Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 56: Thiên Đế Vị

Trong một con hẻm nhỏ, ba người đang di chuyển.

Dẫn đầu là một nữ nhân dáng người mềm mại, eo thon như lá liễu. Cả người nàng khoác một bộ lam y viền trắng, họa tiết đơn giản nhưng thanh nhã, đặc biệt là phần đai ngọc quấn quanh eo càng làm nổi bật bộ ngực đầy đặn phía trước.

Theo sau nữ tử là hai người, một kẻ dáng người béo tròn không ai khác chính là Mục Vạn Cừu, còn kẻ kia mặc hắc bào, mũ trùm che kín mặt. Mặc dù người này đi không chậm, nhưng bước chân lại nặng nề, cứ như một bộ cương thi, khí tức tỏa ra càng lạnh lẽo đáng sợ. Mục Vạn Cừu đi bên cạnh cố gắng tránh xa nhất có thể, hắn nghe tiểu thư gọi người này là Hồn Nô.

Hồn Nô này cả ngày không nói câu nào, chỉ lặng lẽ bảo hộ cho tiểu thư, gần như lúc nào cũng cúi đầu. Trong một lần vô tình đối phương ngẩng đầu lên, hắn chạm phải một khuôn mặt nhăn nheo đầy sẹo, đặc biệt là đôi mắt đỏ ngầu như quỷ, khiến hắn sợ chết khiếp.

Thật sự quá ám ảnh!

U Nạp Lan dẫn hai người vào một căn nhà nhỏ nằm ở cuối hẻm. Căn nhà có chút mục nát, cánh cửa bên ngoài xiêu vẹo, giấy dán tường ố vàng rách nát, dường như đã bị bỏ hoang từ lâu. Ba người mở cửa bước vào, bên trong trống trơn, giăng đầy bụi và mạng nhện.

U Nạp Lan xoay người, tìm đến một góc phòng. Ở đó đặt một tấm thảm vải đỏ đã cũ kỹ sờn rách. Nàng chỉ khẽ phất tay, tấm thảm lập tức bay khỏi vị trí, để lộ một cái lỗ nhỏ trên sàn. Nữ t��� miết nhẫn trữ vật, lấy ra một chiếc chìa khóa bốn cạnh. Vừa cắm vào, mặt đất liền kêu cọt kẹt, rồi tách ra, lộ ra một lối đi xuống lòng đất.

Mục Vạn Cừu biết nơi này dẫn đến đâu: hầm ngục. Hầm ngục này giống một mật đạo dưới lòng đất, nối liền nhiều nơi trong Linh Hư thành. Ngoài phủ thành chủ, đây là lối vào thứ ba mà hắn biết.

Khung cảnh Hầm Ngục so với lần trước không có gì thay đổi, chính giữa đặt một bức tượng nam tử cao lớn, thân khoác hoàng bào đứng trên lưng Kim Quy. Xung quanh là mười cây cột đá to như cột chống trời, mặt ngoài nạm đầy Quang Vân Thạch.

Nữ tử tiến đến gần bức tượng, tay phải mở ra Sơn Hà Đồ, ngắm nghía một hồi lâu, sau đó khẽ bắt quyết. Chỉ thấy bức tranh chậm rãi bay lên, không ngừng vang lên những tiếng phần phật. Nữ tử thầm nhíu mày, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một con dao nhỏ, rạch một đường trên ngón tay. Máu từ tay nàng chảy xuống, thấm lên bức họa. Rất nhanh, từng giọt máu dần biến mất.

Mục Vạn Cừu đứng bên cạnh, không nhịn được mà lên tiếng:

"Tiểu thư, vật này rốt cuộc là thứ gì?"

U Nạp Lan liếc nhìn gã, lập tức khiến gã sợ tái mặt, vội vàng quỳ xuống không ngừng dập đầu:

"Là tiểu nhân lắm lời, xin tiểu thư thứ tội. Là tiểu nhân lắm lời, xin tiểu thư thứ tội."

Nhìn vẻ hèn mọn của gã béo, nữ tử không chút cảm xúc, chỉ nhàn nhạt hỏi:

"Nói ta nghe, Mục Vạn Cừu, ngươi biết đ��ợc bao nhiêu vị Thiên Đế?"

Gã béo nghe câu hỏi, không khỏi sửng sốt. Thiên Đế?

Sơ Nguyên, Thoát Phàm, Hiển Thánh, Phong Tôn, Xưng Đế chính là năm giai đoạn tu luyện ở Thiên Khuyết Đại Lục. Ngoại trừ Chân Thần đã tuyệt tích từ lâu, cường giả Xưng Đế được coi là tồn tại chí cao vô thượng ở thế giới này. Mà Thiên Đế càng là Đế trong Đế. Bọn họ không chỉ sở hữu thực lực vượt trội mà còn nắm trong tay lãnh địa khổng lồ, quyết định số phận của ức vạn chúng sinh.

