Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 50: Quỷ Cốc Tử

Thấy Âu Dương Phong nhìn mình với ánh mắt không mấy thiện cảm, Âu Dương Huyền khẽ mỉm cười.

"Biểu huynh đã khôi phục tu vi, lại một chiêu đánh bại thiên tài Lâm gia, quả là tin đáng mừng. Chỉ có điều, ta hơi thắc mắc không biết Tụ Linh Trận và Phù chú Trung phẩm của huynh là từ đâu mà có?"

Vừa nghe câu hỏi, Âu Viên Viên lập tức chột dạ, vội vàng đáp lời:

"Là ta thay mặt một vị tiền bối đưa cho hắn. Âu Dương Huyền, ngươi có ý kiến gì à?"

Tiền bối ư? Cô ta cũng nghĩ ra được cái cớ này sao.

"Nếu đã vậy, muội cũng nên cảm ơn vị tiền bối đó một tiếng. Nếu không có người đó, chỉ e rằng biểu huynh đã chẳng còn đứng đây mà nói chuyện. Muội nói có đúng không?"

Âu Viên Viên nghe vậy, khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng.

"Ngươi đừng nói nữa! Không phải ta đã bảo sẽ thay hắn trả cho ngươi rồi sao?" – Nàng vội vàng truyền âm cho hắn.

"Trả thì không cần. Ta chỉ cần muội nói bốn tiếng 'đa tạ Huyền Ca' thôi. Yêu cầu này chắc sẽ không quá đáng chứ?"

Âu Viên Viên trầm mặc. Nàng vô cùng ghét người đàn ông này, càng ghét cái cách hắn bắt nàng gọi là Huyền Ca. Nhưng nàng nợ hắn là thật, nếu bây giờ từ chối, không chừng đối phương sẽ tức giận mà tiết lộ chuyện này.

Với tính cách của Phong Ca, một khi biết sự thật, ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì.

Rốt cuộc, sau một hồi lưỡng lự, nàng bèn truyền âm:

"Đa tạ... Huyền ca."

"Muội nên nói lớn tiếng một chút, ta vẫn chưa nghe thấy gì cả."

"Đa tạ Huyền ca! Hài lòng chưa?" – Vừa dứt lời truyền âm, nàng lập tức quay người đi, rất sợ Phong Ca phát hiện ra điều gì khả nghi.

Âu Dương Huyền nở nụ cười tà dị. Có thể ép cô nàng băng lãnh này gọi mình là Huyền Ca, xem chừng cũng không dễ chút nào.

Ánh mắt hắn vô thức lướt qua Âu Dương Phong, nở nụ cười như không cười.

Âu Dương Phong nghe hai người đối đáp, lông mày nhíu sâu. Hắn lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng. Chỉ là hắn hoàn toàn không ngờ, vị tiền bối trong miệng Viên Viên lại chính là Âu Dương Huyền. Dù sao, những vật kia giá trị liên thành, không phải hắn có thể mua được.

"Phong công tử, không biết có thể giao chiếc hộp đó cho tại hạ không?" – Lãnh Mục Hàm đứng một bên chợt lên tiếng.

Âu Dương Phong ngây người giây lát, chợt nhớ ra thứ này vốn không phải của mình. Hắn liền mở lời:

"Lão bá, vật này quả thực rất quan trọng với ta. Không biết lão có thể bán lại cho ta không? Ta tuyệt đối sẽ đưa ra một mức giá khiến lão hài lòng."

"Công tử xin đừng hiểu lầm. Lần này t��i đây cũng chính là muốn tặng vật này cho công tử đấy. Chỉ là trong hộp có một vật ta cần lấy lại. Hy vọng công tử có thể cho ta mượn một chút."

Âu Dương Phong thấy lão nói vậy, cũng không tiện từ chối, liền trả lại lão chiếc hộp đựng Hỏa Lân Thạch. Lãnh Mục Hàm mở ra, tay phải lấy ra viên đá đỏ rực như lửa, cung kính đưa cho hắn:

"Hỏa Lân Thạch nguyện ý dâng tặng công tử. Chỉ là chiếc hộp này vốn là vật gia truyền, kính xin cho ta cầm về."

Âu Dương Phong ngớ người ra, hóa ra chỉ là cái hộp, cứ tưởng là vật gì to tát lắm. Hắn lập tức đồng ý, hơn nữa còn mở lời với Âu Minh Tử:

"Nhị trưởng lão, hiện giờ trong người ta không mang linh tệ, phiền nhị trưởng lão thay ta trả trước."

