sáu chữ đơn giản nhưng lại khiến Lâm Uyển Nhi tức giận đến tột điểm, cả người nàng bật nhảy lên cao, tay phải co lại quất về phía trước.
Trường tiên tạo thành một đường hình cánh cung, hệt như cái đuôi rắn quất tới đỉnh đầu đối phương.
Nữ nhân không hận thì thôi, đã hận thì còn đáng sợ hơn cả nam tử, chiêu đầu tiên vừa ra đã dùng toàn lực.
Âu Viên Viên khẽ xoay người, thân hình phiêu dật biến mất khiến trường tiên đập hụt, đầu roi va vào sàn đấu tạo thành tiếng "uỳnh" muốn chấn động màng nhĩ.
Cũng may nơi này có pháp lực gia trì, bằng không tuyệt đối sẽ nát vụn.
Âu Viên Viên tạo khoảng cách với đối thủ, ngón giữa và ngón cái co vào nhau rồi bật ra.
Một luồng linh khí xuất phát từ ngón giữa phóng thẳng về phía Lâm Uyển Nhi.
Đây chính là Phàm Kỹ Chí Cực Tán Hoa Chỉ.
Chỉ pháp cấp bậc này nói yếu cũng không yếu, nhưng nói mạnh cũng không mạnh.
Đa phần là hội tụ linh lực dồn vào bàn tay, không ngừng xoáy tròn tạo lực nén, cuối cùng phóng ra từ ngón tay.
Tán Hoa Chỉ là Phàm kỹ, tốc độ bắn không quá nhanh.
Lâm Uyển Nhi thấy chỉ pháp bắn tới, khẽ hừ lạnh, liền thu hồi trường tiên bao quanh cơ thể.
Nếu Thương Pháp có Ngũ Kỹ thì Tiên Pháp cũng có Thất Thức.
Bắt, Triệt, Chặn, Hoành, Khắc, Lắc, Thoái.
Trong đó, Bắt, Triệt, Chặn, Hoành thiên về phòng thủ, còn Khắc, Lắc, Thoái lại thiên về tấn công.
Lâm Uyển Nhi lần này dùng chính là Hoành, trường tiên vòng từ trái sang phải, tạo thành lá chắn dễ dàng đánh tan luồng chỉ pháp kia.
Âu Viên Viên cũng không dừng lại, năm ngón tay thon dài không ngừng co duỗi.
Chỉ pháp như hoa bay bắn về phía đối phương, kết hợp với thân pháp ảo diệu khiến nàng trông như một vị tiên nữ đang tán hoa.
Chỉ trong giây lát, đã có hơn mười luồng chỉ lực được nàng phóng xuất.
"Viên Nhi đang làm gì vậy?" - Âu Dương Phong có chút khó hiểu.
Tán Hoa Chỉ tuy có ưu thế công kích tầm xa nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng, chính là chậm chạp và hao tốn linh lực.
Nếu nàng vừa dùng kiếm công kích vừa dùng Tán Hoa Chỉ để quấy rối, hắn còn có thể hiểu. Đằng này...
Câu hỏi của hắn cũng là nghi vấn của mọi người.
Ngồi ở phía trên, Âu Hoàn Nhan mở miệng nói:
"Linh lực của nàng dường như có chút kỳ quái."
Dưới sàn đấu, Lâm Uyển Nhi vẫn nhẹ nhàng quay trường tiên phòng ngự:
"Viên Viên, rút kiếm của ngươi ra!"
Nữ tử tóc lam không có ý định đáp lời, chỉ pháp tiếp tục đánh ra như mưa, từng luồng thanh quang không ngừng va chạm với trường tiên của đối thủ.
Lâm Uyển Nhi cười lạnh, loại chỉ pháp hạng bét này sao có thể làm khó được mình.
Chờ thêm một lúc khi Âu Viên Viên cạn hết linh lực, nàng sẽ khiến đối phương phải chịu xấu hổ.
Đột nhiên, Lâm Uyển Nhi liền cảm thấy không đúng, trường tiên trong tay bỗng nhiên có cảm giác nặng như chì.
Đây vốn là vũ khí phòng thân của nàng, ngày nào cũng sử dụng không biết bao nhiêu lần, trọng lượng của nó nàng đã hết sức quen thuộc.
Trường tiên hiện giờ lại nặng hơn rất nhiều.
Chuyện gì đang xảy ra?
Suy nghĩ còn chưa dứt, một luồng chỉ pháp nữa đã ập tới.
Lâm Uyển Nhi muốn giơ vũ khí chống đỡ nhưng trường tiên đã trở nên cứng ngắc, không nghe theo lệnh.
Một luồng chỉ pháp vọt qua lớp phòng thủ bắn trúng người nàng khiến bàn tay Lâm Uyển Nhi có cảm giác tê cứng.
