Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 262: Hóa thân thụ nhân

Ba người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng rời khỏi sân võ trường số mười chín.

– Đại ca, hôm nay còn sớm, có muốn thi đấu luôn không?

Dược Hồng vừa đi vừa hỏi Thanh Thư.

Thanh Thư trầm ngâm một lát, khẽ nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính đi phía trước, từ góc nhìn của Thanh Thư, chỉ có thể thấy một phần bên má hắn. Tuy nhiên, Thanh Thư vẫn nhận ra vẻ thờ ơ thường trực của Phương Chính, như thể mọi sự trên đời đều chẳng thể khiến hắn bận lòng. Thấy Phương Chính như vậy, ý định thăm dò của Thanh Thư đành phải chùn bước.

– Còn không bằng tự ta quyết định đi.

Thanh Thư tự nhủ trong lòng, sau đó gật đầu nói:

– Được, vậy ta sẽ yêu cầu sắp xếp trận đấu ngay hôm nay.

Quyết định xong, Thanh Thư liền đi về phía đại sảnh để chờ sắp xếp đối thủ.

Nửa canh giờ sau, ba người đi tới sân võ trường số ba.

Đây là một sân đấu có địa hình thảo nguyên, mặt sân là bùn đất, phủ lên trên một thảm cỏ xanh mơn mởn.

Lúc này đối thủ còn chưa tới, Thanh Thư đi vào sân đấu, từ trong sân nhìn ra bên ngoài. Người đến xem khá đông, có khoảng hai mươi người. Những người này đều là những người trước đó theo chân họ xem Dược Hồng thi đấu. Lần này tới đây cũng là tò mò muốn xem Thanh Thư thi đấu.

Ba người đi cùng nhau, Phương Chính có chiến lực sâu không lường được, Dược Hồng khí thế bá đạo. Cả hai người họ đều g·iết c·hết đối thủ trong các trận đấu, điều này khiến nhiều người tò mò không biết Thanh Thư sở hữu loại chiến lực nào, liệu hắn có g·iết người như hai người kia không?

– Xem ra không chỉ Dược Hồng, ngay cả ta cũng được hưởng lây danh tiếng của Phương Chính.

Thanh Thư khẽ cười khổ.

Hắn biết người xem càng nhiều, phần thưởng khi thắng cũng sẽ nhiều. Trận đầu đã có nhiều người xem chính là niềm vui ngoài ý muốn. Nhưng nó cũng là một loại áp lực. Nếu chính mình làm không tốt, nhất định sẽ bị mọi người xem thường.

– Phương Chính quá xuất sắc, khiến những người bên cạnh cũng phải chịu áp lực không nhỏ. Nhưng đây cũng là một động lực, thúc đẩy ta không ngừng cố gắng, rèn luyện để bản thân ngày càng mạnh mẽ hơn.

Thanh Thư trong lòng kiên định, càng thêm quyết tâm. Hắn nhìn về phía Phương Chính và Dược Hồng, khẽ mỉm cười, sau đó nhìn về phía đối thủ vừa vào sân.

Đối thủ của Thanh Thư là một thanh niên cổ sư, chừng hai mươi tuổi, lớn hơn Phương Chính tầm một hai tuổi. Tu vi nhị chuyển đỉnh phong, chiến lực không quá xuất chúng, nhưng thủ đoạn lại kỳ lạ. Thanh niên cổ sư có vẻ mặt chất phác, trông khá hào sảng, khiến người ta dễ có cảm giác muốn thân cận.

Thanh niên cổ sư nhìn thấy Thanh Thư, vẻ mặt có chút ngơ ngác. Hắn nhìn Thanh Thư từ trên xuống dưới, sau đó không nhịn được đảo mắt nhìn quanh, rất nhanh liền nhìn thấy Phương Chính đang đứng trong đám người ở bên ngoài.

Mà Phương Chính lúc này cũng đang nhìn thanh niên cổ sư, khẽ mỉm cười và gật đầu chào hắn. Phương Chính nhận ra người này, tuy không biết đối phương là ai, tên gọi là gì. Nhưng Phương Chính nhớ rõ mồn một, ngày đầu tiên hắn thi đấu, người này đã rất nhiệt tình nói chuyện với hắn, còn chỉ đường cho hắn vào sân đấu. Lúc đó Phương Chính từng nói sẽ có duyên gặp lại. Không ngờ bây giờ lại gặp lại trong hoàn cảnh này. Thậm chí rất có khả năng, đây là lần gặp mặt cuối cùng.

Thanh niên cổ sư thấy Phương Chính gật đầu với mình, trong phút chốc kinh ngạc, vội vàng chào hỏi lại. Hắn cũng không ngờ người lúc đó bản thân thấy đáng thương lại là một người có chiến lực kinh người, còn là kẻ g·iết người không gớm tay.

Tuy nhiên, tình thế trước mắt không cho phép hắn nghĩ ngợi nhiều, bởi vì đối thủ lần này của hắn là đồng bạn của Phương Chính. Hắn sẽ không bao giờ biết, đối phương sẽ dùng cách gì để lấy mạng mình.

