Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 261: Ta thích đánh mặt

Thanh Thư và Dược Hồng, sau nửa tháng liên tục theo dõi các trận đấu tại diễn võ trường và tự mình rèn luyện không ngừng, cuối cùng cả hai cũng quyết định ghi danh.

- Hai người ai muốn đấu trước?

Phương Chính nhìn cả hai, hỏi.

Vì đối thủ được chọn ngẫu nhiên, ba người không đăng ký thi đấu cùng lúc nhằm tránh đụng độ nhau. Mặt khác, với thời gian thi đấu lệch nhau, họ cũng có thể theo dõi các trận đấu của đồng đội.

Thế nên, ba người quyết định cứ cách ba ngày sẽ đấu một trận, mỗi người một ngày xen kẽ, cứ thế luân phiên.

- Hôm nay để ta đi!

Dược Hồng lập tức vui vẻ xung phong. Chứng kiến người khác thi đấu đã lâu, nàng cũng bắt đầu thấy nóng ruột.

Thanh Thư không có ý kiến gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Chẳng bao lâu sau, Dược Hồng đã có đối thủ.

Cả ba liền tiến đến sân thi đấu.

Trên đường đi, họ gặp không ít người. Khi nhận ra Phương Chính, mọi người liền không ngừng chỉ trỏ ba người họ.

- Là tên đó, chính là cái tên sáu trận giết sáu người.

- Ra tay ngoan độc vậy sao?

- Không biết hắn dùng thủ đoạn gì, tốc độ thực sự quá nhanh...

- Hừ, ta nghe nói đối thủ của hắn đều là Cổ Sư Nhất Chuyển, trong khi hắn đã là Tam Chuyển. Tam Chuyển miểu sát Nhất Chuyển thì có gì đáng để nói?

- Ngươi có biết Dương Uy không?

- Ngươi đang nói tới Dương Uy lừng lẫy đó à?

- Đúng vậy. Dương Uy chính là chết trong tay hắn ta.

- Ngươi không đùa ta đấy chứ?

- Hắn ta nói không sai, hôm đó ta cũng có mặt, Dương Uy đã bị tên này một kiếm chém đầu chỉ trong chớp mắt.

- A, thật sự lợi hại như vậy sao?

- Hắn tên gì thế?

- Ờm, cái này thì...

- Ta đã hỏi thăm rồi, hắn tên Lạc Hành.

- Hôm nay hắn tới đây là lại muốn thi đấu nữa sao?

- Có lẽ vậy.

- Nhanh, chúng ta đi xem, ta nghe nói là hắn tới sân diễn võ trường số mười chín...

Đám đông bàn tán ồn ào, từ xì xào nhỏ giọng đến công khai không kiêng nể.

Cuối cùng, cả đám hơn chục người hăm hở chạy đi xem. Đáng tiếc, người ra sân hôm nay không phải Phương Chính mà là Dược Hồng. Nhưng nhờ vậy, trận ra mắt của Dược Hồng cũng không hề hiu quạnh chút nào.

Trận đầu của Dược Hồng diễn ra ở sân diễn võ trường số mười chín, địa hình là một bãi suối cạn, nước chỉ ngang đầu gối, bề mặt trải đầy đá cuội. Dù nước không nhiều, nhưng Dược Hồng tu luyện Viêm Đạo, môi trường này đối với nàng không mấy thuận lợi.

Đối thủ đầu tiên của Dược Hồng là một nữ Cổ Sư, có tu vi Nhị Chuyển Cao Giai, đã ở diễn võ trường một thời gian, trải qua không ít trận đấu, thắng nhiều bại ít.

Nữ Cổ Sư này tu luyện Thủy Đạo, vừa hay khắc chế Dược Hồng. Môi trường này ít nhiều cũng có lợi thế cho nàng ta.

Khi đến sân đấu, ba người tách ra. Dược Hồng tiến vào võ đài, còn Phương Chính và Thanh Thư lên khán đài quan sát. Lúc này, những người đến xem Phương Chính mới vỡ lẽ, nhưng vì đã đặt cược Nguyên Thạch, họ đành chấp nhận theo dõi trận đấu.

May mắn thay, đối thủ của Dược Hồng cũng có chút danh tiếng, nên họ không cảm thấy phí công. Hơn nữa, cả hai đều là nữ nhân, không ít nam Cổ Sư đã thầm tưởng tượng cảnh họ đánh nhau đến mức y phục tả tơi mà không khỏi thèm thuồng.

Dược Hồng bước vào sân đấu. Đợi một lát, đối thủ của nàng mới thong dong bước vào.

Nàng ta khoác trên mình bộ y phục lam đậm, mái tóc đen cài trâm hình khổng tước, gương mặt xinh đẹp, vóc dáng uyển chuyển, đầy đặn.

Dù chỉ ở cảnh giới Nhị Chuyển Cao Giai, nhưng bản lĩnh của nàng ta không hề kém cỏi. Thêm vào đó, vẻ ngoài xinh đẹp càng thu hút không ít nam Cổ Sư đến vây xem.

