(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 217: Lưu phái tu hành
Sáng ngày thứ ba sau khi bốn người dừng chân.
Dược Hồng vẻ mặt vui mừng, hai mắt hơi phiếm hồng. Mới vừa rồi, nàng đã thành công phá bỏ giới hạn mà bản thân từng cho rằng mình không thể đạt được, nay lại tự mình vượt qua, thành công đột phá Tam Chuyển.
Mà không chỉ nàng, Thanh Thư cũng mừng rỡ vô cùng khi hợp luyện thành công Toàn Phong Nguyệt Chỉ ngay lần đầu tiên. Nếu tính cả Mộc Mị Cổ và Hoàng Kim Nguyệt thì hắn có ba con Cổ trùng Tam Chuyển, nhưng Toàn Phong Nguyệt Chỉ chính là con Cổ Tam Chuyển đầu tiên hắn luyện thành. Đối với hắn, đây chính là một thành tựu đáng kể.
Hai người nhìn nhau mỉm cười, đi ra khỏi hang động để báo tin vui này cho Phương Chính.
Phương Chính lúc này đang ở bên ngoài, nhưng không ở dưới đất mà đang lơ lửng trên không.
Sau lưng hắn mọc ra một đôi cánh chim ưng, đôi cánh rộng lớn, hữu lực vô cùng. Hắn vỗ cánh, bay lượn trên không trung.
Khi thì vút lên cao, khi lại hạ xuống thấp, lúc thì lách sang phải, lúc lại bay sang trái. Có lúc lao thẳng xuống đất, khi gần chạm liền vút lên trời.
– Không ngờ đệ ấy còn biết bay cơ đấy!
Phương Niệm Dung từ trong rừng lôi theo một cái xác lợn rừng ra, nhìn thấy Phương Chính trên trời không khỏi kinh ngạc cảm thán.
– Đệ ấy biết bay khi nào vậy?
Hai người Thanh Thư và Dược Hồng cũng trố mắt, kinh ngạc không kém.
Con người sinh ra vốn không biết bay, muốn bay được phải trải qua quá trình luyện tập cực khổ trong thời gian dài. Nhưng ở trong sơn trại mấy năm, ở cùng nhau gần một tháng, bọn họ chưa từng nhìn thấy Phương Chính tập bay qua. Không ngờ không lên tiếng thì thôi, một khi đã làm thì khiến người ta phải kinh ngạc.
– Hơn một trăm năm vất vả của ta, cuối cùng cũng có thành tựu rồi.
Phương Chính ở trên trời cao, hít sâu một hơi, cảm thấy hạnh phúc đến muốn rơi lệ.
Những ngày đầu tập bay, hắn đã không biết mất bao lâu mới nhấc được chân khỏi mặt đất. Hắn cũng chẳng nhớ nổi mình đã ngã sấp mặt bao nhiêu lần. May mắn thay, trong không gian linh mệnh không có vật cản nào, nếu không, chắc chắn hắn đã đâm đầu vào đó không biết bao nhiêu lần rồi.
Mặc dù mỗi ngày hắn chỉ luyện bay sáu giờ, nhưng tính ra sau nửa tháng ở thế giới bên ngoài, hắn đã bỏ ra một trăm năm mươi năm trong không gian linh mệnh. Nhẩm tính một chút, tức là hắn đã dùng hơn ba mươi bảy năm chỉ để tập bay.
Với khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy, giờ đây hắn thậm chí có thể vận dụng kỹ năng phi hành vào chiến đấu.
– Tiếp theo, ta sẽ chuyển từ việc học bay sang tu hành các lưu phái khác. Đã có chức năng hồn luyện, vậy thì sẽ bắt đầu nghiên cứu Hồn đạo. Dựa vào đó và tình hình sau này, sẽ thêm Trí đạo. Hồn đạo, Trí đạo có thể bao quát cả Nô đạo, nên sẽ dành thêm một phần cho nó. Họa đạo làm chủ nên không thể lơ là, dù sao Họa đạo cũng rất khó tu hành. Còn Lôi đạo là phụ tu hiện tại, là bộ mặt đối phó với bên ngoài, cũng không thể bỏ mặc.
