(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 59: Chiến Lực Của Phản Diện
Trên con đường mòn, lũ phỉ tặc leo lên xe, bắt đầu lục soát toàn bộ hàng hóa. Ngay cả thi thể của những tên bảo tiêu nằm dưới đất cũng bị chúng kiểm tra kỹ lưỡng.
"Tản ra tìm kiếm, không được bỏ sót bất kỳ nơi nào, người nào tìm được sẽ có trọng thưởng!"
Gã đầu trọc đứng ở một bên, hai tay chống đại chùy mở miệng ra lệnh.
Chẳng mấy chốc, to��n bộ hàng hóa đã bị lục tung.
"Tam Trại Chủ, chỗ chúng ta không có."
"Tam Trại Chủ, chỗ chúng ta cũng không có."
Không có ư? Gã nam tử được gọi là Tam Trại Chủ lộ nét nghi hoặc.
Hắn nhìn về phía lồng giam.
Một nén nhang đã trôi qua, nhưng vị tiêu chủ vẫn có thể chịu đựng. Quả không hổ danh là cường giả Tụ Đan Sơ Kỳ Đỉnh Phong, nguyên lực vô cùng hùng hậu.
"Hàn Phi, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao ra vật kia!"
Vị tiêu chủ họ Hàn đã có phần kiệt sức, trên trán lấm tấm từng giọt mồ hôi.
Hắn vẫn cố gắng giữ chặt đao, một tay ôm ái thê trong lòng:
"Toàn bộ vật phẩm đều ở trên xe, các ngươi rốt cuộc còn muốn gì nữa?"
"Ngươi biết rõ ta đang nói đến cái gì. Giao ra, ta có thể cho hai người các ngươi một cái chết thống khoái!"
Đến lúc này rồi, đối phương vẫn như trước cứng đầu.
"Tam Trại Chủ, cái gì kia?" – Một gã phỉ tặc chợt hô lớn.
Không biết tự lúc nào, sương mù đã đột ngột xuất hiện bao trùm bốn phía.
Sương mù dày đặc, nhìn không rõ năm ngón tay.
Tam Trại Chủ đặt đại chùy lên vai, thần thức quét qua một lượt. Thế nhưng, điều khiến hắn kinh ngạc là thần thức lại không cách nào đâm xuyên qua màn sương.
Trong lòng gã cảm thấy không ổn, đây tuyệt đối không phải sương mù bình thường.
Sương mù ngày một lan rộng, có xu hướng bao vây lấy lũ phỉ tặc.
Chợt, một tiếng rít vang lên. Một mũi tên đen nhánh phóng ra từ màn sương, nhanh như điện xẹt, xuyên thẳng qua đầu của một gã áo xám.
Thân hình gã đổ gục xuống đất, lập tức bỏ mạng.
Chứng kiến cảnh tượng này, đám phỉ tặc nhất thời đứng sững. Nhưng chưa kịp phản ứng, một mũi tên nữa đã bắn tới, lần này hướng đến một gã cầm đinh ba.
So với tên đầu tiên, tên này có tu vi Đệ Ngũ Cảnh. Nhưng dù là vậy, hắn vẫn chỉ kịp giơ vũ khí lên chắn trước người.
Mũi tên như lưu tinh đánh tới, mang theo tiếng gió rít gào, dễ dàng xuyên qua đinh ba, nhẹ nhàng chọc thủng một lỗ trên ngực gã.
Chỉ nghe "hự" một tiếng, gã ngã xuống đất, hệt như tên đầu tiên.
Tam Trại Chủ nhìn mũi tên, hít một ngụm khí lạnh.
Hai mũi tên vậy mà đều là một kiện Hoàng Khí Thượng Phẩm.
Mũi tên đã như thế, cây cung bắn ra còn phải ghê gớm đến mức nào? E rằng ít nhất cũng phải là Huyền Khí Sơ Giai.
Chẳng lẽ trong màn sương có cao thủ Tụ Đan đang ẩn núp?
