(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 63: Đại Điển Gia Tộc
Đại Điển Gia Tộc là sự kiện trọng đại nhất của Âu Gia, không chỉ vì quy mô mà còn bởi mỗi lần tổ chức lại cách nhau tới hơn ba mươi năm.
Lần gần nhất là khi Âu Chấn Mục kế nhiệm chức Gia Chủ, lúc đó ông ta mới ngoài năm mươi.
Hiện tại, quảng trường đã được trang hoàng lộng lẫy, sàn đá được trải thảm đỏ.
Chính giữa quảng trường đặt một lư đồng xanh lục, cao chừng nửa trượng, bốn chân có vuốt rồng, hai quai hai bên chạm trổ cầu kỳ, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy biểu tượng của Âu Gia.
Xung quanh có hai hàng cận vệ đứng gác, trường thương sáng loáng, sẵn sàng xử lý bất cứ kẻ nào có ý đồ xâm phạm.
Một trong số họ không tự chủ liếc nhìn đám thanh niên đang không ngừng trò chuyện.
Họ đều là những nam thanh nữ tú, độ tuổi từ mười tám đến hai mươi hai, với phục trang đa dạng. Biểu cảm trên khuôn mặt họ cũng hoàn toàn khác nhau: có kẻ hồ hởi, có kẻ chờ mong, lại cũng có kẻ lo lắng.
Xuất thân của mỗi người cũng vô cùng khác biệt, ngoại trừ những người thuộc dòng chính, đa phần đều đến từ mười ba phân chi.
Sản nghiệp của Âu Gia không chỉ gói gọn trong Linh Hư Thành mà còn mở rộng đến mười ba thành trấn xung quanh, nơi được gọi là mười ba phân chi.
Mỗi phân chi lại có một người đứng đầu, được gọi là phân gia gia chủ, tổng cộng có mười ba vị.
Lúc này, phía trên đài cao ở hướng Bắc, gần hai mươi bộ bàn ghế được đặt, mỗi ghế có một vị trung niên đang an tọa.
Phía thấp nhất là mười ba chiếc ghế màu đồng, đại diện cho mười ba phân chi của gia tộc.
Phía trên là năm chiếc ghế màu bạc, nơi an tọa của bốn vị Đương Gia cùng một nam tử áo trắng.
Cao thêm một tầng là hai chiếc ghế màu lưu ly, chính là chỗ ngồi của hai vị trưởng lão.
Cuối cùng, trên đỉnh cao nhất, một bộ ghế vàng kim được đặt để Gia Chủ quan sát toàn bộ quảng trường.
Chỉ là lúc này vị trí đó vẫn còn trống, dường như người sở hữu vẫn chưa đến.
"Thời gian trôi thật nhanh, nhớ năm đó chúng ta cũng như bọn chúng, đều là thanh niên khí huyết cương mãnh. Ba mươi năm trôi qua, hiện giờ ai nấy cũng đã già rồi." – Một vị Phân Gia ngắm nhìn khung cảnh trang hoàng phía dưới, lòng có chút cảm thán.
"Ta nhớ năm đó, Nhị Đương Gia mới gần hai mươi, thực lực áp đảo quần hùng, khiến ta một lần chứng kiến mà khó quên." – Một vị Phân Gia khác, là một phụ nhân, cười tiếp lời. Ánh mắt bà nhìn về Âu Hoàn Nhan, tràn đầy ý vị.
Âu Hoàn Nhan trái lại không cười, chỉ khẽ gật đầu.
"Đúng rồi. Nghe nói công tử Âu Dương Huyền năm nay mới mười chín tuổi đã đạt Hóa Hải Đệ Tam Cảnh. Không biết v��� ấy là ai?"
Mười ba vị Phân Gia đều nhướng mày, nhìn về phía Âu Hoàn Nhan.
Cũng không phải ai cũng thật sự quan tâm, chỉ là thế lực của Âu Hoàn Nhan lớn mạnh, gần như chắc chắn sau hôm nay sẽ trở thành tân gia chủ.
Họ chỉ là phân chi, đương nhiên cũng không thể bỏ lỡ thời cơ xu nịnh đôi chút.
"Huyền Nhi ra ngoài tu luyện, chắc cũng sẽ sớm đến thôi."
Giọng nói thì bình thản, nhưng trong lòng lại có chút bất an.
Hôm nay đã là ngày thứ năm ông ta không nhận được tin tức của nhi tử, nếu không phải vì Đại Điển bận rộn, hắn đã đích thân đi tìm.
Đang suy tư, phía dưới quảng trường lại bắt đầu nhốn nháo.
