Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 3: Bóng đen

Nhiều năm trước, những chuyên gia tâm lý hiếm khi làm việc tại đây.

Họ thường chọn mở các phòng khám tư.

Tuy nhiên, cùng với sự phát triển của xã hội, số lượng người mắc rối loạn tâm lý ngày càng gia tăng, buộc bệnh viện phải thay đổi cơ cấu.

Văn phòng của Âu Dương Huyền thuộc Khoa Tâm Lý Điều Trị, nằm ở tầng ba.

Muốn xuống phòng Kỹ Thuật, hắn phải đi qua phòng trực ban, rồi xuống tầng một bằng thang máy.

Sau khi bước được vài bước, hắn chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

Quá yên tĩnh!

Đó là suy nghĩ đầu tiên của Âu Dương Huyền.

Ngay cả khi mất điện, bệnh viện cũng sẽ không tĩnh lặng đến thế.

Tiếng xì xào của người bệnh, tiếng bước chân vội vã của y tá, tiếng lóc cóc của bánh xe đẩy dụng cụ y tế... Suốt mười lăm năm trong nghề, hắn đã nghe những âm thanh ấy không biết bao nhiêu lần.

Âu Dương Huyền đẩy cửa bước vào phòng trực ban.

Căn phòng trống không, chẳng có gì ngoài vài bộ hồ sơ và một ít đồ dùng cá nhân.

Họ đã đi đâu cả rồi?

Hắn sờ vào chiếc cốc đặt trên bàn. Không có nước, nhưng chiếc cốc đã lạnh buốt.

Trong thoáng chốc, Âu Dương Huyền cảm thấy hơi lạnh gáy.

Họ Âu không phải kẻ nhát gan. Có điều, nơi đây là bệnh viện, nơi mà cái chết không còn xa lạ.

Giữa đêm khuya thanh vắng lại chẳng thấy một bóng người, nếu nói không sợ thì hoàn toàn là giả dối.

“Chẳng lẽ bị ma bắt đi hết rồi sao?” – Âu Dương Huyền tự giễu.

Đến lúc này hắn làm gì còn tâm trạng nghĩ xem mọi người đã đi đâu, nhanh chóng sải bước về phía đại sảnh.

Lúc đi qua cầu thang bộ, Âu Dương Huyền chợt nghe thấy tiếng bước chân từ phía dưới vọng lên, dường như có người đang tiến lên để kiểm tra.

Hắn mừng rỡ, cất tiếng gọi:

“Ai vậy, có phải bác Triệu không, bệnh viện mất điện lâu làm cháu lo quá.”

Lão Triệu tên đầy đủ là Lý Thiên Triệu, là một bảo vệ “chân chính”.

Gọi là chân chính vì lão gần như cống hiến nửa đời mình cho nghề bảo vệ, hoặc chí ít là lão tự nhận như vậy.

Tật xấu duy nhất của lão chính là hút quá nhiều thuốc, lại còn ham lô đề.

“Bác muốn sống thêm vài năm nữa thì vứt mấy cái thứ đó đi.”

Mỗi lần thấy lão hút thuốc, Âu Dương Huyền lại thẳng thắn khuyên can. Đổi lại chỉ nhận được nụ cười của lão:

“Yên tâm, còn sống đủ lâu để thấy cậu cưới vợ, sinh mấy tiểu hài tử.”

Đêm nay, tiếng gọi của Âu Dương Huyền vẫn chìm vào im lặng, thay vào đó chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người.

Tim Âu Dương Huyền đập thình thịch. Hắn khẳng định tiếng bước chân vừa rồi không phải mình nghe nhầm.

Ngay khi định rời đi, tiếng bước chân lại một lần nữa vang lên.

Lộp cộp, lộp cộp.

Từ dưới cầu thang, một bóng đen chợt xuất hiện.

Nó cao gần hai mét. Trên mặt đeo một chiếc mặt nạ màu đồng.

Lông mày dựng ngược, gò má gồ ghề, trên trán còn tô một điểm đen càng khiến nó trông quỷ dị hơn.

Nhưng điều đáng sợ nhất lại là đôi mắt, đôi mắt đỏ rực như lửa đang nhìn thẳng vào hắn.

Âu Dương Huyền quát lên:

“Này, anh là ai?”

Bóng đen không trả lời, chỉ nghiêng đầu nhìn Âu Dương Huyền.

Sau vài giây, hoặc có lẽ còn ngắn hơn, hai tay nó bỗng chụm lại rồi phẩy mạnh.

Âu Dương Huyền chỉ cảm thấy một luồng gió rít gào như hàng ngàn lưỡi dao sượt qua mặt mình.

