Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 216: Đổi cổ

Trong Nguyên Hải.

Mặt biển mênh mông, không gió mà sóng vẫn cuộn trào.

Nước biển màu bạch ngân cuồn cuộn vỗ vào bốn phía, cọ rửa khiếu vách. Thạch màng của khiếu vách không ngừng bị cọ rửa đã trở nên nhẵn bóng không tì vết, liên tục tỏa sáng.

Ánh sáng ngày càng chói mắt, cuối cùng chất biến theo lượng biến, ánh sáng đột nhiên bùng lên, thạch màng vốn thô ráp trở nên nhẵn bóng như gương, không một chút tạp chất. Đây chính là Tinh Màng.

Một sợi chân nguyên trắng như tuyết xuất hiện, chìm xuống đáy khí khiếu. Đây là Tuyết Ngân Chân Nguyên, chỉ có Cổ Sư Tam Chuyển đỉnh phong mới sở hữu.

– Thành công!

Phương Chính mở mắt, thở phào một hơi. Nhưng hắn chưa vội dừng lại, ngay lập tức lấy ra nguyên thạch, nhắm mắt hấp thu.

Đợi đến khi chân nguyên trong không khiếu đầy, hắn mới đứng dậy vươn vai, hoạt động tại chỗ thư giãn gân cốt.

– Cái câu "một hơi đột phá" chắc là đây nhỉ?

Phương Chính đang vận động, liền nghe thấy chất giọng trêu chọc của Phương Niệm Dung. Hắn liếc nhìn nàng, thấy nàng đang ngồi chống cằm, mỉm cười nhìn mình.

– Một ngày một đêm không ăn uống nghỉ ngơi, suốt quá trình còn vừa hấp thu nguyên thạch vừa tu hành. Ta còn tưởng ngươi định đột phá Tứ Chuyển chứ?

– Nếu Tứ Chuyển dễ đạt đến thế thì Tứ Chuyển Cổ Sư không phải là tộc trưởng của gia tộc cỡ trung rồi.

Phương Chính đáp, đi lại gần đống lửa ngồi xuống, lại triệu hồi Phạn Đại Thảo Cổ.

H���n quán trú chân nguyên, Phạn Đại Thảo Cổ liền cắm vào đất, nhanh chóng mọc lên thành một cây dây leo. Trên cây nhanh chóng kết hoa, kết quả, quả cũng nhanh chóng phát triển lớn dần. Đợi đến khi quả lớn cỡ cái bát liền ngừng lớn.

Phương Chính đem quả hái xuống, bên trong không phải là thịt quả mà là những hạt cơm trắng mềm nóng hổi. Thanh Thư và Phương Niệm Dung cũng nhanh chóng hái quả.

Ba người vừa ăn cơm với thịt nướng, vừa nói chuyện.

– Lạc Hành, ta đang nghĩ đến việc thăng cấp Nguyệt Toàn Cổ thành Toàn Phong Nguyệt.

Thanh Thư mở lời trước, Phương Chính khẽ trầm ngâm.

– Toàn Phong Nguyệt à? Vậy là huynh đang nghĩ tới việc giảm bớt số lượng Nguyệt Lan Cánh Hoa để nuôi dưỡng sao?

Phương Chính hỏi. Hắn từng xem qua cổ phương Toàn Phong Nguyệt, còn nhớ nguyên liệu cùng công dụng của nó.

– Đúng là vậy. Việc lên Tứ Chuyển là một chặng đường rất xa, thay vì tính đến lúc đó, còn không bằng bây giờ vừa có ích vừa giảm bớt gánh nặng nuôi dưỡng.

Thanh Thư thẳng thắn đáp.

Phương Chính khẽ gật đầu, sau đó lại mỉm cười nhìn sang Phương Niệm Dung.

– Nói như vậy, trong tay ngươi có Di Phong Cổ có thể lấy ra để trao đổi. Nói đi, ngươi muốn cái gì? Cổ đổi cổ? Hay dùng nguyên thạch?

Phương Niệm Dung hơi giật mình, nhưng rất nhanh cũng bình tĩnh lại. Phương Chính chỉ cần liếc mắt một cái đã biết nàng giật mình vì vấn đề gì, nhưng nàng cũng hiểu hắn là người tinh ý, nhìn thấu trọng tâm nên rất nhanh lấy lại bình tĩnh.

Nàng mỉm cười, nói.

– Cổ đổi cổ không tệ. Ngươi sẽ dùng con cổ nào đổi với ta?

– Phạn Đại Thảo Cổ và Tửu Nang Hoa Cổ. Lấy hai đổi một, lợi cho ngươi rất nhiều.

Phương Chính lạnh nhạt nói, trong giọng nói còn có chút cảm xúc mình đang chịu thiệt.

