Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Kẻ mạnh nhất thế giới sau vợ - Chương 1: Chapter 1:

• Chap 1

Hôm nay là một ngày đặc biệt trên toàn Trung Quốc. Vì đã đến ngày thức tỉnh toàn quốc. Bất kỳ ai 18 tuổi sẽ thức tỉnh một năng lực nào đó. Vì thế hôm nay toàn bộ trường cao trung ở Trung Quốc sẽ được nghỉ chỉ để phục vụ ngày này. Ai cũng mong đợi nó, cả tôi cũng vậy.

Hải Thành, Trung Quốc, Trường Cao trung số 3

Tôi lúc này đang ngồi đợi đến lượt mình và suy nghĩ về những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua. Bình thường thì ko làm sao nhưng 3-4 ngày trc ngày thức tỉnh, tôi liên tục mơ chung một giấc mơ. Đó là một nơi khá giống Lam Tinh, không, phải nói đó là Lam Tinh vì Trung Quốc ở trong đó y hệt nơi tôi sống. Thậm chí tôi còn thấy chính mình trong đó. Chỉ là nơi này có vẻ phát triển chậm hơn. Thiết bị liên lạc chính là điện thoại thông minh, còn phương tiện chính là ô tô xăng. Còn " tôi " ở đây có vẻ bằng tuổi tôi, vẫn là năm cuối cao trung, nhưng học những kiến thức lạ hoắc. Giấc mơ này chỉ kể về những việc " tôi " làm hàng ngày ở bên đó. Mặc dù không hiểu sao mình mơ như vậy nhưng nó khá thú vị nên tôi cũng chẳng để tâm. Nhưng đến ngày cách ngày thức tỉnh một ngày, tôi lại mơ thấy " tôi " bên kia chết. " Tôi " bên kia đích thị là một tên liếm chó. Hôm đó cũng như bình thường, hắn vừa đi vừa nhìn tin nhắn với nữ thần của hắn, vừa cười ngớ ngẩn, lúc đi qua đường, ko nhìn đg và " Rầm ", một cái xe tải đi đúng làn của mình đã hôn một thằng đi bộ vượt đèn đỏ. Ngay lúc " tôi " bên kia chết thì tôi bên này choàng tỉnh dậy.

Đây chắc là vũ trụ song song nhỉ? Và không thể tin nổi " tôi " lại chết xàm như vậy. Lúc tôi tỉnh dậy, tôi chỉ ước rằng mình đc sang bên kia cho " tôi " mấy cái bạt tai. Tiếp theo là hàng loạt từ ngữ ko dành cho bé ngoan. Trong lúc tôi đang chửi hăng trong đầu thì

- Thần Ca, anh sao thế? Đừng nói là anh đang lo đấy nhé.

- Hừ, ai mà lo chứ. Tôi chỉ đang chửi người thôi.

Tên đang nói chuyện với tôi cùng với nụ cười rất ngứa đòn này là một trong những người bạn ít ỏi của tôi, Cao Tuấn.

- Ồ, anh đang chửi ai thế? ( Cao Tuấn hỏi với vẻ mặt đầy hứng thú. )

- Tôi

- .... Thần Ca à. Dù anh có hồi hộp thì cx ko đến mức ấm đầu chứ.

Ừm, quả nhiên là rất muốn ăn đấm. Thôi kệ cậu ta vậy. Nói thật thì lúc đầu tôi cũng có chút hồi hộp, nhưng sau khi nói chuyện với tên này xong, cũng đỡ hơn nhiều rồi. Nghĩ vậy tôi lại nhìn lên sân khấu chính.

Trên sân trường lúc này đặt một thiết bị hình cầu cao khoảng 2 mét. Chỉ cần đặt tay lên đó là sẽ biết được năng lực của mình. Hiệu trưởng hôm nay đích thân xuống gọi từng người lên thức tỉnh.

- Vĩ Thành. Năng lực hệ nguyên tố

- Bác Tuấn. Năng lực hệ nguyên tố

-...

