Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 44: Hỏa Miên Ngọc

Âu Dương Phong lạnh giọng hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”

Âu Dương Huyền không trả lời, ánh mắt hướng về nữ nhân áo trắng.

Đây là lần đầu hắn gặp Âu Viên Viên. Từng nghe nàng dung nhan kiều diễm, dù bị một lớp mặt nạ che khuất, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời có thần, đôi môi đỏ mọng như quả chín.

Cổ nàng trắng muốt, thon nhỏ như thiên nga, lộ ra xương quai xanh gợi cảm.

Dáng người vô cùng mềm mại, kết hợp cùng tấm áo mỏng khoác ngoài càng khiến người ta không tự chủ được mà muốn lại gần.

Chẳng trách lại có thể khiến cho hai vị thiên tài Âu Gia đều ưa thích đến vậy.

“Nghe muội gặp bệnh, ta có lòng muốn đến thăm. Nhưng xem chừng không được chào đón cho lắm thì phải.”

“Đường đường là đệ nhất nhân thế hệ trẻ Âu Gia, chân tình này e rằng ta không dám nhận. Xin ngươi đừng bận tâm làm gì.”

Âu Viên Viên lạnh nhạt đáp. Giọng điệu rõ ràng là muốn tiễn khách.

Âu Dương Huyền quan sát hai người. Nam anh tuấn, nữ xinh đẹp, quả thật nhìn rất xứng đôi. Dù là huynh muội trên danh nghĩa, nhưng thực chất họ không chung huyết thống, tình cảm lại vô cùng sâu đậm. Nếu một người gặp nguy hiểm, người kia tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Nếu đã như vậy... nói không chừng đây chính là điểm hắn có thể lợi dụng.

Âu Dương Huyền lôi ra một lọ đan dược, nói: “Trong này có Hỏa Tụ Đan, là phụ thân đưa cho ta. Tuy không thể chữa dứt bệnh nhưng có lẽ sẽ giúp muội giảm bớt phần nào. Hiện tại muội không khỏe, nghỉ ngơi cho tốt. Đại điển năm nay nếu không thể tham dự, e rằng sẽ vô cùng đáng tiếc.” Dứt lời, hắn chắp tay, ung dung tiêu sái rời khỏi phòng.

Âu Viên Viên nhìn hắn rời đi, trong lòng có chút suy tư.

“Muội đang nghĩ gì vậy?”

“Phong ca, huynh có cảm thấy Âu Dương Huyền dường như có hơi khác?”

“Khác? Khác ở điểm nào?”

“Muội không chắc, chỉ là ánh mắt của hắn so với trước kia… Phong ca, huynh từ giờ nên cẩn thận một chút. Muội có cảm giác người này có mưu đồ gì đó.”

Dưới mái đình, một nam một nữ đang ngồi. Người nữ đang đánh cổ cầm. Tiếng đàn trầm bổng lúc cao lúc thấp khiến người nghe như bị hút hồn theo.

Mà nam tử bên cạnh, với khuôn mặt tuấn dật, một tay cầm quạt, một tay nâng ly trà, khẽ nhấp một ngụm trà. Khuôn mặt hắn lim dim tựa như đang vô cùng hưởng thụ.

“Nghe đồn muội giỏi nhất là đánh Thanh Vũ Khúc. Có thể đàn cho ta nghe một lần không?”

U Nạp Lan chưa kịp trả lời, lông mày chợt nhíu lại. Nàng đứng lên, thu cổ cầm vào nhẫn trữ vật:

“Tùng Vận. Ta có chút chuyện cần đi. Thanh Vũ Khúc vẫn xin để dịp khác.”

Dư Tùng Vận nhìn theo bóng lưng yêu kiều, trong lòng dấy lên sự khó chịu. Nữ nhân này cao ngạo, kể từ khi đến đây ngay cả một lời cũng lười nói với hắn. Hai người tuy có đính ước, nhưng trái tim nàng rõ ràng không thuộc về mình.

Chỉ có điều mối hôn sự này là do cha nàng định ra, nàng trốn cũng không thoát. Sớm hay muộn cũng là người của hắn.

Đến lúc đó để ta xem cô còn lạnh lùng thế nào.

U Nạp Lan đi về sương phòng, nhìn thấy một gã hắc bào, trên mặt đeo mặt nạ vô diện.

“Âu Dương Huyền đã nói điều kiện của hắn hay chưa?”

“Tiểu thư, hắn muốn chúng ta giúp tìm một thứ tên là Hỏa Miên Ngọc.”

“Hỏa Miên Ngọc? Là loại linh ngọc có thể xua đi hàn khí trong cơ thể?”

“Đúng vậy thưa tiểu thư. Mặc dù thứ này với chúng ta chẳng phải vật gì quý báu, có điều nhất thời lại không có trong tay.”

