(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 4: Chạy Trốn
Âu Dương Huyền chờ lão hết kích động rồi mới đáp:
"Tiền bối, cứ cho là ông có thể dụ bọn chúng đi, nhưng một mình tôi tìm mắt trận e rằng rất khó. Thang máy đã không thể sử dụng, còn cầu thang thì chắc chắn bị chặn. Hơn nữa, nếu cái mắt trận đó quan trọng như vậy, chẳng lẽ lại không có hai ba người canh giữ?"
Tô Chi Nhạc trầm ngâm. Điều này không ph��i lão chưa từng nghĩ đến. Chỉ là, nếu cứ ở lại đây thì kiểu gì cũng bị tóm. Mà tình trạng của lão hiện giờ không đủ sức để kéo cả hai người đột phá vòng vây. Lão chỉ có thể hy vọng động tĩnh mình tạo ra đủ lớn, hấp dẫn được lũ hắc bào. Còn việc Âu Dương Huyền có tiếp cận được mắt trận hay không, đó lại phải xem tạo hóa của hắn.
Âu Dương Huyền thấy lão không nói gì, liền bắt đầu nhìn ngó xung quanh. Nơi này chính là phòng chứa đồ của bộ phận bảo trì. Căn phòng khá nhỏ, chỉ chừng mười mét vuông, xung quanh là hai dãy kệ chất đầy đồ sửa chữa. Phía trên cùng còn có dây buộc hàng cùng vài thùng xốp được đóng gói cẩn thận.
Hắn quay lại hỏi Tô Chi Nhạc:
"Khi nãy có một khoảnh khắc, máu huyết trong người tôi như sôi lên, ngay sau đó tên kia liền tìm đúng căn phòng tôi đang ở. Rốt cuộc hắn đã làm thế nào?"
Muốn tìm cái mắt trận gì đó cũng không thể gấp, trước tiên cần xác định rõ tình hình. Bằng không, mắt trận còn chưa tìm được thì cái mạng nhỏ đã toi mạng rồi. Đây cũng là điều mà cha hắn từng dạy khi hắn còn rất nhỏ: Phải luôn thật bình tĩnh.
"Nghe có vẻ giống Truy Tung Phù? Trên đường chạy trốn ngươi có bị thương không?"
Âu Dương Huyền bất giác sờ lên tai trái còn rỉ máu:
"Truy Tung Phù là cái gì?"
"Phù có rất nhiều loại, Truy Tung Phù là một trong số đó. Tác dụng của nó là tìm ra vị trí của đối tượng thông qua máu của chủ thể. Có điều, loại phù này có khoảng cách hạn chế, cộng thêm lại là phù tiêu hao nên ít khi được sử dụng."
Vầng trán vị bác sĩ hơi nhíu lại.
"Vậy có loại nào có thể nung chảy đồ vật không?"
Tô Chi Nhạc nghi hoặc đáp:
"Có một thứ gọi là Chước Nhiệt Phù. Ngươi hỏi làm gì?"
"Ra ngoài rẽ trái, đi thêm một trăm mét sẽ đến một cái cửa sổ, chúng ta trèo qua đó."
Thấy mặt Tô Chi Nhạc vẫn không hiểu, hắn liền giải thích:
"Cái cửa sổ đó nằm ngay trên phòng họp ở tầng hai. Phòng họp lại lắp vách kính cường lực hướng ra ngoài trời, chúng ta dùng Chước Nhiệt Phù làm vỡ kính là có thể đi vào rồi."
Tô Chi Nhạc ngẫm nghĩ một lúc, lại phát hiện một vấn đề:
"Nếu ta không nhầm, khoảng cách từ đây xuống tầng hai phải đến hơn năm mét. Dù ta có một tay bám cửa sổ, một tay giữ chân ngươi thì cũng không thể với tới nổi."
Âu Dương Huyền chỉ vào đống dây chằng hàng trên kệ tủ:
"Phía bên kia có dây chằng hàng loại chốt khóa bản rộng. Mẫu này chịu tải rất tốt, có thể giữ được vật nặng lên tới gần một trăm cân. Tiền bối buộc vài cái vào người tôi sau đó thả tôi xuống."
