Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 60: Biến Cố

Tam trại chủ vác cây đại chùy tiến vào màn sương.

Rất nhanh, gã liền thấy xác của đồng bọn nằm la liệt trên đất, mùi máu tanh còn vương vất khắp nơi.

"Ra đi, ngươi còn định núp đến bao giờ?" – Tam trại chủ lên tiếng.

Từ sau rặng cây, Âu Dương Huyền bước ra.

"Là ngươi giết bọn chúng?" – Giống như Tạ Lăng, gã đàn ông này cũng không ngờ đối thủ ch�� là một thiếu niên trẻ tuổi.

Âu Dương Huyền không đáp, tay phải khẽ ngoắc một cái, sáu thanh phi đao từ dưới đất phóng lên, nhắm thẳng vào các yếu huyệt trên cơ thể đối thủ.

Tam trại chủ thoáng giật mình, lập tức vận linh lực, toàn thân gã bốc lên luồng khói trắng, biến thành một bộ giáp bạc bao bọc lấy tứ chi.

Sáu thanh phi đao đánh vào hộ giáp liền bị bật ngược trở lại, như thể vừa va phải kim loại.

"Ta không biết ngươi làm thế nào mà giết được bọn chúng, nhưng Hóa Hải Cảnh rốt cuộc vẫn chỉ là Hóa Hải Cảnh. Đứng trước một cường giả Tụ Đan, ngươi chẳng đáng một xu."

Hóa Hải Cảnh mở Khí Hải, sử dụng chính là linh lực.

Tụ Đan Cảnh ngưng tụ nguyên đan, sử dụng chính là nguyên lực.

Nguyên lực có nồng độ vượt xa linh lực, cho phép cường giả Tụ Đan khai triển Hộ Giáp Chân Khí.

Tam Trại Chủ bất chợt lao tới, tốc độ kinh người.

Hóa Hải Cảnh tầng mười thường đạt vận tốc ba mươi mét mỗi giây, nhưng Tụ Đan Cảnh Sơ Kỳ thì con số này là bốn mươi.

Âu Dương Huyền đã bước vào trạng thái Nhập Vi, nhưng vẫn phải nhíu mày trước tốc độ của đối thủ.

Tuy rằng hắn từng đối luyện cùng Mặc Cổ, nhưng đó là khi lão ta tự áp chế cảnh giới.

Hiện tại là lần đầu tiên hắn đối diện với cường giả Tụ Đan thực sự, chỉ cần sơ suất một chút, e rằng thân tử đạo tiêu.

Không thể tiết kiệm nữa!

Hắn lập tức lấy ra một cái trận bàn.

So với cái dùng khi đối đầu Thạch Vân, thứ này nhỏ hơn nhiều, có màu đỏ chu sa, bề mặt khắc chi chít những ký tự xanh lam.

Ngay lập tức, linh khí cấp tốc hội tụ quanh Âu Dương Huyền, không ngừng rót vào Song Trọng Giáp, từng đường vân trên đó rực sáng như thể đang hưởng ứng.

"Tụ Linh Trận cấp bậc Tụ Đan ư?" – Gã đàn ông đầu trọc hít một ngụm khí lạnh.

Loại Tụ Linh Trận này đắt vô cùng, có giá không dưới hai mươi lăm vạn Kim Tệ.

Một khi sử dụng liền có thể hội tụ linh lực duy trì sức mạnh Tụ Đan Cảnh trong bảy nhịp thở.

Hai mươi lăm vạn Kim Tệ đổi lấy sức chiến đấu Tụ Đan Cảnh trong bảy giây, cái giá quá đắt cho một khoảng thời gian quá ngắn.

Song Trọng Giáp mở ra toàn bộ năng lực của một kiện Huyền Khí Trung Phẩm, tốc độ của Âu Dương Huyền từ mười hai mét một giây lập tức vọt lên bốn mươi hai mét trong một giây.

Tay phải hắn cầm Đoạn Hồn chém về phía Tam Trại Chủ, chỉ nghe hai tiếng "ầm ầm" vang vọng, chân khí va chạm tạo ra tiếng nổ dữ dội, hai luồng linh lực một đen một xám không ngừng giằng co.

