(Đã dịch) Khai Nguyên Cổ Thần - Chương 3: Lôi Hỏa Thánh Thụ
Hơn nửa tháng sau, Nguyên Trần từ từ mở mắt, một cảm giác suy yếu ập đến. Mệt nhọc chống tay ngồi dậy. Nghĩ đến cảnh ngộ của mình, Nguyên Trần không khỏi thở dài.
Hắn từng đứng trên vạn vật, khi ấy, chỉ cần hắn muốn, chúng sinh sẽ không còn đường sống. Nhưng nhìn vạn vật sinh sôi nảy nở, Nguyên Trần không nỡ ra tay. Hắn đã phải trả một cái giá vô cùng to lớn để cứu vớt chúng sinh. Thế mà có kẻ lại nhẫn tâm cầm kiếm đâm chính người vừa cứu mạng chúng.
Bởi vậy mới nói, đồng minh cùng chiến tuyến quan trọng đến nhường nào. Chọn sai, kết cục chỉ có bị đâm sau lưng. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, đặc biệt là ám tiễn từ tay đồng minh lại càng khó phòng hơn.
Dù lòng còn cay đắng, Nguyên Trần cũng chẳng thể làm gì khác. Hiện tại, chỉ có cách nỗ lực trở lại cảnh giới xưa kia. Bởi lẽ, trận chiến năm ấy vẫn chưa thực sự kết thúc, và còn ẩn chứa không ít bí mật mà ngay cả đại đa số Thần Đế cũng không hề hay biết.
Nguyên Trần nhẩm tính, cơ bản phải mất đến mười sáu năm chỉ để đúc lại cơ thể. Điều đầu tiên cần làm lúc này là rời khỏi nơi khỉ ho cò gáy này, tìm đến nền văn minh nhân loại. Bởi lẽ, số thiên tài địa bảo Nguyên Trần còn có thể sử dụng không còn nhiều, mà đẳng cấp của mỗi thứ lại khá cao. Hiện tại, Nguyên Trần đã đúc thể chất thành công, những loại tài bảo đỉnh cấp kia tạm thời giữ lại, vì với cảnh giới hiện tại của hắn, dùng đến chúng chỉ lãng phí. Tìm những loại tài bảo đẳng cấp không quá cao mới phù hợp với Nguyên Trần lúc này. Hắn cần vô số tài nguyên, các loại thiên tài địa bảo, dược tài. Nếu để hắn một mình tìm kiếm sẽ rất tốn thời gian. Thay vào đó, đi vào một nền văn minh nhân loại nào đó, tốc độ thu thập thiên tài địa bảo sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Sau khi kiểm kê lại số tài nguyên, Nguyên Trần lấy ra một bộ quần áo đơn giản mặc vào. Hiện tại, tài nguyên và khí cụ mà Nguyên Trần có thể sử dụng đã khá hạn chế. Trong không gian, hắn chỉ còn hơn chục bộ quần áo. Chúng chỉ là loại sơ sài, ngoài độ bền khá cao ra thì không có gì đáng nói.
Nguyên Trần lấy ra một thanh kiếm. Thanh kiếm màu đen dài khoảng 1m2, trên thân khắc năm văn tự đặc biệt, tượng trưng cho năm loại sức mạnh: Thôn Phệ, Phá Nguyên, Trảm Vật Chất, Diệt Hồn và Vạn Giới Kình.
Thanh kiếm này có tên là Hắc Dạ. Mặc dù chỉ là bản mô phỏng thanh kiếm mạnh nhất của Nguyên Trần, Hắc Dạ vẫn là một kiện thần khí cực mạnh. Do tính cẩn thận, mỗi khi chế tạo một kiện thần khí, Nguyên Trần đều đặt tầng tầng lớp lớp phong ấn lên chúng. Cũng nhờ vậy mà với sức mạnh hiện tại của Nguyên Trần, hắn hoàn toàn có thể sử dụng thanh kiếm này. Đương nhiên, Nguyên Trần sẽ tìm một thanh kiếm phẩm cấp thấp hơn để dùng. Bởi dù sao, Hắc Dạ thần kiếm vẫn là thần khí. Mặc dù đã phong ấn tuyệt đại bộ phận, làm giảm sức mạnh của nó đi rất nhiều, nhưng độ bén và độ cứng vẫn cực cao. Nó vẫn là một thanh kiếm chém sắt như bùn. Nếu dùng quá nhiều sẽ rất dễ gây chú ý, từ đó vướng phải nhiều phiền phức không đáng có. Nhưng hiện tại, cứ dùng tạm đã.