– Nếu vậy, thứ tự ưu tiên sẽ là Họa đạo làm chủ, Lôi đạo làm phụ, Hồn đạo và Trí đạo song hành, cuối cùng là Nô đạo. Tạm thời, hắn sẽ phân bổ thời gian như sau: sáu giờ cho Họa đạo, năm giờ cho Lôi đạo, bốn giờ cho Hồn đạo, bốn giờ cho Trí đạo và ba giờ cho Nô đạo, tổng cộng hai mươi hai giờ. Một giờ tiếp theo sẽ dành cho việc nghiên cứu cổ phương của Cổ trùng trinh sát, còn lại một giờ để nghỉ ngơi.
– Từ giờ cho đến khi tới Bạch Cốt Sơn, ta sẽ không ra ngoài thêm một lần nào nữa. Cho nên trước mười hai giờ trưa, cần giải quyết vài việc đã.
Phương Chính nghĩ đến đây, liền hạ thân bay xuống đất.
– Lạc Hành, đệ biết phi hành từ khi nào vậy?
Vừa thấy hắn hạ xuống, Dược Hồng đã vội vàng hỏi.
– Được một khoảng thời gian rồi.
Phương Chính đáp, nhẹ nhàng đạp chân đứng xuống, hai cánh phía sau cũng từ từ thu lại, cuối cùng khi hắn vừa đứng ngay ngắn trên mặt đất, nó cũng hóa thành một đạo ấn ký hình đôi cánh bám vào lưng hắn.
– Đi vào trong thôi, đệ có chuyện quan trọng cần nói với hai người.
Vừa nói, hắn vừa kéo áo lên mặc lại ngay ngắn. Cánh mọc ra từ lưng, Phương Chính lo lắng sẽ làm rách áo nên trước khi dùng Ưng Dực Cổ, hắn đã cởi áo xuống trước.
– Nếu có cơ hội, mình nên tìm một con Cổ trùng có tác dụng biến hóa trang phục.
Phương Chính tự nhủ, ngồi xuống ở một tảng đá trong hang.
– Là việc gì quan trọng vậy?
Hai người Thanh Thư và Dược Hồng cũng ngồi xuống ngay bên cạnh, tò mò hỏi.
– Dưỡng, Dụng, Luyện là ba phương diện lớn trong tu hành, mỗi phương diện đều uyên thâm bát ngát, dùng cả đời cũng khó học hết.
Phương Chính chậm rãi lên tiếng.
– Trong tu hành, cảnh giới Cổ Sư chia làm chín cấp độ lớn. Từ Nhất Chuyển đến Ngũ Chuyển thuộc về phàm nhân, còn từ Lục Chuyển trở lên mới là tiên. Trong hàng vạn Cổ Sư, chưa chắc đã có một người thành tiên, ngay cả thiên tài của các gia tộc cũng khó lòng đạt được. Chúng ta hiện tại còn chưa đến lúc nói về tiên, chỉ bàn đến cảnh giới phàm nhân trước đã.
– Trong năm cảnh giới phàm cấp, Nhất, Nhị Chuyển là giai đoạn khởi đầu, Tứ, Ngũ Chuyển là cấp độ đỉnh phong, còn Tam Chuyển chính là bước chuyển giao quan trọng. Tam Chuyển là cảnh giới then chốt, nếu nền tảng vững chắc, phương hướng lựa chọn phù hợp, sau này ắt sẽ có thành tựu lớn.