"Nhìn kìa, là Lâm Uyển Nhi, nàng đến rồi!"
Đám đông hướng mắt về phía cổng. Ở nơi đó xuất hiện một thiếu nữ dáng người cao gầy, khí chất yêu mị.
Nàng mặc một bộ hồng y bó sát, đai tím quấn quanh eo, để lộ rõ thân hình đầy đặn, bầu ngực cao ngất, sau lưng đeo một cây trường tiên.
Làn da nàng trắng muốt như ngọc, mũi cao tinh xảo, má đỏ môi hồng, một ánh mắt liếc qua đủ khiến vài nam tử gần đó đỏ mặt, không dám đối diện.
Nàng chính là Lâm Uyển Nhi, đồng thời cũng là nữ nhi của Ngũ Đương Gia.
Lâm Uyển Nhi ngẩng cằm thon nhỏ như thiên nga, dường như vô cùng thưởng thức cảm giác được mọi ánh mắt chú mục.
Nhưng khi nhìn thấy những người này chỉ có cảnh giới Tôi Thể Cảnh, nàng liền có chút khinh thường.
Nàng xinh đẹp, thiên phú không yếu, đương nhiên tham vọng cũng cao. Làm sao những nam nhân kém cỏi như vậy có thể lọt vào mắt xanh của nàng?
Phía sau nàng là hai nam tử. Một người mang dáng vẻ công tử, quần là áo lượt, còn người kia cơ bắp cao to, chính là hai anh em Âu Mã Thành và Âu Định Hải, con trai của Tam Đương Gia.
"Không ngờ Uyển Nhi cùng Mã Thành đều đã tiến vào Hóa Hải Cảnh rồi. Xem ra Tam Đương Gia và Ngũ Đương Gia lần này phải hao tốn không ít tâm tư."
"Hai đứa chúng nó gần một tháng trước đã là Tôi Thể Đỉnh Phong, tấn thăng Hóa Hải chỉ là chuyện sớm muộn thôi." – Nam tử áo trắng ngồi cạnh Ngũ Đương Gia chợt lên tiếng.
Hắn chính là phụ thân của Lâm Uyển Nhi, cũng là phu quân của Ngũ Đương Gia, tên Lâm Viễn Đồ.
Hắn xuất thân từ Lâm Tộc ở Viên Hư Thành, nhưng sau khi thành thân liền quyết định về ở rể.
Lâm Uyển Nhi đang bước đi, ánh mắt bất chợt hướng về phía một nam tử đứng ở phía xa.
Âu Dương Phong
Hắn vậy mà cũng đến rồi.
Tâm trạng của nàng đối với hắn hiện tại rất phức tạp.
Nàng đã từng ưa thích Âu Dương Phong, nhưng sau đó kinh mạch bị hủy của hắn, trở thành phế vật, niềm yêu thích cũng theo đó mà biến mất.
Ai mà ngờ có một ngày hắn lại khôi phục, hơn nữa còn đánh bại cả cường giả Hóa Hải Đệ Nhị Cảnh Lâm Vũ Phong.
Hiện tại nghĩ gì cũng muộn, nàng chỉ có thể trông cậy vào Âu Dương Huyền.
"Huyền ca nhất định sẽ đánh bại hắn. Lựa chọn của ta sẽ không sai." – Lâm Uyển Nhi cắn môi tự nhủ.
Đột nhiên, một bóng người đáp xuống đứng cạnh Âu Dương Phong, thu hút toàn bộ ánh mắt trên quảng trường.
Thiếu nữ có khí chất thanh lãnh, áo trắng không vương chút bụi trần, mái tóc lam được buộc gọn sau lưng.
Nàng không trang điểm cầu kỳ như nữ tử họ Lâm, nhưng khuôn mặt vẫn vô cùng xinh đẹp.
Ngũ quan tuyệt mỹ tựa như được khắc từ bạch ngọc, kết hợp với mái tóc lam dài phảng phất như đóa hoa lưu ly đang nở rộ, vừa nhẹ nhàng lại trang nhã, đơn giản mà hoàn mỹ vô khuyết.
Phía trên trán còn điểm xuyết một bông sen trắng, càng khiến người ta không tự chủ mà điên đảo thần hồn.
"Là Viên tỷ."
"Viên tỷ? Tại sao ta cảm thấy nàng có chút khác lạ?"
"Ngươi ngu xuẩn! Viên tỷ trước giờ vẫn luôn là mỹ nhân, chẳng qua nàng ít khi lộ diện mà thôi."
"Âu Gia trước giờ luôn tự hào có Âu Gia Song Kiệt, hiện tại ta thấy giờ đã có Âu Gia Song Mỹ."