Thế gian hiện tại chỉ có bốn người như thế.

Ở trung tâm đại lục, Tinh Quốc – đế quốc duy nhất của nhân tộc trên đất liền – ngai vàng cửu tọa thuộc về một vị Thiên Đế khoác hoàng bào, tục xưng Tinh Thiên Đế.

Xa hơn về phía đông, sâu trong tổ địa yêu tộc, là yêu đế chí cao vô thượng được vạn yêu cúng bái – Thanh Thiên Đế.

Phía nam án ngữ là biển Nam Hải, cũng là nơi trú ngụ của Long Tộc. Long tộc hùng mạnh, đế uy không thể xâm phạm, đứng đầu bọn họ là Cửu Trảo Chân Long, mệnh danh Bạch Thiên Đế.

Cuối cùng là bắc hải lạnh giá, nơi nhân tộc định cư quanh năm trên các hòn đảo, cả đời gắn liền với biển cả. Vùng bắc hải đếm không xuể số lượng đảo lớn nhỏ nên còn được gọi là Vạn Đảo Khu, mà thủ lĩnh của họ chính là Hải Thiên Đế.

Bốn vị Thiên Đế như bốn cây định hải thần châm, thống trị đại lục. Mỗi lời nói ra đều có thể quyết định sinh tử tồn vong của hàng vạn người. Không ai ngoài chính bọn họ có thể thay đổi chuyện này.

"Bốn sao?" U Nạp Lan hỏi lại, giọng có chút châm biếm.

Nàng chắp tay sau lưng, ngước nhìn bức tượng nam tử đứng trên lưng rùa.

"Thế nhân hiện tại chỉ biết có bốn vị Thiên Đế, nhưng không hay rằng từ thuở ban sơ, Thiên Đế Vị không phải chỉ có bốn mà là năm."

"Năm ư? Tại sao tiểu nhân chưa từng nghe qua?" Mục Vạn Cừu mở tròn mắt.

Thiên Đế thống trị lãnh thổ rộng lớn. Nếu một vị như vậy tồn tại, không thể nào không được nhắc đến.

"Bởi vì mọi thứ liên quan đến họ đều đã bị xóa bỏ, khiến hậu nhân quên đi nguồn gốc thực sự. Còn bọn chúng, lũ kiến hôi, lại có thể đứng đó cao cao tại thư���ng. Bọn chúng sớm đã quên rằng tổ tiên của chúng từng hèn mọn ra sao, từng phải quỳ gối, dập đầu như một con chó chỉ để được sống, giống như ngươi bây giờ."

Nữ tử vừa nói vừa nhìn Mục Vạn Cừu vẫn đang quỳ dưới đất.

"Nhưng sớm thôi, chúng sẽ lại phải nhớ rằng tại sao chúng nên quỳ."

Chữ "nhớ" cuối cùng kéo dài bất thường, khiến Mục Vạn Cừu không khỏi rét lạnh. Hắn không cho rằng U Nạp Lan đang nói dối, đối phương không cần thiết phải làm chuyện thừa thãi đó. Mặc dù nữ tử không nói rõ, nhưng hắn có thể đoán được lũ kiến hôi mà nàng đang nhắc đến là ai. Ánh mắt gã vô thức nhìn về bức tượng nam tử đứng trên lưng rùa.

Có lẽ nào... đây chính là một vị Thiên Đế.

***

Lãnh Vô Yên chậm rãi mở mắt, cơ thể có chút uể oải, vô thức cựa mình. Đột nhiên, nàng phát hiện bản thân đang nằm trong lòng của một vị nam tử. Khuôn mặt người này vừa quen thuộc, lại có chút tuấn mị.

"Ngươi... Âu Dương Huyền!"

Nàng vội vàng ngồi dậy, muốn thoát khỏi vòng tay đối phương, nhưng tiếc là cả người đang bị hắn ôm chặt. Lực đạo không đủ, nàng lập tức ngã vào lòng hắn. Khuôn mặt hai người chạm vào nhau, dường như có thể cảm thấy hơi thở của người kia.

Âu Dương Huyền bị nàng làm tỉnh, có chút phiền muộn. Đêm qua trị thương xong, không biết cô nàng này mơ thấy gì, cả người liền ôm chặt hắn không buông, miệng không ngừng cầu xin hắn đừng đi. Bất đắc dĩ, hắn chỉ đành ôm lấy nàng. Vốn định chờ nàng bình tĩnh lại sẽ buông tay, nào ngờ lại ngủ quên mất.