Ngay lập tức, gã tiến vào trạng thái đề phòng.
"Tạ Lăng, ngươi cùng bốn tên Đệ Lục Cảnh đi vào kiểm tra!"
Hắn rất muốn tự mình đi vào, nhưng lại sợ dính kế giương đông kích tây. Một khi bản thân cách xa lôi trận, chỉ e sẽ có biến.
Nếu để Hàn Phi thoát khốn, bọn chúng sẽ thực sự chết không có chỗ chôn.
Tạ Lăng là tên của nam tử dùng song đao. Nghe thấy mệnh lệnh, gã có chút miễn cưỡng.
Đối phương sử dụng Huyền Khí, rất có thể là cường giả Tụ Đan Cảnh. Bảo hắn đi vào đó chẳng khác nào bảo hắn đi tìm chết.
"Không cần phải sợ. Dùng Huyền Khí cũng chưa chắc là Tụ Đan Cảnh, nói không chừng cũng chỉ là Hóa Hải Đệ Thập Tầng thôi."
Tạ Lăng trầm mặc, rút sẵn hai thanh song đao trên tay rồi chậm rãi bước vào màn sương.
Cả người hắn mười phần cảnh giác, chỉ cần có dấu hiệu không đúng, liền sẽ phi thân bỏ chạy.
Phía sau hắn, bốn tên Hóa Hải Đệ Lục Cảnh cũng mặt cắt không còn hột máu.
Bọn chúng bình thường hung ác, nhưng đa phần là lấy đông chọi ít, lấy mạnh hiếp yếu.
Nếu gặp phải kẻ mạnh hơn, hung ác hơn, đương nhiên là hèn nhát còn hơn cả chuột.
Màn sương ngày càng dày đặc, thần thức của bọn chúng không cách nào xuyên qua. Năm tên vừa bước đi, chẳng mấy chốc đã cách xa đồng bọn.
*****
Tạ Lăng tay cầm song đao, cả người đầy mồ hôi lạnh, mỗi bước đi đều không ngừng quan sát xung quanh.
Đột nhiên, tiếng gió rít lên, một mũi tên nữa lại bay tới, nhắm thẳng vào một gã phỉ tặc.
Tạ Lăng sớm đã cảnh giác, đao khua một vòng, linh lực huy động gạt mũi tên sang một bên.
"Nơi đó!"
Năm tên phỉ tặc hợp thành đội hình, lưng tựa vào nhau, ánh mắt hướng tới nơi mà Tạ Lăng vừa chỉ.
Từ sau gốc cây, một bóng người bước ra, chính là Âu Dương Huyền.
Tạ Lăng nhìn thiếu niên trước mặt, không khỏi kinh nghi:
"Còn trẻ như vậy, hơn nữa thực lực mới chỉ là Đệ Tứ Cảnh?"
Ngay cả những tên phía sau cũng thầm thở ra một hơi. Cứ nghĩ là cao thủ gì, nào ngờ chỉ là một tiểu tử, hơn nữa cảnh giới còn yếu như vậy.
Xem ra vừa rồi chỉ là dùng đan dược gia tăng linh lực mới có thể vận dụng Huyền Khí.
"Tản ra bao vây lấy hắn, dùng toàn lực ra tay!" – Tạ Lăng ra lệnh.
Âu Dương Huyền nhìn bọn chúng bao vây mình, đôi con ngươi lóe lên tinh quang, tay phải miết nhẫn trữ vật, lôi ra một thanh hắc đao.
Đao dài tám tấc, lưỡi đao sắt nhọn, ánh lên sắc xanh.
Chuôi đao in hình long vụ, ở gần cuối còn đính một viên bảo thạch.
Thất Long Đoạn Hồn Chủ Đao – Huyền Khí Hạ Phẩm, so với Cự Khuyết, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Xoạt một tiếng, một tên phỉ tặc lao tới, dùng đôi vuốt sắc bổ vào người Âu Dương Huyền:
"Hoàng Kỹ Hạ Phẩm: Sát Phá Lang."
