Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khai Nguyên Cổ Thần - Chương 1: Khai Nguyên

Trên đời này tồn tại vô số chiều không gian, trong đó, chiều không gian đầu tiên là nơi khởi nguồn của rất nhiều sinh linh đứng trên đỉnh cao sức mạnh mà các chiều không gian khác khó lòng sánh kịp. Thống trị vùng không gian này chính là các Thần đế, với mười bảy vị sở hữu sức mạnh vượt trội hoàn toàn so với những người còn lại.

Mỗi vị Thần đế đều thống lĩnh một đế chế riêng, có thể là một quốc gia khổng lồ, cũng có thể là một tông môn hay gia tộc. Họ là những tồn tại từ thời sơ khai của chiều không gian đầu tiên này, là mục tiêu phấn đấu và niềm ngưỡng mộ tín ngưỡng của vô số sinh linh.

Ngoài ra, còn có một Thần đế chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Người đó là kẻ xuất hiện đầu tiên, sở hữu sức mạnh vượt trội hơn hẳn phần còn lại. Trong truyền thuyết, Khai Nguyên Thần đế chính là người đặt nền móng cho sự phát triển của toàn bộ không gian này. Đan dược, trận pháp, vũ khí, công pháp, v.v... đều do vị Thần đế này truyền lại cho chúng sinh. Nghe nói, ngoài những sinh linh tồn tại đã rất lâu đời, không ai biết vị Thần đế này trông như thế nào, bởi hành tung của người này không ai có thể nắm bắt được. Đời sau chỉ biết vị Thần đế này được gọi là Khai Nguyên Thần đế.

Vào một ngày bình thường khi vạn vật đang yên ổn, tai ương bất ngờ ập đến với sinh linh của không gian này. Từ trong một cấm khu, vô số quái vật thoát ra. Về sức mạnh cá thể, chúng không vượt trội so với các sinh linh khác, và nhờ vũ khí cùng trận pháp, các sinh linh ban đầu đã giành ưu thế tuyệt đối.

Thế nhưng, số lượng quái vật quá đỗi khổng lồ. Hơn nữa, sau một thời gian, các cấm khu khác cũng bắt đầu xuất hiện những chủng quái vật mới, nhao nhao ra đời. Tiếp đến, từng dị thú sánh ngang Thần đế lần lượt lộ diện, khiến chiến cuộc bắt đầu chuyển biến.

Hơn một trăm nghìn năm sau, vào lúc nguy cấp nhất, không ít Thần đế bị trọng thương, lâm vào giấc ngủ say. Đúng lúc đó, không gian bị xé nứt một mảng lớn, chặn đứng đường tiến công của lũ quái vật. Khai Nguyên Thần đế, Nguyên Trần, được bao bọc trong ánh sáng, từ từ hiện ra. Dáng vẻ hắn trông như một người bình thường, song chính là hắn, chứ không phải ai khác giả dạng.

Tiếp sau đó là một cuộc chiến "một mình cân tất cả" kéo dài hơn một trăm nghìn năm. Quái vật thoát ra từ cấm khu, từ yếu nhất đến mạnh cỡ Thần đế, đều bị tiêu diệt không còn một mống, và các cấm khu được phong ấn trở lại.

Lúc này, Khai Nguyên Thần đế cũng đã vô cùng suy yếu, ánh sáng bao bọc thân thể đã hoàn toàn tan đi. Trên người hắn còn vài vết thương đang từ từ lành lại.

Chứng kiến sức mạnh kinh khủng của Khai Nguyên Thần đế khiến không ít vị Thần đế cảm thấy áp lực. Trong khi tuyệt đại đa số cường giả cảnh Thần đế chìm vào ngủ sâu để chữa thương, thì có đến hơn sáu mươi vị cường giả cảnh Thần đế, trong đó có sáu vị thuộc top mười bảy, đã xuất thủ muốn tiêu diệt Khai Nguyên Thần đế nhằm loại bỏ uy hiếp cực lớn này. Đơn giản vì người nào không biết chứ ai sống càng lâu thì càng rõ tính cách Khai Nguyên Thần đế Nguyên Trần thất thường như nắng sớm mưa chiều.

