Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 51: Ngũ Hành Bộ

Bên trong Âu Phủ, lão gia chủ cầm Hỏa Lân Thạch trao cho nữ tử:

“Viên Nhi, theo khẩu quyết của ta, hãy dẫn hỏa linh lực vào cơ thể. Ta sẽ hộ pháp cho con áp chế hàn khí.”

Âu Viên Viên gật đầu, hai tay niệm pháp quyết. Linh lực tỏa ra bao bọc Hỏa Lân Thạch. Từng luồng hỏa khí được nàng dẫn vào cơ thể, như một làn mây mù dần đẩy lùi hàn khí.

Quá trình diễn ra r���t thuận lợi, khí lạnh dần bị ép sâu vào trong xương. Khuôn mặt Âu Viên Viên cũng trở nên hồng hào, đầy sức sống. Cứ tiếp tục như vậy, nàng sẽ có thể thành công.

Thế nhưng sau đó, dị biến lập tức phát sinh. Hỏa Lân Thạch như mất đi kiểm soát, rung lắc dữ dội không ngừng.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” – Âu Dương Phong đứng một bên nghi hoặc hỏi.

Chỉ thấy Hỏa Lân Thạch đột ngột dừng cung cấp hỏa khí, dù nàng điều động cách nào cũng không phản ứng. Mất đi hỏa lực duy trì, hàn khí đang bị dồn nén lập tức trỗi dậy mạnh mẽ.

“Nguy rồi!” – Âu Chấn Mục phát hiện chuyện không đúng, vội vã điều động nguyên lực trợ giúp Âu Viên Viên.

Không rõ có phải do bị đè nén quá lâu hay không, sức công phá lần này vô cùng mãnh liệt, tựa như trường giang vỡ đê, ào ạt tiến đánh. Khuôn mặt Âu Viên Viên đang hồng hào bỗng chốc trở nên trắng bệch. Nàng không tự chủ mà run lên bần bật, cảm giác như lạc vào hầm băng.

Đúng vào lúc này, Hỏa Lân Thạch phát ra hai tiếng “rắc rắc” rồi đột ngột nứt làm đôi, rơi xuống sàn.

Từ bên trong tỏa ra một làn khói vụ nồng đậm. Ba người cùng lúc hít phải, lập tức cảm thấy toàn thân nóng rực, như lửa đốt.

Làn khói tan đi, Âu Dương Phong nhìn hai mảnh đá vỡ mà không tin vào mắt mình. Viên hỏa thạch giá trị một vạn linh tệ cứ thế mà hỏng mất.

Âu Chấn Mục nhặt lên, trầm giọng nói:

“Thứ này… là đồ giả.”

“Đồ giả? Không thể nào. Giám Định Sư đã kiểm nghiệm vật này rồi. Chẳng lẽ lão nói dối?” – Âu Dương Phong phản biện.

“Giám Định Sư sẽ không sai sót. Chuyện này tuyệt đối có ẩn tình. Ngoài Phong Nhi, ai là người chạm vào vật này sau cùng?”

Cả Âu Dương Phong lẫn Âu Viên Viên đều nhìn nhau, đồng thời thốt ra một cái tên: “Lãnh Mục Hàm.”

“Gia gia nghi ngờ người này động tay động chân. Nhưng khi đó hài nhi đứng đối diện ông ta, không hề thấy ông ta có hành động đánh tráo.”

“Dù thế nào, hắn vẫn là đối tượng nghi ngờ lớn nhất. Âu Minh Tử, ngươi cùng Phong Nhi dẫn người đi tìm bọn họ. Nhất quyết phải tìm cho ra!” – Âu Chấn Mục ra lệnh.

Âu Dương Phong nhìn tình trạng của Viên Viên, trong lòng dấy lên một cỗ nộ hỏa. Mất bao nhiêu công sức, vậy mà lại mang về một vật giả mạo.

Hắn phải tìm bằng được cha con Lãnh Mục Hàm. Chỉ có như vậy mới làm rõ được chuyện này.

*****

Vương Dã dẫn Âu Dương Huyền đi qua một hành lang dài và hẹp. Nơi đây cứ mười bước lại được đặt đá phản quang, sàn nhà lát đá hoa cương, nhìn vô c��ng mỹ lệ.

Vừa vào bên trong, họ Âu không khỏi choáng ngợp.

Bên trong là hàng hà sa số bệ đỡ và giá treo, phía trên bày biện những món đồ khác nhau. Thậm chí có những món đồ tỏa ra ánh xanh lam, cho thấy chúng thuộc cấp bậc Huyền Giai.

Phẩm chất vũ khí có thể phân biệt dựa vào màu sắc.

Hoàng Khí màu Lục. Huyền Khí màu Lam. Địa Khí màu Tím. Thiên Khí màu Vàng. Màu sắc càng đậm, chứng tỏ phẩm cấp của nó càng cao.