– Ý nghĩ của ngươi tốt quá nhỉ. Dùng hai con cổ Nhất Chuyển chỉ có tác dụng ăn uống đổi một con Nhị Chuyển Di Phong Cổ. Cũng phí công ngươi nghĩ ngợi quá.

Phương Niệm Dung cười nhạo, vẻ mặt có vẻ khó chịu.

– Ngươi xem thường hai con cổ này của ta?

Phương Chính thoáng giật mình, ánh mắt chuyển sang vẻ khinh thường khi nhìn Phương Niệm Dung.

– Uổng công ngươi có tu vi cao thâm, ngay cả giá trị của hai con cổ này mà cũng không biết.

Lần này đến phiên Phương Niệm Dung giật mình, mà không riêng nàng, Thanh Thư cũng không khỏi nhìn Phương Chính.

Phạn Đại Thảo Cổ có tác dụng sinh ra cơm, Tửu Nang Hoa Cổ là tạo ra rượu. Ngoài công dụng ăn uống, chúng còn tác dụng gì khác chứ?

– Ngươi biết Lưu Phái Tu Hành chứ?

Phương Chính cười như không cười hỏi.

Phương Niệm Dung gật đầu, nàng đương nhiên biết, biết rất rõ ràng. Đến cảnh giới Tam Chuyển, Lưu Phái Tu Hành là vô cùng quan trọng, đóng vai trò kim chỉ nam cho con đường tu hành về sau.

– Trong các Lưu Phái Tu Hành, ngươi nghe nói đến Thực Đạo chưa?

Phương Chính lại hỏi, ánh mắt thâm thúy nhìn Phương Niệm Dung.

Bị ánh mắt hắn nhìn chằm chằm, nàng lập tức sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Nàng chưa từng nghe đến Thực Đạo, cũng chưa từng thấy ai tu hành lưu phái này. Nhưng nếu nói không biết, chắc chắn sẽ bị Phương Chính xem thường. Nàng không muốn bị xem thường, bởi vì theo nàng nhận định Phương Chính là người ưa thích nữ cường, và phải là người thông minh, hiểu biết. Để chinh phục được hắn, nàng cũng phải là người hiểu biết. Nên vội vàng thỉnh giáo Tiểu Túc.

– Biết. Thực Đạo là lưu phái đã thất truyền, chuyên nghiên cứu về việc "ăn uống", nói chính xác là dùng ăn để lớn mạnh.

Nàng theo những lời của Tiểu Túc nói với nàng và trả lời một cách đại khái.

Phương Chính nghe xong, mày hơi nhướng lên, sau đó nheo mắt mỉm cười.

– Nhìn cổ trùng của ngươi, ngươi tu hành Phong Đạo. Di Phong Cổ là cổ trùng Phong Đạo thì hẳn ngươi đã rõ. Thế nhưng ngươi có biết Phạn Đại Thảo Cổ và Tửu Nang Hoa Cổ là cổ trùng Thực Đạo không?

– Thực Đạo huyền bí, không chỉ nghiên cứu về việc ăn uống của con người, mà còn về cả cổ trùng. Tác dụng của nó vô cùng lớn, thậm chí có thể bao quát cả các lưu phái khác. Trong khi Phong Đạo dễ tu hành hơn, nếu có, cùng lắm cũng chỉ liên quan đến Khí Đạo. So sánh ra, Thực Đạo có giá trị hơn nhiều.

– Hai con Phạn Đại Thảo Cổ và Tửu Nang Hoa Cổ của ta tuy chỉ có Nhất Chuyển, nhưng chúng lại ẩn chứa ảo diệu của Thực Đạo. Di Phong Cổ mặc dù Nhị Chuyển, nhưng đối với Phong Đạo cũng chẳng có mấy giá trị. Xem xét như vậy, hai con cổ của ta rõ ràng giá trị hơn.

Phương Chính nói một tràng dài khiến Phương Niệm Dung muốn chen lời cũng không có cơ hội. Đợi hắn nói xong, nàng đã thật sự muốn mắng người.

Tửu Nang Hoa Cổ và Phạn Đại Thảo Cổ, tuy không phải loại hiếm, nhưng loại Tửu Nang Hoa và Phạn Đại Thảo mọc hoang dại thì nhiều vô số. Nàng tuy không biết Thực Đạo, nhưng nàng cũng biết hai con cổ này chẳng có giá trị gì đáng kể, cho dù đem chúng bán với giá mười nguyên thạch cũng bị chê.