Âu Dương Huyền không thể không thừa nhận, dáng người nữ nhân này rất đẹp. Có lẽ quanh năm làm việc khiến cơ thể không chút mỡ thừa, vòng eo nhỏ nhắn, lại đàn hồi, ôm vào liền không muốn buông ra. Đặc biệt là mùi hương trên cơ thể đối phương quả thực rất thơm, khiến người khác vô thức muốn hít hà.

Kỳ lạ, lần trước gặp nàng, hắn cũng không ngửi thấy mùi này, Âu Dương Huyền thầm nghĩ.

"Buông ra... mau buông ta ra!" Lãnh Vô Yên cựa mình thoát khỏi tay hắn.

Nhìn thấy Âu Dương Huyền, rất nhiều ký ức đêm qua lại ùa về, ánh mắt nàng bất chợt mở to vì sợ hãi.

"Phụ thân!"

Nàng hốt hoảng nhìn ra ngoài cửa động. Ở đó, một thân xác nam tử đang nằm, trông bình yên đến lạ. Lãnh Vô Yên từ từ bước đến gần. Nàng đã hy vọng đêm qua chỉ là một cơn ác mộng, nhưng khi nhìn thân xác Lãnh Mục Hàm, nàng biết tất cả đều là sự thật.

Phụ thân nàng đã chết rồi, đã chết rồi.

Thiếu nữ chậm rãi quỳ xuống, tay phải run rẩy chạm nhẹ lên khuôn mặt lão. Lãnh Vô Yên rất muốn khóc, nhưng lại chẳng thể. Bao nhiêu nước mắt dường như đã chảy cạn từ đêm qua. Nàng chỉ có thể ngồi đó, lặng nhìn thân xác phụ thân đã nguội lạnh. Giữa không gian rộng lớn, thân hình nhỏ bé của nàng lọt thỏm nơi cửa động, trông thật cô độc và đáng thương.

Đứng ở phía sau, Âu Dương Huyền không nói gì, trong lòng không khỏi nhớ tới chuyện kiếp trước. Ngày mà phụ thân hắn mất, hắn cũng giống như nàng, đau khổ đến tột cùng. Những lúc như thế này, tốt nhất đừng nên nói gì cả, muốn vượt qua nỗi đau chỉ có thể dựa vào chính mình.

Không biết qua bao lâu, Lãnh Vô Yên chợt đứng dậy, cố gắng kéo thân xác nam tử ra ngoài. Nàng mới mười lăm tuổi, hành động này quả thực có chút tốn sức. Thế nhưng cả quãng đường, nàng không hề cầu xin sự giúp đỡ, ngay cả một ánh mắt cũng không.

Kéo xác ra ngoài, nữ tử vớ lấy một viên đá nhọn, bắt đầu móc đất. Nàng muốn đào mộ cho phụ thân. Đôi bàn tay gầy nhỏ không ngừng vung lên rồi lại đập xuống, nhưng nền đất rất cứng, khiến tay nàng đau rát. Dù vậy, nàng vẫn không ngừng lại, từng cú, từng cú dập xuống nền đất.

Âu Dương Huyền thở dài, tiến đến gần, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai cái xẻng.

"Ta không cần ngươi giúp!" Giọng nói nàng lạnh lùng, như băng phong vạn dặm.

Âu Dương Huyền cũng mặc kệ đối phương phản đối, tay cầm xẻng bắt đầu đào.

"Ta nói ngươi không nghe sao! Chúng ta không cần ngươi thương hại. Không cần gì hết... Cút đi... mau cút đi cho ta!"

Hai tay nàng không ngừng đấm vào người hắn, nhưng thân thể Âu Dương Huyền cứng rắn đến mấy cũng chẳng thấy đau.

"Tại sao các người không buông tha cho chúng ta? Phụ thân ta đã chết rồi, ngươi cũng không buông tha sao? Đi đi... cút khỏi đây! Chúng ta không cần... không cần!" Mỗi lời nói ra, tay nàng lại tiếp tục đánh vào người hắn.

Âu Dương Huyền bắt lấy tay nàng, quát:

"LÃNH VÔ YÊN! Ngươi có thôi đi không?"

Ánh mắt hắn chạm phải đôi con ngươi xanh lục yêu dị đến cực điểm. Hai người cứ như vậy trừng mắt nhìn nhau.

Không biết qua bao lâu, nữ tử rốt cuộc cũng yên tĩnh lại, không chống đối nữa. Nàng giật tay khỏi đối phương, cầm lấy chiếc xẻng, bắt đầu đào.