Lâm Uyển Nhi có chút hoảng sợ, mở miệng nói:
"Sao có thể như vậy? Chỉ pháp của ngươi vốn dĩ là Hỏa Hệ, tại sao lại có hàn khí?"
Âu Viên Viên từ nhỏ đã mắc căn bệnh kỳ lạ, cơ thể lúc nào cũng lạnh giá, thế nên Âu Gia cho nàng tu luyện vũ kỹ hệ hỏa, đây là điều ai trong tộc cũng biết.
Hiện tại vũ kỹ nàng sử dụng lại ẩn chứa hàn khí, chuyện này là sao?
Âu Viên Viên lúc này chân nhún một cái, tốc độ không ngờ đạt tới mười một mét trên giây, so với cường giả Hóa Hải Đệ Tam Cảnh còn nhanh hơn.
Tốc độ quá nhanh, đến khi Lâm Uyển Nhi định thần lại thì hai ngón tay của đối phương đã chỉ thẳng vào mi tâm của nàng.
Ngồi trên đài cao, Ngũ Đương Gia lập tức bật dậy:
"Làm sao có thể, Âu Viên Viên vậy mà đã tấn cấp Đệ Nhị Cảnh, hơn nữa còn là Đệ Nhị Cảnh đỉnh phong!"
"Đệ Nhị Cảnh? Nàng mới có bao nhiêu tuổi? Hơn nữa không phải nàng mới chỉ đột phá Hóa Hải Cảnh được vài tháng sao?"
Đám đông không khỏi kinh hãi, mười sáu tuổi đã đột phá Đệ Nhị Cảnh, vậy thì trước năm hai mươi rất có thể sẽ đạt tới Đệ Tứ Cảnh.
Thiên phú như vậy so với Dư Tùng Vận, con trai thành chủ cũng không hề kém cạnh.
Bốn vị Đương Gia và mười ba vị Phân Gia đều nhìn về phía gia chủ, như thể đang hỏi: "Chẳng lẽ ngài cũng đã biết chuyện này?"
Trái ngược với bọn họ, Âu Chấn Mục tỏ ra rất bình thản.
Âu Viên Viên trước nay luôn phải phân tán một phần linh lực nhằm áp chế hàn khí, tu luyện vũ kỹ hệ hỏa càng khiến nàng không thể phát huy hết thực lực.
Hiện giờ hàn khí đã không còn ảnh hưởng, đương nhiên thực lực sẽ tăng trưởng một mảng lớn. Chỉ là, việc nàng có thể đột phá Đệ Nhị Cảnh cũng khiến lão có chút kinh ngạc.
Là do công pháp của vị tiền bối kia, hay là do bản chất cơ thể nàng có đặc thù?
Lâm Uyển Nhi nhìn ngón tay điểm vào trán mình, chỉ cần đối phương phát lực, đầu nàng liền bị thủng một lỗ.
"Ngươi thua rồi." - Âu Viên Viên nhẹ giọng nói.
Ba chữ đơn giản nhưng lại khiến Lâm Uyển Nhi tức giận đến tột độ.
"Ta không thua, ta tuyệt đối sẽ không thua!"
Lâm Uyển Nhi dồn linh lực vào trường tiên, đánh tan hàn băng, cả người nàng nhảy lùi lại, cánh tay gập vào rồi duỗi ra.
"Hoàng Kỹ Điệp Liên Xuyên Toa!"
Trường tiên dưới sự điều khiển liền đánh tới đối thủ tựa lưu tinh loạn vũ.
Nhưng trường tiên tuy nhanh, đối thủ của nàng lại càng nhanh hơn.
Chỉ thấy Âu Viên Viên xoay nhẹ váy trắng, dễ dàng tránh được.
Thân hình thoáng chốc biến mất, khi xuất hiện đã tới trước mặt Lâm Uyển Nhi, ngón tay như ngọc tụ lại thành chưởng đánh vào bụng nàng.
Chưởng lực thông thường, không phải vũ kỹ nhưng lại ẩn chứa hàn khí nồng đậm.
Lâm Uyển Nhi chỉ cảm thấy phần bụng đau nhói, một luồng hàn khí từ bụng chạy dọc khắp tứ chi khiến cả người cứng ngắc.
Thân hình bị dội ngược về phía sau bay ra khỏi sàn đấu.
"Uyển Nhi!"
Ở phía trên đài, vợ chồng Ngũ Đương Gia lập tức bật dậy, nam tử áo trắng nhảy xuống đón lấy nữ tử.
Tay phải điểm nhẹ vào bụng nàng, đồng thời thúc đẩy linh lực xua tan hàn khí.
Kiểm tra vết thương của nữ nhi một hồi, thấy nàng chỉ bị thương nhẹ, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Y chắp tay:
"Đa tạ đã lưu tình."
Âu Viên Viên gật đầu.