“Tiên sinh, ngài muốn món nào?”

Âu Dương Huyền không trả lời. Hắn dạo một vòng quanh các bệ đá, ánh mắt lướt qua rồi dừng lại trước một vật phẩm đặt trên bệ gỗ xanh.

Chúng là một xấp phù chú đặt cạnh nhau. Mỗi tấm một màu, nhưng ký hiệu vẽ trên đó lại vô cùng khác biệt.

“Ngũ Hành Bộ?” – Âu Dương Huyền có chút kinh ngạc.

“Nhãn lực của tiên sinh thật tinh tường. Đây chính là một dạng dị phù có tên Ngũ Hành Bộ.”

Phù chú vốn có tính riêng lẻ, mỗi tấm vận dụng một loại quy tắc thiên đạo khác nhau. Chúng có thể mang quy tắc ngũ hành, song dị, hoặc quang ám. Tuy nhiên, có một dạng phù chú vô cùng đặc biệt được gọi là Ngũ Hành Bộ.

Thông thường, người có cảnh giới Hóa Hải tầng hai trở xuống chỉ có thể sử dụng phù chú cấp bậc Trung Giai. Phù chú Thượng Giai trở lên thì hoàn toàn không thể phát động.

Để giải quyết vấn đề này, một vị Chế Phù Sư đã nghĩ ra Ngũ Hành Bộ. Nguyên lý hoạt động của nó rất đơn giản.

Ngũ Hành tương khắc nhưng cũng tương hỗ. Kim hỗ Thủy, Thủy hỗ Mộc, Mộc hỗ Hỏa, Hỏa hỗ Thổ, và Thổ lại hỗ Kim.

Thay vì sử dụng đơn lẻ hai tấm Kim Phù Trung Phẩm, thì trước tiên dùng một tấm Thổ Phù Trung Phẩm, phát động Thổ Chi Quy Tắc để hỗ trợ Kim Phù Trung Phẩm.

Hai tấm phù tương trợ lẫn nhau sẽ khiến uy lực mạnh gấp đôi. Cách thức này được gọi là điệp gia hai lần.

Mà Ngũ Hành Bộ chính là điệp gia đến bốn lần. Một khi đạt tới trạng thái này, một tấm phù Hóa Hải Trung Phẩm cũng có sức mạnh tương đương một tấm phù Tụ Đan Sơ Phẩm.

Nhờ vào đó, cường giả Hóa Hải tầng một cũng có thể đánh ra một chiêu của Tụ Đan Cảnh mà không cần đến Tụ Linh Trận.

Phương pháp này rất hay nhưng nó lại có hai vấn đề. Thứ nhất là chế tạo vô cùng khó, khiến giá cả của nó vô cùng cao lên tới 1 vạn Linh Tệ, tức là giá còn cao hơn so với một tấm Phù cấp Bậc Tụ Đan thông thường.

Hơn nữa, việc sử dụng nó đòi hỏi cấp độ thần thức nhất định, để có thể khống chế và thay đổi ngũ hành quy tắc trong quá trình dùng. Một khi sai sót, nó sẽ tương đương với việc khởi động thất bại.

Chính vì vậy, dù Ngũ Hành Bộ rất mạnh nhưng lại kén người dùng.

Có điều với Âu Dương Huyền mà nói, đây thực sự là một vũ khí rất tốt.

“Ta muốn món đồ này.”

Ngũ Hành Bộ tổng cộng 25 tấm, kết thành 5 bộ phù Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Công dụng của từng bộ còn cần thời gian để nghiên cứu.

Đi tiếp một đoạn nữa, Âu Dương Huyền lại nhìn thấy một bộ Kim Giáp Áo Lụa. Áo giáp mỏng, được kết tinh từ những sợi chỉ vải may vô cùng tinh xảo. Ở giữa ngực dường như còn ẩn hiện phù văn được khắc.

Nên biết, phù văn ngoài việc khắc trên phù chú, còn có thể khắc trên vũ khí và đan dược. Cấp độ phù văn càng cao, uy năng tăng cường càng lớn. Đây cũng là lý do vì sao nghề Phù Sư có thể sánh ngang với Luyện Khí Sư và Luyện Đan Sư.

Vương Dã thấy hắn để tâm, lập tức mời chào.

“Thứ này là Song Trọng Giáp, Huyền Giáp Trung Phẩm, do một vị Đại Sư Chế Tạo ra. Khai mở Tốc Yểm sẽ giúp tăng thêm ba phần tốc độ tối đa của Cường Giả Tụ Đan, hơn nữa còn có thể bổ trợ cho vũ kỹ hệ Phong.