Có 3 loại năng lực chính. Hệ vô, hệ nguyên tố, và hệ cận chiến. Nếu vào hệ vô thì coi như trúng độc đắc, vì những năng lực thuộc nhóm đó toàn năng lực mạnh. Những người thức tỉnh hệ này đa số đều có địa vị trong xã hội. Hệ nguyên tố thì cũng ổn vì quân đội luôn tuyển người thuộc nhóm này. Như 2 người vừa nãy chắc sau hôm nay sẽ chuyển đến quân đội luôn. Còn hệ cận chiến thì hơi khoai, tưởng tượng như tay không đấu vơi súng vậy. Rất ít người thành công khi có hệ này. Đa số sẽ làm những công việc chỉ dạy, đấu tập. Nói chung là rất bình thường. Trong lúc tôi đang suy nghĩ vẩn vơ thì một cái tên rất quen thuộc lọt vào tai tôi

- Lưu Như Yên. Năng lực hệ vô. ( Hiệu trưởng nói với vẻ mặt rất hài lòng )

Trên sân khấu bây giờ là một thiếu nữ với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành. Sở hữu một mái tóc trắng tựa bầu trời tuyết ngày đông, đôi mắt đỏ dường như có thể nhìn thấu tâm can, đôi môi đỏ mọng như cánh anh đào, tất cả đều được đắp trên một gương mặt lạnh lùng, thoát tục, giống như một thứ không thuộc về thế giới này vậy. Cô ấy đương nhiên ẵm luôn vị trí nữ thần của trường. Và người con gái tuyệt phẩm ấy lại là bạn gái của tôi. Nhưng đến giờ tôi vẫn không biết sao cô ấy lại thích tôi nữa. Như Yên và tôi là thanh mai trúc mã, thường thì bọn tôi hay trêu nhau qua lại nhưng đa phần là tôi thua. Không phải vì tôi nhường mà cô ấy thật sự thông minh, và còn khá bá đạo nữa. Cho đến khi cách đây 1 năm, cô ấy bỗng tỏ tình với tôi. Ban đầu tôi nghĩ đây lại là trò mới của cô ấy và cứ thế đồng ý. Nhưng sau khi ở bên nhau, tôi mới nhận ra là cô ấy thích tôi thật. Lúc tôi hỏi cô ấy điều này, cô ấy bỗng ép tôi vào tường, cưỡng hôn, rồi tuyên bố " Giờ cậu là của tôi rồi. Đừng nghĩ đến chuyện rời đi đấy ". Ánh mắt cô ấy nhìn tôi lúc đấy đã ghim vào tâm trí tôi, cứ như một thợ săn đã khoá chặt con mồi của mình vậy.

Sau vài giây im lặng, cả trương ồ lên như ong vỡ tổ. " Thế mà nữ thần lại trúng hệ vô, đỉnh thật đấy. ". " Đương nhiên rồi, đó là nữ thần đấy. ". Hàng loạt tiếng reo hò rộ lên, người ngoài nhìn vào còn tưởng trong trường có người nổi tiếng.

Lúc Như Yên đi qua tôi, cô ấy dừng lại, cười nhẹ rồi nhàn nhạt nói " Cố lên nhé ". " Được " tôi đáp lại một cách vui vẻ. Giờ thì đống hồi hộp còn sót lại bay hết rồi. Không lâu sau đó, tên tôi cũng được gọi lên.

- Lâm Thần. Năng lực hệ cận chiến.

Lúc thầy hiệu trưởng nói đến đây, tôi thoáng thấy trong ánh mắt thầy một tia hơi thất vọng. Cái này thì cũng đúng thôi, vì tôi luôn có thành tích đứng thứ 2 toàn trường mà. Còn thứ nhất đương nhiên là Lưu Như Yên rồi. Vì cô ấy vừa thức tỉnh hệ vô nên chắc thầy cũng kì vọng vào tôi lắm.

Tia thất vọng đó cũng chỉ xuất hiện thoáng chốc rồi được thầy hiệu trưởng giấu đi. Lúc thầy định gọi người tiếp theo thì thấy tôi đang đứng sững sờ. Tưởng tôi buồn nên thầy an ủi mấy câu " Lâm Thần này, năng lực nào cũng là năng lực. Chỉ cần em mang nó cống hiến cho những điều em muốn, vậy là được rồi. ". Nghe xong mấy lời đó, tôi choàng tỉnh, hơi sững sờ rồi lập tức hiểu ra. Tôi trả lời mấy câu cho qua rồi về chỗ.

