Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 45: Đạo Tặc

Âu Dương Phong đang ngồi trong phòng, hai tay đặt trước ngực. Những hạt nguyệt tinh hấp thu đêm qua vẫn chưa tiêu hao hết, hiện tại đang được hắn dẫn dắt thẩm thấu vào kinh mạch. Từng đường kinh mạch tỏa ra ánh vàng kim sáng chói, trông vô cùng đẹp mắt.

Nếu cảnh tượng này lọt vào mắt xanh của người Liên Minh, chắc chắn họ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để chiêu mộ hắn về môn phái, thậm chí tông chủ cũng sẽ không ngần ngại thu hắn làm đệ tử thân truyền. Bởi vì sắc vàng kim đó chính là dấu hiệu của kinh mạch đạt đến cấp độ Thiên Mạch. Địa Mạch đã quý hiếm, Thiên Mạch lại càng như lông phượng sừng lân, cực kỳ khó gặp.

Thế nhưng, Âu Dương Phong vẫn chưa hài lòng. Hắn lờ mờ cảm thấy lượng nguyệt tinh mà kinh mạch có thể hấp thu vẫn chưa đạt đến mức bão hòa. “Chẳng lẽ Thiên Mạch còn có thể tiến hóa sao?”, Âu Dương Phong tự hỏi. Bỗng nhiên, trong đầu hắn chợt nghĩ đến một truyền thuyết.

Nghe đồn từ rất xa xưa, từng có người vượt qua cấp bậc Thiên Mạch, đạt đến một cấp độ hoàn toàn mới. Cổ nhân gọi đó là Tiên Mạch. Theo như sách cổ ghi chép, người sở hữu Tiên Mạch một khi bước vào cảnh giới Hóa Hải, liền có thể đạt tới Khí Hải Trăm Trượng.

Một trăm chính là con số viên mãn, đại biểu cho sự toàn vẹn. Nếu điều đó là sự thật, vậy thì thực lực của hắn có thể tiến triển tới mức độ nào? Bỗng nhiên, ánh mắt hắn khẽ nhíu lại, cảm nhận có người đang đến gần. Âu Dương Phong thu công, bước xuống giường, đúng lúc nhận ra kẻ đến là ai.

“Biểu huynh, có hai người nhờ ta chuyển thư này cho huynh” – Âu Dương Huyền mỉm cười, đưa thư cho hắn. Âu Dương Phong có chút nghi hoặc, vừa mở phong thư ra, hắn lập tức bật dậy kinh ngạc: “Bọn họ ở đâu?” “Ngay ngoài cửa...” Hắn còn chưa nói hết câu, Khí Vận Chi Tử đã vội vã lao ra ngoài. Cho đến khi hắn rời đi, vẫn không hề nhận ra trong đôi mắt Âu Dương Huyền lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Đứng bên ngoài, Lãnh Vô Yên không ngừng sửa lại mái tóc. Tâm trạng nàng lúc này rối như tơ vò. Nghĩ đến việc sắp được gặp ân công, nàng vừa chờ mong lại vừa có chút lo lắng. Liệu công tử có nhận ra ta không? Chân nàng mân mê hòn đá trên đường, nhớ lại khung cảnh vài ngày trước mà không khỏi đỏ mặt. Dẫu sao nàng cũng chỉ là cô bé 15 tuổi, dễ dàng rung động trước một bạch mã hoàng tử. Và trong lòng nàng, vị Phong công tử kia đương nhiên đã trở thành hình tượng đó.

Trong lúc tình ý dạt dào, nàng không hề chú ý rằng ở con hẻm mà họ vừa đi khỏi, chợt xuất hiện một bóng người. Kẻ này đeo khăn che kín mặt, nhìn không rõ lai lịch. Hắn bước đi thật chậm, nhưng khi còn cách cha con Lãnh Mục Hàm một đoạn liền đột nhiên tăng tốc. Chỉ thấy gã lộn một vòng, tay phải móc lấy túi đồ trên người Lãnh Mục Hàm, sau đó tung người chạy ngược vào con hẻm. Lãnh Vô Yên lúc này mới định thần, hoảng hốt la lên: “Đạo tặc, có Đạo tặc!” “Vô Yên, con ở yên đây, để cha đuổi theo!”

Lãnh Mục Hàm không biết lấy dũng khí từ đâu, ra sức đuổi theo tên mặt nạ. Chẳng mấy chốc, thân hình lão đã mất hút vào con hẻm. Lãnh Vô Yên hốt hoảng, tâm trí đã trở nên hỗn loạn. Nàng không biết nên chạy theo phụ thân, hay đứng lại đợi Âu Dương Phong. Cuối cùng, tình phụ tử đã chiến thắng, nàng vội vã chạy theo hai người kia.