Hai người lặng im làm việc của mình, không có lấy một câu đối thoại. Âu Dương Huyền có thể dùng thuật pháp để làm mộ, nhưng hắn không làm vậy. Đối với người đã khuất mà nói, chính tay đào mộ, chính tay lập bia mới thể hiện sự tôn trọng.

Qua gần nửa nén nhang, mộ đã đào xong. Âu Dương Huyền bế Lãnh Mục Hàm lên, đặt lão vào trong, rồi xúc đất lấp lại. Hắn tìm một phiến đá khá lớn, cắm xuống, rồi lấy mực chu sa viết lên năm chữ.

"Lãnh Mục Hàm Bia Mộ"

Xong xuôi, Âu Dương Huyền lôi ra một lọ thuốc bột, nhẹ nhàng rải xung quanh.

"Loại bột này đuổi dã thú rất tốt. Có thứ này ở đây, chí ít bia mộ của phụ thân ngươi sẽ được bảo toàn," Âu Dương Huyền nhàn nhạt nói.

Lãnh Vô Yên không đáp lời, chỉ lặng yên nhìn tấm bia, từ nay về sau, sẽ chẳng còn phụ thân ở bên người nữa. Một cảm giác cô độc dấy lên trong lòng khiến nàng thấy lạnh, hai tay vô thức ôm lấy thân mình.

"Người chết thì cũng đã chết rồi, người sống dù đau khổ thế nào vẫn phải cố mà sống tiếp."

"Sống tiếp ư?... Âu Dương Huyền, ngươi nói nghe thật dễ dàng. Ngươi từng mất người thân sao? Ngươi cho rằng ngươi thanh cao lắm sao? Trong mắt ta, ngươi cũng chẳng khác những kẻ kia là mấy. Cưỡng bức tỳ nữ, so với giết hại phụ thân ta, có gì khác nhau? Tu luyện giả các ngươi đều là cùng một loại!"

Giọng nói nàng tràn đầy sự oán độc. Trải qua rất nhiều chuyện, nàng sớm đã mất niềm tin vào những kẻ tu luyện giả. Bọn chúng đều giống nhau, đều đáng chết.

"Khi ta trở về, có nghe Âu Dương Phong vì Hỏa Lân Thạch mà đả thương phụ thân ngươi, hắn ta cho rằng cha ngươi cố tình đưa đồ giả cho hắn. Lời hắn nói cũng là thật ư?"

"Ngươi câm miệng! Cha ta tuyệt đối không phải người như vậy!"

Âu Dương Huyền dường như chỉ chờ câu này, khuôn mặt hắn nhìn sâu vào mắt nàng:

"Vậy tại sao người ta nói ta là dâm tặc, ngươi cũng liền cho đó là thật?"

Lãnh Vô Yên bất giác sững sờ, không biết trả lời thế nào cho phải.

"Để ta nói cho ngươi một chuyện. Trên đời này, có rất nhiều việc không thể chỉ dựa vào vẻ bề ngoài mà phán xét, cũng giống như con người, không thể chỉ nghe vài câu nói liền lập tức khẳng định họ chính là như vậy."

Nữ tử rơi vào trầm mặc, sau một thoáng, nàng quay người bước đi.

"Ngươi muốn đi đâu? Nơi này là Vân Đồ Sơn, khắp nơi đều là phỉ tặc. Ngươi chỉ là phàm nhân, có thể đi được bao xa?"

"Không cần ngươi quản!" Lãnh Vô Yên không muốn nói nhiều với hắn.

Ngoài lần bị hắn quăng vào tường, hai lần còn lại đối phương đều là cứu mạng mình. Chỉ là nhìn Âu Dương Huyền, nàng lại nghĩ tới những chuyện không vui.

Âu Dương Huyền chắp tay sau lưng, cực kỳ phiền muộn. Hắn cũng chẳng hứng thú quản chuyện của đối phương, chỉ là nếu bỏ mặc Lãnh Vô Yên, thật không biết sẽ xảy ra biến số gì. Hắn cũng không thể đưa nàng về Linh Hư Thành, chẳng may đụng phải Khí Vận Chi Tử, vậy liền hỏng bét.

Đang suy tư, đôi lông mày hắn chợt nhíu lại. Hắn vậy mà không cảm giác được khí tức của Hộ Đạo Giả.

"Mặc Cổ!" Âu Dương Huyền cất tiếng gọi.

Không có tiếng trả lời, cũng chẳng có ai xuất hiện.

Âu Dương Huyền cảm thấy có chút bất an, thân hình liền động, đuổi theo Lãnh Vô Yên. Hắn không hay biết, cách đó vài trăm mét, sâu trong bóng tối, một cỗ xe ngựa đang lặng yên quan sát tất cả.

Từng dòng chữ này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong bạn đọc trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free