Còn vì sao tôi buồn ư? Đương nhiên không phải do buồn rồi. Mà do những dòng chữ trong bảng trạng thái của tôi. Phải biết rằng, những điều hiển thị trên quả cầu kia chỉ là hệ của năng lực thôi, chứ không hiện chi tiết năng lực. Ví dụ hệ nguyên tố thì có Kim, Mộc, Thủy, Hoả, Thổ, Quang, Ám, và những thông tin này chỉ người sở hữu mới biết, trừ khi họ thể hiện ra. Đối với hệ cận chiến của tôi, thông tin đi kèm thường là những loại vũ khí hay loại võ phù hợp với bản thân. Nhưng của tôi lại là

Tên : Lâm Thần

Cấp bậc : F

Năng lực : Hệ cận chiến

Năng lực của bản thân có thể tăng không giới hạn.

Bản thân cũng có một phòng tập tinh thần.

Tấn công : 100

Phòng thủ : 100

Tinh thần : 100

Tốc độ : 100

Mọi chỉ số đều bình thường vì ai cũng bắt đầu từ hạng F. Nhưng cái không giới hạn kia là sao. Chẳng lẽ mình có thể tập mọi thứ và không hề có giới hạn trong luyện tập. Còn cái phòng tập tinh thần kia nữa. Tạm thời thì tôi không biết nó là gì cả. Thấy tôi cứ ngẩn người ra như thế, Cao Tuấn sợ tôi quá thất vọng mà nghĩ quẩn liền an ủi vài câu

- Thần Ca, anh đừng buồn quá. Em cũng chỉ thức tỉnh nguyên tố Hoả thôi. Đều phế như nhau, có gì anh em mình đồng cam cộng khổ.

- Tôi đâu có buồn và ai cần cậu đồng cam cộng khổ chứ.

- Anh quá đáng thế. Tốn công em an ủi. Mặt anh xị xuống sắp chạm đất rồi mà kêu không buồn.

- Tôi đang vui đấy chứ.

- ... Xem ra anh vẫn chưa hết ấm đầu.

Trong lúc tôi với Cao Tuấn đang tán nhảm thì một bóng người không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh tôi. Đó là Lưu Như Yên.

- Có chuyện gì sao. ( Tôi hỏi với nụ cười trên môi )

- Ừm. Anh về lớp đi, em có chuyện muốn nói với anh.

Cô ấy nói xong rồi lập tức đi về phía lớp. Còn tôi với nụ cười cứng đờ, thất thần một lúc rồi cũng đi theo cô ấy. Cao Tuấn thấy thế cũng đi theo. Tuy vừa rồi Như Yên nói chỉ để tôi nghe thấy, nhưng những người ngồi gần đó cũng nghe được rồi truyền tai nhau và đi theo. Vì ai cũng biết có chuyện hay để xem rồi. Dù sao Lưu Như Yên cũng là nữ thần của trường nên những chuyện liên quan đến cô ấy đều rất hot. Và cả trường đều biết tôi và Như Yên là một đôi.

Trên đường đi về lớp, tôi bắt đầu nghĩ mông lung. Cô ấy hẹn mình ra nói chuyện riêng, nhưng là ngay sau khi cả tôi và cô ấy biết năng lực của nhau. Không muốn nghĩ như vậy cũng khó nhưng có vẻ cô ấy muốn chia tay với tôi rồi. Nói thật thì tôi thật sự yêu cô ấy. Dù sao cũng đã bên nhau 1 năm rồi, còn thêm 17 năm làm bạn thuở nhỏ nữa. Nhưng nếu đó là điều cô ấy muốn, tôi sẽ đồng ý. Không thể cản bước cô ấy được. Vì 2 hệ của bọn tôi không hợp nhau. Có lẽ sau này, tôi sẽ trở thành một người tốt hơn rồi quay lại tán cô ấy vậy. Sau khi xong, ánh mắt tôi trở nên kiên định. Dù sao, đây cũng không phải kết thúc.