"Được, trong này có một ngàn linh tệ, ngươi cầm lấy đi. Phần còn lại chờ ta về phủ sẽ chuyển tới cho cha con ngươi. Ngoài ra nếu hai người muốn, còn có thể gia nhập Âu Phủ, nhận một chức vị. Tiền công hàng tháng tuyệt đối sẽ khiến hai người hài lòng."

Đối với phàm nhân mà nói, gia nhập tam đại gia tộc chính là một bước đổi đ���i. Nào ngờ Lãnh Mục Hàm lại từ chối:

"Cảm tạ ý tốt của các vị, nhưng cha con ta trước nay ở ngoài sinh sống đã quen, không dám làm phiền."

Lão cầm lấy túi tiền, sau đó dắt tay Lãnh Vô Yên bước nhanh ra cửa. Lãnh Vô Yên tuy có chút lưỡng lự, nhưng nhìn thấy Âu Viên Viên và Âu Dương Phong đứng cạnh nhau, rốt cuộc vẫn im lặng cất bước theo phụ thân.

Cuối cùng nàng đã hiểu, vị công tử kia vì sao lại tìm tới Hỏa Lân Thạch. Chẳng phải là vì cô nương kia sao.

Trong khoảnh khắc đó, trái tim nàng dâng lên một nỗi buồn vô hạn. Suy cho cùng, hai người chính là không cùng một thế giới, có lẽ không gặp lại mới là điều tốt nhất.

Đứng phía ngoài, Thạch Vân truyền âm cho Âu Dương Huyền:

"Chậc. Ngươi hẳn là thích nữ tử kia lắm. Đáng tiếc lòng nàng không hướng về ngươi. Nhìn bọn họ tình ý nồng nàn như vậy, chỉ e tấm lòng ngươi đã đặt sai chỗ rồi."

Âu Dương Huyền không bận tâm tới lời mỉa mai của hắn, ánh mắt chăm chú nhìn cha con Lãnh Mục Hàm đang rời đi, nhàn nhạt đáp:

"Bám theo bọn họ."

Hắn cũng không ở lại lâu, liền r��i đi ngay. Tới một góc khuất, hắn lấy ra một chiếc áo choàng và một chiếc mặt nạ. Mặt nạ màu đồng cổ, có thể chống lại thần thức của người khác dò xét.

Khí tức hắn lúc này cũng thay đổi, phảng phất như có như không.

Âu Dương Huyền cất bước tiến về phía Tây. Hắn có một giao kèo cần đi thực hiện.

…..

Thiên Bảo Các là nơi giao dịch chủ yếu của Linh Hư Thành, nắm giữ bảy phần lợi tức chảy qua đây. Lúc này bên trong đại sảnh, một vị quản sự dáng người đẫy đà đang không ngừng quát tháo:

"Nơi này, nơi này, còn nơi này nữa, mang thêm một phần Bạch Linh Đan, Hồng Linh Quả. Ngươi… nói với Cao Thiết, tiền thuê gian hàng tháng trước hắn còn chưa trả đủ, nếu tháng này vẫn thiếu, ta sẽ đuổi hắn đi để cho người khác thuê!"

Đột nhiên, một bóng người bước vào bên trong. Vị quản sự theo thông lệ chạy ra tiếp đón:

"Khách quan, ngài muốn mua gì, ta sẽ trực tiếp dẫn ngài đi."

"Ta không tới để mua đồ, mà là để gặp Các chủ của các ngươi."

"Các chủ?" – Vị quản sự hơi ngạc nhiên, đánh giá người này một lượt.

Chỉ thấy kẻ này đầu đội mũ rộng vành, khuôn mặt bị che bởi một tầng mặt nạ. Cả người không có chút khí tức nào của tu luyện giả. Thế nhưng bộ dạng này lại không giống phàm nhân.

"Thứ lỗi, các chủ trước giờ trăm công nghìn việc. Không tiện gặp. Các hạ cứ về đi thôi." – Nói đùa, làm gì có chuyện tùy tiện nói muốn g��p Các chủ là có thể gặp được chứ.

Đang muốn rời đi, đối phương chợt giơ ra một tấm lệnh bài màu xanh lục, phía trên khắc ba chữ “Thiên Bảo Nhân”. Thấy vật này, quản sự lập tức thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ.