Còn nếu sử dụng Hộ Yểm, nó sẽ có năng lực kháng đòn rất mạnh. Ít nhất có thể chống lại cường giả Tụ Đan Trung Kỳ. Tuy nhiên, ở trạng thái này, tốc độ cũng bị giảm đi đáng kể. Giá 2 vạn Linh Tệ.”

Âu Dương Huyền nghe vậy không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Hai vạn Linh Tệ đã ngang bằng giá của một kiện Huyền Khí Thượng Phẩm.

Giá cao như vậy quá nửa là do phù văn được khắc lên nó.

Cần biết, thông thường, cường giả Hóa Hải tầng mười đạt tối đa 30 mét một giây, còn cường giả Tụ Đan Đỉnh Phong có thể đạt tới trăm mét trên giây.

Ba phần tốc độ tối đa của Cường Giả Tụ Đan chính là tương đương 30 mét.

Đương nhiên với cảnh giới hiện tại, Âu Dương Huyền không cách nào phát huy hết sức mạnh của nó. Cùng lắm, chỉ có thể tăng thêm 15 mét mỗi giây, tương đương với việc sử dụng một kiện Hoàng Khí Cực Phẩm.

Vương Dã mang theo hắn tiếp tục đi, bảo vật nhiều vô kể khiến hắn hoa cả mắt. Trong số đó, còn có một viên đan dược tên là Sinh Môn Đan, một khi uống vào sẽ lập tức hồi phục thương thế. Nếu trúng vết thương trí mạng cũng sẽ không chết trong nửa nén nhang.

Đáng tiếc, giá của nó lên tới 5.000 linh tệ. Hắn chỉ có 13 vạn, cần phải suy nghĩ thật kỹ.

Sau một thoáng, hai người lại dừng chân trước một bệ đá. Trên đó có sáu thanh phi đao cùng một thanh trường đao. Phi đao có lưỡi mỏng, còn trường đao thì sắc bén. Bên trong dường như tỏa ra tiếng long ngâm.

Mà bên cạnh chúng thì là một cây cung cùng một bao đựng tên. Thân cung đen nhánh, nhìn không rõ làm từ chất liệu gì. Phần dây cung có chút thô ráp, tỏa ra ánh đỏ lấp lánh.

“Hai thứ này, vật bên trái được gọi là Thất Long Đoạn Hồn. Bảy thanh phi đao, trong đó một thanh chủ là Huyền Khí Hạ Phẩm, sáu thanh hỗ là Hoàng Khí Cực Phẩm. Vật bên phải được gọi là Hắc Nham Cung, cũng là Huyền Khí Hạ Phẩm. Thất Long Đoạn Hồn giá 3 vạn linh tệ, Hắc Nham Cung giá 1 vạn linh tệ.”

Âu Dương Huyền ngắm nhìn, có chút hứng thú.

Thất Long Đoạn Hồn có thể dựa vào một thanh chủ đao mà điều khiển sáu thanh phi đao còn lại. Với yêu cầu thần thức ở mức độ nhị phẩm, đây là loại vũ khí quần chiến vô cùng tốt.

Mà Hắc Nham Cung lại là vũ khí tấn công từ xa, dựa vào thần thức của hắn có thể phát huy đến tận cùng sức mạnh.

Âu Dương Huyền ngẫm nghĩ, 13 vạn linh tệ mua lấy Ngũ Hành Bộ (1 vạn), một bộ Song Trọng Giáp (2 vạn), một viên Sinh Môn Đan (0.5 vạn) đã mất 3.5 vạn Linh Tệ. Nếu giờ lại mua thêm hai thứ này sẽ tốn một khoản không nhỏ.

Sau một hồi ngẫm nghĩ, hắn vẫn là cắn răng mua toàn bộ. Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, điều quan trọng nhất là gia tăng thực lực.

Thế là hắn lại mất thêm tiền mua bốn bộ Tụ Linh Trận cấp bậc Tụ Đan Hạ Phẩm, sáu bộ Tụ Linh Trận cấp bậc Hóa Hải Cực Phẩm, bốn mươi tấm phù chú Hóa Hải Thượng Phẩm và hai mư��i tư tấm Hóa Hải Cực Phẩm.

Ngoài ra, Âu Dương Huyền còn bổ sung thêm đan dược hồi phục linh khí, đan dược chữa thương và đan dược gia tăng tu vi, tổng cộng hết 11 vạn.

Nhìn đống tiền cứ theo từng món đồ mà bay đi, Âu Dương Huyền thầm cảm thán tiền bạc tiêu quả thực như nước. Hai vạn còn lại cũng không thể tiêu hết, cần phải lưu lại phòng khi cần thiết.

Có điều lần này tiêu tiền vô cùng đáng giá. Chiến lực của hắn tuyệt đối không chỉ được nâng lên một bậc.

Thực lực của Âu Dương Phong, hắn đã sơ bộ nắm rõ. Còn thực lực của hắn, gã lại không biết gì. Hắn có niềm tin rằng một khi đối đầu, hắn liền có thể áp đảo Khí Vận Chi Tử.