Nguyên Trần thu thanh kiếm, chuẩn bị rời đi. Hắn quay lại nhìn nơi này, nơi đã giam giữ hắn mười mấy năm đầu đời của kiếp này. Rồi Nguyên Trần hướng ra phía ngoài hang đá mà đi.
Bên ngoài, khung cảnh xanh tươi hiện ra. Ánh nắng vàng xuyên qua tán lá, rọi xuống mặt đất cách đó hàng chục mét. Lúc này, Nguyên Trần mới biết hóa ra mình kiếp này lại bị bỏ lại trong một khu rừng lớn.
Bỗng dưng, một tiếng gầm từ phía xa vọng lại, rồi tiếp đến là một tiếng rống rung chuyển trời đất cũng vang lên.
Nguyên Trần nghe tiếng gầm, cảm thấy chút áp lực, lẩm bẩm: “Không đùa chứ? Uy áp này là của Thánh Cảnh sinh linh. Xui xẻo thật!”
Mọi sinh linh khi tu luyện đều sẽ trải qua Phàm Cảnh, sau đó là Thánh Cảnh, và cuối cùng đột phá lên Thần Cảnh.
Trước khi đến đây, Nguyên Trần đã tính toán rằng nơi này hiện không còn Thần Cảnh sinh linh nào hoạt động, nên Thánh Cảnh sinh linh chính là chúa tể của thế giới này. Thông thường, hắn sẽ hạ phàm trong thân thể nhân loại, nhưng nhân loại bình thường thì sẽ không đến những nơi như thế này. Không ngờ, cuối cùng hắn lại bị ném vào nơi đây.
Nguyên Trần cảm thấy áp lực và tiếng va chạm ngày càng lớn. Mặt đất từ chỗ rung nhè nhẹ bắt đầu run bần bật. Rõ ràng, hai con Thánh Thú kia đang tiến về phía này. Từng đàn chim hướng về phương xa bỏ chạy, mong muốn không bị cuốn vào cuộc chiến của hai con Thánh Thú.
Nguyên Trần thoăn thoắt trèo lên một cây cổ thụ cao hơn bảy mươi mét. Từ ngọn cây, Nguyên Trần nhìn thấy một cảnh tượng mà người thường không thể nào tưởng tượng nổi.
Một con sư tử thân thể bốc lên kim diễm hừng hực, cao hơn 135 mét, thân dài hơn 240 mét. Đối đầu với nó là một con gấu với đôi tay được bao bọc bởi sét bạc, cao hơn 230 mét. So với chúng, Nguyên Trần lúc này chỉ là một con sâu không đáng nhắc đến.
“Kim Diễm Thánh Sư và Bạch Lôi Thánh Hùng ư? Hai con này chắc mới đột phá không lâu!”
Dù lẩm bẩm như vậy, Nguyên Trần vẫn căng hết dây thần kinh để phán đoán hướng di chuyển của chiến trường giữa hai con Thánh Thú. Trong mắt Nguyên Trần, hai con Thánh Thú hiện tại chính xác là hai bảo tàng biết đi. Hắn chỉ mong hai con Thánh Thú này đánh nhau hăng thêm chút nữa, để hắn đỡ tốn sức thu dọn.
Mặc dù hiện tại, Nguyên Trần chỉ cần dính phải chút dư ba từ hai con Thánh Thú này là bỏ mạng, nhưng chỉ cần chúng bị thương, Nguyên Trần hoàn toàn có thể tiễn chúng một bước.
Nguyên Trần cách trận chiến của hai con Thánh Thú đến hơn 10 km, nhưng với sức mạnh tinh thần lực, hắn hoàn toàn có thể theo dõi rõ ràng chiến cuộc giữa chúng.
Cuộc chiến diễn ra liên tục suốt 13 tiếng đồng hồ. Một vùng rừng rộng lớn bị san phẳng. Không những thế, một khoảng rừng lớn khác còn đang hừng hực lửa. Lúc này, Kim Diễm Thánh Sư đã không chịu nổi thương thế, gầm một tiếng rồi quay lưng bỏ chạy về phía rừng sâu.
Điều khiến Nguyên Trần cảm thấy thích thú chính là Bạch Lôi Thánh Hùng không hề đuổi theo Kim Diễm Thánh Sư, mà chỉ rống lên một tiếng rồi thôi. Theo kinh nghiệm của Nguyên Trần, hẳn là hai con thú này đang tranh giành một loại tài bảo nào đó, hơn nữa lại vô cùng quý giá nên mới đánh nhau đến mức thảm liệt như vậy. Hơn nữa, nếu để ý kỹ, rõ ràng chiến trường chỉ quanh quẩn một khu vực nhất định.