“Nếu đã không có, vậy thì dùng thứ khác có công dụng tương đương để trao đổi, giá trị cao hơn cũng được.”

Hắc bào nhân ậm ừ, nhưng không đáp:

“Còn chuyện gì nữa?”

“Bẩm Tiểu Thư. Hắn nói Hỏa Miên Ngọc chỉ là công cụ đi mượn. Thứ hắn cần nằm ở một chuyện khác.”

“Hừ… Tên này thật coi chúng ta là kẻ hầu của hắn chắc. Đưa thư đây.”

Hắc bào nhân đưa bạch hạc truyền tin cho U Nạp Lan. Sau một lúc, lông mày nàng nhăn lại:

“Đưa Mục Vạn Cừu tới đây cho ta.”

Đang vào mùa thu, cây cối dần thay lá. Từng đợt gió thổi khiến lá rơi xào xạc khắp sân. Bên ngoài nhà, Lãnh Vô Yên đang cầm chổi, dồn những chiếc lá khô vào một góc.

Đột nhiên có tiếng động vang lên, từ phía xa có một bóng người đi tới. Thân hình hắn xiêu vẹo, bước chân lảo đảo, dường như đi không vững. Khi còn cách nàng một đoạn, hắn đột nhiên đổ gục xuống đất, bất động.

Lãnh Vô Yên vội vàng chạy tới, lật hắn dậy: “Này, ngươi không sao đấy chứ?”

Chỉ thấy đây là một nam tử khoảng hai mươi, hai mốt tuổi. Mặt vuông, mày rậm, miệng chảy máu tươi. Khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn. Nàng lập tức gọi phụ thân tới đưa người này vào trong nhà.

Gần nửa canh giờ sau, một vị lang y bước ra, kh��ng quên dặn dò: “Nội thương không quá nặng. Tĩnh dưỡng một đêm, uống đủ thuốc là sẽ khỏe thôi.”

Lang y vừa đi, Lãnh Vô Yên liền quay ra hỏi Lãnh Mục Hàm: “Phụ thân, chẳng lẽ thật sự phải để hắn ở đây sao?”

“Cũng không thể vứt hắn ở bên ngoài được. Nếu đã vậy, đêm nay con ngủ ở phòng cha, còn cha sẽ kê bàn đặt chắn trước cửa phòng. Và vác thêm một ít dây chặn ngoài giường, chắc là sẽ không có vấn đề gì.”

Đêm xuống, ánh trăng lên cao chiếu rọi khắp căn phòng. Lãnh Mục Hàm đang thiu thiu ngủ chợt nghe thấy tiếng động.

Vừa mở mắt, lão liền thấy một bóng người đang đứng trước đầu giường. Lão Lãnh hoảng hốt muốn la lên nhưng bị gã bịt miệng. Cần cổ lão bị một lưỡi dao kề sát.

Người ra tay chính là gã nam tử khi nãy.

“Đừng lên tiếng. Con gái ngươi đang ngủ rất ngon. Ngươi không muốn làm nàng thức giấc, phải không?”

Gã nam tử mỉm cười, một ngón tay điểm vào giữa ngực Lãnh Mục Hàm. Trong phút chốc, cả người lão cứng đờ, không thể cử động. Sau lưng đổ mồ hôi lạnh, lão thấp giọng cầu xin:

“Cầu xin các hạ, chúng ta chỉ là phàm nhân mà thôi. Tiền bạc của chúng ta đều chôn ở gốc cây sau vườn. Chỉ cần đừng làm hại Vô Yên.”

Gã nam tử cười nhạt, vỗ vai lão: “Đừng sợ, ta không định giết các ngươi. Chỉ muốn các ngươi giúp ta một việc.”

Nói đoạn, hắn lôi ra một chiếc hộp đen tuyền, nhìn rất tinh xảo, đặt nó vào tay Lãnh Mục Hàm. Tiếp đến, hắn ghé sát vào tai lão, từng lời từng lời nói ra chậm rãi.

Lãnh Mục Hàm lúc đầu còn im lặng, càng về sau càng khiếp sợ, lập tức lắc đầu.

“Làm sao? Ngươi không chịu?”

“Âu Dương Phong… Phong công tử có ân với chúng ta. Ta… ta không thể làm vậy.”

“Đây không phải là chuyện ngươi muốn hay không. Vừa nãy ta đã lén hạ độc lên người con gái ngươi. Không có giải dược của ta, nàng tuyệt đối chỉ có con đường chết. Hoặc là hắn, hoặc là con gái ngươi phải chết. Ngươi nên chọn cho cẩn thận.”

Lãnh Mục Hàm hết nhìn nữ nhi, lại nhìn đến chiếc hộp, nhất thời không biết nên làm gì.