Kế hoạch này nghe có vẻ hơi "điện ảnh", nhưng nếu Tô Chi Nhạc có thể ôm người bay đi, thì việc giữ dây thả hắn xuống có lẽ cũng không khó.
Tô Chi Nhạc cảm thấy chủ ý này không tệ, liền vác theo Âu Dương Huyền chạy đến bệ cửa sổ. Hai người thò đầu ra phía ngoài, liền thấy một cục nóng to bằng chiếc tủ lạnh mini đang đặt phía dưới.
"Chính là chỗ này. Cái cục nóng đó là cho điều hòa trong phòng họp."
Nói rồi, hắn liền cởi chiếc áo blu ra cầm trong tay. Tô Chi Nhạc không khỏi thắc mắc:
"Ngươi làm gì vậy?"
"Lát nữa sẽ có việc cần dùng đến, buộc dây cho tôi đi."
Chỉ một thoáng sau, đã có hai sợi dây buộc vào hai nách, một sợi buộc vào lưng khiến hắn trông như một con rối gỗ.
"Đưa tay ngươi đây."
Âu Dương Huyền làm theo, ngay sau đó liền kêu lên oai oái:
"Tiền bối làm cái gì thế?"
Chỉ thấy Tô Chi Nhạc vậy mà chọc một lỗ nhỏ trên ngón tay cái hắn.
"Im miệng đi, ta là đang giúp ngươi đấy. Ngươi chưa từng học cách Luyện khí, muốn kích hoạt Phù chỉ có thể dùng tinh huyết làm vật dẫn. Tinh huyết là thứ chứa năng lực dồi dào nhất của cơ thể. Khi nào cần dùng thì bôi máu lên tấm phù, có hiểu không?"
"Phải dùng máu? Khoan đã, không phải lão nói chúng ta đang bị cái gọi là Định Trận Tách Hồn sao? Đã là hồn thì tại sao lại có máu?"
"Là Định Hồn Trận. Hơn nữa, ta cũng chưa từng nói ngươi bị tách hồn. Ở đây, người bị tách hồn chỉ có ta. Còn ngươi và cái lũ đeo mặt nạ kia là những cơ thể đầy đủ."
Âu Dương Huyền trố mắt nhìn Tô Chi Nhạc.
"Nói như vậy hiện tại tôi là thân thể hoàn chỉnh? Vậy làm thế nào tôi vào được đây?"
"Sao ngươi hỏi lắm thế, rốt cuộc là leo hay không leo?"
Âu Dương Huyền có chút bực mình, cảm thấy lão còn giấu giếm chuyện gì đó. Nhưng hiện tại tình thế cấp bách, cũng chỉ có thể cầm lấy tấm phù rồi đặt chân lên bệ cửa sổ. Tầng ba cách mặt đất đến vài chục mét. Nếu lỡ ngã xuống, đảm bảo mặt sẽ nát như cám lợn. Bầu trời bên ngoài thì vẫn tối đen như mực, không có trăng cũng chẳng có sao. Điều này khiến Âu Dương Huyền không khỏi sinh lòng sợ hãi. Có lẽ đây quả thực chính là một Hồn trận.
Hắn bắt đầu đưa chân ra phía ngoài, hai tay nhẹ nhàng thả khỏi cửa sổ. Dây chằng căng lên một đoạn, nhưng ngay lập tức bị Tô Chi Nhạc giữ lại.
"Cầu trời không có chuyện gì."
Tuy vừa nãy có chút mạnh miệng, nhưng hiện tại hắn lại thấy sợ. Hắn chỉ đành vừa khấn vái mười tám đời tổ tiên, vừa cố gắng không nhìn xuống dưới.