Trong thoáng chốc, lòng hắn dấy lên cảm giác nguy hiểm chưa từng có.

Quá trình luyện tập cùng cha khiến hắn phản xạ cực nhanh, ngay lập tức xoay người một vòng về bên trái.

Chỉ nghe “Ầm” một tiếng, hàng ghế nhựa dành cho người bệnh vỡ tan tành.

Âu Dương Huyền cũng không kịp nhìn, ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy thục mạng.

Bóng đen dường như cũng bất ngờ vì đòn đánh không trúng.

Nó không lập tức đuổi theo, chỉ chăm chú nhìn theo vị bác sĩ, giống như một gã thợ săn đang quan sát con mồi của mình vậy.

...

Từ nhỏ, cha đã dạy hắn chạy.

Ban đầu là 1.000m rồi đến 2.000m.

Quãng đường thì ngày một xa mà thời gian thì ngày một ngắn.

Ngay cả khi cha qua đời, hắn vẫn luôn giữ thói quen chạy bộ.

Đêm nay, thói quen đó lại đang cứu mạng hắn.

“Có ai ở đây không, có người lạ mặt xông vào bệnh viện!”

Lần thứ ba trong đêm, lời kêu cứu của hắn vẫn chìm vào im lặng.

Dường như nơi này chẳng còn ai ngoài hắn và bóng đen quái quỷ kia.

Âu Dương Huyền ngoái đầu về phía sau. Bóng đen đang đuổi đến càng lúc càng gần.

Thân hình nó nhẹ nhàng lướt đi, nhưng mỗi lần cử động lại khiến khoảng cách giữa hai người thu hẹp.

“Thật sự là ma sao?” – Âu Dương Huyền thầm nghĩ.

Chân hắn căng cứng, tim đập nhanh chưa từng có, hắn bắt đầu cuộc chạy trốn.

Hắn biết mình cần phải đi đâu.

...

Trong l��c đó, bóng đen dừng lại hồi lâu.

Con mồi của gã chạy nhanh hơn gã tưởng, ngay cả “Phong Nhạn” cũng đánh không trúng.

Gã tự trách bản thân đã quá mải mê với trò chơi mèo vờn chuột này.

Một tiếng rung nhẹ phát ra từ trong người. Gã sờ vào trong ngực rút ra một tấm thẻ bài lớn màu xanh.

“Ngươi đi đâu rồi?” – Giọng nói từ chiếc thẻ mang theo chút trách cứ.

“Ta gặp chút chuyện, phát hiện một tên lạ mặt lạc vào đây.”

“Chuột? Là người của Thiên Uyển Hội?”

“Không phải, là một tên phàm nhân.” – Gã đeo mặt nạ đáp.

“Phàm nhân? Không thể nào, phàm nhân không thể nào vào đây được.” – Giọng nói bên kia mang vẻ ngạc nhiên.

“Chuyện này cứ để ta sẽ xử lý. Phía bên ngươi thế nào rồi?”

“Đã tìm khắp phòng cấp cứu lẫn khu vực hồi sức nhưng không thấy, cho ta thêm chút thời gian.”

Gã đeo mặt nạ trầm mặc. Thời gian là thứ mà bọn chúng không có.

“Tiếp tục tìm kiếm nhưng phải nhanh, nếu để Thiên Uyển Hội phát hiện ra động tĩnh thì sẽ rất nguy hiểm.”

“Ta hiểu rồi.”

Giọng nói trong tấm thẻ im b��t. Gã đeo mặt nạ nheo mắt nhìn dãy phòng khám.

Trò chơi đuổi bắt này cũng nên kết thúc.

Gã quay lưng đi về phía sau, đôi mắt chăm chú nhìn những giọt máu đang đọng lại trên sàn.

Từ trong túi áo, gã lôi ra một tấm giấy màu vàng ố, trên có vẽ những ký hiệu loằng ngoằng hệt như một tấm bùa trừ quỷ.

Gã cúi xuống thấm máu lên tấm bùa. Sau đó, giọt máu lan ra khiến tờ giấy trông vô cùng quỷ dị.

Chắp nó vào giữa hai tay, gã nói khẽ:

“Truy Tung Phù, truy dấu!”

Như một giọt nước rơi vào mặt hồ đang yên ả, từng đợt sóng năng lượng từ tấm phù lan tỏa ra xung quanh, xuyên qua các bức tường và cánh cửa.

Chưa tới nửa giây, thân hình gã lao thẳng đến một căn phòng ngay chính giữa, hai tay đưa lên tung quyền phá sập cánh cửa trước mặt.

