(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 144: Hỏi mượn
Phương Chính, ngươi đã dùng Nô Lệ Cổ lên người Thanh Thư và Dược Hồng rồi nhỉ?
Phương Chính kinh hãi.
Cái gì? Làm thế nào Phương Nguyên biết được việc này? Chẳng lẽ hắn đã nhìn thấy lúc ta ra tay sao? Hay có ai đó đã thấy và mách với hắn? Không thể nào, cho dù là trường hợp nào cũng không thể nào. Vậy thì chẳng lẽ nguyên nhân nằm ở chỗ hai người Thanh Thư, Dược H��ng? Hay là ở chỗ ta?
Suy nghĩ của Phương Chính lướt qua nhanh như điện, hắn nghĩ đến mọi khả năng có thể xảy ra.
Đợi đã, có khi nào Phương Nguyên đang cố tình thăm dò? Hắn kỳ thực không biết gì cả.
Nghĩ đến đây, Phương Chính bất giác bình tĩnh lại.
Mặc dù hắn nghĩ rất nhiều, nhưng thời gian chỉ mới trôi qua chừng hai giây.
Ngươi...
Phương Chính đang định nói với Phương Nguyên rằng hắn đang nói cái gì, nhưng khi vừa nhìn lại Phương Nguyên, hắn biết đã quá muộn rồi.
Chỉ trong khoảng thời gian thất thần ngắn ngủi đó, Phương Nguyên đã dư sức biết được sự thật thông qua ánh mắt của Phương Chính.
Hai, vẫn là để ngươi nắm được thóp.
Phương Chính than một câu, đưa tay lên xoa xoa trán.
Ta sẽ không hỏi ngươi làm sao mà biết, dù sao ngươi cũng chẳng buồn nói. Vậy thì nói đi, ngươi muốn cái gì?
Nói chuyện với ngươi quả thật đỡ tốn nước bọt.
Phương Nguyên cười trừ. Hắn phải công nhận Phương Chính là người thông minh, mà nói chuyện với loại người này thì chỉ cần nói một là người ta đã biết được mười, đỡ t��n thời gian giải thích.
Ta không hề thông minh, chỉ là ta hiểu ca ca ngươi là loại người gì. Nếu ta thông minh, còn bị ngươi nắm thóp ư?
Phương Chính có chút bất đắc dĩ, hắn quả thật hận không thể tự đấm bản thân một phát.
Ha ha.
Phương Nguyên cười khẽ hai tiếng. Phương Chính nói hiểu hắn, hắn lại cảm thấy đây là một loại tự tin non nớt đến có phần đáng yêu. Phương Chính thì hiểu được cái gì? Rõ ràng là cái gì cũng không hiểu. Nhưng Phương Nguyên hắn cũng lười đi giải thích.
Ta muốn mượn vài thứ từ đệ đệ thân ái của mình thôi.
Phương Nguyên nói, liền lập tức nhận được ánh mắt xem thường của Phương Chính.
Ngươi nghĩ ta tin lời ngươi chắc, ca ca thân ái của ta?
Không tin ta có thể viết giấy nợ. Ngươi cũng không sợ ta quỵt nợ mà nhỉ?
Giấy nợ cái quái gì!
Phương Chính mắng thầm.
Ta chẳng lẽ không biết Phương Nguyên ngươi căn bản không để giấy nợ vào mắt sao? Ngay cả Thề Độc Cổ ngươi còn không sợ, một tấm giấy nợ dọa được ngươi chắc? Ta tuyệt đối...
Đồng ý với hắn đi!
Phương Chính còn đang mu���n mắng thêm vài câu trong lòng, đột nhiên bị câu nói của Lạc Hành làm cho giật mình.
Cái gì?
Ta bảo ngươi đồng ý với Phương Nguyên đi. Hỏi hắn cần gì và viết giấy nợ. Nhưng là, chỉ cho hắn mượn hai con cổ trùng, cao nhất không quá Nhị Chuyển. Nguyên thạch không quá hai ngàn. Ngoài ra, nên giả vờ khó giải quyết bất kể hắn có yêu cầu con cổ gì.
Sao ngươi không trực tiếp đàm phán luôn đi.
Tạm đừng nóng, ta sẽ giải thích sau. Nhưng trước mắt ngươi vẫn nên tự mình xử lý. Bây giờ mà đổi người, Phương Nguyên chắc chắn sẽ sinh nghi.
Phương Chính nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng hợp lý, nên liền gật đầu, quay lại nói với Phương Nguyên.
Nói đi, ca ca ngươi muốn mượn cái gì?
Kỳ thực cũng không có gì nhiều. Ta bây giờ rất túng quẫn, muốn mượn của ngươi một ít nguyên thạch.
Phương Nguyên liền nói.
Nguyên thạch? Ngươi muốn mượn bao nhiêu? Nói trước, cho dù ta là gia lão đi nữa, trong tay cũng không có nhiều.