Không biết qua bao lâu, thân hình Âu Dương Huyền chạm đến tầng hai, liền bắt đầu quệt máu lên tấm phù. Trong thoáng chốc, máu huyết toàn thân hắn lại sôi lên. Có thứ gì đó trong cơ thể hắn muốn thoát ra ngoài. Chỉ thấy một giọt máu nhỏ như hạt đậu chảy ra, thấm vào tấm bùa. Hoa văn trên đó cũng vì thế mà bắt đầu phát sáng. Đầu óc hắn quay cuồng, cơ thể nhanh chóng mệt lả như vừa tập nặng. Hắn không biết thứ bị hút ra chính là tinh huyết. Cơ thể người máu tuy nhiều nhưng tinh huyết thì chẳng có bao nhiêu, nếu sử dụng quá nhiều có thể dẫn đến suy kiệt mà chết. Cố nén cảm giác muốn nôn mửa, Âu Dương Huyền đặt nhẹ tấm phù lên vách kính. Tấm phù bắt đầu phát sáng, tỏa ra nhiệt lượng khiến Âu Dương Huyền cảm thấy bỏng rát. Ngay lập tức, hắn cầm chiếc áo blu lên che trước người, hai tay ôm sát đầu để bảo vệ khuôn mặt.
Chỉ nghe hai tiếng “Răng rắc”, tấm kính liền vỡ vụn tan tành. Những mảnh vỡ lao ra được chiếc áo blu ngăn lại, giúp Âu Dương Huyền không bị thương. Trong các vụ hỏa hoạn, cửa kính thường bị vỡ dù có là kính thường hay kính cường lực. Nguyên nhân đến từ một hiện tượng gọi là sự tăng nhiệt không đồng đều. Nhiệt lượng tập trung ở giữa tấm kính khiến nó nóng lên và nở ra. Ngược lại, phần kính ở rìa lại tương đối mát, dẫn đến hiện tượng nứt vỡ. Tấm phù sau khi mất chỗ bám liền lơ lửng. Từ đó tỏa ra những tia nhiệt lượng như sợi chỉ, bắt đầu đốt cháy phần kính xung quanh.
Khung cảnh không khác gì một bộ phim điện ảnh. Chưa đầy một phút sau, tấm kính đã vỡ vụn gần hết. Chước Nhiệt Phù lóe lên điểm sáng cuối cùng rồi tan vào hư vô.
Âu Dương Huyền lặng người hồi lâu, có chút không tin vào mắt mình: thực sự thần kỳ đến vậy sao? Gã hơi nghiêng người, một chân bước vào phòng họp. Xong xuôi, hắn mới ngẩng đầu vẫy tay với lão già.
Tô Chi Nhạc gật đầu, nhẹ nhàng lao ra ngoài. Lão thả tay, thân hình cứ thế rơi nhanh xuống dưới. Bằng một phản xạ đáng kinh ngạc, lão bám trúng vào thành cửa ngay khi vừa tiếp đất. Chỉ hơi dùng lực, bàn tay lão đã dễ dàng leo vào trong.
Âu Dương Huyền vội khen:
"Thân thủ của tiền bối thật bất phàm, còn lợi hại hơn cả con quỷ kia."
Đây cũng không phải nói quá. Hắn đã thấy cách mà Tô Chi Nhạc hành động. Nó vượt xa bất cứ vận động viên nào hắn từng biết.
Tô Chi Nhạc trả lời:
"Quỷ ư? Bọn chúng cũng chỉ là người thôi. Có điều, cơ thể chúng đã được trải qua Luyện Thể, nhờ vậy mà sức mạnh cùng ngũ giác đều được tăng cường. Thôi được, đi thôi."
Một già, một trung niên bước ra khỏi phòng. Cũng may lũ áo đen đang tụ tập trên tầng ba, tầng hai trái lại vô cùng an toàn. Sau ba ngoặt chín rẽ, hai người tiến đến một khu vực rất rộng. Âu Dương Huyền nhận ra đây chính là Đại Sảnh tầng hai khu Nhà B. Lúc này, giữa Đại Sảnh đang đặt một quả cầu cỡ lớn. Điều kỳ lạ là bản thân quả cầu không hề chạm đất mà lại lơ lửng trên không. Quả cầu có màu nâu vàng, to bằng quả bóng mà người ta hay thấy trong phòng tập thể thao.