Nếu là người thường, hẳn sẽ tìm cách rời khỏi khu vực này ngay lập tức. Nhưng Nguyên Trần là một thanh niên tiêu biểu cho việc thi thoảng máu liều nhiều hơn máu não, nên hắn không hề đi ngược hướng với con gấu kia, mà thẳng tiến về phía nó.
Ngoài ra, nhờ tinh thần lực không quá yếu, và Bạch Lôi Thánh Hùng đã trọng thương, Nguyên Trần dễ dàng ẩn mình trong một tán cây cách nó 5km mà không hề bị phát hiện. Phải biết rằng, ngay cả dã thú khi đã đạt đến Thánh Cảnh, dù là yếu nhất cũng có khả năng cảm ứng cực kỳ mạnh mẽ. Kể cả đứng cách đó mười mấy, hai mươi cây số cũng sẽ bị phát hiện nếu không có ẩn thân kỹ.
Nguyên Trần nhìn về hướng Bạch Lôi Thánh Hùng, khóe miệng khẽ nhếch lên. Mặc dù hai Thánh Cảnh sinh linh đánh nhau đã khiến một khu vực rộng lớn bị tàn phá nặng nề. Cây cối cháy rụi, đất đá bị cày xới ngổn ngang. Nhưng ở giữa khu vực đó lại có một cái cây với lá đỏ vàng, trên thân mọc bảy quả, mỗi quả đều được bao bọc bởi lửa đỏ và điện vàng. Từ trong kho kiến thức của mình, Nguyên Trần nhanh chóng tìm được thông tin về cái cây đó.
Nguyên Trần khẽ lẩm bẩm:
- Lôi Hỏa Thánh Thụ!
Nguyên Trần lúc này cảm xúc lẫn lộn. Một phần là vui mừng vì Bạch Lôi Thánh Hùng đã trọng thương, mà xung quanh khả năng cao không có Thánh Cảnh sinh linh nào khác. Phần khác là theo đánh giá của Nguyên Trần, Lôi Hỏa Thánh Quả vẫn chưa chín. Mà thú tộc thường chờ hoa quả chín hẳn mới ăn, thậm chí đôi khi còn để dành, đặc biệt là mấy loại thánh quả, thánh dược càng thích để lâu. Nên tỷ lệ cao là Bạch Lôi Thánh Hùng sẽ không ăn ngay. Tuy nhiên, nếu Lôi Hỏa Thánh Thụ mọc ở đây, rõ ràng Nguyên Trần đang ở rất sâu trong khu rừng này. Bởi lẽ, càng gần nền văn minh nhân loại, phẩm chất và số lượng của các loại thánh thụ, thánh dược hay linh dược tự nhiên sẽ giảm dần.
Lúc này, Nguyên Trần đang tính toán thời điểm xuất thủ. Hắn đã trải qua quá nhiều nên hiểu rằng, mỗi sinh linh khi trọng thương, giai đoạn đầu sẽ vô cùng cảnh giác. Nhưng về sau, khi không nhận ra nguy hiểm trong một khoảng thời gian, chúng sẽ bỏ đi sự đề phòng, lúc này khả năng nhận biết với các sinh linh yếu hơn sẽ giảm mạnh.
Nguyên Trần rút Hắc Dạ thần kiếm ra, cầm trên tay, cả cơ thể như hòa vào thiên nhiên xung quanh. Tinh thần hắn tập trung chú ý sự biến động của trường uy áp từ Bạch Lôi Thánh Hùng. Chỉ cần đúng lúc, Nguyên Trần sẽ tiễn con Bạch Lôi Thánh Hùng này sang thế giới bên kia ngay!
Người ngồi canh thú, thú ngồi canh người. Thoáng chốc, đã ba ngày trôi qua.
Vào chập tối ngày thứ tư, khi mặt trời chuẩn bị khuất dạng, màn đêm đen sắp bao trùm. Ngay khoảnh khắc Bạch Lôi Thánh Hùng khẽ nhắm mắt, Nguyên Trần, với đôi mắt sáng quắc, cảm nhận thời cơ đã đến và bắt đầu hành động. Tay cầm Hắc Dạ kiếm, thân hình hắn lách qua những khe rãnh, tảng đá, tiến thẳng về hướng Bạch Lôi Thánh Hùng.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.