Sáng hôm sau, Lãnh Vô Yên tỉnh dậy thì đã thấy phụ thân cùng gã nam tử đang chuẩn bị bữa sáng. Nàng có chút ngạc nhiên, đi ra rửa mặt rồi mới ngồi xuống:

“Phụ thân, người có chuyện gì sao? Nhìn sắc mặt người có chút không tốt.”

“Ta… ta không có vấn đề gì đâu. Đêm qua trời trở lạnh nên có hơi khó ngủ. Phải rồi, không biết nên xưng danh với các hạ như thế nào đây?”

Gã nam tử cung kính đáp: “Tại hạ họ Vân, tên Tiêu. Hôm qua quả thật rất cảm tạ hai vị.”

“Ngươi vì sao lại bị người ta đánh trọng thương?” – Lãnh Vô Yên có chút tò mò hỏi.

“Việc này nói ra rất dài. Không biết hai vị có nghe chuyện Âu Gia đang tìm Hỏa Miên Ngọc hay không?”

Vừa nghe thấy hai từ Âu Gia, hai mắt Lãnh Vô Yên lập tức sáng ngời.

“Hỏa Miên Ngọc? Đó là vật gì vậy?”

Vân Tiêu lôi ra một cuốn trục, bên trong vẽ một viên đá đỏ rực như lửa, trên thân còn ẩn hiện vài đường vân màu vàng trông rất sống động.

“Thứ này chính là Hỏa Miên Ngọc, nghe đồn trong Âu Gia có người gặp hàn bệnh nặng, cần có thứ này để chữa trị. Âu Gia treo thưởng rất cao, bất cứ ai có thông tin về nó đều có thể đến trình báo.

Một ngày trước, ta phát hiện được dấu vết của Hỏa Miên Ngọc ở Vân Đồ Sơn. Vốn định hẹn vài vị huynh đệ cùng đến đó dò xét. Nào ngờ lũ phản trắc nhân cơ hội ta không để ý, đã đánh lén ta, có ý muốn tự mình đi tranh công lao. Đúng là đáng chết!”

Vân Tiêu siết chặt nắm đấm khiến Lãnh Vô Yên cũng có chút thương cảm. Chỉ có Lãnh Mục Hàm là cúi gằm mặt không nói gì.

“Được rồi. Trải qua một đêm, vết thương cũng đã thuyên giảm. Hiện tại cũng đã đến lúc rời đi. Ở đây có một trăm ngân tệ, hai vị xin cầm lấy coi như chút lòng thành báo đáp.”

Lãnh Vô Yên còn muốn từ chối nhưng bị gã nhét tiền vào tay nên chỉ có thể nhận. Xong xuôi, gã khẽ liếc Lãnh Mục Hàm một cái rồi bước ra khỏi cửa. Nữ tử tiễn hắn ra ngoài, cả người nàng rơi vào trầm tư.

“Con đang nghĩ gì vậy?” – Lãnh Mục Hàm chợt lên tiếng.

“Không… không có gì.”

“Có phải muốn đi tìm Hỏa Miên Ngọc hay không?”

Lãnh Vô Yên không trả lời. Nàng cũng biết Vân Đồ Sơn rất nguy hiểm. Nơi đó là ổ của phỉ tặc, phàm nhân đi vào chỉ có con đường chết. Thế nhưng nếu có thể tìm ra Hỏa Miên Ngọc…

“Vô Yên, đi với ta.”

Lãnh Mục Hàm vừa nói vừa dẫn con gái đi ra sau vườn, dùng xẻng đào lên một cái hộp đen xì, trông rất cũ kỹ. Lão mở ra, bên trong chứa đựng một viên hồng ngọc to bằng nửa đốt ngón tay, xung quanh tỏa ra từng đợt hỏa khí nhàn nhạt.

“Phụ thân, đây là…?”

“Năm xưa gia gia ta trước khi chết có để lại vật này. Nói rằng không đến lúc nguy cấp thì đừng lấy ra. Khi đó ta không biết thứ này là gì. Nhưng hiện tại xem ra đây chính là Hỏa Miên Ngọc.”

Lão đóng cái hộp lại rồi nói tiếp: “Yên Nhi, thứ này vô cùng quý giá, e rằng giá trị không dưới vài vạn kim tệ. Có điều Phong công tử có ơn với chúng ta. Chúng ta là người có ân phải báo đáp. Nếu Âu Gia thật sự cần vật này, chúng ta mang đến cho họ.”

Lãnh Vô Yên có nằm mơ cũng không ngờ, dưới nền nhà bấy lâu lại có đồ vật quý giá như thế. Nghĩ đến cảnh sắp được gặp Âu Dương Phong, trái tim nàng đập loạn xạ như con nai vàng.

“Phụ thân, chờ ta vào thay đồ một chút, sau đó chúng ta sẽ cùng đi.”