Âu Dương Huyền thầm đoán đây hẳn là mắt trận mà Tô Chi Nhạc nhắc tới. Đang tính di chuyển, bàn tay hắn chợt bị Tô Chi Nhạc kéo lại. Lão thì thầm:
"Nhìn kỹ đi."
Âu Dương Huyền bỗng cảm thấy đôi mắt mình nóng lên. Trong thoáng chốc, khung cảnh xung quanh chợt biến đổi, trở thành một bức tranh chỉ có hai màu đen trắng. Cách quả cầu vài thước không ngờ có ba người. Bọn họ đều mặc áo choàng, trên mặt đeo mặt nạ. Ba gã đứng thành hình tam giác, đôi mắt cảnh giác nhìn ngó xung quanh. Khung cảnh nhanh chóng trở lại bình thường.
"Vừa rồi là cái gì vậy?" Âu Dương Huyền nghi hoặc hỏi.
"Đó gọi là Hồn Nhãn. Ngươi phải biết, Tinh, Khí, Thần là nền tảng cơ bản nhất của mọi sinh vật. Tinh là thân thể bên ngoài, Khí là nội lực bên trong, còn Thần thì phức tạp hơn, chính là Hồn mà người thường hay nói đến."
Âu Dương Huyền có cảm giác như đang lạc vào truyện tu tiên. Có điều, ngẫm lại thì những chuyện tối nay đã không thể coi là bình thường được nữa. Lão già khẽ vuốt râu, sau đó liền phất tay. Từ tấm mề đay trên người Âu Dương Huyền, một tấm phù màu xanh lá hiện ra.
"Thứ này gọi là Triệt Âm Phù, dán lên người có thể che đậy tất cả tiếng động từ nhịp tim cho đến tiếng bước chân. Ta sẽ dùng thứ này đánh lén một tên, sau đó gây chiến để dụ hai tên còn lại tránh xa quả cầu, còn ngươi thì tìm cơ hội dán tấm bùa kia lên."
"Mấy tên này có cách nào liên lạc với bọn trên kia không?"
"Có, bọn chúng sở hữu một vật gọi là Tạp Tinh. Mặc dù Định Hồn Trận ngăn cách mọi liên lạc với bên ngoài, nhưng dùng Tạp Tinh để liên lạc với những kẻ bên trong Hồn trận thì vẫn được."
Âu Dương Huyền hơi cau mày:
"E rằng bọn chúng cũng không ngu ngốc đến vậy đâu. Bố trí đội hình ba người chính là để ngăn ngừa kẻ nào đó phá mắt trận. Dù lão có đánh lén một tên, dụ một tên đuổi theo, tên còn lại cũng không dại gì mà rời khỏi vị trí. Chỉ cần hắn liên lạc với đồng bọn, chúng ta sẽ thành ba ba trong rọ."
"Vậy ngươi nghĩ sao?" Bất giác, lão cảm thấy gã bác sĩ này cũng thuộc dạng có đầu óc.
"Tôi sẽ dụ một tên đi, lão đánh lén một tên, sau đó xử lý tên còn lại."
Tô Chi Nhạc nghe vậy liền lắc đầu:
"Không được, ngươi đừng nghĩ thoát được một lần thì sẽ thoát được lần hai. Lúc trước là do tên Hắc bào kia chủ quan. Lần này, bọn chúng đang trong trạng thái cảnh giác, với tốc độ rùa bò của ngươi thì chưa chạy được bao xa đã bị tóm rồi."
"Tiền bối, tình thế hiện tại không cho phép chúng ta lựa chọn. Nếu không lập tức giải quyết ba tên này, chờ đến lúc bọn kia quay lại thì cả hai chúng ta chết chắc. Tiền bối c�� còn tấm phù giống loại khi nãy không?"