Đây chính là dùng tiền đè ép người.

Đứng bên cạnh, Vương Dã cũng vô cùng hoan hỉ. Chuyến làm ăn này, cộng thêm khoản lợi nhuận thu về từ đánh cược, đã ngang bằng tổng doanh thu của năm năm. Một khi trích lợi nhuận, đó sẽ là một con số khổng lồ.

Tâm trạng vui sướng, lão lấy ra một tấm Kim Bài trao cho Âu Dương Huyền:

“Quỷ Cốc Tiên sinh, đây là kim bài khách quý thượng phẩm. Từ giờ về sau, bất cứ thứ gì ngài mua đều sẽ được giảm giá một nửa. Ngoài ra, một tháng tới sẽ diễn ra Đấu Giá Hội của Thiên Bảo Các, hy vọng ngài đại giá quang lâm.”

“Đấu Giá Hội?” – Âu Dương Huyền nhíu mày, đột nhiên mở lời.

“Ta có chuyện này, không biết Các Chủ có thể trợ giúp không?”

“Chỉ cần trong phạm vi quản lý của ta, ta nhất nhất sẽ theo ý Tiên sinh.”

“Nếu vị Phong công tử kia cũng tới Đấu Giá Hội, hãy cho người âm thầm theo dõi hắn. Hắn muốn mua gì, hãy thông tri cho ta biết.”

Vương Dã nghe vậy, có chút nhíu mày:

“Việc này… e rằng có chút không tiện.”

“Đừng lo, ta chỉ đơn giản muốn biết hắn muốn mua gì. Những việc khác đều sẽ làm theo quy củ của Thiên Bảo Các.”

“Đã như vậy thì... xin nghe theo ý Tiên sinh.”

Âu Dương Huyền gật đầu, cảm thấy cũng không còn sớm. Tính toán thời gian, Âu Gia hẳn cũng đã phát hiện Hỏa Lân Thạch là đồ giả. Hắn cũng cần quay về hoàn thành nốt kế hoạch.

Cho đến khi hắn biến mất, đôi con ngươi của Vương Dã mới lóe lên tinh quang, ẩn hiện như có nh�� không.

“Các Chủ, ngài đang nghĩ gì vậy?” – Vị thị nữ tên Ôn Uyển chợt lên tiếng.

“Người này mặc dù che mặt và đổi giọng, nhưng phong thái không giống một lão đầu. Những thứ hắn mua chỉ giới hạn ở cấp độ Tụ Đan, hơn nữa lại cần tụ linh trận để phối hợp. Điều này cho thấy rất có thể hắn chỉ là Hóa Hải Cảnh.” – Vương Dã không nhanh không chậm nhận xét.

“Cường giả Hóa Hải Cảnh? Là người Các Chủ quen biết sao?”

“Ta có một suy đoán, chỉ là không hoàn toàn nắm chắc. Ôn Uyển, mang cho ta toàn bộ tư liệu về trận quyết đấu ngày hôm nay. Từng chi tiết nhỏ nhất đều không được bỏ sót.”

Nữ tử Ôn Uyển khẽ “dạ” một tiếng, thân hình dần lùi vào bóng đêm. Khí tức của nàng không ngờ cũng là cường giả Tụ Đan Cảnh.

*****

Ở phía Nam Linh Hư Thành, cha con Lãnh Vô Yên cũng đã về đến nhà. Sau khi vào nhà thay y phục, lão liền đến bên nhìn Lãnh Vô Yên, thấy nàng đang cặm cụi nấu cơm.

Lão chỉ có thể thở dài. Thật ra, hiểu con không ai bằng cha mẹ. Lão làm sao lại không biết con gái mình thầm thích vị Phong công tử kia chứ.

Chỉ là, khoảng cách giữa hai người như trời với đất. Một người là con cháu đại gia tộc, tương lai xán lạn, còn mình chỉ là sơn dã thất phu, một phàm nhân.

Chuyện quan trọng hiện giờ chính là chờ gã Vân Tiêu kia tới đây đưa ra giải dược, bằng không tính mạng Vô Yên khó mà giữ được.

Đột nhiên, từ phía ngoài có tiếng bước chân dồn dập vang lên. Người đi đầu không ai khác chính là Âu Dương Phong.

Lãnh Vô Yên vừa nhìn thấy người trong mộng, lòng có chút vui mừng. Thế nhưng, khi thấy ánh mắt hắn nhíu lại, tâm nàng dần chìm xuống.

Nàng mơ hồ cảm thấy có chuyện không hay đã xảy ra.

Chẳng lẽ vị cô nương tên Viên Viên kia gặp vấn đề gì sao?

Tất cả quyền tác giả của bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, và xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free