Mặc dù tính cách Lâm Uyển Nhi chẳng ra gì, nhưng nàng biết trong bốn vị Đương Gia, vợ chồng Ngũ Đương Gia khá nhu hòa, đặc biệt là phụ thân của Lâm Uyển Nhi càng có tính tình khẳng khái.
Họ ủng hộ Nhị Đương Gia đơn giản là vì trong gia tộc không có ai phù hợp hơn hắn để kế nhiệm chức gia chủ, chứ không phải cố ý nhắm vào Âu Dương Phong.
"Âu Viên Viên chiến thắng!" - Nhị trưởng lão cao giọng tuyên bố.
"Nhanh như vậy? Mới qua bao lâu?" - Đám đông quan chiến không khỏi kinh ngạc.
"Viên Viên không ngờ đã tiến bộ đến mức này. Quan trọng nhất là nàng từ nãy đến giờ còn chưa dùng vũ khí. Nếu không, e rằng Lâm Uyển Nhi một chiêu cũng không đ��� nổi." - Tứ Đương Gia mở miệng nhận xét.
"Chẳng trách lần trước ở Nghị Sự Đường, Nhị Đương Gia lại muốn đưa nàng về làm con dâu. Thiên phú thế này quả nhiên xứng đôi với Huyền công tử!" - Tam Đương Gia vội vàng nói lời nịnh.
Âu Hoàn Nhan nhìn về phía nữ tử tóc lam, đôi mắt có chút nóng bỏng.
Tư chất của Âu Viên Viên quả thật vượt ngoài suy đoán của lão, cả về nhan sắc lẫn thực lực đều là tuyệt phối với Huyền nhi.
Chỉ là nàng...
Ánh mắt vô thức quét qua nam tử đứng phía xa.
Âu Viên Viên nhảy xuống khán đài đứng cạnh Âu Dương Phong, trong mắt ánh lên vẻ giảo hoạt.
So với dáng vẻ băng lãnh khi nãy trên sàn đấu, quả thật như hai con người khác biệt.
"Thực lực của muội không ngờ tăng tiến nhanh như vậy."
"Phong ca, huynh vẫn nên cố gắng một chút. Nếu không, muội sẽ tấn cấp Tụ Đan Cảnh trước huynh đấy!" - Nàng mỉm cười, nụ cười rực sáng như trăng rằm trong đêm thu.
Âu Minh Tử cất cao giọng:
"Trận thứ ba. Âu Mã Thành của Linh Hư Thành và Mộ Thiên Duật của Quan Hoa Trấn. Lên đài!"
"Họ Mộ? Xem ra người này cũng giống như Lâm Uyển Nhi, có phụ thân đến từ gia tộc khác." - Âu Dương Phong nghĩ thầm.
Âu Mã Thành xòe quạt trong tay, chân phải hơi nhún đã bay lên sàn đấu.
Cả người hắn mặc bộ bạch y, bộ dáng hết sức thong dong tựa như một vị công tử đi xem hội hơn là ra trận chiến đấu.
Trái ngược với gã, Mộ Thiên Duật bình thản đi bộ lên sàn, khuôn mặt vẫn cúi thấp.
Âu Mã Thành chẳng thèm nói nhảm, quạt trong tay mở rộng, cả người bay tới, lấy quạt làm đao chém tới cổ nam tử kia.
Mộ Thiên Duật tay khoanh trước ngực, thân dưới không động, chỉ hơi nghiêng cổ đã né khỏi đòn tấn công.
"Phản xạ thật nhanh!" - Có người vô thức nhận xét.
Nhìn bề ngoài thì giống như đối phương chỉ né tránh một cách tùy ý, nhưng thực chất phải nhìn thấu phạm vi tấn công của kẻ địch mới có thể di chuyển chính xác như vậy.
Bằng không hậu quả chính là cổ đứt làm hai.
Âu Mã Thành một đòn không trúng, không khỏi hừ lạnh, quạt lại tiếp tục vung.
Quạt của y chính là một kiện Huyền Binh.
Đừng thấy bình thường nó mỏng nhẹ mà coi thường, một khi truyền linh lực vào liền trở nên sắc bén vô cùng.
Chỉ thấy cây quạt vốn có màu trắng tinh khiết, hiện tại liền biến thành đen hắc ám, phần rìa cánh quạt cũng tỏa ra gai nhọn, trông rất khủng bố.
"Hoàng Kỹ Hạ Phẩm Phong Diệt Chi Quang!"
Vũ kỹ của hắn cũng là hệ phong giống Âu Dương Huyền, tay phải vung mạnh, phóng ra hàng loạt vệt đao khí như lưỡi liềm, phong tỏa toàn bộ đường lui của đối thủ.
Tới lúc này, Mộ Thiên Duật mới ngẩng đầu, khuôn mặt được phủ khăn quá nửa, chỉ để lộ ra một con ngươi tím tà dị.
Bản chuyển ngữ này là tài sản riêng của truyen.free và không được phép tái sử dụng dưới mọi hình thức.