Vuốt sắc tựa nanh sói, chém xuống dù là đá hoa cương cũng phải vỡ vụn. Nếu đối phương không tránh, tuyệt đối sẽ bị chẻ ra làm đôi.
Thế nhưng vuốt trảo còn chưa kịp tới, thân hình Âu Dương Huyền đã động.
Chỉ thấy "xoẹt" một tiếng, hắn đã né khỏi trảo kình, cả người dùng một tốc độ không thể tưởng tượng vòng ra sau lưng đối phương.
"Làm sao lại nhanh như vậy?"
Đây là suy nghĩ hiện lên trong đầu, cũng là suy nghĩ cuối cùng của gã. Bởi chỉ ngay sau đó, một thanh đao đã cắm phập từ sau lưng, xuyên qua tim, đoạt lấy mạng của tên phỉ tặc.
Âu Dương Huyền rút Đoạn Hồn khỏi ngực đối phương, phẩy máu xuống đất, lạnh lùng nhìn lưỡi đao.
Đây là lần đầu tiên hắn giết người.
Chỉ là hắn không thể ngờ nó lại dễ đến vậy, nhanh gọn đến như vậy.
Tựa như vào rừng ngắt lấy một bông hoa, tựa như vào bếp giết một con gà.
Từ khi nào mình trở nên vô cảm như vậy?
Xua tan đi suy nghĩ trong lòng, ánh mắt quét về bốn tên còn lại.
Có Song Trọng Giáp trên người, tốc độ của Âu Dương Huyền tăng từ 12 mét một giây lên tới 27 mét một giây, đã ngang ngửa cường giả tầng chín.
Đối phương chỉ là một tên phỉ tặc, thân pháp hạng bét. Dù có cảnh giới cao hơn hắn thì thế nào? Một chiêu liền có thể giải quyết.
Những chuyện này, Tạ Lăng cùng đồng bọn đều không biết, chỉ cho rằng đối phương có thân pháp cao minh.
Âu Dương Huyền cũng không để bọn chúng định thần, thân hình liền động, dùng thủ đoạn tiên phát chế nhân.
Đao chiêu tỏa ra, quay cuồng như gió lốc.
"Phong Vân Toái Trảm thức thứ ba: Phong Vân Tàn Nguyệt!"
Đao như trăng tàn chém xuống một tên đứng gần đó, tốc độ nhanh đến kinh người, khiến hắn chỉ kịp giơ khiên lên đón đỡ.
Nhưng Thất Long Đoạn Hồn thân là Huyền Khí, sao có thể bị ngăn chặn?
Nó dễ dàng chém nát hộ khiên, đồng thời bổ luôn tên này ra làm hai.
Chưa tới vài nhịp thở, hai trong số năm tên đã bị Âu Dương Huyền miểu sát.
"Bao vây hắn!" – Tạ Lăng quát lên, thân hình lao vào trận chiến.
Hắn là cường giả Đệ Thập Cảnh, đã tiếp cận giai đoạn Thoát Phàm. Tốc độ đạt tới 30 mét một giây, thậm chí còn nhanh hơn Âu Dương Huyền một chút.
Song đao đỏ rực như lửa, nhiễm đầy máu tanh, mang theo huyết khí chém vào đầu và thân đối phương.
Một chiêu bổ dọc, một chiêu vát ngang, tạo thành hình chữ thập, nên còn được gọi là Thập Tàn Vong Huyết.
*****
Âu Dương Huyền sớm đã mở ra trạng thái Nhập Vi, năng lực phản xạ tăng lên rất nhiều.
Đao của đối phương còn chưa tới, hắn đã sớm tìm được cách phá giải.
Song đao nhìn thì có vẻ đáng sợ, nhưng chiêu thức ấy đòi hỏi phải mở rộng hai tay để ra đòn, khiến phần thân giữa từ đầu xuống bụng lộ ra quá nhiều điểm yếu.