Giá Nhất Chuyển cổ trùng thông thường cũng phải mấy mươi khối nguyên thạch, như Tửu Trùng, Thư Trùng thì cũng phải trên năm trăm khối. Nhưng dù bán phá giá thì hai con Nhất Chuyển Cổ của Phương Chính cũng chẳng có ai muốn mua. Bây giờ hắn lại dùng Lưu Phái Thực Đạo không ai biết để lấy hai con cổ này đổi Nhị Chuyển Cổ.

Đây chính là tên điên ngủ mớ, ăn nói hàm hồ.

– Giá trị như vậy thì ngươi giữ lại mà dùng đi, ta không có phúc hưởng.

Phương Niệm Dung hé miệng định nói vài lần, cuối cùng phun ra một câu như vậy.

– Ngươi không nghĩ lại à? Đây nhưng mà là Thực Đạo đó!

Phương Chính hỏi lại.

– Không.

Phương Niệm Dung dứt khoát nói.

– Dùng Nhị Chuyển Cổ đổi Nhị Chuyển Cổ, Nhất Chuyển thì phải là cổ trùng quý hiếm, tỉ như Thư Trùng.

Phương Chính cau mày. Thư Trùng hắn có một con, nhưng nó có chứa nội dung chân truyền, giá trị vượt xa khỏi bất cứ con cổ trùng Nhị Chuyển nào, hắn đương nhiên sẽ không đổi.

– Xem ra vụ giao dịch này không cần bàn nữa.

Hắn nói, rất dứt khoát từ chối.

Phương Niệm Dung hơi giật mình, nàng nói vậy chẳng qua chỉ muốn đổi với Phương Chính với giá hời nhất cho mình, nhưng nàng không nghĩ tới Phương Chính lại quả quyết như vậy. Nói thật thì nàng cũng không biết giá trị con Thư Trùng trong tay Phương Chính là ở nội dung chân truyền, nếu biết nàng đã không nói như vậy rồi.

– Ta có nên đổi thứ khác không nhỉ?

Phương Niệm Dung suy tư, sau đó phủ nhận ý nghĩ đó. Nếu nàng muốn thứ khác, chẳng khác nào lộ rõ mình đang cố hết sức bán Di Phong Cổ, như vậy quá không phù hợp rồi.

Trong phút chốc, đôi bên cùng im lặng.

Trong hang lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng lửa cháy tí tách, ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên mặt ba người.

– Ta dùng Cung Cổ đổi Di Phong Cổ của ngươi, thế nào?

Qua một lúc lâu, Phương Chính mới nói, đồng thời đem Cung Cổ lấy ra đưa cho Phương Niệm Dung.

– Con cổ này...

Phương Niệm Dung hơi giật mình, nhìn cây cung trong tay. Nàng kinh ngạc không phải bởi vì hình dạng của nó, mà vì Tiểu Túc vừa nói với nàng, con cổ này là do Phương Chính tự tay luyện chế.

– Đây là do ngươi tự mình làm ra?

Nàng không dám tin nhìn Phương Chính.

Nàng biết Phương Chính hiện tại còn chưa đủ mười tám tuổi, tu hành không tới ba năm. Hắn có thể tu hành đến Tam Chuyển đỉnh phong thì nàng còn có thể chấp nhận được, dù sao cái tính cuồng tu hành của hắn nàng đã chứng kiến.

Nhưng tự nghiên luyện ra một con cổ trùng, thì không phải chỉ dùng hai từ thiên tài là có thể nói hết được.

– Ồ, ngươi làm sao biết nó là do ta tự mình làm ra?

Phương Chính ồ lên một tiếng, hỏi vậy một câu.

Phương Niệm Dung giật thót một cái. Nàng vì quá bất ngờ nên lỡ miệng nói, nhưng hiện tại không thể nói rõ nguyên nhân nàng biết, đành phải lấp liếm.

– Hừ, với hiểu biết của ta, nhìn một cái là nhận ra ngay.

– Ra là như vậy. Thật lợi hại!

Phương Chính khẽ rũ mí mắt, mỉm cười như có như không.

– Thế ngươi định thế nào, đổi chứ?

Phương Niệm Dung rất muốn lập tức gật đầu, nhưng lại làm ra vẻ suy tư. Nàng trước tiên vờ ngắm nghía Cung Cổ, trong khi thông qua Tiểu Túc kiểm tra công dụng của nó, sau đó giả bộ uyên bác mà nói.

– Con cổ này chỉ có tác dụng phụ trợ, định hướng đi của mũi tên, tăng cường khoảng cách tên bay, đồng thời tăng tỉ lệ trúng đích. Cũng không tệ, nhưng chưa quá thực dụng, nó còn cần có mũi tên đi kèm mới phát huy tác dụng. Nhưng mà bởi vì là do một Cổ Sư Tam Chuyển như ngươi nghiên luyện, cũng có giá trị tham khảo nhất định. Được thôi, ta đổi với ngươi.