Các nam tử xung quanh không ngừng nhận xét.
Những người xuất thân ở dòng chính thì cũng thôi, nhưng những người đến từ mười ba thành trấn thì hoàn toàn bị hớp hồn, có kẻ ngẩn người ra, nhìn không chớp mắt.
Âu Viên Viên thấy đám người nhìn mình, liền lấy chiếc mặt nạ đeo lên mặt, nàng không hứng thú với việc bị người khác chỉ trỏ.
"Bệnh tình của muội thế nào rồi?" – Âu Dương Phong cũng có chút thất thần, sau một lúc mới cất tiếng hỏi.
"Đã không còn thấy lạnh nữa." – Âu Viên Viên mỉm cười, rạng rỡ như ánh trăng trong đêm rằm.
"Là do công pháp của vị tiền bối kia ư?" – Âu Dương Phong nhíu mày, ánh mắt không tự chủ nhìn lên đóa sen trắng trên trán thiếu nữ.
Ngày đó, sau khi Viên Viên thất thần một lúc, trên trán liền hiện ra thứ này, hơn nữa nàng còn nói là do một vị tiền bối kích phát.
Hư ảnh bông sen không chỉ giúp nàng khống chế hàn khí, mà còn ẩn chứa một bộ công pháp vô cùng kỳ ảo.
Nàng từng đọc qua cho Âu Chấn Mục nghe, vừa nghe vài câu, cả Âu Dương Phong và Âu Chấn Mục đều như bị ù tai, hoàn toàn không hiểu được chút nào.
Âu Chấn Mục ban đầu sợ hãi nhưng sau đó liền vui mừng, điều này chứng tỏ công pháp có lồng thêm bí pháp bảo mật, chính là để ngăn chặn người khác tìm hiểu.
Xem ra vị tiền bối kia có thực lực vô cùng thâm ảo, vượt quá sự hiểu biết của ông ta.
"Đúng vậy, hiện giờ thương thế đã khôi phục. Hơn nữa thực lực cũng đã tinh tiến chút ít. Huynh thì sao?"
"Cũng không tệ. Dù là đối đầu với Âu Dương Huyền, ta cũng không e ngại." – Hắn nở nụ cười tự tin.
"Âu Dương Huyền?" – Nghe thấy cái tên này, Âu Viên Viên thoáng ngẩn ra, ánh mắt không tự chủ đảo mắt một lượt.
Đối phương vậy mà chưa tới, hắn thân là con trai của Nhị Đương Gia, đáng lẽ phải có mặt ở đây sớm nhất mới đúng.
"Tất cả im lặng, cung nghênh Gia Chủ!"
Phía trên chủ tọa, một lão nhân bất chợt xuất hiện, thân khoác hôi bào, tay phải cầm gậy chống.
Ông ta chính là gia chủ thế hệ này, Âu Chấn Mục, còn bên cạnh một người áo đen và một người áo trắng chính là Nhị Trưởng Lão cùng Tam Trưởng Lão.
Có thể nói, ngoại trừ Tứ Trưởng Lão trấn thủ Tàng Thư Các và Đại Trưởng Lão không xuất hiện, đây đã là toàn bộ chiến lực đỉnh cao nhất của Âu Gia.
Âu Chấn Mục vừa xuất hiện liền khiến đám đông sôi trào.
"Huyền Nhi vẫn chưa có tin tức gì ư?" – Ông ta truyền âm cho Nhị trưởng lão Âu Minh Tử.
"Vẫn chưa." – Âu Minh Tử lắc đầu.
"Được rồi, dù thế nào cũng không thể chờ đợi thêm nữa, tuyên bố bắt đầu Đại Điển!"
"BẮT ĐẦU ĐẠI ĐIỂN!"
Nhị trưởng lão hô xong, cả người bay xuống chỗ lư hương. Bên phải có người quỳ xuống, cung kính đưa nhang cho ông ta.
Hai tay Nhị Trưởng Lão chắp trước mặt, hô lớn:
"Nhất bái tạ Thiên Địa!"
"NHẤT BÁI TẠ THIÊN ĐỊA!" – Đám đông cũng hô theo.
"Nhị bái tạ Chân Thần!"
"Tam bái tạ Tiên Tổ!"
Mỗi lần bái tạ, toàn bộ quảng trường đều cúi đầu.
Bái tạ Chân Thần chính là bái tạ Cơ Thần.
Truyền thuyết kể rằng Thiên Khuyết Đại Lục có hai vị Chân Thần, một nam họ Lạc và một nữ họ Cơ. Cơ Thần là Thổ Mẫu, Lạc Thần xưng Hải Phụ.