Sau một thoáng cả hai cùng lùi lại, Âu Dương Huyền lùi mười bước, trong khi đối thủ chỉ lùi tám bước.

Dù có Song Trọng Giáp, hắn vẫn yếu thế hơn.

"Còn sáu nhịp." – Tam Trại Chủ lạnh lùng mở miệng, thân pháp yển chuyển như rắn, gã tung người bay vút lên cao, hai cánh tay cơ bắp giơ chùy quá đầu, rồi nện mạnh xuống.

"Huyền Kỹ Hạ Phẩm: Bát Nhiếp Bộc Tinh!"

Chùy như chày sắt liên tiếp giáng xuống, mỗi đòn mang sức nặng ngàn cân, tựa hồ tám cây cột đình cùng lúc chấn nát đại địa.

Uy áp kinh hoàng tỏa ra khiến người bên dưới khó thở.

Âu Dương Huyền hừ lạnh, tay trái nắm chặt, xung quanh hắn lập tức xuất hiện hàng ngàn cánh hoa đào, uy lực mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với khi hắn thi triển thông thường.

"Huyền Kỹ Thượng Phẩm: Đào Hoa Am!"

Lấy hắn làm trung tâm, hoa đào xoay tròn tựa cơn bão, rồi đột ngột bùng nổ, cuồn cuộn lao tới va chạm với Bát Nhiếp Chùy.

Cánh đào tuy mỏng manh nhưng sắc bén, khiến vũ kỹ của đối thủ tan thành mảnh vụn, những cánh hoa còn sót lại thừa thế xông tới, phá nát Hộ Giáp Chân Khí của gã đàn ông.

Tam Trại Chủ kinh hãi không thôi, đối thủ vậy mà sở hữu Huyền Kỹ cấp cao, Linh Hư thành từ lúc nào lại xuất hiện một thiếu niên có thể thi triển Huyền Kỹ như vậy?

Trong thoáng chốc, gã thực sự hoài nghi đối phương đến từ Liên Minh Tứ Trụ.

Tam Trại Chủ dù sao cũng là cường giả Tụ Đan Cảnh, phản ứng của gã không hề chậm chạp, cây chùy gai xoay quanh người tạo thành một vòng phòng tuyến vững chắc.

Nguyên lực toàn thân bùng phát, chống đỡ sức công phá của Đào Hoa Am.

"Còn ba nhịp." – Âu Dương Huyền lẩm nhẩm.

Chỉ một chiêu vừa rồi đã tiêu tốn ba nhịp thở.

Thời gian không còn nhiều, tay trái hắn ngoắc lên, sáu thanh phi đao thừa thế xoay vòng, lần thứ hai lao tới.

Đầu, bụng, ngực, chân, tay, mỗi vị trí đều nhắm vào yếu huyệt, hơn nữa còn chọn đúng thời điểm, đâm vào kẽ hở đối phương không kịp phòng bị.

Dưới trạng thái Nhập Vi, tốc độ của Tam Trại Chủ đúng là như rùa bò.

Tam Trại Chủ đã mất Hộ Giáp Chân Khí, gã chỉ có thể chọn bảo vệ ba yếu huyệt, còn tay và chân đành chịu bó tay.

Chỉ nghe tiếng "phập", ba thanh cắm vào hai chân, một thanh găm vào tay phải.

"A... a..." – Gã gào lên thảm thiết như một con thú hoang bị thương.

"Còn một nhịp, cơ hội đến."

Âu Dương Huyền vận dụng Tùy Ba Trục Lãng, thân pháp đỉnh cấp của Như Nguyệt.

Toàn thân hắn như sao băng phóng tới, dồn hết linh lực vào Đoạn Hồn, bổ một đao xuống.

Nhìn ánh đao sắp bổ vào đầu, Tam trại chủ đột nhiên gồng bụng, miệng phồng to như cóc, rồi hét lớn:

"Cáp Mô Hống!"

Âm ba từ miệng gã phóng ra đánh thẳng vào Âu Dương Huyền, âm kích không quá mạnh nhưng vô cùng chói tai, khiến họ Âu váng đầu, chiêu đao cũng vì thế mà khựng lại nửa nhịp.

