(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 55: Ta Sẽ Không Đi
Thạch Vân đang định cởi chiếc yếm trên người nữ tử thì chợt nhận ra dị tượng phát sinh.
Không biết từ lúc nào, những cánh hoa đào mỏng manh đã xuất hiện xung quanh hắn, điểm xuyết ánh bạc lấp lánh. Đôi mắt gã nheo lại.
Đây vốn dĩ không phải hoa đào thông thường, mà là một loại vũ kỹ của Thiên Nguyệt Giáo, có tên Đào Hoa Am. Gã từng thấy Như Nguyệt thi triển chiêu này rất nhiều lần.
Chẳng lẽ là nàng ta đã đến?
Gã quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy một nam tử mặc trường bào đen, chính là Âu Dương Huyền.
“Là ngươi? Ngươi làm thế nào mà học được công pháp của Như Nguyệt?”
Âu Dương Huyền không trả lời, ánh mắt hắn lướt qua cảnh tượng trước mặt, rồi dừng lại ở Lãnh Mục Hàm đang nằm gần đó. Chỉ thoáng chốc, hắn đã hiểu ra mọi chuyện. Một luồng phẫn nộ bùng lên trong lòng hắn.
“Cút!”
“Cút? Ngươi nghĩ mình là ai?”
Thạch Vân cười lạnh. Nếu không phải tiểu thư đã lập huyết thệ không được chủ động động chạm vào hắn, gã đã sớm xử lý Âu Dương Huyền rồi. Mặc dù cơ thể hiện tại đang trọng thương, nhưng thân là cường giả Hóa Hải Đệ Bát Tầng, sao gã có thể sợ hãi một tên kém mình tới năm cảnh giới được?
Bàn tay gã đang định tiếp tục thì trước mắt chợt xuất hiện một cơn bão hoa đào đánh tới. Một cánh hoa đào xẹt qua chiếc mặt nạ, để lại một vệt xước dài. Thạch Vân chậm rãi quay đầu lại:
“Âu Dương Huyền! Ngươi đúng là tự tìm cái c·hết!”
Linh lực từ cơ thể gã bùng nổ, một tay quét ra, mặt đất dưới chân Âu Dương Huyền chợt rung chuyển. Từ dưới lòng đất, một cái miệng rắn khổng lồ trồi lên định nuốt chửng hắn. Lực trùng kích này ngay cả cường giả Hóa Hải Đệ Thất Cảnh cũng phải chấn động.
Âu Dương Huyền mở Tốc Trọng Giáp, chân phải chỉ khẽ đạp liền tránh khỏi cú mổ của hắc xà. Tay phải hắn miết nhẫn trữ vật, phóng ra hai thanh phi đao lam nhạt đâm vào thân rắn. Thân hắc xà làm từ kim thiết, cứng rắn vô cùng, không ngờ lại bị lưỡi đao xuyên ngọt như xuyên đậu hũ. Hai thanh phi đao như hai cây thần châm, ghim chặt hắc xà xuống đất khiến nó không thể cử động.
“Hoàng Khí Cực Phẩm?” Ánh mắt Thạch Vân mở to vì kinh ngạc.
Một thanh Hoàng Khí Cực Phẩm có giá lên tới ba mươi vạn kim tệ. Dù chỉ là một thanh cũng ngang với toàn bộ gia sản của hắn, vậy mà một tên công tử của tam thập nhị thành lại sở hữu đến hai thanh. Đây là cái khái niệm gì chứ?
Nhưng hắn còn chưa kịp định thần thì từ trong người Âu Dương Huyền lại bay ra hai kiện trân bàn hình vuông. Ngay khi vừa xuất hiện, linh lực từ bốn phía lấy chúng làm trung tâm, bắt đầu hội tụ vào người Âu Dương Huyền. Hắn bắt quyết, triệu hồi ra hơn tám tấm phù khác nhau. Kim Phù như Mũi Tên, Hỏa Phù như Mây Lửa, Thổ Phù như Đá, mỗi một tấm lại tương đương một chưởng của cường giả Hóa Hải Cảnh Tầng Mười.