"Ta… lập tức truyền tin cho các chủ. Xin mời đi lối này."

Một nữ tử đi ra dẫn đường. Nàng mặc một thân hồng y, chân dài thẳng tắp, ánh mắt sáng ngời không phù hợp với độ tuổi. Hai người một trước một sau đi sâu vào trung tâm Thiên Bảo Các.

Nơi này có cận vệ canh giữ, nếu không có cho phép thì khách không được vào.

Phía sau tấm rèm, một nam tử trung niên đang ngồi trước bàn, trên tay cầm một cuốn sách bằng da dê. Ánh mắt hắn lướt qua một lượt, sau một lúc mới đặt xuống hướng về người vừa tới.

"Quỷ Cốc tiên sinh quả là rất đúng hẹn." - Người này không ai khác chính là Các chủ Thiên Bảo Các Vương Dã.

"Các chủ, ta đến để thực hiện giao kèo giữa chúng ta." – Người đàn ông tên Quỷ Cốc Tử cất tiếng. Giọng nói trầm đục, rõ ràng không phải là giọng thật.

"Đương nhiên rồi, xin chờ một chút, ta sẽ cho người kiểm kê ngay lập tức. Ôn Uyển, mang danh sách tới đây."

Vị nữ tử tên Ôn Uyển lôi ra một tấm thẻ tre bắt đầu đọc:

"Lần thi đấu này tổng cộng có 58.027 người đặt cược. Đặt cược cao nhất 1.000 Kim Tệ. Đặt cược thấp nhất 100 Ngân Tệ. Số tiền lời thu được tổng cộng 22.816.200 Kim Tệ, tức là gần 23 vạn Linh Tệ. Số lượng người đặt Lâm Vũ Phong chiến thắng là 58.026 người, số người đặt Âu Dương Phong chiến thắng là 1 người."

"Không ngờ còn có kẻ thật sự tin Âu Dương Phong chiến thắng." – Lời lão còn chưa dứt, một tấm thẻ đã đặt lên bàn, phía trên ghi rõ mục đặt cược.

"Thật ngại quá, kẻ đó chính là ta." – Quỷ Cốc Tử nhàn nhạt nói.

Cơ mặt Vương Dã có chút khó coi. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên ký ức ba ngày trước.

Ngày hôm đó, một vị quản sự nói có người muốn gặp hắn. Người này đeo mặt nạ, đầu đội mũ rộng vành. Điều kỳ quái là lão không thể nhận ra cấp bậc của người này.

Chuyện này chỉ có hai khả năng. Một là người này tu luyện công pháp che giấu khí tức, hai là cảnh giới của hắn cao hơn mình.

"Không biết nên xưng hô các hạ như thế nào?"

"Ngươi có thể gọi ta là Quỷ Cốc Tử."

"Quỷ Cốc Tử? Ngài muốn gặp ta có chuyện gì?"

"Đến Thiên Bảo Các, đương nhiên là để bàn chuyện làm ăn. Ta có một khoản lợi cực lớn, đảm bảo Các chủ tuyệt đối sẽ hài lòng."

Vương Dã nhướng mày: "Mời nói."

"Các chủ đã từng nghe tới Âu Dương Phong hay chưa?" – Quỷ Cốc Tử chắp tay sau lưng, nhàn nhạt hỏi.

"Một trong hai vị công tử của Âu gia. Đương nhiên là có biết. Nghe đồn hắn hiện giờ thực lực đã khôi phục, đạt tới Tôi Thể tầng mười."

"Tin tức của Các chủ quả thật linh thông. Vậy Các chủ nói thử xem… nếu vị Phong công tử đó đối đầu với một tên Hóa Hải Cảnh, liệu có bao nhiêu phần thắng?"

Vương Dã nhíu mày, hơi không hiểu tại sao hắn lại hỏi vậy:

"Tôi Thể Cảnh gặp Hóa Hải Cảnh, chín phần mười là bị diệt sát."

"Câu trả lời này không sai. Suy cho cùng, đây cũng là suy nghĩ thông thường của mọi người. Nhưng nếu Tôi Thể Cảnh giành chiến thắng thì thế nào?"

"Rốt cuộc các hạ muốn nói gì. Vào thẳng vấn đề đi."

