Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 145: Lý do đồng ý

Phương Chính bước đi trên đường, gương mặt hắn đã trở lại vẻ lạnh nhạt, hờ hững thường thấy. Cơn giận dữ trước đó của hắn phần lớn là giả vờ cho Phương Nguyên xem, thực chất chẳng đáng kể là bao.

– Lạc Hành, giờ thì giải thích đi.

Phương Chính thầm hỏi trong lòng, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng. Hắn phải gọi mấy lượt, đối phương mới chịu lên tiếng.

– Giải thích cái gì cơ? Ngươi phải biết rằng thời gian trong này đã trôi qua rất lâu rồi, phải nói rõ hơn chứ.

– Đương nhiên là giải thích việc cho Phương Nguyên mượn nguyên thạch cùng cổ trùng rồi!

– Có sao? Sao ta không nhớ nhỉ? Hay là ngươi nhớ lầm rồi. Chuyện này là của ai đó chứ đâu phải ta.

Lạc Hành đáp lời, khiến Phương Chính nghẹn họng.

"Chẳng lẽ thật sự đã quá lâu đến mức hắn ta không nhớ gì ư? Không đúng! Tên này nhớ dai như đỉa, căn bản không thể nào quên chuyện này được."

Phương Chính lập tức nghĩ đến điều này, không khỏi thầm kêu lên trong lòng.

– Thôi bớt giả ngây giả ngô với ta đi. Ngươi tưởng ta không biết ngươi đang vờ ngu à?

Lạc Hành lại tiếp tục im lặng, đợi Phương Chính đi được ba bước mới lên tiếng.

– À, ta nhớ ra rồi. Mà cái này thì có gì để giải thích đâu, đơn giản là cho Phương Nguyên mượn thôi. Ngươi còn muốn ta giải thích cái gì?

Câu hỏi ngược của Lạc Hành khiến Phương Chính có chút bực bội, song hắn vẫn kiên nhẫn đáp.

– Chính là lý do ngươi đồng ý cho Phương Nguyên mượn. Ta không tin chỉ vì Phương Nguyên biết về nô lệ cổ. Càng không tin ngươi lại đặt niềm tin vào cái giấy nợ của hắn. Vậy nên, nói đi, lý do là gì?

– Phương Chính à, ta thấy ngươi keo kiệt quá, thật sự rất keo kiệt luôn. Ca ca ngươi túng quẫn hỏi mượn, vậy mà ngươi lại so đo tính toán nhiều đến thế. Một người ngoài như ta còn thấy đau lòng thay cho huynh ấy.

Lạc Hành làm bộ lau nước mắt nói.

Rầm!

Phương Chính giậm chân, mặt đất bị hắn giậm đến lún sâu một lỗ hằn hình bàn chân. Lần này, hắn thật sự nổi giận chứ không còn giả vờ nữa.

– Đừng hòng đánh lạc hướng! Lạc Hành, ngươi biết rõ ta không kiên nhẫn được như ngươi đâu.

– Ha, đúng là vậy thật.

Lạc Hành cười lạnh một tiếng.

Việc Phương Chính thiếu kiên nhẫn đã được kiểm chứng thông qua không gian linh mệnh.

Trước đó, Phương Chính từng thử tăng thời gian trải nghiệm trong đó lên gấp bảy trăm ba mươi lần so với thực tại, nhưng chỉ sau vài ngày, hắn đã không chịu nổi và buộc phải điều chỉnh lại. Hiện tại, giới hạn của hắn là nửa ngày bên ngoài tương đương mười hai ngày bên trong, tức là gấp hai mươi bốn lần.

– Thôi không đùa ngươi nữa. Ta bắt đầu giải thích vậy. Trước tiên thì, ngươi biết cách Phương Nguyên lên Tam Chuyển là gì không?

Lạc Hành trở nên nghiêm túc.

Phương Chính suy tư một chút, nhớ lại nguyên tác mà hắn biết được qua Lạc Hành, sau đó chợt giật mình đáp lời.

– Là Nhân Thú Táng Sinh Cổ, loại cổ trùng tiêu hao Tam Chuyển. Khoan đã, ngươi đã đoán được Phương Nguyên sẽ tìm chúng ta để lấy nguyên liệu luyện chế sao?

– Chỉ là một phần thôi.

Lạc Hành đáp.

– Giải thích sẽ có chút dài. Đầu tiên phải nói đến cổ phương của Nhân Thú Táng Sinh Cổ. Nguyên liệu chính của nó là con người và thú. Con người ở đây phải là một trinh nữ có tư chất tu hành, tư chất càng cao, tỉ lệ luyện chế thành công càng cao. Thú ở đây là chỉ Ngự Thú Cổ, không quan trọng là loại nào, chỉ cần có khả năng điều khiển động vật là được.