Chỉ thấy hắn phất tay, một tấm phù đột nhiên phát sáng, hóa thành hàng chục hỏa cầu phóng tới gã họ Thạch.
“Tụ Linh Bàn cấp bậc Hóa Hải Tứ Phẩm! Còn có phù chú cấp bậc Hóa Hải Cực Phẩm?”
Thạch Vân lúc này đã hoảng đến ngây người. Chưa nói tới đống phù chú, chỉ riêng Tụ Linh Trận đã có giá mười tám vạn Kim tệ. Tên này rốt cuộc lấy đâu ra nhiều tiền như thế chứ.
“Khốn kiếp!” Gã nào còn tâm tư động chạm vào Lãnh Vô Yên nữa. Gã vội vã nhảy lùi lại, tế ra một tấm khiên hình tứ giác. Hai khôi lỗi của gã, một cái bị phá hủy, một cái thì bị ghim chặt không thể cử động, nên gã chỉ có thể dùng pháp khí chống đỡ. Tấm khiên này là một kiện Hoàng Khí Thượng Phẩm, tuy uy lực không tệ, nhưng trước cơn mưa phù chú thì như cây non đón gió, đơn giản là không thể trụ vững được lâu.
Gã vừa phòng ngự, vừa không ngừng di chuyển, cố gắng tìm kiếm cơ hội phản kích. Nhưng Âu Dương Huyền dường như có thể đoán trước tương lai, bất cứ chỗ nào gã sắp đặt chân thì liền có ngay một tấm phù đánh tới. Đến lần chống đỡ thứ bảy, từ dưới chân Thạch Vân bất chợt mọc lên vô số dây leo. Chúng tựa như những con thanh xà, quấn chặt lấy gã.
Chỉ nghe "Rầm" một tiếng, gã bị kéo xuống đất, tấm khiên cũng vì thế mà rơi khỏi tay. Mất đi lớp bảo hộ này, bão lửa cùng mưa tên liền trút xuống như vũ bão. Trong cơn nguy cấp, Thạch Vân chỉ đành vận dụng bí pháp thiêu đốt khí huyết lần thứ ba, tránh thoát khỏi đợt tấn công như vũ bão. Thân hình gã xuất hiện cách đó trăm mét, miệng phun máu tươi, cả người đau đớn như muốn nứt ra.
Nhưng không chờ gã thở dốc, một bóng người đã xuất hiện trước mặt, một cước đạp gã ngã lăn ra đất. Bốn thanh phi đao hiện ra từ hư không, lần lượt cắm vào hai tay, hai chân Thạch Vân, đóng đinh gã thành hình chữ X.
“A...a... Âu Dương Huyền, tên khốn kiếp này, ta muốn g·iết ngươi!”
Âu Dương Huyền mặc kệ tiếng gào thét, tay phải nắm lấy một tấm phù vàng nhạt.
“Hóa Hải Phù Thượng Phẩm Cự Kim Tý!”
Phù vừa phát động, hai cánh tay hắn liền được bao bọc bởi một tầng lân giáp vàng kim. Một quyền cứng rắn giáng xuống ngũ quan của Thạch Vân, khiến khuôn mặt gã vặn vẹo, mặt đất xung quanh nứt vỡ. Thạch Vân đang bị khống chế, nào có thể cử động. Gã liền bị Âu Dương Huyền giáng liên tục những cú đấm nặng nề vào mặt, mỗi đòn đánh ra đều không hề lưu tình.
“Âu Dương Huyền, ta thua rồi. Ngừng tay!”
Ầm! Một cú lại giáng vào mặt hắn.
“Nữ nhân đó là của ngươi, ta chưa động vào ả!”
Lại thêm một cú nữa.
“Tha cho ta, ta sai rồi. Làm ơn đừng g·iết... ta!”
Ầm... Ầm... Ầm... Ầm!