Nửa nhịp nói thì ngắn, nhưng ở cấp bậc chiến đ���u này, chỉ nửa nhịp cũng đủ xoay chuyển cả cục diện trận chiến.

Tam Trại Chủ cấp tốc nhảy lùi lại, gã gầm một tiếng, ba thanh phi đao liền bị đánh bật ra khỏi cơ thể.

Gã thở dốc, cảm giác điên cuồng xen lẫn phẫn nộ dâng trào.

"Ngươi... rốt cuộc là ai? Là người của Liên Minh sao?"

Đứng đối diện, Âu Dương Huyền cắm đao xuống đất.

Bảy nhịp thở đã trôi qua, Tụ Linh Trận đã mất tác dụng, trở thành phế phẩm, còn hắn thì toàn thân đau nhức, nhất thời không thể vận dụng lần thứ hai.

Vẫn là không giết được đối phương.

Tam Trại Chủ đương nhiên nhìn thấy cảnh này, mắt gã mở to như dã thú, khóe miệng nở nụ cười man rợ.

"Tiểu tử, ngươi mạnh đấy. Đáng tiếc vẫn là chậm một nhịp. Bất kể ngươi là ai, chỉ cần giết được ngươi, ta sẽ kiếm được mối lợi lớn. Huyền Khí, Huyền Giáp, còn có cả công pháp kia. Tất cả đều là của ta!"

Gã giơ chùy, đang định tấn công thì bất ngờ một giọng nói vang lên từ phía sau lưng.

"Giết hắn? Ta cảm thấy người chết hôm nay chính là ngươi!"

Tam Trại Chủ kinh hoàng quay đầu lại, chỉ thấy nơi đó xuất hiện một người đàn ông trung niên với bộ râu đen ba chỏm, tay cầm trường đao.

Cạnh hắn là hai người phụ nữ, một mỹ phụ đang mang bầu và một thiếu nữ chỉ chừng 15, 16 tuổi.

"Hàn Phi? Ngươi làm thế nào mà thoát ra được?"

Lôi Trận do tám người chủ trì, thay phiên nhau duy trì linh lực, lẽ nào đối phương có người giải cứu?

Ánh mắt gã lập tức quét qua thiếu nữ đứng bên cạnh.

"Là ngươi?"

Lãnh Vô Yên bị gã nhìn đến mức hơi hoảng hốt, vội nép sau lưng mỹ phụ.

Đối phương nói không sai, khi nãy chính nàng đã vận dụng năng lực của cổ thụ, tấn công những kẻ bày trận.

Dù cổ thụ yếu hơn nhiều so với lúc đối đầu Thạch Vân, nhưng mục tiêu chỉ là phá trận.

Trận pháp vừa bị phá, Hàn Phi và thê tử liền thoát hiểm.

Dù nguyên lực bị tiêu hao không ít, nhưng với thân phận cường giả Tụ Đan Sơ Kỳ Đỉnh Phong, gã như hổ lạc vào bầy dê, mỗi đao vung ra lại chặt đứt một kẻ.

Thê tử của hắn tuy mang bầu, nhưng thực lực cũng là Hóa Hải Cảnh tầng tám.

Một phu một thê không ngừng tàn sát, gần như tiêu diệt đám phỉ tặc. Đáng tiếc lại để tên Kiều Phúc kia trốn thoát.

Hai người sau khi biết chuyện của Âu Dương Huyền, liền xông vào màn sương để cứu viện.

"Phỉ tặc, hãy đền mạng cho huynh đệ ta!"

Hàn Phi vuốt đao, nhớ đến cảnh từng người ngã xuống trước mặt, lửa nộ bốc lên ngùn ngụt.

Hắn xoay trường đao, dồn toàn lực chém xuống khiến Tam Trại Chủ phải giơ chùy đón đỡ.

Hai người cùng lúc bị đẩy lùi, gã đầu trọc mượn lực, xoay mình một vòng rồi bỏ chạy thục mạng.