– Đến Tam Chuyển, sức mạnh bản thân là yếu tố chủ chốt nhất. Lúc này, Cổ Sư buộc phải tìm ra phương hướng của bản thân, từ đó tổng hợp một bộ Cổ trùng phù hợp nhất. Để xác định phương hướng cụ thể, đầu tiên cần chọn một phương diện am hiểu trong các phương diện công kích, phòng ngự, trị liệu, tồn trữ, di động, trinh sát. Nếu chọn công kích, Cổ trùng trung tâm sẽ là loại chuyên tấn công. Là phòng ngự thì phải chọn Cổ trùng chuyên phòng ngự làm trùng tâm. Trị liệu, tồn trữ, di động hay trinh sát cũng tương tự.
– Đương nhiên, ngoài sáu phương diện này, còn có nhiều nhánh khác nữa. Ví như Cổ Sư chuyên về luyện hóa Cổ trùng, thì Cổ trùng trung tâm phải có tác dụng làm suy yếu ý chí của Cổ trùng khác. Hoặc như Cổ Sư chuyên nghiên cứu cổ phương, Cổ trùng trong tay họ phải có chức năng trợ giúp tư duy và thôi diễn. Nói chung, ở Tam Chuyển, Cổ Sư sẽ bắt đầu phân chia chức nghiệp, càng chuyên nghiệp, càng lĩnh hội sâu sắc, thành tựu ắt càng lớn.
– Đầu tiên, hai người nghĩ xem mình muốn chọn phương diện nào đi. Không cần phải nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại, mà hãy đặt mình trong hoàn cảnh của sơn trại để suy nghĩ. Ngoài ra, Phương diện chính là một chuyện, nhưng trong việc tổ hợp Cổ trùng, chúng ta vẫn sẽ chú ý đến những phương diện còn lại nên không cần lo lắng quá.
Phương Chính dừng lại, nhìn hai người Thanh Thư và Dược Hồng.
Cả hai lúc này đang trầm tư suy nghĩ, sau đó đồng thời lên tiếng.
– Công kích.
Phương Chính gật gật đầu, liền nói tiếp.
– Dựa trên cơ sở công kích, chúng ta sẽ bắt đầu hình thành một tổ hợp Cổ trùng. Nhưng do hiện tại không thể đảm bảo có được ngay thứ mình muốn, nên đệ sẽ chỉ nói trên lý thuyết thôi. Dưỡng, Dụng, Luyện đi cùng nhau, nên số lượng thức ăn cần phải tương đương với số Cổ trùng đang sở hữu. Cổ Sư không thể nuôi quá nhiều, do đó phải cân nhắc kỹ lưỡng. Việc tổ hợp Cổ trùng cũng là như vậy mà ra. Cho dù người khác có biết ta sở hữu loại Cổ trùng nào đi chăng nữa, thì chỉ cần ta biết cách phối hợp, vẫn có thể ứng phó được mọi tình huống.
– Tổ hợp cũng không phải muốn là được, mà phải dựa trên nguyên tắc hỗ trợ lẫn nhau. Lấy đệ ra làm ví dụ đi. Điện Tương Cổ có thể tạo ra lôi cầu, sức công phạt không quá cao nhưng lại mạnh ở khả năng bền bỉ, liên tục. Điện Tốc Cổ có tốc độ nhanh, nhưng tính linh động lại kém. Điện Nhãn Cổ nếu có sự hỗ trợ của lôi điện, khoảng cách trinh sát sẽ tăng thêm. Cho nên đệ dùng Điện Tích Cổ làm phụ trợ. Điện Tích Cổ có thể tập hợp lôi cầu, tập trung sức công phá của Điện Tương Cổ lại một chỗ. Khi ở trên sông Hoàng Long, đệ đã biểu diễn điều này một lần rồi. Cũng nhờ Điện Tích Cổ, đệ có thể tăng cường uy lực cho Điện Nhãn Cổ và Điện Tốc Cổ, đồng thời mượn nhờ lực hút mà tiến hành thay đổi phương hướng, khắc phục hạn chế của Điện Tốc Cổ. Đây chính là nguyên nhân dù Điện Tích Cổ không phải Cổ trùng chủ lực tấn công, nhưng đệ vẫn xem nó là trung tâm.