Đón tiếp gã là một vật hình trụ thon dài và những cú đập như búa bổ liên hồi.

Người ra tay đương nhiên là Âu Dương Huyền.

Hắc bào nhân bị tấn công bất ngờ, liền nổi giận.

Đòn đánh yếu ớt này chẳng thấm vào đâu, nhưng một tên phàm nhân lại dám ra tay với gã.

Bàn tay trái giơ lên đã tóm được chiếc bình cứu hỏa trong tay Âu Dương Huyền.

Một cú quăng nhẹ khiến vị bác sĩ lăn quay như một con chó chết, còn gã thì nhanh chóng tiến tới để kết liễu con mồi.

Nhưng đúng vào lúc này, một luồng ánh sáng chợt lóe lên, trước mặt Âu Dương Huyền xuất hiện một tấm chắn ba lớp chặn đứng đòn tấn công của gã đeo mặt n���.

Hắc bào nhân chưa kịp xoay người liền bị một bàn tay đấm thẳng vào mặt.

Gã phản ứng cực nhanh, chân trái khẽ lùi một bước.

Thân hình lùi về phía sau khiến đòn đánh cứ như vậy rơi vào khoảng không.

Chỉ thấy người này có làn da ngăm đen, trên thân khoác một bộ áo sọc xanh của bệnh viện.

Bóng người không nói một lời, lập tức vác Âu Dương Huyền bỏ chạy.

Âu Dương Huyền dù đã hơn bốn mươi tuổi nhưng hằng ngày vẫn chăm chỉ luyện tập, cân nặng cũng hơn tám mươi cân, không ngờ bị ông ta vác nhẹ như cái gối.

Gã đeo mặt nạ lập tức lao tới, bàn tay hóa chưởng thành trảo nhắm thẳng vào đầu Âu Dương Huyền.

Người kia không ngoảnh đầu, chỉ lạnh lùng ném ra một tấm bùa màu lục.

Một tiếng nổ vang lên, khói bụi lập tức bốc lên mù mịt. Chưởng lực của gã đeo mặt nạ đánh hụt vào khoảng không.

Lúc hắn vượt qua đám khói, làm sao còn thấy hai người Âu Dương Huyền.

Gã ngay lập tức lấy ra tấm thẻ từ trong túi áo:

“Đã phát hiện ra hắn, lập tức cho người đuổi theo!”

...

Âu Dương Huyền nằm trên vai gã bệnh nhân, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Người này là ai, tại sao lại cứu mình? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu vị bác sĩ.

Người đàn ông cứ thế mang theo Âu Dương Huyền rẽ hết lối này đến lối khác, đến một căn phòng cửa trắng thì mở cửa bước vào.

Sau khi đặt Âu Dương Huyền xuống đất, gã vén mái tóc bù xù như người say rượu lên khỏi mặt.

Đến lúc này, Âu Dương Huyền mới nhìn rõ khuôn mặt của gã, không ai khác chính là người bệnh nhân bị tai nạn đêm qua.

“Là ông?”

“Ngươi nhận ra ta?”

“Khi nãy tôi có nhìn thấy ông trên băng ca, khi đó ông vẫn còn hôn mê.”

“Vậy sao. Nhưng làm thế nào ngươi vào được đây? Không lẽ ngươi là người của Thiên Uyển Hội? Không phải, ta không cảm nhận được linh lực từ ngươi.”

Âu Dương Huyền khẳng định mình nghe nhầm.

Nhưng hắn cũng không nói thêm gì, liền kể cho lão toàn bộ mọi chuyện.

Từ việc bỗng dưng bệnh viện mất điện, và việc bị gã đeo mặt nạ truy sát, suýt mất mạng.

Lão bệnh nhân nghe xong, khẽ nhíu mày:

“Ngươi nói là ngươi đang ngủ thì bỗng dưng xu���t hiện ở đây?”

Cái gì mà “bỗng dưng xuất hiện”, ông già này càng nói càng khó hiểu.

“Còn chưa biết tên của ông.”

“Gọi ta là Tô Chi Nhạc.”

Lão đáp ngắn gọn, khuôn mặt ẩn chứa sự suy tư sâu sắc.

Sau một lúc, dường như chợt nhận ra điều gì đó, hai bàn tay kết ấn hình chữ bát.

Một vệt sáng lóe lên và một tấm mề đay hình tròn xuất hiện.

Âu Dương Huyền trố mắt kinh ngạc:

“Cái gì vậy? Là ảo thuật sao?”

Tô Chi Nhạc không trả lời, bàn tay gầy gò chỉ nhẹ nhàng vuốt ve tấm mề đay.