Giống như một con quái thú khát máu, Âu Dương Huyền liên tục giáng những cú đấm nặng nề vào người Thạch Vân, khiến gã ngay cả sức để xin tha cũng không còn. Máu từ miệng gã trào ra, mũi gãy lìa, y hệt như khi hắn đã hạ thủ với Lãnh Vô Yên. Nhưng dù vậy Âu Dương Huyền vẫn không buông tha, từng cú từng cú đấm xuống, vang lên âm thanh chấn động khắp bốn phía.
Ngay lúc Thạch Vân cảm thấy cái c·hết đang tới gần, một giọng nói chợt cất lên:
“Âu Dương Huyền! Đủ rồi!”
Thanh âm phát ra từ một nam tử đeo mặt nạ. Khác với Thạch Vân, sau lưng hắn treo một thanh quỷ đầu đao. Thanh đao đặt ngang hông tạo cho hắn một cảm giác vô cùng nguy hiểm.
“Nghiêm Tu, cứu ta...” Thạch Vân rên lên yếu ớt.
Âu Dương Huyền quay đầu nhìn đối phương. Người này là cường giả Hóa Hải Đệ Thập Tầng. Hơn nữa, linh lực của hắn vô cùng cô đọng, dường như đã bước nửa chân vào Tụ Đan Cảnh, so với Trần Thiên Kiệt e là còn mạnh hơn một chút.
“Thỏa thuận với tiểu thư là để ngươi cứu người, không phải để ngươi g·iết hắn.”
“Thỏa thuận là ta cứu người, đổi lại ta sẽ thực hiện một điều kiện của nàng ta. Việc tha cho hắn, đó cũng được coi là một điều kiện.”
Nghiêm Tu đặt tay lên thanh đao, nhàn nhạt đáp:
“Ngươi đây là muốn gây chiến với chúng ta sao?”
“Gây chiến thì thế nào?”
Hai người trừng mắt nhìn nhau. Sau một thoáng, Nghiêm Tu bước đến gần. Từ trên thanh đao tỏa ra hắc khí nhàn nhạt, thậm chí ẩn hiện những tiếng ma gào quỷ khóc, cực kỳ tà dị. Nhưng đao còn chưa rời vỏ thì một luồng hàn khí bất chợt phủ xuống, giống như một con sư tử đang nhìn chằm chằm vào gã.
Từ phía sau, Mặc Cổ xuất hiện, khoanh tay trước ngực.
“Tiểu bối, cất đao đi.”
Nghiêm Tu cũng không quay đầu, chỉ nhàn nhạt nói:
“Ta biết Hộ Đạo Giả của ngươi rất mạnh, nhưng nếu thực sự phải quyết đấu sinh tử, ta cũng có át chủ bài của riêng mình. Hơn nữa, đêm nay tới đây cũng không phải chỉ có mình ta.”
Âu Dương Huyền nheo mắt. Từ trên cao, một nữ nhân bay xuống. Nàng vận xiêm y hồng nhạt, ngũ quan tinh xảo, đầu cài trâm phượng. Xung quanh nàng là vô số điểm hồng ánh bạc, trông như những cánh hoa đào. Người này không ai khác ngoài vị Đệ Nhất Bài Danh của Vạn Túy Lâu: Như Nguyệt. Mà bên cạnh nàng còn có một tên kiếm tu, chính là Trần Thiên Kiệt. Bốn gã thuộc hạ của U Nạp Lan không ngờ đều tụ tập ở đây.
“Dương Huyền, buông hắn ra đi. Vị nữ tử kia thương thế rất nặng, ngươi không lo cho nàng mà lại thật sự muốn cùng chúng ta cá c·hết lưới rách sao?”
Âu Dương Huyền quay đầu lại, thấy tình trạng của nàng quả thực không tốt. Nghĩ một hồi, hắn vẫn buông tha tên này. Có gã cầm đao cùng Trần Thiên Kiệt ở đây, muốn g·iết Thạch Vân cũng không phải chuyện đơn giản.