Tay phải hắn giơ lên, linh lực tụ vào mũi đao, đánh ra một chiêu Nhất Đao Phong Tuyệt.
Dưới sự tăng phúc của Song Trọng Giáp, uy lực vũ kỹ hệ phong mạnh lên gấp đôi. Vốn chỉ là Hoàng Kỹ Trung Phẩm, giờ đây nó đã không thua kém gì Hoàng Kỹ Thượng Phẩm.
Tạ Lăng kinh hãi, đối phương vậy mà chỉ liếc qua liền nhận ra điểm yếu trong vũ kỹ của hắn. Sức quan sát của người này tại sao lại khủng bố như vậy?
Không có thời gian suy nghĩ, đao chiêu chỉ có thể thu lại, chuyển từ công sang thủ, chặn đứng thế công của Âu Dương Huyền.
Họ Âu chính là chờ hắn một khắc này. Chân hắn đạp xuống đất, phát động Đạp Thủy Phiêu.
Thân hình như tàn ảnh lướt qua một tên phỉ tặc.
Người này sử dụng chính là chiến phủ. Nãy giờ tinh lực đều tập trung vào Âu Dương Huyền, lập tức giơ cao vũ khí, hét lớn:
"Tới đây! Lão tử bổ chết ngươi!"
Hai tay hắn kết ấn, linh lực quán thông vào vũ khí. Một rìu bổ xuống mang theo sức nặng ngàn cân, chỉ cần bổ trúng thì dù là mình đồng da sắt cũng sẽ bị chẻ thành thịt vụn.
Nhưng đúng vào lúc hắn đắc ý nhất, từ người Âu Dương Huyền phóng ra sáu luồng sắc xanh vọt tới người gã.
Thất Long Đoạn Hồn: Một thanh làm chủ, sáu thanh hỗ trợ.
Thanh chủ là Huyền Khí cấp bậc, còn các thanh hỗ trợ lại là Hoàng Khí Cực Phẩm.
Hoàng Khí Cực Phẩm có thể đâm xuyên ngay cả Hóa Hải Đệ Thập Cảnh, huống chi đối phương còn kém tới bốn cảnh giới.
Chỉ thấy sáu thanh phi đao tựa như thanh long tách ra đâm vào gã nam tử.
Hai thanh phóng xuống dưới nhắm vào đầu gối, hai thanh vòng ra phía sau đâm vào lưng, một thanh khác đâm vào miệng rồi xuyên thẳng lên họng.
Một thanh cuối cùng nhắm vào ngực, lúc xuyên qua còn móc theo trái tim của đối phương.
Lực đạo của phi đao quá mạnh, mỗi lần đâm xuyên đều khiến thân thể nam tử bị đánh bay như một quả bóng bằng da người, cuối cùng rơi bịch xuống đất, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế bổ rìu.
Trước lúc chết, khuôn mặt gã ánh lên sự kinh hoàng, cho thấy nỗi thống khổ tột cùng mà gã phải chịu đựng.
Âu Dương Huyền thu hồi phi đao, tay phải lấy thêm một viên Tụ Khí Tán nhét vào miệng. Linh lực tiêu hao khi sử dụng Thất Long Đoạn Hồn quá lớn, buộc hắn không thể không bổ sung.
Nuốt xong đan dược, ánh mắt quay lại nhìn đám phỉ tặc.
"Năm tên, còn hai!"
"Ngươi rốt cuộc là ai?" – Tạ Lăng đứng một bên chứng kiến toàn bộ, không khỏi sợ hãi.
Đối phương tuy cảnh giới kém xa hắn, nhưng thân pháp lại vượt trội, vũ khí sử dụng đều là cấp bậc Huyền Khí.
Mấy thứ này, thứ nào cũng có giá vài triệu kim tệ.
Đừng nói là công tử Linh Hư Thành, ngay cả cấp bậc trưởng lão cũng không phải ai cũng có thể sở hữu được chúng.
