Huyết quý tộc - Chapter 2: Giá tộc bloodcrest
Tiếng cửa gỗ khẽ mở. Một bóng người bước vào.
Người phụ nữ mặc chiếc váy dài sang trọng, mái tóc bạc óng ánh buông xuống vai, đôi mắt tím sắc sảo ánh lên vẻ uy nghiêm. Bà tiến lại gần chiếc nôi, cúi xuống nhìn tôi với ánh mắt vừa xa cách, vừa ẩn chứa chút dịu dàng.
“Đứa trẻ này… thật giống chồng ta.” – bà thì thầm, bàn tay khẽ vuốt qua mái tóc mỏng manh của tôi.
Ngay sau đó, một người đàn ông cao lớn bước vào. Áo choàng đen viền vàng, dáng đứng như một bức tường sắt. Khuôn mặt ông lạnh lùng, nhưng khi nhìn tôi, khoé miệng khẽ nhếch lên:
“Đứa con út của dòng tộc Bloodcrest… từ nay ngươi sẽ mang trên vai huyết thống của gia tộc này.”
Bloodcrest… cái tên ấy vang vọng trong đầu tôi như một lời khẳng định về thân phận mới.
---
Cánh cửa lại bật mở, lần này là những bước chân vội vã.
“Em bé đâu? Em bé đâu rồi!?” – giọng một cậu nhóc vang lên.
Ba, bốn đứa trẻ chạy ùa vào. Mỗi đứa một vẻ, nhưng tất cả đều mang khí chất quý tộc rõ rệt.
Alistair (10 tuổi): mái tóc đen nhánh, ánh mắt nghiêm nghị. Cậu bước chậm rãi hơn cả, nhưng lại là người đứng chắn phía trước, như thể muốn bảo vệ tôi khỏi bất kỳ điều gì.
Elira (8 tuổi): mái tóc nâu bồng bềnh, đôi mắt xanh ngọc sáng rực. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã cảm nhận được sự ấm áp toả ra từ nụ cười của cô bé.
Cedric (6 tuổi): hoạt bát, gương mặt lúc nào cũng ánh lên vẻ tinh nghịch. Cậu nhóc là người đầu tiên lao tới bên nôi, hồn nhiên reo lên:
“Ôi trời, em bé nhỏ xíu này là em của mình sao?!”
Selene (5 tuổi): mái tóc trắng mảnh mai như sợi tơ, đôi mắt đỏ lạnh lùng.
Cô bé im lặng đứng phía sau, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi.
“Các con, nhẹ thôi!” – người mẹ nhắc nhở.
Nhưng đã muộn, Cedric thò tay chọc chọc má tôi, cười phá lên:
“Nhìn xem, cái má phúng phính này mềm ghê á! Ha ha ha!”
“Đừng có nghịch!” – Alistair cau mày, kéo cậu em ra.
Elira tiến lại gần, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn. Cô khẽ cúi xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi, rồi cười rạng rỡ:
“Chào em… ta là chị hai. Từ giờ chị sẽ luôn bảo vệ em.”
Selene thì không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi. Trong đôi mắt đỏ ấy, không rõ là sự tò mò, hay ẩn chứa điều gì khác.
---
Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận một thứ gì đó chưa từng có ở kiếp trước: gia đình.
Không phải là căn phòng trọ chật hẹp. Không phải là những bữa ăn lẻ loi. Mà là sự ấm áp, tiếng cười, những đôi tay dang rộng chào đón tôi.
Tim tôi khẽ run lên. “Có lẽ… lần này, mình thật sự có thể sống một cuộc đời khác.”
---
Cuối cùng, Elira cúi xuống, vòng tay ôm lấy tôi ra khỏi nôi. Thân hình bé nhỏ của tôi dựa vào lồng ngực ấm áp ấy, nghe rõ nhịp tim đều đặn.
“Em là một phần quan trọng của gia đình này…” – Elira thì thầm bên tai tôi, giọng nói êm như gió xuân – “Đừng bao giờ quên nhé.”
Tôi mở to đôi mắt trẻ thơ, nhìn gương mặt tươi sáng của chị. Trong lòng dâng lên một cảm giác vừa hạnh phúc, vừa bất an.
Vì tôi biết… nơi đây không chỉ có ấm áp. Gia tộc Bloodcrest – một gia tộc quyền lực, chắc chắn ẩn chứa những thử thách khốc liệt đang chờ đợi tôi phía trước.