Bên ngoài đường chính, có một nhóm người đang di chuyển. Hai người đi đầu đều là nam nhân. Người bên trái dáng cao lưng thẳng, thân mặc áo lụa sang trọng, trên người còn đeo một tấm kim bài khắc chữ “Lâm” màu đỏ chói. Còn người bên phải xấp xỉ gần bốn mươi tuổi, lưng hùm vai gấu. Bỗng nhiên từ trong con hẻm, một thân hình lao ra, đâm sầm vào gã nam tử mặc áo lụa. Chiếc hộp trên tay cũng theo đó rơi xuống đất. “Mắt chó để trên đầu à?”

Gã nam tử tức giận, một chưởng đánh tới tên đeo mặt nạ. Lực đạo hùng hậu khiến tên đó bay ngược về phía sau. Thế nhưng trái với suy nghĩ của hắn, tên đó lập tức lộn một vòng, nhanh chóng biến mất hút vào đám đông. Gã nam tử ồ lên kinh ngạc. Chiêu vừa rồi tuy chỉ dùng ba thành linh lực nhưng cũng không phải người thường có thể đỡ nổi. Kẻ vừa rồi xem ra cũng là tu luyện giả. Gã cũng không đuổi theo, mắt nhìn xuống đất. Chỉ thấy nơi đó có một chiếc hộp màu đen, trông rất tinh xảo.

“Thứ gì đây?” Gã nam tử tò mò nhặt lên, liền phát hiện bên trong đựng một viên hồng ngọc. Trên bề mặt thấp thoáng vài đường vân tựa như mây lượn. Gã trung niên đứng cạnh đột nhiên lên tiếng: “Đại thiếu gia, nếu ta đoán không nhầm, thứ này chính là Hỏa Miên Ngọc.” “Thật là Hỏa Miên Ngọc?” Dạo gần đây, thông tin Âu Gia tìm kiếm Hỏa Miên Ngọc đã lan truyền khắp Linh Hư Thành. Hắn thân là con cháu thế gia, đương nhiên cũng từng đọc qua các sách ghi chép bách bảo kỳ vật.

Vật này bề ngoài đỏ như lửa, không ngừng tỏa ra những đợt hỏa khí liên miên bất tuyệt, quả nhiên giống Hỏa Miên Ngọc như đúc. “Đại nhân, thứ đó... thứ đó có thể trả lại cho ta không?” – Một người đang hồng hộc chạy tới, chính là Lãnh Mục Hàm. Gã nam tử liếc nhìn trung niên, lại nhìn Hỏa Miên Ngọc trên tay, khinh miệt nói:

“Đồ vật này giá trị liên thành, chỉ nhìn qua đã biết là của tu luyện giả. Một tên phàm nhân như ngươi lại dám mạo nhận là của mình, chán sống rồi sao?” “Phụ thân ta không nói dối. Thứ này thật sự là của chúng ta!” Lãnh Vô Yên cũng vừa đến. Nhìn đối phương người đông thế mạnh, nàng không khỏi có chút hoảng sợ.

“Vô Yên, ta đã bảo con đứng đợi cơ mà, còn không mau lui ra!” – Lão tuyệt không muốn con gái mình dính vào việc này. Thế nhưng vừa nhìn thấy nàng, gã trung niên bỗng trợn trừng mắt: “Là cô ta!” “Ngươi nhận ra nàng?” “Đúng vậy Đại Thiếu Gia, nàng chính là nguyên nhân khiến Nhị Thiếu Gia bị thương.” Người nói chính là Mộc Bình, gã cận vệ ngày đó đi cùng Lâm Thiên Vũ, và gã nam tử áo lụa không ai khác chính là Lâm Vũ Phong, đại thiếu gia của Lâm Gia.

Ánh mắt Lâm Vũ Phong trở nên sắc lạnh. Vài ngày trước, Mộc Bình đưa Lâm Thiên Vũ về gia tộc, trên dưới đều náo loạn không thôi. Rất nhiều trưởng lão trong tộc hô hào đánh g·iết, muốn dẫn người tới Âu Gia vấn tội. Thế nhưng phụ thân hắn lại giữ im lặng khác thường. Thân là Đại Thiếu Gia, hắn đương nhiên hiểu rõ những toan tính của phụ thân. Tuy thời gian qua, Viên Gia cùng Lâm Gia hợp tác đè ép nhà họ Âu, nhưng đó cũng chỉ là trên mặt trận kinh tế. Âu Gia tuy mất đi Âu Chấn Vũ nhưng vẫn còn một Âu Hoàn Nhan. Thế hệ này lại có một Âu Dương Huyền, thực lực tổng thể vẫn ở trên bọn hắn. Đối đầu với Âu Gia vào thời điểm hiện tại, không phải là việc khôn ngoan. Chỉ có thể chờ tới Tam Tộc Chi Hội sắp tới, đợi hắn tiến cấp Hóa Hải Đệ Tam Cảnh mới có thể đòi lại cả gốc lẫn lãi. “Ngươi qua đây!” – Hắn chỉ vào Lãnh Vô Yên.