– Trong nguyên tác, Phương Nguyên tìm đủ nguyên liệu luyện chế nên mới thành công lên Tam Chuyển. Người hắn tìm được là Cổ Nguyệt Dược Nhạc, còn cổ trùng điều khiển thú là Ngự Hùng Cổ. Dược Nhạc thì hắn lợi dụng Điện Lang tập kích trại mà bắt đi. Còn Ngự Hùng Cổ thì bày kế lấy được từ tay Hùng Kiêu Mạn.

– Nhưng hiện tại thì sao? Phương Nguyên còn chưa lấy được Ngự Hùng Cổ, Dược Nhạc thì đã chết rồi. Dược Nhạc thì có thể thay thế, nữ cổ sư còn trinh trong sơn trại không hề thiếu, chỉ là tư chất kém hơn Dược Nhạc mà thôi. Còn Ngự Thú Cổ thì hắn cần phải tính toán.

– Bảng vật tư không có Ngự Thú Cổ, đám người Hùng Kiêu Mạn thì đi cùng Hùng Lực, khó lòng xuống tay, Phương Nguyên liền đánh chủ ý sang chúng ta. Cho nên hắn đã theo dõi chúng ta một đoạn thời gian, cái này mà ngươi không phát hiện sao?

Lạc Hành hỏi, Phương Chính bỗng không biết phải trả lời thế nào. Hắn quả thực không phát hiện, nhưng nói ra thì có chút ngượng ngùng.

Lạc Hành cũng không đợi hắn trả lời, nói tiếp.

– Thời điểm Phương Nguyên nói muốn mượn vài thứ, ta liền biết hắn đang nhắm tới Ngự Thú Cổ và Tịnh Thủy Cổ. Ngự Thú Cổ là thứ cần thiết trong quá trình luyện Nhân Thú Táng Sinh Cổ, còn Tịnh Thủy Cổ là để giải quyết di chứng do Nhân Thú Táng Sinh Cổ để lại.

– Cho nên, lý do ta đồng ý cho Phương Nguyên mượn chính là để hắn lên Tam Chuyển. Phương Nguyên là lá bài cứu mạng của chúng ta, chi bằng cứ cố giúp hắn một tay. Hơn nữa, ai nói giấy nợ sẽ vô dụng chứ? Ta biết cách tận dụng nó mà.

Nghe Lạc Hành nói xong, Phương Chính cuối cùng cũng hiểu ra. Sâu thẳm trong lòng, hắn quả thực dâng lên cảm giác ngưỡng mộ dành cho Lạc Hành.

"So với ta, hắn quả nhiên nhìn xa trông rộng, suy nghĩ thấu đáo, chu toàn hơn nhiều. Ta vẫn còn phải học hỏi hắn nhiều điều."

Lạc Hành lúc này đã im lặng. Thực ra, hắn phần nào đoán được suy nghĩ của Phương Chính lúc này, nhưng không có ý định nói ra. Cũng giống như có một việc hắn không nói với Phương Chính, chính là về việc Phương Nguyên làm sao biết được sự tồn tại của nô lệ cổ. Đây cũng chính là vấn đề hắn không tài nào lý giải được.

Mặc dù Phương Nguyên chỉ là thăm dò, nhưng hẳn phải có điều gì đó khiến hắn tự tin vào sự nghi ngờ của mình.

– Ta đã thử suy xét từng trường hợp, nhưng cho dù là bất cứ trường hợp nào cũng đều không thiết thực. Khả năng duy nhất thiết thực, đó là có ai đó đã chỉ điểm cho Phương Nguyên. Người có khả năng chỉ điểm cho Phương Nguyên, chỉ có thể là...

Lạc Hành suy tư, nếu bây giờ hắn đang ở bên ngoài, chắc chắn đã ngước lên nhìn trời.

– Có lẽ là do ta nghĩ nhiều quá thôi. Có thể là do sai sót ở đâu đó, chứ không thể nào là do những người đó được. Khả năng đó quá thấp.

Nghĩ đến đây, hắn liền thả lỏng, sau đó quay lại nói với Phương Chính.

– À mà, Ngự Lang Cổ và nguyên thạch có thể cho mượn, nhưng Tịnh Thủy Cổ thì đừng. Nếu giao ra, sau này chắc chắn sẽ rước thêm không ít phiền phức. Cứ để Phương Nguyên tự mình nghĩ cách đi.

– Là Xích gia đấy à.

Phương Chính cười khẽ, nghĩ đến việc này, hắn bỗng nhiên hiểu ra cảm giác duy trì nguyên tác của Lạc Hành là như thế nào.

Có vài chuyện, nếu không xảy ra thì thế giới này cũng trở nên có chút nhàm chán.

---

Ba ngày sau.

– Gia lão Phương Chính, thiếu gia Phương Nguyên đã đến.

Một tỳ nữ gõ cửa phòng Phương Chính nói.

– Ừm. Để ca ca vào, ngươi lui xuống đi.

Phương Chính đặt cây bút trên tay xuống, quay sang nhìn Phương Nguyên vừa bước vào.