Đối phương là Tụ Đan Sơ Kỳ đỉnh phong, dù gã có ở trạng thái toàn thịnh cũng khó lòng chống lại, huống hồ hiện tại còn bị Âu Dương Huyền đả thương.

Hàn Phi nhìn hắn chạy thoát, dù muốn đuổi theo nhưng cơ thể hắn cũng chẳng hơn gì, chỉ đành trơ mắt nhìn gã biến mất trong màn đêm.

Vị mỹ phụ tiến tới đỡ lấy gã, lo lắng hỏi:

"Phu quân, chàng không sao chứ?"

Hàn Phi lắc lắc đầu:

"Lần này phỉ tặc Vân Đồ Sơn chỉ có Tam Trại Chủ xuất hiện, hai kẻ còn lại không thấy đâu, chỉ e đã tập kích chuyến xe của phụ thân."

"Lão gia có thực lực nửa bước Linh Thân, tuyệt đối sẽ không sao đâu." – Mỹ phụ an ủi phu quân.

Hàn Phi thở dài, lần này cha con họ đi theo hai lộ trình khác nhau, hiện tại có muốn cứu viện cũng không kịp nữa, chỉ có thể trông vào ý trời.

Đột nhiên nhớ tới điều gì, hắn quay lại nhìn người thanh niên đứng phía sau, hai tay chắp lại cung kính nói:

"Lần này quả thực cảm tạ hai vị, nếu không có hai vị, tính mạng vợ chồng ta khó lòng bảo toàn. Không biết nên xưng hô như thế nào?"

"Âu Gia Âu Dương Huyền."

"Âu Gia Song Kiêu!" Hàn Phi hơi kinh ngạc, thân là bảo tiêu, đương nhiên gã nắm rõ tin tức ở Linh Hư Thành.

Nghe đồn thế hệ trẻ Âu Gia có hai thiên tài được mệnh danh là Âu Gia Song Kiệt, đáng tiếc một người dường như đã phế bỏ.

Âu Dương Huyền không trả lời, chính là ngầm thừa nhận:

"Nghe nói phỉ tặc Vân Đồ Sơn có tổng cộng ba vị trại chủ. Lần này các ngươi may mắn chỉ bị một tên tập kích.

Nếu cả ba tên cùng xuất hiện, thì ta cũng bó tay. Ta thực sự tò mò, rốt cuộc bọn chúng muốn thứ gì ở ngươi, mà phải huy động nhân lực đông đảo đến thế?"

Không những huy động nhiều người, còn sử dụng cả Lôi Trận.

Nghe câu hỏi, Hàn Phi và Hàn Phu nhân hơi khó xử, bất giác nhìn nhau.

"Chuyện này... có chút không tiện nói ra, hy vọng công tử hiểu cho."

Âu Dương Huyền nghe vậy cũng không miễn cưỡng, dù sao hai bên vốn không quen biết, cho dù được mình cứu, rốt cuộc vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng.

Nếu là hắn ở vào hoàn cảnh của gã, hẳn cũng sẽ làm vậy.

"Đã như vậy liền không làm phiền hai vị. Cáo từ."

Hắn đang định cùng Lãnh Vô Yên rời đi, đột nhiên sương mù lại lần nữa bao phủ xung quanh.

"Dương Huyền, ngươi lại thả sương mù ra đấy à?" Lãnh Vô Yên hơi kỳ lạ nhìn hắn.

"Không phải ta."

Sương mù vừa nãy là do Ngũ Hành Bộ Hệ Thủy: Phù Sương Lưu tạo ra, mà hắn đương nhiên chỉ có một bộ ấy.

Hơn nữa, Phù Sương Lưu có màu ám xanh, còn màn sương này lại hoàn toàn trắng xám.

"Cẩn thận!" – Hàn Phi cũng cảm thấy có điều bất ổn, lập tức dặn nương tử đề phòng.

Loảng xoảng. Loảng xoảng. Loảng xoảng.

Ba tiếng động vang lên, từ trong màn sương, một cỗ xe ngựa dần hiện ra.

Chiếc xe ngựa làm từ gỗ nâu, hai bên treo đèn lồng trắng.