– Hiện tại, đệ nói điều này chỉ để hai người tạm thời mường tượng được cách tổ hợp. Còn bắt đầu thế nào thì cần thêm một vài điều kiện nữa. Trong đó, một điều kiện quan trọng là Cổ trùng liên kết thông thường nên cùng một lưu phái. Bởi vì cùng lưu phái, tính tương trợ sẽ cao hơn; khác lưu phái sẽ có sự bài xích lẫn nhau. Việc này về sau sẽ nói sâu hơn.
– Lưu phái tu hành chia làm nhiều loại, muôn hình vạn trạng. Như Phương Niệm Dung thuộc Phong đạo, chuyên dùng Cổ trùng gió. Của đệ là Lôi đạo, Cổ trùng chủ yếu là lôi điện. Viêm đạo chuyên về Hỏa Cổ, Mộc đạo chuyên về Cổ trùng cây cối, Thủy đạo dùng Cổ trùng nước, Băng đạo dùng Cổ trùng băng, các loại Cổ trùng tăng khí lực thuộc Lực đạo, Cổ trùng ngự thú là Nô đạo, và còn rất nhiều lưu phái khác nữa.
– Cho nên, hiện tại hai người sẽ nghĩ xem mình sẽ đi theo lưu phái nào, sau đó mới tới Cổ trùng trung tâm sẽ là con Cổ nào, tiếp nữa mới bắt đầu tính toán tổ hợp. Bởi vì hiện tại cả hai đã là Tam Chuyển, tuy rằng chưa có cơ hội thực hành, nhưng vẫn nên biết để còn chuẩn bị.
Hai người gật đầu, đều ghi nhớ những gì Phương Chính vừa nói. Hắn nhìn hai người, sau đó tập trung vào Thanh Thư.
– Với Nhị tỷ thì ta chưa rõ, nhưng đại ca, ta có một kiến nghị dành cho huynh.
– Là gì vậy?
Thanh Thư hỏi, Phương Chính lập tức đáp.
– Ta cảm thấy huynh nên tu hành Mộc đạo. Giống như ta, huynh có thể dùng Cổ trùng phụ trợ làm trung tâm, rồi tính toán tổ hợp để phát triển thế công. Bởi vì huynh có Mộc Mị Cổ, đây là một loại Cổ trùng quý hiếm, cổ phương để thăng luyện lên Tứ Chuyển, Ngũ Chuyển cũng lưu truyền rộng rãi. Mặc dù chi phí cực kỳ đắt đỏ, lại cần có Thọ Cổ, nhưng tiềm lực của nó thì vô cùng to lớn. Có nó, toàn bộ Cổ trùng Mộc đạo của huynh đều có thể được tăng cường. Nếu có thể thêm một con Triều Khí Cổ để duy trì sinh cơ, nhược điểm của Mộc Mị Cổ sẽ được giảm đi một phần. Mà huynh mấy năm nay đều dùng Cổ trùng Mộc đạo, đã khá quen thuộc, đây là cơ sở phát triển rất tốt.
Thanh Thư gật đầu, trầm tư suy nghĩ.
Phương Chính nhìn Thanh Thư, lấy Thư Cổ ra, đưa cho hắn, rồi nói.
– Trong đây có ghi lại nội dung một đạo chân truyền của Cổ Sư Ngũ Chuyển, là chân truyền Mộc đạo. Có nó, việc tu hành Mộc đạo cũng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Vì vậy, ta mới kiến nghị huynh tu hành Mộc đạo.
Thanh Thư giật mình, nhận lấy Thư Cổ. Nhìn ngắm con Cổ trùng trong tay này một lúc, hắn liền đưa thần thức vào trong xem xét. Sau khi xem xong, hắn ngẩng đầu, hạ quyết tâm nói.
– Ta sẽ tu hành Mộc đạo.
Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.