– Ca ca ngươi cũng biết đấy, ta là gia lão nên không tiện đến chỗ ngươi. Thôi thì đành phiền ngươi đến đây một chuyến tự lấy đồ vậy.

Phương Chính vừa nói vừa đi đến bàn giữa phòng ngồi xuống, sau đó đặt lên bàn hai tờ giấy.

– Nguyên thạch đã lấy đủ cho ngươi mượn, Ngự Lang Cổ cũng có một con, nhưng năng lực ta có hạn, không thể lấy được Tịnh Thủy Cổ. Đây là giấy nợ ta đã chuẩn bị thay ngươi, ngươi xem xét kỹ đi. Nếu không có gì, cứ ký tên điểm chỉ, ta sẽ giao đồ cho ngươi.

Phương Nguyên đi đến ngồi đối diện Phương Chính, cầm hai tờ giấy lên xem.

Một tờ là giấy nợ hai ngàn khối nguyên thạch, tờ còn lại là giấy nợ một con Ngự Lang Cổ.

Hắn xem xét một lúc, phát hiện không có vấn đề gì nhưng vẫn không chịu điểm chỉ.

– Đệ đệ thân ái của ta, ngươi chuẩn bị quả thật đầy đủ, nhưng chẳng phải ngươi hiểu rõ ta sao? Ngươi nghĩ ta sẽ điểm chỉ lên hai tờ giấy này à?

Phương Nguyên nói, đặt hai tờ giấy nợ xuống bàn.

– Ha ha, quả nhiên ta hiểu ngươi mà. Thôi được.

Phương Chính nhún vai, đi lấy giấy bút đưa cho Phương Nguyên tự tay viết.

Phương Nguyên viết xong, để Phương Chính xác nhận rồi mới ký tên điểm chỉ.

Phương Chính nhận hai tờ giấy nợ, lập tức giao nguyên thạch và Ngự Lang Cổ cho Phương Nguyên.

Phương Nguyên cũng lập tức xác nhận không có sai sót gì, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng.

– À mà, tuy ta không tìm được Tịnh Thủy Cổ, nhưng ta biết Xích Luyện gia lão có một con trong tay. Còn việc mượn được hay không thì phải xem chính bản thân ngươi rồi.

Trước khi Phương Nguyên rời khỏi, Phương Chính "hảo tâm" cung cấp thêm thông tin cho hắn.

– Vậy ư? Vậy thì đa tạ đệ đệ thân ái của ta. Sau này nếu có khó khăn gì, ta nhất định sẽ đến tìm ngươi nhờ giúp đỡ đó.

Phương Nguyên ánh mắt thâm sâu nhìn lại Phương Chính, mỉm cười nói.

Phương Chính ngồi bên bàn, bắt chéo chân, nghiêng đầu mỉm cười nhìn lại.

– Nếu ngươi cảm thấy ta sẽ ra tay giúp đỡ thì cứ việc đến tìm. Dù sao thì có lần một chưa chắc đã có lần hai. Ngươi nói xem có đúng không?

– Ai biết được chứ!

Phương Nguyên khẽ hạ mi mắt, xoay người rời khỏi phòng, tiện tay giúp Phương Chính đóng cửa lại.

Một mình Phương Chính ngồi trong phòng nhìn theo, sau đó không giấu được nụ cười đắc ý.

Hắn một tay chống cằm, tay kia gõ gõ lên hai tờ giấy nợ Phương Nguyên vừa điểm chỉ.

– Ngươi quả nhiên biết đến sự tồn tại của hai con cổ trùng đó. Nhưng Phương Nguyên à, ngươi lại không ngờ đến con cổ trùng thứ ba này phải không? Ha ha, có bút có mực, làm sao thiếu được giấy đây? Đáng lẽ ngươi nên kiểm tra cả hai tờ giấy này mới phải chứ.

Theo lời nói của Phương Chính, chữ viết trên hai tờ giấy nợ bỗng nhiên có chút thay đổi.

Vốn ban đầu, trên giấy nợ viết người nợ là Cổ Nguyệt Phương Nguyên, người cho mượn là Cổ Nguyệt Phương Chính. Nhưng hiện tại nhìn lại, bên trên lại viết người nợ là Cổ Nguyệt Phương Chính, người cho mượn là Lạc Hành.

– Ta quả nhiên rất hiểu ca ca ngươi. Ngươi nói xem có đúng không?

Phương Chính khẽ hạ mi mắt, sự đắc ý đã bao phủ toàn gương mặt của hắn.

– Ta rất mong chờ đấy, liệu ngươi sẽ còn "mượn" của ta những gì? Lạc Hành ta là người vô cùng hào phóng, bao nhiêu ta cũng sẵn sàng lấy ra cho ngươi mượn mà. Phương Nguyên, cứ việc đến tìm ta nữa đi!

Toàn bộ nội dung truyện được giữ bản quyền bởi truyen.free, là kho tàng của những trí tưởng tượng không giới hạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free