Lãnh Mục Hàm gật đầu. Mãi đến khi bóng lưng nàng biến mất, lão mới lẩm nhẩm:

“Phong công tử, thật sự xin lỗi.”

Hai người bước ra đường, hướng thẳng về phía trung tâm Linh Hư Thành. Lãnh Vô Yên từ nhỏ đến giờ chỉ quanh quẩn ở thành Nam, đây là lần đầu tiên nàng được đến nội thành. Khắp nơi đâu đâu cũng mới mẻ, tu luyện giả thì đầy rẫy khắp nơi. Hai người họ là phàm nhân, lại đang mang theo bảo vật, đương nhiên phải hết sức cẩn trọng.

Lãnh Mục Hàm đi được một đoạn liền dừng lại, giống như đang chờ gì đó.

“Phụ thân, làm sao vậy?”

“Đừng nhiều lời, cứ đi theo ta.”

Lão một tay ôm túi, một tay kéo con gái đi vào một con hẻm. Chỗ này vừa tối vừa vắng người qua lại, có thể nói là khá vắng vẻ.

“Phụ thân, vì sao không đi đường lớn?”

“Đây là đường tắt, trước đây ta từng đi qua một lần.”

“Vậy sao?”

Không hiểu sao trong lòng nàng dấy lên một dự cảm bất an, bàn tay không tự chủ được mà bấu chặt vào người lão.

Cũng may, cả đoạn đường không xảy ra chuyện gì. Hai người lại một lần nữa trở về đường chính. Nơi đó cách vài trăm mét chính là phủ đệ Âu Gia.

Lãnh Vô Yên thầm thở ra một hơi, hai tay thoáng buông lỏng ra. Đột nhiên ánh mắt nàng chạm phải một người. Vừa thấy hắn, nàng liền có chút sợ hãi, vội vã cúi đầu nép sau phụ thân.

Chỉ thấy kẻ đó vận hắc bào, lưng đeo ngọc bội, khuôn mặt tuấn mỹ, chính là người mà nàng không muốn gặp nhất.

Âu Dương Huyền.

Âu Dương Huyền nhìn thấy bọn họ, có chút ngạc nhiên: “Là các ngươi?”

“Kính chào Huyền công tử.” – Lãnh Mục Hàm vội vàng đáp lễ.

Âu Dương Huyền thấy Lãnh Vô Yên nép ở phía sau như con mèo nhỏ, không khỏi bật cười. Xem ra nữ nhân này lần trước đã chịu đủ đau khổ, đã không còn dám ương ngạnh nữa.

“Không ngờ lại có thể thấy các ngươi ở đây. Bệnh của ngươi thế nào rồi?”

“Mấy ngày gần đây thân thể đã khỏe hơn. Cảm ơn thuốc của công tử ban.”

“Cũng chỉ là tiện tay thôi. Nhìn phương hướng, hẳn là các ngươi muốn tới Âu Gia?”

“Vâng, hai cha con ta có chút chuyện muốn gặp Phong công tử, không biết Huyền thiếu gia có thể gửi lời giúp không?”

“Ta có chút tò mò, không biết chuyện gì khiến các ngươi phải đi xa đến như vậy, chỉ để gặp biểu huynh của ta? Nếu không ngại, có thể nói cho ta biết không?”

“Chuyện này...” – Lãnh Mục Hàm có chút không biết trả lời thế nào cho phải.

Thấy hắn ấp úng, Âu Dương Huyền liền tiếp lời: “Nếu không muốn nói thì ta cũng không miễn cưỡng. Có điều Âu Gia có quy định, không thể để người ngoài tự tiện bước vào. Thế này đi. Các ngươi viết một bức thư, để ta mang tới cho hắn. Nếu hắn đồng ý gặp thì sẽ đến. Còn nếu không… vậy thì ta cũng không có cách nào.”

Lãnh Mục Hàm nghe thấy lời này, khuôn mặt chợt biến đổi rất quái lạ. Giống như hiểu ra điều gì đó, ánh mắt lão chuyển từ nghi hoặc, đến sững sờ.

Nhưng rất nhanh lại trở về bình thường. Lão lôi ra một bức thư, hai tay đưa cho hắn:

“Kính xin thiếu gia chuyển giúp cho Phong công tử.”

Âu Dương Huyền nhìn lão một cách đầy ẩn ý, nhẹ nhàng đáp: “Hai người đứng ở đây đợi ta, đừng đi đâu.”

Thấy hắn rời đi, Lãnh Vô Yên mới thở ra một hơi, không tự chủ được mà hỏi:

“Phụ thân, nhìn người này xảo trá như vậy, liệu hắn có thực sự đưa thư cho Phong công tử không?”

Lãnh Mục Hàm không trả lời. Hai bàn tay thầm siết chặt.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free