Bánh xe làm từ kim loại, đã hoen gỉ đôi chút, còn con ngựa kéo xe thì càng kỳ quái, toàn thân nó gầy trơ xương, hai hốc mắt lõm sâu hoắm, trông vô cùng quỷ dị.

Cỗ xe ngựa vừa xuất hiện đã khiến cả bốn người sởn tóc gáy, bất giác rùng mình.

Tại vị trí người kéo xe có hai bóng người, họ đều đội mũ trùm qua đầu, người bên trái áo xanh sọc đen, người bên phải áo đỏ sọc trắng.

Sau khi xuất hiện, cỗ xe ngựa chỉ lặng lẽ đứng yên, bình thản quan sát họ.

Bốn người đứng bất động, ngay cả hơi thở cũng không dám nặng nhọc.

Không biết qua bao lâu, Hàn Phi mới lên tiếng:

"Không biết hai vị là ai, đứng chắn trước chúng ta có việc gì?"

Hai người trên xe dường như không nghe thấy, vẫn lặng lẽ nhìn chằm chằm vào họ.

Không hiểu sao, Âu Dương Huyền có cảm giác ánh mắt của chúng dường như đang tập trung vào cô gái đứng sau lưng hắn.

"Từ từ lùi lại, đi chậm thôi." – Hàn Phi truyền âm cho ba người.

Bốn người lặng lẽ di chuyển, từng bước, từng bước chậm chạp, đặc biệt là Âu Dương Huyền, đã sớm nắm trong tay Tụ Linh Trận, chỉ cần có biến liền sẽ khai mở.

Thế nhưng, trái với lo lắng của họ, cả đoạn đường không hề có chuyện gì phát sinh, cỗ xe ngựa cũng không có ý định đuổi theo.

"Cứ như vậy thoát rồi? Chẳng lẽ vận may lại tốt đến thế?" – Âu Dương Huyền có chút không tin.

"Xem ra cỗ xe đó không có ý định đuổi theo." – Hàn Phi như trút được gánh nặng, bởi áp lực mà hai kẻ kia tạo ra vừa rồi khiến hắn sợ hãi khôn nguôi.

"Đừng mừng vội, sương mù vẫn chưa tan, chỉ e nguy hiểm còn chưa kết thúc. Tốt nhất là tăng tốc tìm cách rời xa..."

Lời còn chưa dứt, ánh mắt Âu Dương Huyền chợt mở to, nhìn về phía Hàn Phu nhân.

Hàn Phi thấy ánh mắt của hắn, cũng bất giác quay đầu nhìn theo.

Tại vị trí thê tử hắn đang đứng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một gã đàn ông cao lớn, mái tóc vàng như bờm sư tử, hai cánh tay hắn đang đặt trên cổ thê tử.

Mắt nàng mở to, miệng há hốc nhưng chẳng thể phát ra tiếng, đôi con ngươi nhìn về phía phu quân, như thể muốn nói điều gì đó mà bất lực.

"Mặc Cổ, tiền bối đang làm gì thế?"

Người này đúng là Mặc Cổ, nhưng tình trạng của lão rất kỳ lạ, dường như không hề nhận ra Âu Dương Huyền.

Đặc biệt là đôi mắt lão không còn tròng trắng, chỉ một màu đen quỷ dị.

"Là người quen của Huyền công tử. Xin tiền bối thủ hạ lưu tình." – Hàn Phi đứng ở một bên có chút gấp gáp.

"Tiền bối, nàng là người quen của ta, không phải kẻ địch, xin hãy buông tay ra!"

Mặc Cổ chẳng hề có ý định nghe theo, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về khoảng không trước mặt.

Âu Dương Huyền cau mày, trong lòng dấy lên nỗi bất an, đột nhiên hắn quát lớn:

"Tiền bối, đừng..."

Chỉ nghe tiếng "rắc", bàn tay Mặc Cổ xoay mạnh.

Đầu của Hàn Phu nhân xoay một vòng, rồi cong một góc kỳ dị, cứ thế lệch hẳn sang một bên.

Cả người nàng đổ gục xuống đất, tắt thở lìa đời.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free