Khi cả 2 bước vào lớp, xung quanh đã có rất hiều học sinh bên ngoài. Bọn này nhanh thật, hơn cả ung thư. Cao Tuấn cũng ở bên ngoài, nhìn tôi với ánh mắt lộ lắng, cậu ta quyết định dù có là chuyện gì thì người đầu tiên an ủi tôi phải là cậu ta. Lúc này, tôi đứng đối diện với Như Yên, nói không buồn thì là giả nhưng vì tương lai của cô ấy, tôi chấp nhận. Lưu Như Yên định mở lời thì bị tôi cắt ngang

- Anh biết em định nói gì.

Như Yên có vẻ khá bất ngờ " Sao anh biết được vậy. "

- Không khó để đoán mà.

Cô ấy hơi nghi ngờ hỏi " Vậy anh có đồng ý không? "

- Anh đồng ý.

Như Yên khẽ thở phào. Dù không biết tại sao tôi lại biết nhưng cô cứ lo rằng việc này sẽ khiến tôi buồn. Nhưng câu nói tiếp theo của tôi khiến mặt cô ấy tối sầm lại

- Chúng ta chia tay đi.

- Anh vừa nói gì cơ. ( Như Yên lạnh lùng hỏi )

Đứng trước mặt tôi bây giờ là một Lưu Như Yên với một khuôn mặt lạnh lùng chưa từng có, ít nhất với tôi là như vậy.

- Ờ, ờm, không phải em muốn chia tay sao ( Tôi yếu giọng đáp )

- Ồ, ra là thế.

Như Yên khẽ cười lạnh một cái rồi bất ngờ tiến sát về phía tôi, tôi theo phản xạ lùi xuống nhưng sau lưng tôi là tường. Thế là tôi bị cô ấy dồn vào tường. Sao cảnh này quen thế nhỉ.

- Bình tĩnh nào Như Yên, có gì t ...

- Trật tự.

- Vâng.

- Nghe đây, em sẽ về nhà luyện tập trong thời gian còn lại để thi vào đại học số 1 ở Đế Đô. Anh phải thi vào đấy với em. Và trong thời gian này nếu anh nghĩ đến việc chia tay hay léng phéng với con nào là em cắt đấy. ( Lúc nói câu này, cô ấy còn giơ tay hình kéo, đưa xuống chỗ tiểu đệ của tôi, làm động tác cắt )

- Vâng, anh sẽ cố gắng thi cùng trường với em và không lại gần một cô gái nào cả. Buổi tối sẽ gọi điện cho em để báo cáo, nếu chưa yên tâm, em có thể cài định vị và nghe lén lên điện thoại anh.

Tôi thốt lên câu này là hoàn toàn do bản năng. Vì tôi biết, cô ấy có thể làm thật. Ở với Như Yên 1 năm, tôi cũng biết cô ấy có tính chiếm hữu rất cao. Nhưng không những không ghét, mà tôi còn khá thích. Ai chẳng muốn một người bạn gái vừa xinh đẹp lại vừa chỉ yêu mỗi mình chứ.

Sau khi nghe được câu trả lời như mong muốn, Như Yên mới từ từ thả tôi ra

- Hừm, tốt lắm. Còn đây là phần thưởng của anh

Nói xong, cô ấy khẽ nhón chân lên, đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước. Tuy không phải lần đầu nhưng cái cảm giác rung động này nó vẫn luôn như lần đầu vậy.

- Đi về nào.

Như Yên cười rạng rỡ nói với tôi. Rồi cô ấy nắm tay tôi, kéo về phía cổng trường. Bỏ lại một đám học sinh đang đứng ngây ngẩn ở đó. Một lúc sau khi tôi rời đi, đám này mới hoàn hồn lại. Cả bọn lúc này mới nhận ra, không phải là drama gì cả, chỉ là một bát cơm chó tổ bự đã bị nhồi vào mồm đám chó độc thân này thôi. Ngay cả Cao Tuấn, người vừa mới định an ủi tôi, đã bỏ đi từ bao giờ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free