Nhân tộc trên đất liền thường cúng bái Thổ Mẫu nhiều hơn, trái ngược với người ở Bắc Hải cúng bái Hải Phụ Lạc Thần.
Nghe đồn Lạc Cơ nhị vị thần vốn là phu thê, nhưng không rõ vì sao sau đó lại tách riêng, một người ở lại trên mặt đất, một người lại chuyển xuống biển định cư.
Nhiều người nói là do nguồn gốc của họ hơi khác biệt, ở chung quá lâu sẽ không có lợi cho cả hai.
Chỉ là loại giải thích này có chút khiên cưỡng.
Đạt đến cấp bậc Chân Thần, cơ thể đã biến đổi lên một mức độ hoàn toàn mới, sao có thể bị ảnh hưởng bởi những gốc gác ban đầu?
Đương nhiên đây cũng chỉ là giả thuyết, dù sao hai vị Chân Thần đã biến mất từ rất lâu rồi, thực hư như thế nào e là chẳng ai biết được.
Nhị trưởng lão cúng tế xong, quay lại nhìn đám thanh niên.
"Năm nay, thế hệ trẻ tham dự Đại Điển tổng cộng có bốn mươi người. Trong đó có bảy người đạt đến Hóa Hải Cảnh, được chia làm một nhóm. Ba mươi ba người còn lại được chia làm một nhóm, bốc thăm chia cặp để thi đấu."
Bốn mươi người này đương nhiên không phải là toàn bộ thế hệ trẻ của Âu Gia.
Mỗi nhánh của một vị Đương Gia cũng như mười ba vị Phân Gia đều có ít nhất hai mươi người, chỉ là thực lực quá yếu, hoặc là đã quá tuổi, không thể tham dự.
Bốn mươi người này chính là những người mạnh nhất, số còn lại chủ yếu là các thanh niên tuấn tài đến đây quan sát và học hỏi.
Âu Dương Phong quét mắt qua đám thanh niên một lượt.
Bảy người có tu vi Hóa Hải Cảnh, ngoại trừ hắn và Viên Viên, còn có Lâm Uyển Nhi và Âu Mã Thành thuộc dòng chính.
Ba người còn lại đều đến từ phân chi, gồm hai nam một nữ, trong đó đáng chú ý nhất là nam tử khoác áo trùm đầu đứng ở góc xa.
"Người này là ai?" – Có người bất giác lên tiếng.
"Nghe đồn là đến từ Quan Hoa Trấn."
"Quan Hoa? Quan Hoa trong mười ba trấn cũng không phải hàng đầu, có thể sản sinh ra một thế hệ trẻ đạt Hóa Hải Cảnh xem ra cũng là may mắn."
Âu Dương Phong nhìn về phía đối phương, cùng lúc đó, đối phương cũng ngẩng đầu nhìn hắn.
Ngay lập tức hắn cảm thấy một luồng sát khí hướng về mình.
Hắn hơi kinh ngạc, không nhớ mình có từng đắc tội với người này lần nào.
Nam tử đó cũng không nhìn tiếp, lại cúi đầu dựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực.
Đại Điển bắt đầu bằng những trận đấu giữa các tu luyện giả Tôi Thể Cảnh.
Họ có chiến lực khác biệt, vũ khí đa dạng. Vừa bước vào đã không ngừng tung chiêu, muốn nhanh chóng hạ gục đối thủ.
Đao quang, kiếm kích, chưởng pháp đủ màu không ngừng thi triển.
Không có gì ngạc nhiên khi các tu luyện giả đến từ nhánh chính áp đảo phân chi.
Đặc biệt là Âu Định Hải, mặc dù tháng trước bị Âu Dương Phong đánh trọng thương nhưng vẫn dễ dàng giành chiến thắng trước đối thủ đến từ Bạch Vân Trấn.
Hai canh giờ trôi qua, các trận đấu Tôi Thể Cảnh dần đi tới hồi kết. Âu ��ịnh Hải chạm trán với con trai của Tứ Đương Gia, bị hắn đánh một côn rơi xuống đài, không còn sức ứng chiến.
Âu Hàn Bân cũng nhờ vậy mà trở thành quán quân Tôi Thể Cảnh. Hắn vác trường côn sau lưng, ánh mắt ngạo thị quần hùng.
"Khá lắm, không hổ là con trai của ta!" – Tứ Đương Gia đập bàn quát lớn.
"Cũng chỉ là Tôi Thể Cảnh chiến đấu mà thôi, ngươi vui mừng gì chứ?" – Tam Đương Gia, vốn là phụ thân của Âu Định Hải, âm dương quái khí nói.