Thứ hắn muốn hỏi chính là Hóa Chướng Phù, nhưng đáng tiếc là Tô Chi Nhạc lại lắc đầu:
"Để chế tạo một tấm phù mất rất nhiều thời gian và tinh lực. Dù ta có là đại sư chế tạo thì mỗi loại cũng chỉ có một tấm."
Nói xong lão thi ấn, từ trên chiếc mề đay lại hiện ra hai tấm phù nữa. Có điều, khác với tấm phù ban đầu, hai tấm này lại có màu tím và màu lam.
"Tấm màu tím này là Lôi Chấn Phù, khi phát động sẽ gây nổ cực mạnh. Tấm màu lam là Tật Phong Phù, có tác dụng gia tăng sức mạnh thể chất, đặc biệt là tốc độ. Thời gian hiệu dụng khá ngắn chỉ khoảng ba phút."
Âu Dương Huyền cầm lấy Lôi Chấn Phù, đôi mắt sáng rực. Nếu được Tô Chi Nhạc gọi là mạnh, xem ra uy lực của nó không hề nhỏ.
"Nếu ngươi tính dùng Lôi Chấn Phù để tấn công bọn chúng thì nên quên đi."
"Tại sao?"
"Lôi Chấn Phù tuy mạnh nhưng phạm vi tác động chỉ khoảng 10m, hơn nữa lại cần đến mười giây để kích hoạt."
Mười giây với người bình thường thì ngắn, nhưng với cao thủ như lão thì quá đủ để thoát khỏi phạm vi công kích. Hơn nữa, kẻ thù của ngươi cũng chẳng ngu ngốc đến mức đứng yên cho ngươi ném đâu. Do đó, trong chiến đấu, rất ít khi người ta dùng loại phù này để tấn công trực diện.
Âu Dương Huyền đặt ba tấm phù xếp cạnh nhau, bắt đầu suy tính. Trong ba tấm này, Tật Phong Phù là thích hợp với mình nhất, đáng tiếc thời gian chỉ có ba phút nên rất khó cắt đuôi đối thủ. Lôi Chấn Phù là đòn tấn công mạnh nhất, nhưng lại cần thời gian kích hoạt. Còn Triệt Âm Phù thì ngược lại, thích hợp cho việc tấn công ám sát và lén lút.
Gã quay đầu nhìn về phía hành lang bên trái. Hướng đó chính là khu phát thuốc cho bệnh nhân, như vậy đi thêm một đoạn nữa sẽ đến nơi đó. Mười giây… mười giây. Có lẽ là đủ.
Tô Chi Nhạc thấy Âu Dương Huyền đang suy tư cũng không quấy rầy. Nếu là người bình thường rơi vào hoàn cảnh này, không sợ hãi đến mức hoảng loạn đã là tốt lắm rồi. Còn gã này thì lại bình tĩnh đến kinh ngạc, không những không hoảng hốt mà trái lại còn động não tìm cách xử lý vấn đề. Đáng tiếc lão phát hiện ra hắn quá muộn. Nếu sớm thêm ba mươi năm, có lẽ hắn đã là một hạt giống tốt. Lão nhìn vào tấm mề đay trên cổ Âu Dương Huyền, thầm tự nhủ: "Hy vọng lựa chọn của ngươi là đúng."
Âu Dương Huyền bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói:
"Tôi có một kế hoạch, nhưng tôi cần cả ba tấm phù này để thực hiện. Tiền bối có nắm chắc việc xử lý hai tên còn lại không?"
"Ngươi quá coi thường ta. Nếu không phải bị trọng thương, đừng nói là hai, dù có là năm sáu tên ta cũng không để vào mắt. Vấn đề là ở ngươi, ngươi dám chắc bao nhiêu phần trăm?" Tô Chi Nhạc hỏi ngược lại.
"Nếu là nơi khác thì không biết, nhưng ở đây thì nắm chắc đến bảy mươi phần trăm."
Âu Dương Huyền không nói dối. Suốt mười lăm năm qua, hắn đã làm việc ở đây. Đây là bệnh viện của hắn, cũng là sân nhà của hắn.
Mọi bản quyền của đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép khi chưa được cho phép.