"Thế này đi. Ta có thể sắp xếp cho vị Phong công tử đó tham chiến với Lâm Vũ Phong của Lâm gia ở Giác Đấu Đài. Uy thế của bọn họ lớn thế nào hẳn Các chủ cũng biết rõ. Một khi tin tức này lộ ra, chỉ e một nửa số tu luyện giả sẽ kéo tới quan chiến. Đến lúc đó người đặt một, kẻ đặt trăm. Không phải Thiên Bảo Các sẽ nhận được tài sản khổng lồ sao?"

Vương Dã nghe xong, cười nhạt:

"Kế hoạch của các hạ nghe thì hay đấy, nhưng lỗ hổng thì quá nhiều. Chưa nói đến việc Tôi Thể Cảnh có thể chiến thắng Hóa Hải Cảnh, ngay cả việc làm sao đưa bọn họ tới Giác Đấu Đài cũng đã là một vấn đề lớn rồi."

"Chuyện này làm sao để làm được, ta tự khắc sẽ có sắp xếp. Quan trọng là ta muốn sáu phần trong đó. Dù sao công sức chủ yếu do ta bỏ ra, khoản lời này hẳn cũng không phải là quá cao đâu."

Vương Dã đặt chén trà xuống bàn, nhíu mày suy tư. Lời của người này không giống như là nói dối. Rốt cuộc kẻ này là ai, lại có đảm lượng lớn đến thế.

"Thứ cho ta nói thẳng. Điều kiện tuy rất mê hoặc lòng người, nhưng dù có đưa được hai vị công tử đó quyết đấu. Nếu chẳng may Lâm Vũ Phong chiến thắng, vậy thì số vốn bọn ta thu được cũng chẳng đáng là bao. Loại làm ăn mạo hiểm, chưa chắc sinh lời này, ta không thể tham gia."

"Các chủ đúng là người cẩn thận. Được, vậy ta đặt thêm một điều kiện nữa. Nếu Âu Dương Phong thua cuộc, ta sẽ phục vụ cho Các chủ năm năm."

"Phục vụ năm năm? Chẳng lẽ các hạ là cường giả Linh Thân hay Thần Môn Cảnh?"

Quỷ Cốc Tử lắc đầu, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra Cảm Ứng Thạch đặt lên bàn, trực tiếp đưa tay vào trong. Dưới con mắt ngạc nhiên của Vương Dã, Cảm Ứng Thạch dần dần rực sáng. Ban đầu còn là màu trắng ngà, sau đó chuyển sang sắc chanh. Sắc chanh vừa biến mất, đã lập tức nhảy tới Thanh Sắc.

"Thiên Phú Thần Thức Tứ Phẩm!" – Họ Vương không kìm được mà thốt lên, điều này biểu thị người này có năng lực trở thành một Tông Sư Chế Phù.

Nhưng lời còn chưa dứt, từ trung tâm lại hiện lên một ngọn lửa màu tím rực rỡ.

Lần này Vương Dã đã không thể giữ được bình tĩnh.

"Ngũ Phẩm… Ngũ Phẩm Tử Sắc?"

Lão biết điều này biểu thị điều gì. Nó có nghĩa người này có năng lực trở thành một vị Đại Tông Sư, dù có không đạt tới cấp bậc này đi chăng nữa, thì chí ít cũng là Tông Sư đỉnh cấp.

Loại thiên phú này đừng nói ở Linh Hư Thành, dù có là Thiên Khôn Vương Triều cũng sẽ trải thảm đỏ săn đón. Đại Tông Sư Chế Phù có thể chế tạo Phù chú cấp bậc Thần Môn.

"Các hạ rốt cuộc là ai?"

Quỷ Cốc Tử thu tay lại, không trực tiếp trả lời câu hỏi:

"Thứ này, đã đủ để đặt cọc rồi chứ?"

Vương Dã nhất thời không biết nói gì. Liều hay không liều? Lão cảm thấy mình không thể tự quyết định.

"Chuyện này ta còn phải hỏi ý kiến cấp trên."

Quỷ Cốc Tử không nói gì, ra vẻ cho phép lão tự tiện. Vương Dã chắp tay đứng dậy đi vào phía trong. Lão cầm lấy một mặt ấn, đốt nó lên. Chỉ thấy mặt ấn hiện lên một khung cảnh mờ ảo. Bên trong vọng ra tiếng nói, không rõ là nam hay nữ.

"Chuyện gì?"

"Bẩm Trưởng lão, phân bộ Linh Hư Thành phát hiện một người thần bí có mật độ thần thức đạt cấp bậc Đại Tông Sư."