Tiếp theo đó là một trận đánh kéo dài hơn mười nghìn năm, khiến không gian rung động hết sức mãnh liệt, tưởng chừng như tận thế sắp đến. Trận chiến kết thúc bởi một ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả một mảnh không gian khổng lồ, không biết bao nhiêu thiên hà bị hủy diệt.

Vào thời khắc cuối cùng, Nguyên Trần nhận ra một sự bất thường. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào trong không gian rồi hét lớn. Một tia sáng khổng lồ bạo phát, đánh thẳng vào hướng ánh mắt hắn nhìn. Mấy vị cường giả cảnh Thần đế bị đẩy ra xa hàng tỷ km. Vùng không gian này bị đánh sập hoàn toàn, những làn sóng năng lượng ảnh hưởng đến toàn bộ vũ trụ. Hướng tia sáng chiếu đến, cách vị trí hiện tại của mấy vị cường giả cảnh Thần đế hàng triệu tỷ năm ánh sáng, bỗng xuất hiện một vụ nổ khiến bao nhiêu cường giả cũng phải rùng mình. Từng gợn sóng không gian khổng lồ xuất hiện, lan ra khắp vũ trụ.

Sau đó một khoảng thời gian, một tin tức truyền ra, đánh động toàn bộ các sinh linh: mười hai vị Thần đế đã ngã xuống trong trận chiến xử lý các cấm khu.

Còn về phần Khai Nguyên Thần đế, sau ánh sáng chói lòa ấy, hắn hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Sau khi chìm trong bóng tối không biết bao lâu, một tia sáng lóe lên. Xung quanh, từng cơn gió lạnh buốt thấu tận xương tủy thổi vào.

Khai Nguyên Thần đế chật vật dần mở hai mắt.

"Thành công rồi sao? Không biết đã bao lâu rồi nhỉ?"

Nguyên Trần cố gắng gượng dậy nhìn xung quanh, nhưng cảm giác vô lực tràn ngập cơ thể. Bây giờ hắn chợt nhận ra mình đang trong trạng thái hết sức éo le. Bản thân nằm trên một đống tuyết lại còn là trẻ sơ sinh. Theo tính toán của Nguyên Trần, hắn vừa mới được sinh ra chưa lâu. Trên người chỉ quấn một tấm vải nhung. Nếu đây không phải hắn thì chắc chắn đã bỏ mạng rồi, bởi lẽ hắn đã từng đạt đến một cảnh giới đáng sợ vô cùng, tuy bây giờ chỉ là trẻ sơ sinh thì linh hồn và tinh thần lực vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Ngán ngẩm, Nguyên Trần vừa dùng tinh thần lực nâng cơ thể bé nhỏ của mình lên khỏi mặt đất, vừa làm quen với cơ thể non nớt này. Bao quanh Nguyên Trần là một ngọn lửa vàng. Dù sao thân thể này quá yếu ớt, nếu không sưởi ấm thì nó không thể chịu nổi cái lạnh này mà sẽ chết cóng ngay lập tức.

Sau khi dần quen với cơ thể mới này, Nguyên Trần mới để ý xung quanh và phát hiện ra một hang đá. Hang đá cao gần ba mét, rộng hơn năm mét. Nhìn vào sâu trong hang đá, chỉ thấy nó chìm trong bóng tối thăm thẳm, khiến người ta cảm thấy rùng rợn vô cùng.

Nguyên Trần không còn lựa chọn nào khác, đành hướng về phía hang đá mà bay tới. Thân ảnh hắn dần tiến sâu vào trong hang động.