Tấm mề đay này có vẻ rất cổ xưa, bề mặt khắc chi chít những phù văn dày đặc.

Thế nhưng điều đặc biệt lại là mười viên ngọc đang đính trên nó.

Chín viên ngoài cùng tạo thành một vòng tròn, mỗi viên một màu, còn viên chính giữa thì lớn hơn và rực rỡ sắc vàng.

Trong đêm tối, ánh sáng từ chín viên ngọc tỏa ra lung linh như những vì tinh tú, xoay quanh một vầng mặt trời chói lọi.

“Ngươi cảm thấy kiếp nạn của ta đã đến, nên muốn chọn một người khác thay thế sao?” – Tô Chi Nhạc tự nhủ.

“Nhưng tại sao lại l�� hắn? Hắn đã quá tuổi, lại chưa từng tu luyện?”

Sau một lúc, dường như vẫn không được đáp lại, lão chỉ đành thở dài.

Tiếp đến, lại có thêm hai luồng sáng phóng ra, lộ ra là một tấm bùa màu tím và một con rùa đá màu đen.

Tô Chi Nhạc đặt chiếc mề đay vào tay Âu Dương Huyền khiến hắn giật nảy mình:

“Tiền bối làm gì vậy, ta không nhận đâu.”

Tô Chi Nhạc giữ chặt tay hắn:

“Nghe ta nói đây, và nghe cho thật kỹ. Chúng ta đang mắc kẹt trong một trận pháp cổ xưa tên gọi là Định Hồn Trận.

Trận pháp này tách linh hồn chủ thể nhốt vào một kết giới giống hệt thế giới thực.

Định Hồn Trận mô phỏng mọi thứ trừ năng lượng, nên các thiết bị điện không hoạt động.

Mặc dù chỉ là giả nhưng nếu ta chết trong này thì bên ngoài ta cũng sẽ bỏ mạng.

Cho nên nhiệm vụ cấp bách là phải tìm ra mắt trận để hủy nó đi.”

Âu Dương Huyền không tin vào tai mình, cái gì mà Định Hồn với cả Mắt Trận, nghe cứ như truyện huyền huyễn vậy.

Nếu không phải chuyện tối nay quá quỷ dị, hắn đã nghĩ lão già này bị điên rồi.

Tô Chi Nhạc bắt đầu bấm quyết.

Ngay lập tức con rùa đá bỗng ngọ nguậy giống như một sinh vật sống.

Đầu nó ngẩng lên rồi lại cúi xuống, đôi mắt toát ra ánh sáng màu xanh lục.

“Theo tính toán của ta, mắt trận hẳn nằm ở tầng hai. Ngươi vác theo con rùa đi tìm nó.

Thứ này làm từ Hồn Thạch, cực kỳ nhạy cảm với trung tâm trận pháp.

Sau khi tìm được rồi thì dán tấm bùa này vào, trận pháp sẽ bị hủy.”

Thật ra có một điều lão không nói cho Âu Dương Huyền, chỉ một tấm bùa là không đủ để hủy Định Hồn Trận.

Dù sao đây cũng là một trong tam đại trận pháp thời cổ, chỉ nói hủy là hủy được sao?

Thế nhưng một khi mắt trận bị tác động, sóng xung kích phát ra sẽ khiến Thiên Uyển Hội chú ý.

Lão cược những kẻ áo đen này sẽ không dám ở lại lâu. Dù sao nơi đây cũng là địa bàn của Trương Gia, bọn họ sẽ không để những kẻ này lộng hành.

Âu Dương Huyền thấy lão nói chuyện như thể đang trăn trối, liền hỏi:

“Vậy còn lão thì sao?”

“Không cần lo cho ta, ta sẽ có cách dụ chúng đuổi theo. Ngươi chỉ cần tìm mắt trận hủy nó đi là được.

Hơn nữa nếu thoát ra khỏi đây, tuyệt đối không được nhắc đến tấm mề đay này với bất kỳ ai!”

Vừa nói, lão vừa đặt tay lên vai Âu Dương Huyền, bóp chặt:

“Nhớ kỹ, tuyệt đối không thể tin ai, cũng không được nói cho ai biết, bằng không đừng nói là ngươi, ngay cả bạn bè, cha mẹ, người thân của ngươi đều sẽ chết, ngươi hiểu chứ?”

Âu Dương Huyền chợt cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn không biết thứ này là gì, cũng không rõ những người này là ai, nhưng hắn hiểu bản thân đang dính vào một chuyện vô cùng nguy hiểm.

Và tấm mề đay này… chính là mấu chốt của vấn đề.

Xin bạn đọc nhớ rằng, bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, và mọi sự sao chép cần được tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free