"Đại Tông Sư? Hắn muốn gì ở ngươi?"

Vương Dã bắt đầu kể lại điều kiện của nam tử tự xưng Quỷ Cốc Tử. Bóng người suy ngẫm hồi lâu, rốt cuộc đưa ra nhận định:

"Đại Tông Sư Chế Phù dù thế nào cũng đáng để kết giao. Điều kiện của hắn ngươi cứ đáp ứng."

Vương Dã "vâng" một tiếng. Lão đi ra phía ngoài, thái độ lúc này hoàn toàn thay đổi, trở nên hết sức cung kính:

"Quỷ Cốc tiên sinh, phần đặt cược này, chúng ta tiếp nhận. Không biết tiên sinh khi nào thì bắt đầu?"

"Ba ngày nữa. Đến lúc đó, có thể dụ được bao nhiêu người tới Giác Đấu Đài sẽ phải xem bản lĩnh của các vị."

……

Một tiếng "cộp" vang lên, tâm trí Vương Dã trở lại thực tại.

"Quỷ Cốc tiên sinh. Phần đặt cược này đúng như thỏa thuận. Tiên sinh lấy 6 phần, cộng thêm phần tiền đặt cược, trừ đi một tấm tiểu Tụ Linh Trận và hai tấm phù Hóa Hải cấp bậc Trung Phẩm, làm tròn một chút thì còn khoảng 13 vạn linh tệ. Ở đây có một tấm linh bài tượng trưng cho số tiền, tiên sinh xin kiểm tra."

13 vạn Linh Tệ, con số này đã bằng gia sản của vài tiểu gia tộc gộp lại. Dù là tam đại gia tộc cũng e rằng khó mà lấy ra được. Nói cách khác, vị Quỷ Cốc Tử này đã là một trong những người giàu nhất Linh Hư Thành.

Nam tử đeo mặt nạ cầm lấy miếng linh bài, không ngừng mân mê.

Người này không ai khác chính là Âu Dương Huyền. Thật ra ngay từ đầu, mục đích của hắn không phải là mượn đao giết người giống như Thạch Vân suy đoán. Khí Vận Chi Tử có khí vận bảo kê, muốn giết hắn cũng không dễ như vậy.

Cách khả dĩ nhất là lợi dụng khí vận của gã để làm lợi cho mình.

Âu Dương Huyền đã đánh cược, cược rằng vào thời khắc mấu chốt, năng lực khí vận sẽ bảo vệ gã, giúp gã đánh bại Lâm Vũ Phong.

Kết quả sau cùng đã chứng minh hắn đúng.

Đương nhiên, kể cả nếu đánh cược có thất bại, việc dùng năm năm (của bản thân) để đổi lấy sự chi phối đối với Khí Vận Chi Tử vẫn là một khoản đầu tư có lời.

Vương Dã nhìn Âu Dương Huyền, ánh mắt lóe lên, mở miệng nói:

"Không biết Tiên sinh có nhu cầu mua vật phẩm gì không. Thiên Bảo Các chúng ta cái gì cũng không thiếu cả. Nếu không có sẵn ở đây, còn có thể liên hệ với phân nhánh ở Nhị Châu, thậm chí là Kinh Đô để chuyển về."

Gã là con buôn, gặp một khách hàng lớn như thế, làm sao không chèo kéo chứ.

Âu Dương Huyền cười nhạt:

"Ngươi có linh thạch không?"

Lời vừa nói ra lập tức khiến Vương Dã cứng họng. Linh thạch là vật vô cùng trân quý, dù ở Đế Đô cũng là như vậy. Phân bộ của lão ở Linh Hư Thành còn chưa phải là lớn nhất, đương nhiên là không có.

"Linh Thạch thì không có rồi. Thế này đi, để ta dẫn tiên sinh vào Tàng Bí. Nơi này là nơi tụ hội tinh hoa của Thiên Bảo Các, rất nhiều vật phẩm chỉ có ở các Châu Quận mới có. Thông thường cũng sẽ không bán ra ngoài."

Âu Dương Huyền ngẫm nghĩ một lát, liền gật đầu.

"Cũng tốt, chỉ là ta không vừa mắt với những thứ bình thường."

"Đó là đương nhiên."

Vương Dã đứng lên, hai tay cung kính mời, nói:

"Mời Tiên sinh."

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free