Nói xong, nàng lấy trong không khiếu ra một con cổ nhìn như một tấm vải màu trắng xám, dài cỡ một ngón trỏ. Nhưng nhìn kỹ lại thấy nó được cấu tạo từ không khí, tụ mà không tán. Đây chính là Nhị Chuyển Di Phong Cổ.

Phương Chính tiếp lấy con cổ, cùng Phương Niệm Dung phối hợp luyện hóa, hoàn thành trao đổi. Sau đó Phương Chính lại chuyển con cổ này cho Thanh Thư.

Cầm Di Phong Cổ trong tay, Thanh Thư không khỏi cảm động nhìn Phương Chính, nói

– Lạc Hành, như thế n��y liệu có ổn không? Cung Cổ là...

Không đợi Thanh Thư nói hết, Phương Chính đã khoát tay nói.

– Không sao. Không có Cung Cổ cũng được, dựa vào kỹ thuật bắn cung của ta, cung thường cũng phát huy được tám, chín phần mười công dụng của Mũi Tên Cổ. Nhưng không có Mũi Tên Cổ, Cung Cổ chính là một thứ vô dụng. Ngay cả cha đẻ của nó là ta cũng chỉ có thể tìm ra cách dùng khác là làm gậy đánh chó thôi. Dù gì ta làm ra nó khi vẫn còn là Nhị Chuyển Cổ Sư mà.

Hắn nói, thâm ý nhìn Phương Niệm Dung. Nàng cười gượng một cái, đem Cung Cổ thu vào không khiếu.

Mặc dù nói Phương Chính là cha đẻ, nhưng người tạo ra chưa chắc đã hiểu hết về cổ trùng bằng người dùng. Biết đâu nàng có thể tìm ra công dụng khác thì sao?

– Huynh hiện tại còn thiếu bao nhiêu loại tài liệu?

Phương Chính không để ý nàng, quay lại hỏi Thanh Thư.

– Ta trước mắt chỉ có Phong Ti Thảo, còn thiếu hai loại. Nhưng cũng không quá khó tìm, tin rằng rất nhanh sẽ gom đủ.

Thanh Thư vừa nói dứt lời, liền giật mình khi thấy Phương Chính lấy ra hai loại tài liệu còn thiếu, đưa cho h��n.

– Đệ đã nói là kho tàng của gia tộc đang ở trong tay đệ mà, tuyệt nhiên không thiếu.

– Hiện tại tài liệu đã đủ, ta có thể bắt đầu hợp luyện Toàn Phong Nguyệt rồi.

Thanh Thư mừng rỡ, bắt đầu sắp xếp tài liệu chuẩn bị luyện chế.

– Nguyên thạch huynh mang theo còn đủ không? Không đủ thì lấy thêm của ta. Hợp luyện Tam Chuyển Cổ không phải chỉ một ngàn khối là đủ đâu.

Phương Chính lại hỏi.

Bất kể là luyện chế hay hợp luyện, chỉ cần luyện cổ là phải cần dùng đến nguyên thạch.

– Trước đây hợp luyện Hoàng Kim Nguyệt, chỉ trong một lần mà tiêu tốn của ta một ngàn ba trăm khối. Quân Lam Nguyệt lại càng tốn kém hơn, gần năm ngàn khối.

Thanh Thư nghe xong giật mình kinh hãi, trên người hắn làm gì nhiều nguyên thạch như vậy chứ? Không, nói đúng hơn là cả ba người gom lại cũng chỉ khoảng ba ngàn khối thôi.

– Chẳng lẽ lại phải mượn của Phương Niệm Dung?

Thanh Thư nghĩ, nhưng còn chưa kịp nói, Phương Chính đã đem ra bốn cái túi lớn đựng đầy nguyên thạch.

Mỗi túi đều chứa đầy ắp, toàn là nguyên thạch.

– Ở đây có hai ngàn khối, huynh dùng nó trước đi, nếu không đủ đệ lại lấy thêm. Còn của huynh thì để lại sau này dùng vào việc khác. Nhưng huynh yên tâm, cổ phương Toàn Phong Nguyệt đệ đã xem qua, cũng không quá khó khăn hay tiêu hao quá nhiều đâu.

Phương Chính nói xong, kích hoạt Ấm Trà Cổ, lấy một ly trà ngồi nhâm nhi.

– Chà, ta ra ngoài hít thở không khí, đương nhiên phải tận hưởng sau khoảng thời gian dài vất vả tập bay chứ. Hơn hết, còn nghiệm chứng được vài thứ.

Hắn trong lòng nghĩ, âm thầm liếc Phương Niệm Dung, khẽ nở nụ cười nhàn nhạt.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free