Hắn phát lực tay phải, quăng gã về phía Nghiêm Tu, rồi thân hình biến mất, lúc xuất hiện đã ở bên cạnh Lãnh Vô Yên. Hắn dùng linh lực truyền vào cơ thể nàng, liền phát hiện nàng tuy mất máu nhưng lại không bị nội thương. Điều này khiến hắn không khỏi lấy làm kỳ lạ.
Âu Dương Huyền bế nàng lên, đang định tìm một chỗ để chữa thương cho nàng thì lại nghe giọng nói oán độc của Thạch Vân.
“Âu Dương Huyền! Ngươi cứu nàng, liền cho rằng nàng sẽ cảm kích ngươi sao? Ngươi đừng quên toàn bộ chuyện này đều là do ngươi gây ra. Nếu không phải vì ngươi, bọn họ đã không phải rời Linh Hư Thành, cũng sẽ không phải c·hết. Nếu có một ngày nàng phát hiện ra sự thật, ngươi nói xem nàng sẽ tha cho ngươi sao? Ngươi không biết nữ nhân này khủng bố thế nào đâu.” Thạch Vân căm hận nói.
Âu Dương Huyền nhìn nữ tử đang nằm trong lòng, rồi lại nhìn thân xác Lãnh Mục Hàm đang nằm trên đất, hắn có chút trầm mặc. Sau cùng, hắn vẫn không nói gì, từ từ biến mất vào bóng tối.
Thạch Vân phun ra một bụng máu, oán hận nhìn bóng lưng nam tử đi xa.
“Âu Dương Huyền, ngươi cứ chờ đó! Sau khi xong việc của tiểu thư, ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi, trả lại mối nhục hôm nay!”
Nếu không phải gã bị Lãnh Vô Yên ép phải hai lần sử dụng bí kỹ, cộng thêm khôi lỗi chủ đạo bị phá hủy, thì làm sao gã có thể bị Âu Dương Huyền đánh đến mức này được?
“Có sức để gào thét thì lo mà chữa thương đi. Sơn Hà Đồ sắp bị tiểu thư phá giải rồi. Đến lúc bảo tàng mở ra, ngươi lại không thể tham dự, sẽ không gánh nổi hậu quả đâu.”
Như Nguyệt đứng một bên nhàn nhạt lên tiếng, tỏ vẻ không hài lòng với hành động háo sắc vừa rồi của Thạch Vân.
“Ngươi có tư cách nói ta sao? Ta hỏi ngươi, hắn làm sao học được Đào Hoa Am cùng Tùy Ba Trục Lãng? Thạch bài công pháp của Thiên Nguyệt Giáo đều có cấm chế, nếu không phải ngươi chủ động mở, hắn có thể học được sao?”
Nghiêm Tu nghe vậy, ánh mắt nhíu lại nhìn về phía nàng. Riêng Trần Thiên Kiệt thì cười lạnh, vô cùng hoan hỉ khi thấy Như Nguyệt khó xử. Như Nguyệt giống như nhớ lại chuyện gì đó. Nàng lại thấy ánh mắt sư ca nhìn mình, trong lòng có chút xấu hổ, vội vã quay mặt đi. Thân hình nàng vừa động đã biến mất.
“Nghiêm Tu à Nghiêm Tu, ta thấy nàng chính là có chuyện giấu ngươi. Đêm đó ở Vạn Túy Lâu, sẽ không phải nàng đã cùng gã họ Âu phát sinh chuyện gì rồi sao?” Thạch Vân nén đau, thêm dầu vào lửa.
“Câm miệng đi!” Nghiêm Tu trừng mắt nhìn gã, ánh mắt dõi theo Như Nguyệt, không rõ đang nghĩ gì.
Âu Dương Huyền đi tới một hang động cách đó không xa, quay người nói với Mặc Cổ:
“Tiền bối đặt xác của Lãnh Mục Hàm xuống đất, sau đó canh chừng bên ngoài, đừng để ai tới gần.”