– Không sao, đánh không thắng thì nhận thua. Anh hùng không sợ cái thiệt trước mắt.

Thanh niên cổ sư tự nhủ, sau đó chắp tay về phía Thanh Thư.

– Tại hạ Tần Phong.

Thanh Thư cũng chắp tay đáp:

– Tại hạ Lạc Thanh.

Bầu không khí giữa hai người lúc này có chút hòa hợp, không có chút căng thẳng nào.

Đang!

Tín hiệu vang lên, Tần Phong ra dấu mời, nói:

– Lạc huynh, mời!

– Tần huynh, mời!

Thanh Thư cũng lễ độ đáp lễ.

Hai người mỉm cười, đồng thời thúc giục cổ trùng.

Chỉ thấy Thanh Thư vung tay lên, từ trong tay áo của hắn bay ra một đám lá cây. Mỗi chiếc lá có màu xanh đậm, hai đầu nhọn, thân tròn dẹt như con thoi. Đám lá cây bay tán loạn, giống như lá rụng bay trong gió, bao phủ xung quanh hai người.

Tần Phong đưa tay lên, chỉ thấy trên đầu ngón trỏ của hắn xuất hiện một vòng sáng lớn cỡ quả bóng lông. Hắn vung tay chỉ về phía Thanh Thư, vòng sáng phun trào, tạo thành một tia sáng bắn thẳng về phía Thanh Thư.

Thanh Thư điềm nhiên mỉm cười, tay phải khẽ động, đám lá cây đang bay tán loạn xung quanh đột nhiên chuyển động, một phần tụ lại trước mặt Thanh Thư, một phần bay về phía Tần Phong.

Tia sáng của Tần Phong bắn tới, bị đám lá cây chen chúc cản lại. Nó hơi chững lại một chút, nhưng rồi vẫn cứng rắn xuyên thủng toàn bộ lá cây, tiếp tục phóng về phía Thanh Thư. Nhưng dù vậy, kích cỡ của nó đã nhỏ đi hơn một nửa, tia sáng lúc này chỉ còn bằng ngón út.

Thanh Thư thúc giục cổ trùng, đạp lên ngọn cỏ né sang một bên.

Trong khi đó, đám lá cây bay về phía Tần Phong vẫn không ngừng bay lượn, mỗi chiếc lá sắc bén như đao liên tục chém vào hắn.

Tần Phong vội vàng lui lại, tay phải đưa lên, đầu ngón cái và đầu ngón trỏ chạm vào nhau, tạo thành hình vòng cung, đưa lên trước miệng. Sau đó hắn phồng má, thổi ra một ngọn lửa.

Ngọn lửa thổi tới đâu, lá cây bị đốt cháy tới đó. Thảm cỏ dưới đất cũng bị đốt thành một mảnh tro bụi. Trong không khí lập tức có mùi cháy khét.

Tần Phong đốt cháy hết lá cây xong liền ngừng phun lửa, hắn khẽ nhấc tay, trong tay phải liền xuất hiện một ngọn lửa đỏ rực, tạo thành hình lưỡi đao. Hắn tay phải cầm đao lửa, tay trái lại chỉ ra một tia sáng, đồng thời chạy vội, kéo gần khoảng cách với Thanh Thư.

Thanh Thư vung tay, một đám lá cây bay ra, nhưng lần này chúng không tản ra, mà tụ lại kết thành một thanh kiếm. Hắn xoay người tránh qua tia sáng Tần Phong bắn tới, sau đó phản công lao tới.

Hai bên rất nhanh đã tới cạnh nhau, đao kiếm v·a c·hạm vào nhau, mặc dù chỉ phát ra âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lại tạo ra sóng xung kích, cuốn bay tro bụi, thảm cỏ còn nguyên vẹn cũng bị thổi dạt ra xung quanh, có thể dùng mắt thường thấy rõ một làn sóng tròn lan ra.

Tần Phong hơi biến sắc mặt, hắn không ngờ đao lửa của mình lại không thể đốt cháy kiếm lá của Thanh Thư. Hơn nữa, ở khoảng cách gần, hắn cảm nhận được khí tức của Thanh Thư đang ngày càng cô đọng lại, nhưng cũng càng trở nên đáng sợ hơn.

Tần Phong trong lòng bất an, vội vàng bứt ra, cấp tốc lùi lại. Đồng thời chỉ điểm thêm một lần, ngăn cản Thanh Thư đuổi theo.

Thanh Thư khẽ mỉm cười, xoay người tránh qua một chỉ đó, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.

Tần Phong đang lùi lại, bỗng nhiên cảm thấy càng thêm bất an, hắn vội vàng chuyển hướng, nhưng lại chậm một bước.

Từ trong đám cỏ đột nhiên vươn ra hai sợi dây leo. Tần Phong tuy tránh sang một bên, nhưng vẫn bị một sợi dây leo quấn lấy. Hắn bị kéo giật chân trái, còn chưa kịp thoát ra, sợi dây leo còn lại đã đuổi tới, trói lại chân phải của hắn.