Hang đá này rất sâu, gần một trăm mét. Tại cuối hang đá, Nguyên Trần tìm được một ngôi nhà nhỏ, mái cao hai mét, rộng bốn mét. Nhìn qua, người ta sẽ tự hỏi căn nhà này đã tồn tại bao lâu rồi, bởi vì nó trông đã rất cũ kỹ. Nguyên Trần điều động tinh thần lực mở cánh cửa ra.

Sau khi kiểm tra căn nhà một lượt, Nguyên Trần tiến đến, đặt thân thể nhỏ bé của mình lên chiếc ghế cũ kỹ. Từng tiếng cọt kẹt kêu lên.

Hắn từng liều mạng "một mình cân tất cả" chỉ để mở ra một con đường sống cho chúng sinh, nếu không vạn vật đã phải diệt vong rồi. Vậy mà, cái bọn ranh con kia lại nhân lúc hắn trọng thương ra tay đánh lén, mà không hề biết hiểm họa từ bên ngoài vẫn chưa được xử lý xong. Nếu không phải hắn đã gần như đạt được cảnh giới tối cao kia, thì có lẽ giờ đây hắn đã tan thành mây khói rồi.

Nguyên Trần quyết định hắn nhất định phải đạt được cảnh giới kia và trừng trị bọn ranh con kia một trận ra trò.

Mà để đạt đến cảnh giới kia, hắn phải có căn cơ thật vững chắc, từ thân thể, linh hồn đến huyết mạch, kinh mạch đều phải đạt được trình độ như ngày xưa. Nhưng theo cảm nhận của Nguyên Trần, thân thể hắn bây giờ có tố chất rất tốt, song vẫn chưa đủ, vẫn kém xa thân thể trước kia một bậc.

Nguyên Trần thầm nghĩ, bản thân mới sinh ra chưa đủ bốn mươi tám tiếng. Nếu bây giờ cải tạo căn cơ, con đường về sau sẽ rộng mở, nhưng hành động này lại vô cùng nguy hiểm, chỉ cần một chút sai sót là thân thể này sẽ tan biến.

Mỗi vị Thần đế đều có một thế giới riêng của mình, và mỗi tòa thế giới đó đều dung nhập với linh hồn họ. Nguyên Trần cũng có một tòa thế giới riêng, nó phát triển gần như một chiều không gian bao la vô tận. Bên trong đó chứa một lượng khổng lồ thiên tài địa bảo đủ để khiến chư vị Thần đế đánh nhau sứt đầu mẻ trán.

Tuy linh hồn của Nguyên Trần bị thương nghiêm trọng khiến hắn phải phong ấn phần lớn thế giới của mình, nhưng khoảng không gian không bị phong ấn cũng đủ để hắn tu luyện đến cảnh giới rất cao rồi. Và khi đó, hắn sẽ nới lỏng phong ấn ra, lượng thiên tài địa bảo của hắn có thể sử dụng thêm rất nhiều.

Hít sâu một hơi rồi thở dài, Nguyên Trần nhớ lại hình ảnh cuối cùng trước khi hắn bộc phát sức mạnh đánh vào sâu thẳm vũ trụ. Trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ về việc này. Sau đó lại nghĩ về mấy tên Thần đế mà hắn từng bảo vệ, liền buột miệng thốt lên một câu:

"Cái bọn ăn hại đái khai này vẫn chưa biết mình đang phải đối đầu với cái gì cả!"

Thầm nghĩ đến đây, Nguyên Trần bắt đầu suy tính về con đường trước mắt phải đi.

"Thân thể này cũng khá mạnh đấy! Không nhầm, nó còn mang trong mình sức mạnh Thái Dương. Bởi vậy mới có thể sống sót được trong điều kiện khắc nghiệt như thế này. Nhưng thể chất này vẫn chưa đủ. Có lẽ nên phá đi rồi xây lại một lần."

Tất cả quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free