Nói xong, hắn liền đặt Lãnh Vô Yên xuống, bắt đầu điều trị. Cơ thể nàng toàn máu là máu, trước tiên phải lau sạch v·ết t·hương. Âu Dương Huyền liền cởi bỏ những chỗ rách nát trên người nàng, dùng một tấm thủy phù rửa sạch những vết bẩn trên cơ thể nàng. Nước chảy tới đâu, máu liền trôi đến đó, để lộ ra làn da trắng nõn như trứng gà bóc. Từng bộ phận từ cổ, xương quai xanh, bầu ngực, đến bụng phẳng lì cũng dần xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Âu Dương Huyền truyền linh khí vào cơ thể nàng, kiểm tra từng cơ quan nội tạng, rồi đút cho nàng một viên đan dược chữa thương. Sau một lúc, ngực nàng phập phồng, hơi thở đã đều đặn hơn.
Mặc Cổ đứng ngoài cửa động, hai tay khoanh trước ngực. Lão cảm thấy mối quan hệ giữa Âu Dương Huyền và nữ tử kia có phần bất thường, nếu không hắn đã chẳng tức giận đến mức đó. Đang ngẫm nghĩ, lông mày lão chợt nhíu lại, nguyên lực tỏa ra, bước vào trạng thái đề phòng. Không biết từ lúc nào, xung quanh đã xuất hiện sương mù dày đặc. Sương mù di chuyển rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bao phủ khắp bốn phía. Thần thức của Mặc Cổ tỏa ra nhưng lại bị đám sương chặn lại, không thể vươn xa quá năm thước.
“Lọc cọc, lọc cọc” – một tiếng động vang lên. Từ trong màn sương, một bóng hình chợt xuất hiện. Đó là một cỗ xe ngựa làm từ gỗ nâu, hai bên thành treo đèn lồng trắng, bên trong thấp thoáng ánh lửa xanh rờn như ma trơi. Kỳ dị nhất là ở chỗ lái xe có hai bóng người. Chúng giống hệt nhau, nhưng trang phục thì trái ngược, ánh mắt cứng đờ, vô hồn, hệt như hai cái tượng gỗ. Vừa nhìn thấy chúng, lông tóc Mặc Cổ dựng cả lên, toàn thân lão như rơi vào hố đen vạn trượng.
Lãnh Vô Yên mở mắt ra, cảm thấy cơ thể có chút mệt mỏi. “Mình c·hết rồi sao?” Nàng tự nhủ. Nhưng rồi nàng sớm nhận ra mình đang ở trên một mảnh bình nguyên. Bình nguyên trống vắng, không nhìn thấy điểm cuối.
“Đây là nơi nào?”
Không có ai đáp lại. Lãnh Vô Yên cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể chậm rãi tiến về phía trước. Con đường hiu quạnh, dường như ngày càng dốc. Nàng sớm nhận ra mình đang bước lên một con đồi.
Không biết qua bao lâu, trước mặt nàng chợt xuất hiện một cây đại thụ. Cây đại thụ vô cùng khổng lồ, yên vị trên một mỏm đất cao. Toàn thân nó khô héo, không có lấy một chiếc lá, mà ở cạnh nó là một bóng hình rất quen thuộc. Hắn mặc chiếc áo màu nhạt, đang đăm đăm nhìn nàng.
“Phụ thân!” Lãnh Vô Yên hét lên, chạy tới như một đứa trẻ, không ngừng gọi to.
Nam tử đó không ai khác chính là Lãnh Mục Hàm.
“Phụ thân, Yên Nhi sợ lắm, Yên Nhi rất sợ!”
Nàng ôm chầm lấy lão. Lão cũng ôm lấy nàng, giống như rất nhiều đêm khi nàng còn nhỏ, khi nàng nhớ mẫu thân, lão cũng ôm nàng vào lòng.
“Yên Nhi, phụ thân xin lỗi. Phụ thân không thể đi cùng con được nữa. Từ giờ, con đường kế tiếp, con phải đi một mình.”
“Không! Yên Nhi không muốn, người đừng đi, cầu xin người, đừng đi!” Nàng khóc lóc, nàng thực sự không muốn.
“Phụ thân xin lỗi.”