Sau đó cả hai sợi dây leo giống như hai con rắn, từ dưới chân bò lên, sau đó kết nối và muốn siết chặt toàn thân Tần Phong. Tần Phong vung hỏa đao, hướng sợi dây leo chém xuống. Nhưng vừa chém đứt một nhánh, từ chỗ bị cắt lại mọc ra hai ba nhánh nhỏ hơn, tiếp tục quấn lấy người hắn.

– Khốn kiếp!

Tần Phong gầm nhẹ một tiếng, thu hồi hỏa đao, hai tay hắn lúc này để ở trước mặt, hai lòng bàn tay chụm vào nhau, xoay tròn như đang vò nặn thứ gì đó. Rất nhanh, trong lòng bàn tay Tần Phong xuất hiện một quả cầu màu xám bạc, xung quanh tản mát ra luồng gió. Mà tốc độ xoay vò hai tay của hắn không những không dừng lại, ngược lại càng tăng nhanh.

Dây leo lúc này đã bò lên tới bụng của Tần Phong, đang vươn nhánh quấn qua hai tay của hắn. Thanh Thư lại đang lao tới, tay phải siết chặt kiếm lá.

Tần Phong lúc này cảm nhận được nguy cơ sống còn, nhưng lạ thay, hắn lại trở nên vô cùng bình tĩnh, vẫn như cũ tập trung vò nặn khối cầu. Ngay khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại chưa tới mười bước chân, Tần Phong liền đem khối cầu đó ném ra ngoài.

– Tránh ra!

Đang lao tới, Thanh Thư đột nhiên nghe tiếng Phương Chính hét lớn trong đầu. Chưa kịp ý thức chuyện gì, cơ thể hắn đã tự động phản ứng. Chỉ thấy Thanh Thư nghiêng mình sang một bên, đồng thời da thịt toàn thân biến thành màu gỗ. Chỉ trong sát na, Thanh Thư biến thành một thụ nhân.

Cũng ngay lúc này, quả cầu Tần Phong ném ra đã đến gần Thanh Thư, từ nó bộc phát ra một luồng lực xoáy khổng lồ.

Ầm!

Quả cầu v·a c·hạm vào thụ nhân, phát ra một tiếng nổ.

Toàn trường im bặt, tròn mắt nhìn vào sân đấu.

Giữa sân, Tần Phong đã bị dây leo trói chặt tới cổ, mắt trợn tròn, thở hổn hển. Thanh Thư hóa thân thụ nhân đứng sừng sững, bên hông bị lõm vào một lỗ to như cái chậu rửa mặt. Nhưng nhờ là thụ nhân nên vết thương không chảy máu, vết thương cũng bắt đầu tự lành. Tuy nhiên, nó mọc ra cũng không phải da thịt, mà là thân cây.

Thụ nhân Thanh Thư liếc mắt nhìn vết thương ở bụng của mình, trong ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi. Hắn và quả cầu kia chỉ sượt qua nhau, căn bản chưa hề v·a c·hạm trực tiếp, vậy mà đã bị thương nặng đến thế. Nếu không phải có Phương Chính truyền âm nhắc nhở, lại thêm kịp thời hóa thành thụ nhân, Thanh Thư chắc chắn đ·ã c·hết.

– Ta đã xem thường Tần huynh rồi.

Thụ nhân Thanh Thư nói, giọng nói ồm ồm, có vẻ khó nghe. Nói xong, liền nặng nề đi về phía Tần Phong. Hình dạng thụ nhân tuy có thể di chuyển, nhưng rất khó khăn. Nếu không phải vết thương chưa lành hẳn, Thanh Thư đã hủy bỏ hình dạng này rồi.

Tần Phong nhìn thấy thụ nhân đi về phía mình, vẻ mặt không giấu nổi sự sợ hãi.

– Ta... Ta chịu thua.

Tần Phong nhắm hai mắt, hét lớn.

Thanh Thư nghe thấy liền dừng bước.

Phương Chính từng nói về quy tắc ở đây. Khi đối thủ nhận thua, nếu không dừng tay sẽ bị võ trường cưỡng chế dừng tay. Cho nên hiện tại Thanh Thư cũng không muốn ra tay làm gì nữa.

Thanh Thư nhìn vết thương trên mình, thấy đã không còn lõm, liền bắt đầu thu hồi hình dạng thụ nhân. Anh cũng thu lại dây leo trên người Tần Phong, giải thoát cho hắn. Sau đó, anh thúc giục cổ trùng tự chữa trị cho mình, đồng thời loại bỏ những di chứng do biến hóa thụ nhân gây ra.

Người chủ trì võ trường lúc này bước tới chỗ hai người, lấy đằng tấn cổ của cả hai chỉnh sửa nội dung bên trong rồi trả lại.

– Lạc Thanh, ngươi có thể lấy đi một con cổ trùng từ Tần Phong.

Cổ sư chủ trì biết Thanh Thư là người mới, liền giải thích thêm.

Thanh Thư khẽ gật đầu, chọn lấy con cổ trùng Tần Phong đã dùng để tạo ra quả cầu.

Tần Phong không nói thêm lời nào, đem cổ trùng giao ra, liền mặt xám xịt rời đi.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free