Âu Dương Huyền đương nhiên không trả lời, thân hình xông tới tên Hóa Hải Đệ Lục Cảnh còn sót lại.
Tên đó thấy hắn tới gần, nào còn dám ứng chiến, lập tức quay người đào tẩu.
Hắn làm phỉ tặc là để giết người đoạt tài, để cưỡng bức nữ nhân, chứ không phải để chết.
"Ngươi đứng lại cho ta!" – Tạ Lăng điên cuồng chém tới.
Âu Dương Huyền cũng không quay đầu, tay phải ném ra một tấm phù lục màu trắng.
Chỉ thấy phù lục phát nổ, tỏa ra một luồng bạch quang, chiếu sáng cả một vùng.
"Thượng Phẩm Hóa Hải Phù: Quang Diệu Ngân!"
Tạ Lăng bất ngờ bị ánh sáng chiếu vào, đôi mắt nhòe đi vì bỏng rát, tạm thời bị mù.
Hắn sợ đối phương đánh lén, vội vã thu người, hai tay không ngừng múa loạn bảo vệ toàn thân.
Đáng tiếc, mục tiêu của Âu Dương Huyền cũng không phải hắn.
Tay trái Âu Dương Huyền phẩy nhẹ, hai tấm phù một đỏ một vàng cùng lao tới đánh về phía gã phỉ tặc đang chạy trốn.
"Thượng Phẩm Hóa Hải Phù: Long Chúc Ngôn!"
"Thượng Phẩm Hóa Hải Phù: Vạn Phi Tiễn!"
Một con hỏa long rít gào lập tức xuất hiện, mang theo một bầy kim tiễn hùng hổ vọt tới.
Mỗi một tấm Thượng Phẩm Hóa Hải Phù đều có sức mạnh ngang ngửa một kích của Hóa Hải Đệ Bát Cảnh.
Hai tấm phù cùng đánh, đơn giản chính là giết gà dùng dao mổ trâu.
Gã phỉ tặc chỉ kịp hét lên một tiếng "Không!" liền đã bị Hỏa Long cùng Kim Tiễn nuốt trọn, nổ banh xác mà chết.
*****
Mọi chuyện miêu tả thì lâu, nhưng từ lúc phát sinh tới hiện tại chỉ trôi qua vài chục hơi thở.
Bốn tên Hóa Hải Đệ Lục Cảnh đã bị Âu Dương Huyền miểu sát.
Hắn cũng chẳng thấy vui mừng. Chiến đấu vốn dĩ dựa vào rất nhiều yếu tố: công pháp, thân pháp, vũ kỹ, pháp khí, năng lực phản ��ng.
Lũ phỉ tặc này, ngoài trừ việc cảnh giới cao hơn, những thứ khác đều bị hắn bỏ xa.
Công pháp của hắn vượt trội.
Thân pháp của hắn vượt trội.
Pháp khí của hắn vượt trội.
Ngay cả năng lực phản ứng cũng không thể so với Âu Dương Huyền một khi mở ra trạng thái Nhập Vi.
Từng ấy yếu tố kết hợp lại, nếu Âu Dương Huyền còn không thể miểu sát đối phương, vậy thì mười một vạn linh tệ hắn bỏ ra quả thật chính là ném cho chó ăn.
Tạ Lăng đã thoát khỏi trạng thái mù lòa, liền nhìn thấy mảnh vụn của đồng bọn.
Hắn có chút rét lạnh, nhìn gã nam tử phía trước.
Gã chỉ có cảnh giới Đệ Tứ Cảnh, nhưng trong mắt Tạ Lăng lại giống như một đầu quái thú.
Nhưng tình thế đã đến nước này, có trốn cũng vô dụng.
Hai tay Tạ Lăng tụ linh lực vào song đao, cả người bộc phát ra khí thế không thể tưởng.