“Đại nhân, chuyện này không liên quan đến Yên Nhi.” Nhưng lão còn chưa nói xong, một luồng lực đạo đã kéo phắt cô gái về phía đối phương. Linh lực truyền vào cơ thể, khóa chặt toàn thân nàng, khiến nàng không thể nói, cũng chẳng thể cử động. “Tuy ngươi không trực tiếp ra tay với đệ đệ ta, nhưng cũng không tránh khỏi liên quan. Mộc Bình, đưa nàng đi. Nhớ, phải vừa đi vừa lột quần áo của nàng, để cả thiên hạ này cùng được chiêm ngưỡng vẻ đẹp trời ban của Mỹ Nhân.” “Không!” - Lãnh Mục Hàm hét lớn, thân hình muốn lao tới nhưng bị một gã hộ vệ ép xuống đất. Hai tay lão vùng vẫy, không ngừng cào cấu, móng tay muốn nứt ra vì đau đớn. Kế hoạch vốn dĩ không phải thế này, không phải chỉ là cầm chân Lâm Vũ Phong thôi sao? Người đâu, người kia đi đâu rồi?

Mộc Bình cười ha hả, ôm lấy Lãnh Vô Yên nghênh ngang rời đi, ánh mắt còn quay lại trêu tức. Âu Dương Phong thân hình liền động nhưng lập tức bị Lâm Vũ Phong chặn đường. Hắn hừ lạnh, cả người phiêu dật, “U ảnh” được thi triển đến cực hạn. Dưới sự hỗ trợ của Nguyệt Tinh, tốc độ và sức mạnh cơ thể đã vượt xa so với người cùng giai, thậm chí còn nhỉnh hơn cả Hóa Hải Nhất Cảnh. Lâm Vũ Phong không ngờ đối phương lại lách mình dẻo như vậy, khi định thần lại thì Âu Dương Phong đã vòng ra sau lưng hắn. “Muốn đi đâu!” Gã hộ vệ còn lại nãy giờ luôn cảnh giác lập tức động thủ. Bàn tay hóa thành chưởng đánh thẳng vào chỗ yếu hại của Âu Dương Phong. Âu Dương Phong biết mình không thể cứng đối cứng, chỉ có thể xoay người né tránh. Tuy chưởng lực không trúng nhưng tốc độ của hắn cũng bị ảnh hưởng. Khoảng cách giữa hắn và Mộc Bình rốt cuộc bị kéo dài.

Mộc Bình cười ha hả, thuận thế ôm Lãnh Vô Yên đi càng xa. Tay phải lột một lớp áo của nàng, để lộ ra đôi vai trần trắng muốt như bạch ngọc. Hắn đưa mũi ngửi một cái, rồi hô lớn: “Phong công tử, mau nhanh một chút, bằng không ta sẽ không chịu nổi mà lột nốt cái yếm của nàng đấy!” Ngay khi hắn còn đang đắc ý, một bàn tay đột nhiên đánh tới. Linh lực tỏa ra khiến gã khẽ nhíu mày. Hắn dùng tay trái tung một quyền chống lại. Hai chưởng va vào nhau, linh lực một xám một đỏ không ngừng tỏa ra chấn động cả bốn phía. Chỉ thấy trước mắt lóe lên một cái, hàng loạt những cánh hoa đào bao lấy gã, hướng thẳng đến cánh tay đang ôm Lãnh Vô Yên mà cắt nát. Mộc Bình hoảng sợ, không tự chủ mà buông nàng ra, toàn thân vận lực chống cự. Nhưng cánh hoa đào tuy mỏng manh, lại vô cùng sắc bén, dễ dàng xẻ nát linh lực hộ thể, khiến cánh tay đau đớn như bị xẻo da, cắt thịt.

Bóng người nhanh như chớp đã bắt lấy nữ tử, chân phải đạp nhẹ đã lướt nhanh về chỗ Lãnh Mục Hàm. Một chưởng nữa lại tung ra nhắm vào tên cận vệ đang chế ngự Lãnh Mục Hàm. Gã cận vệ chỉ cảm thấy linh lực cuồng cuộn đánh tới. Hắn biết cảnh giới của người này vượt xa mình, cũng không ham chiến, lập tức nhảy lùi lại. Cùng lúc đó từ phía xa, ba bốn cái bóng cũng chạy tới. Trên vạt áo thêu một chữ Âu màu vàng kim, rõ ràng là cận vệ của Âu Gia. Nam tử đặt nữ tử xuống đất, lấy áo khoác che cho nàng. Linh lực từ bàn tay truyền vào, hóa giải cấm chế mà Lâm Vũ Phong đã tạo ra. Lập tức cả người Lãnh Vô Yên lại có thể cử động. “Lâm Vũ Phong, ngươi dám vây công biểu huynh của ta, là coi Âu Gia không có người sao?” Giọng nói sắc lạnh đó, không phải là Âu Dương Huyền thì còn ai vào đây nữa.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free