Đột nhiên dị biến phát sinh. Một cái dây leo màu xanh mọc dài ra, trườn xuống tựa như một con thanh xà, cuốn quanh người Lãnh Mục Hàm, nhấc lão lên cao như nhấc một con búp bê. Một cái khác đột ngột cắm thẳng vào đầu lão.
“Không!” Lãnh Vô Yên la lên trong kinh hoàng.
Khi nàng còn chưa định thần thì phụ thân đã bị lôi xuống dưới vực. Nàng vội vã chạy lên phía trước, để rồi c·hết lặng trước cảnh tượng trước mắt. Phía dưới chỗ nàng đứng không ngờ là một thung lũng rộng lớn, nhìn không rõ điểm cuối. Nơi đó có vô số thân hình, có cái là người, có cái là thú, thậm chí còn có cả những sinh vật mà nàng không biết thuộc chủng tộc gì. Chúng giống như bị thôi miên, ánh mắt đờ đẫn, không cử động. Tất cả đều ngước nhìn về phía đại thụ.
Thế rồi bất chợt, từ dưới mặt đất, những sợi dây leo xuất hiện, tóm lấy chúng. Những sợi khác cắm vào xương tủy, vào hốc mắt, vào miệng. Giống như những cái ống hút, không ngừng tước đi sinh lực của con mồi. Chúng hét lên trong đau đớn, gào thét trong tuyệt vọng, cố gắng giãy giụa nhưng vô nghĩa, cuối cùng biến thành xác khô bị dây leo vứt bỏ. Dây leo sau đó liền trườn ra xa, bắt lấy một con mồi mới. Cảnh tượng như vậy diễn ra, lặp đi lặp lại, hệt như một cái máy đang thu hoạch sản phẩm.
Lãnh Vô Yên hoảng sợ vội vã lùi lại, nàng muốn bỏ chạy. Nhưng dây leo xuất hiện, cuốn lấy tay chân nàng, không cho nàng cử động.
“Tới đây, tới đây, nhận lấy định mệnh thuộc về ngươi.” Một giọng nói vang lên trong đầu.
“Không! Ta không muốn!” Nữ tử hét lên, cố sức vùng vẫy.
Toàn bộ sinh lực bị hút đi thông qua dây leo bắt đầu truyền vào người Lãnh Vô Yên. Nàng gào thét, giãy giụa, cảm th���y đau đớn khôn cùng. Dần dần, theo thời gian, ánh mắt nàng biến đổi, chuyển sang màu xanh tà dị. Mái tóc nàng dài ra, hoa văn trên người lại bắt đầu phát sáng.
“Không... không muốn!” Lãnh Vô Yên nức nở, dùng hết sức bình sinh giật khỏi dây leo. Quá trình chuyển đổi cũng liền bị gián đoạn. Nàng co giò chạy, chạy thật nhanh, nhưng đại thụ dường như không có ý định buông tha. Một cái dây leo cuốn lấy chân nàng khiến nàng vấp ngã. Lãnh Vô Yên vội vã bò dậy, trong lòng dấy lên một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có. Từ phía sau, dây leo lại nhào đến, nó muốn tóm lấy nàng một lần nữa.
Nhưng ngay khi dây leo sắp chạm tới nàng, một giọng nói chợt vang lên.
“Đừng sợ, ta ở đây.”
Tiếp đến là một cánh tay nhấc nàng lên, ôm nàng vào lòng. Người đó không rõ mặt mũi, cũng không rõ tuổi tác, nhưng lồng ngực vô cùng ấm áp, vô cùng an toàn, tựa như phụ thân nàng.
“Đừng đi, cầu xin ngươi, đừng đi!”
“Ta sẽ không đi.” Giọng nói trấn an.
Lãnh Vô Yên ôm chặt lấy người đó, cảm thấy yên tâm. Nàng nhắm mắt lại, hơi thở cũng bắt đầu dịu đi. Ở phía sau, bóng đêm dần biến mất, đại thụ cũng tan biến, chỉ còn lại sự yên bình.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.