"Đủ rồi!" – Nhị trưởng lão quát lên. Hai người này lúc nào cũng như hai thùng thuốc súng, chỉ chực bùng nổ.
Đứng dưới sàn đấu, Âu Viên Viên nhìn thấy cảnh này, bờ môi hơi mấp máy giống như truyền âm điều gì đó cho Tứ Đương Gia.
Ông ta vừa nghe thấy, lập tức gật đầu ngồi xuống, chỉ là ánh mắt vẫn lạnh lùng quét qua đám người Tam Đương Gia.
"Tôi Thể Chiến kết thúc, tiếp đến là Hóa Hải Chiến. Bảy tu sĩ Hóa Hải Cảnh đứng lên bốc thăm. Ai may mắn bốc trúng phiếu trắng sẽ tự động vào vòng trong."
Đám người nghe vậy hơi ngẩn người. Lâm Uyển Nhi không tự chủ lên tiếng:
"Trưởng lão, Huyền ca... vẫn chưa tới ạ?"
"Hắn có việc bận rộn, chưa thể về. Đại Điển vẫn phải tiếp tục."
Lần này không chỉ Lâm Uyển Nhi, cả Âu Dương Phong lẫn Âu Viên Viên đều hơi kinh ngạc, đặc biệt là Âu Dương Phong.
Trong lòng hắn, Âu Dương Huyền chính là đối thủ lớn nhất, cũng là người mà hắn cần đánh bại, không chỉ vì bản thân mà còn vì hôn sự của Viên Viên.
Nhưng hiện tại nghe tin đối phương không đến, hắn không khỏi cảm thấy chưng hửng.
Rốt cuộc là chuyện gì còn quan trọng hơn cả Đại Điển Gia Tộc?
Ngồi phía trên, các vị Đương Gia cùng Phân Gia đều nhìn về phía Âu Hoàn Nhan:
"Nhị Đương Gia, thiếu gia Âu Dương Huyền tại sao vẫn chưa tới?"
"Huyền Nhi có chút chuyện. Tạm thời... không tham dự." – Âu Hoàn Nhan chỉ có thể ậm ừ.
"Không tham dự ư?"
Lời vừa nói ra, lập tức tạo nên sự xôn xao. Rất nhiều người bắt đầu hiện lên ánh mắt kỳ dị, đặc biệt là Tứ Đương Gia.
Cũng cần biết, thực lực của Âu Dương Huyền đã là Hóa Hải Đệ Tam Cảnh, nếu không có gì bất thường, vị trí đứng đầu hẳn sẽ thuộc về hắn.
Nhưng hiện tại hắn không tham gia, vậy thì người mạnh nhất chính là Âu Dương Phong, dù sao hắn cũng từng đánh bại cường giả Hóa Hải Đệ Nhị Cảnh.
Phía dưới sàn đấu, Nhị Trưởng Lão lấy ra bảy quả cầu, cao giọng nói:
"Trong này có bảy quả cầu, bên trong chứa thẻ bài quyết đấu. Ai bốc được thẻ bài cùng màu sẽ quyết đấu với nhau. Ai bốc được thẻ trắng sẽ tự động vào vòng trong." – Âu Minh Tử nói xong liền tung bảy quả cầu lên trời.
Quả cầu to bằng quả táo, lớp ngoài có cấm chế bảo vệ nên không thể dùng thần thức xuyên thấu vào bên trong.
Đám người Âu Dương Phong lập tức nhảy lên, mỗi người chụp lấy một quả gần nhất.
Âu Mã Thành là người đầu tiên mở quả cầu, bên trong đựng một tấm thẻ bài màu đỏ.
"Của ta là màu đỏ!"
Hắn nhìn quanh quất, cuối cùng nhìn về phía nam tử khoác áo trùm đầu đến từ Quan Hoa Trấn.
Thẻ bài của hắn cũng là màu đỏ.
Trong thoáng chốc, Âu Mã Thành nhếch mép cười, không ngờ vận khí lại tốt đến vậy.
Âu Viên Viên cũng mở quả cầu ra, bên trong chứa một tấm thẻ bài màu xanh.
Nàng khẽ đưa mắt qua nhìn người đứng bên cạnh.
"Phong ca, thẻ của huynh là gì?"
Âu Dương Phong cũng mở quả cầu, bên trong không ngờ lại là thẻ bài màu trắng.
Hắn vậy mà nghiễm nhiên không cần chiến đấu.
Tất cả quyền đối với văn bản dịch này thuộc về truyen.free.