��ang!

Hiệu lệnh khai chiến vang lên.

Nữ Cổ Sư mỉm cười duyên dáng, nói:

- Ta tên Chu Anh. Không biết vị tỷ tỷ đây xưng hô ra sao?

- Ta gọi Lạc Hồng.

Dược Hồng lập tức đáp lời, đồng thời thúc giục Cổ Trùng.

Toàn thân Dược Hồng đột nhiên bùng lên ngọn lửa, nhưng ngọn lửa không hề tan đi mà kết thành một bộ hỏa bào bao phủ lấy nàng.

Nhị Chuyển Hỏa Y Cổ.

Đây là một Cổ Trùng phòng ngự, thuộc loại y phục. Nhờ nó, người dùng có thể tạo thành một bộ quần áo bằng lửa, mặc thay trang phục thông thường.

Nó cũng có khả năng thiêu đốt, nhưng sẽ không gây hại cho người dùng. Vì vậy, Dược Hồng sử dụng nó cũng không ảnh hưởng đến y phục vốn có của nàng.

- Ồ, y phục của tỷ tỷ thật lộng lẫy!

Chu Anh khẽ kêu lên một tiếng, giọng nói tuy tán thưởng nhưng ánh mắt lại trở nên thâm thúy.

Dược Hồng không đáp, chỉ lao thẳng về phía Chu Anh, đồng thời vung quyền đấm tới.

Chu Anh khẽ cười một tiếng, thúc giục C��� Trùng. Nàng nhẹ nhàng xoay người, hai chân giẫm trên mặt nước, lướt đi thoăn thoắt.

Dược Hồng đấm hụt một quyền, lập tức xoay người vung quyền đuổi theo Chu Anh.

Chu Anh không chút do dự, thúc giục Cổ Trùng phòng ngự. Nàng nhẹ nhàng vung chưởng, ngay lập tức, một bức tường nước xuất hiện trước mặt.

Dược Hồng một quyền đấm vào tường nước. Bức tường vang lên tiếng xèo xèo nhưng vẫn chặn đứng được đòn tấn công. Chu Anh cũng nhân cơ hội đó lùi lại, nhẹ nhàng né tránh.

Ngọn lửa trên nắm đấm của Dược Hồng chợt trở nên hơi ảm đạm, nhưng rất nhanh đã được Hỏa Y bổ sung, chỉ chớp mắt đã khôi phục như cũ.

Dược Hồng không để tâm, tiếp tục xông lên, liên tục vung quyền tấn công.

Chu Anh chỉ lẩn tránh, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Nàng đứng trên mặt nước cạn, giống như một cánh hoa trôi nổi theo dòng nước. Chỉ khi gặp nguy hiểm, Chu Anh mới dùng tường nước để chặn, nhưng số lần cũng không nhiều. Hầu như nàng đều né tránh được các đòn công kích của Dược Hồng.

- Tỷ tỷ thật là lợi hại nha!

Dược Hồng đuổi đánh một lúc, Chu Anh lại che miệng cười, lời nói tuy khen ngợi nhưng trong giọng điệu mang theo vẻ châm chọc.

Trong mắt Chu Anh, Dược Hồng chỉ là một cô gái thô kệch, chỉ biết tấn công một cách mù quáng.

Dược Hồng không nói gì, nàng học theo Phương Chính, chỉ muốn tập trung toàn lực tấn công, không phí lời.

Dược Hồng một đường đuổi theo Chu Anh, quyền đấm cước đá không ngừng, nhưng Hỏa Y Cổ vẫn không cách nào phá vỡ tường nước. Thế trận cứ thế giằng co.

- Tỷ tỷ a, ngươi không còn thủ đoạn nào khác sao?

Chu Anh lại lên tiếng, ánh mắt lúc này tràn đầy vẻ xem thường.

Ban đầu, Dược Hồng thúc giục Hỏa Y Cổ, để lộ khí tức Tam Chuyển khiến Chu Anh không khỏi kiêng dè. Nhưng hiện tại, thấy Dược Hồng chỉ biết vung quyền, Chu Anh càng thêm tự tin, thái độ cũng chuyển sang xem thường.

- Ngươi không bắt được ta, cũng chẳng phá nổi phòng ngự của ta. Chi bằng ngươi nhận thua đi, sau này chúng ta sẽ là tỷ muội tốt.

Chu Anh lại nói, gương mặt tràn đầy tự tin, ánh mắt giễu cợt nhìn Dược Hồng.

Bỗng nhiên, nàng thoáng thấy khóe môi Dược Hồng khẽ cong lên một nụ cười, trong lòng không khỏi dâng lên dự cảm bất an.