Hắn cần phải dùng một chiêu mạnh nhất để giải quyết đối phương. Hai chân tụ lực, hắn chém thẳng tới Âu Dương Huyền.
"CHẾT ĐI!" – Gã quát lớn.
Âu Dương Huyền nhìn gã lao tới, ánh mắt chẳng chút sợ hãi.
Dưới trạng thái Nhập Vi, tốc độ ra đòn của đối phương chính là chậm như rùa.
Tay phải hắn miết nhẫn trữ vật, lấy ra năm tấm phù.
Những tấm phù này được nối với nhau bằng một sợi chỉ đỏ, trông khác hẳn ba tấm trước đó, ký họa trên chúng đều rất đồng bộ.
Chỉ thấy tay Âu Dương Huyền chạm nhẹ, năm tấm phù cùng lúc phát sáng, bắt đầu dung nhập vào nhau.
"Ngũ Hành Bộ Hệ Thổ: Thiên Sơn Lao Lung!"
Mặt đất đột nhiên rung chuyển, từ dưới đất trồi lên một bàn tay sáu ngón khổng lồ.
Mỗi ngón đều như cột chống trời, bao trùm cả Thiên Khôn, nhốt gã vào trong.
"Đây là thứ gì?" – Gã hoảng hốt, hai tay cầm song đao không ngừng múa loạn, ý đồ chém nát bàn tay đá.
"Vô dụng thôi. Thiên Sơn Lao Lung một khi kích phát liền đạt tới cấp bậc Tụ Đan. Cho ngươi nửa nén nhang, nói không chừng ngươi có thể làm nó nứt vỡ. Chỉ đáng tiếc, ngươi không có cơ hội này!"
Âu Dương Huyền phất một ngón tay, Thiên Sơn Lao Lung bắt đầu rực sáng, giống như có dấu hiệu bùng nổ.
"Không... Không! Ta không muốn chết, ta không muốn chết! Tam Trại Chủ, cứu ta, cứu ta!"
Tạ Lăng điên cuồng chém vào bàn tay nhưng vô dụng.
Chỉ nghe "ầm" một tiếng, Thiên Sơn Lao Lung nổ tung, mang theo thứ bị nó giam cầm về với hư vô.
Sóng xung kích tỏa ra khắp không gian xung quanh, vang tới chỗ đám phỉ tặc đang đứng phía ngoài.
"Chuyện gì xảy ra?" – Tam Trại Chủ giật mình, cả người vẫn đứng cạnh Lôi Trận.
Không có ai đáp lời.
Đột nhiên từ trong màn sương, một mũi tên nữa lại bắn tới, giết chết thêm một tên phỉ tặc.
"Khốn kiếp!" – Nam tử đầu trọc quát lên.
Đối phương lại ra tay.
Đám Tạ Lăng mới vào được bao lâu, chưa đầy nửa nén nhang đã liền bị xử lý gọn.
Xem ra thật là cường giả Tụ Đan không sai.
"Kiều Phúc, ngươi canh chừng Lôi Trận, không được để Hàn Phi thoát ra!"
Đối phương đã là cường giả Tụ Đan Cảnh, bảo mấy tên còn lại đi vào chẳng khác nào bảo chúng chịu chết. Hắn rốt cuộc chỉ có thể tự thân xuất mã.
Ngay khi gã đi vào bên trong, từ phía sau lưng đám phỉ tặc, đột nhiên xuất hiện một bóng hình.
Nàng có mái tóc xanh, ánh mắt xanh, trên người vẽ lấy những hoa văn kỳ lạ.
Hai tay nàng nắm chặt, cố gắng điều tiết cảm xúc.
"Tức Giận, Thống Khổ, Đau Thương" – Nàng không ngừng lẩm nhẩm.
Từ sau lưng nàng, một hư ảnh cổ thụ dần hiện ra, bao trùm lấy bốn phía.
Bản quyền của tác phẩm chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, không cho phép sao chép hay phát hành lại dưới bất kỳ hình thức nào.