Chỉ thấy tốc độ của Dược Hồng đột ngột tăng gấp đôi, dưới chân nàng lướt nhanh, kéo theo một vệt lửa như đuôi rắn. Rất nhanh, nàng đã ở ngay bên cạnh Chu Anh, nắm đấm tay phải siết chặt, chuẩn bị ra đòn.

Chu Anh giật mình, nhưng chỉ khẽ cười khẩy.

Dược Hồng đấm nàng lâu như vậy, nhìn thì uy mãnh thật, nhưng rõ ràng không thể phá vỡ phòng ngự của nàng. Hiện tại dù có đuổi kịp nàng, cùng lắm cũng chỉ như mấy lần trước, đẩy nàng lùi lại mà thôi.

Chu Anh nghĩ vậy, nhưng cũng không hề lơ là. Nàng một mặt triển khai phòng ngự, đồng thời chuẩn bị phản công ngay khi lùi lại.

Ầm!

Một quyền của Dược Hồng giáng xuống, đánh trúng tường nước. Nước lập tức bốc hơi, nhưng uy thế nắm đấm không hề giảm, trực tiếp đánh thẳng vào mặt Chu Anh.

Chu Anh bị một quyền đấm bay, mặt nàng bỏng rát. Với vẻ mặt mờ mịt, nàng có chút không dám tin ôm lấy má mình nhìn Dược Hồng.

Nhưng rất nhanh, cảm giác đau nhói kéo Chu Anh về với thực tại. Vẻ mặt nàng lập tức trở nên vặn vẹo, giận dữ hét lên:

- Ngươi dám đánh vào mặt ta sao? Ngươi… ngươi lại dám đánh vào mặt ta!

Dược Hồng cười hì hì đáp:

- Ta thích đánh mặt đấy.

Dứt lời, nàng liền một lần nữa xông lên, quyền rơi như mưa, liên tục giáng xuống mặt Chu Anh.

Chu Anh chỉ kịp đưa tay che chắn, nhưng hoàn toàn không đỡ nổi.

Không hiểu sao, lực tay của Dược Hồng đột nhiên trở nên cuồng bạo, tường nước của Chu Anh cũng không thể đỡ nổi.

Chu Anh vội vàng thu nhỏ tường nước, chỉ đủ để bảo vệ gương mặt mình.

Độ chắc chắn của nó tỉ lệ nghịch với diện tích bề mặt, nghĩa là diện tích càng nhỏ thì càng chắc chắn, càng lớn thì càng mỏng manh. Chỉ có làm như vậy, nó mới có thể đỡ được nắm đấm của Dược Hồng.

Mặc dù Chu Anh lúc này bị dồn dập đấm đá, nhưng nàng vẫn chưa bỏ cuộc. Nàng một mặt chống đỡ, một mặt thúc giục một con Cổ Trùng khác.

Trong tay Chu Anh mơ hồ xuất hiện một xoáy nước, lén lút hấp thu nước dưới chân, tụ lại thành một lưỡi liềm bằng nước. Lưỡi liềm im l���ng không tiếng động, nhanh chóng lớn dần, trông giống hệt lưỡi hái của Thần Chết.

Chu Anh vung lưỡi liềm, chém về phía Dược Hồng, ý đồ bức lui nàng.

Phốc!

Bỗng nhiên, động tác của Chu Anh cứng đờ, ánh mắt nàng trợn trừng, không dám tin nhìn Dược Hồng, rồi lại nhìn xuống ngực mình.

Ở đó, nàng nhìn thấy một cánh tay đang xuyên qua ngực mình. Nàng cảm nhận được trái tim mình đang bị người khác nắm chặt.

Dược Hồng lúc này khẽ cười, mạnh mẽ thu quyền về, tiện thể kéo luôn trái tim của Chu Anh ra ngoài.

Chu Anh trợn trừng hai mắt, chưa kịp nói lời nào đã gục xuống, chết không thể chết hơn.

- Chết người! Lại chết người!

Cả trường đấu chấn động, hoàn toàn ngoài dự liệu.

- Nàng ta cũng mang mặt nạ xương, chẳng lẽ...

Có người không nhịn được, nhìn về phía Phương Chính đang đứng cạnh bọn họ.

Trước nay, ở diễn võ trường hiếm khi có người chết, nhưng gần đây số lượng tử vong lại tăng cao, mà những người đó đều chết dưới tay Phương Chính.

Giờ đây lại có người chết dưới tay Dược Hồng. Hơn nữa, Dư��c Hồng và Phương Chính có nhiều điểm tương đồng: đều đeo mặt nạ xương che nửa mặt, và không ít người từng thấy họ cùng nhau xuất hiện.

Vì thế, không cần nói cũng biết hai người này thuộc cùng một nhóm.

Lúc này, Phương Chính và Thanh Thư đều không để tâm đến những gì xung quanh, cả hai chỉ nhìn Dược Hồng đang kiểm tra thi thể của Chu Anh, cùng mỉm cười nhè nhẹ.

Đương nhiên, nụ cười của hai người mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Đoạn văn này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free