Phương Chính nói, ra vẻ khó xử.
Phương Nguyên trong lòng cười lạnh. Phương Chính quả thật mới làm gia lão chưa bao lâu, nhưng Phương Nguyên biết rõ trong tay Phương Chính cũng có một khoản gia tài.
Phương Chính từ đầu không có tích lũy, nhưng sau khi khai khiếu tích lũy càng lúc càng nhiều. Trợ cấp của lớp trưởng, phần thưởng thi đua khi còn trong học đường, phần thưởng làm nhiệm vụ, buôn bán chiến lợi phẩm đều mang lại cho hắn không ít nguyên thạch. Sau đó Phương Chính còn bán Sinh Cơ Diệp, giờ là trợ cấp gia lão.
Phương Nguyên có thể ước lượng trong tay Phương Chính còn ít nhất cũng khoảng năm ngàn khối nguyên thạch.
Phương Chính là người tiết kiệm là việc cả sơn trại biết. Hắn gần như chỉ ăn thịt thú do mình săn được, tu hành cũng dựa vào tư chất, hiếm khi dùng đến nguyên thạch.
Cổ trùng trong tay hắn gần như toàn bộ đều thuộc loại cây cỏ, phí nuôi dưỡng cực kỳ thấp.
Cho dù Phương Chính vừa mới tốn một khoản để thăng luyện Nguyệt Nghê Thường lên Quân Lam Nguyệt, nhưng việc tiêu hao nguyên thạch cũng không nhiều như vẻ bề ngoài. Hắn là muốn giấu tiền.
Phương Nguyên trong lòng hiểu rõ nhưng cũng không nói ra. Hắn thoáng thở dài làm bộ khó xử, sau đó nói.
Cũng không nhiều, ta muốn mượn ba ngàn khối nguyên thạch.
Ngươi bảo như thế là không nhiều ư?
Phương Chính suýt chút nhảy khỏi ghế.
Ngươi chỉ là một Nhị Chuyển Cổ Sư, cần nhiều nguyên thạch vậy để làm gì?
Đệ đệ thân ái của ta à, ngươi cảm thấy ta không có khả năng lên Tam Chuyển sao?
Nghe Phương Nguyên hỏi, Phương Chính suýt chút là táp luôn lưỡi của mình.
Phương Nguyên có khả năng lên Tam Chuyển, cũng nhất định sẽ lên được Tam Chuyển.
Nhưng nói thế nào thì hắn cũng cảm thấy việc này rất chi là kỳ quái.
Phương Chính cố nghĩ, nhưng nghĩ mãi cũng không ra là chỗ nào kỳ quái. Cuối cùng hắn chỉ đỡ trán, thở dài.
Ba ngàn thật sự quá nhiều, ta không thể lấy ra được.
Nhưng ta lại cảm thấy nó không nhiều bằng hai con Nô Lệ Cổ ấy chứ.
Phương Nguyên cười nói.
Phương Chính nghiến răng, hắn siết tay đập lên bàn một cái. Vẻ mặt hiện rõ sự giận dữ nhưng rất nhanh đã chuyển sang bất lực. Hắn thở dài một hơi, nói.
Nhiều nhất là hai ngàn, hơn nữa ta không thể lấy ra ngay.
Ta chịu thiệt một chút, hai ngàn thì hai ngàn vậy.
Ngươi chịu thiệt cái quái gì!
Phương Chính cảm thấy, nếu lúc này có thể hình dung cảm xúc của bản thân bằng một hình vẽ hoạt hình, hẳn trên đầu hắn đã chằng chịt những dấu thập màu đỏ.
Hừ, hai ngàn khối nguyên thạch ta tạm thời không thể lấy ra ngay, ba ngày sau ta sẽ mang nó đến cho ngươi, chuẩn bị giấy nợ đi. Nếu không còn gì thì ta đi trước.
Phương Chính đứng lên, đang định đi thì bị Phương Nguyên gọi lại.
Đệ đệ thân ái của ta, cần gì phải gấp gáp như vậy. Ta thật ra còn muốn mượn cái khác từ chỗ ngươi.
Vẫn còn!
Trong lòng Phương Chính dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Ta vẫn có thể viết thêm giấy nợ mà.
Phương Nguyên cười ngây ngô nói, nhưng vào mắt Phương Chính, nụ cười của hắn vô cùng khó coi.
Nói đi, là cái gì? Ngoài ra thì nói hết một lượt luôn, ta lười phải đôi co.
Phương Chính bất đắc dĩ ngồi phịch xuống ghế.
Là thế này, đệ đệ, ngươi cũng thấy ta đi lại một mình rồi đấy. Nhưng cổ trùng của ta căn bản là không đủ để gánh vác chuyện này, nên muốn mượn của ngươi một vài con cổ.
Phương Nguyên thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
Vào việc chính đi, ca ca, ngươi bớt dài dòng với ta.
Phương Chính lập tức cắt lời, hắn cảm thấy nếu còn phải nhìn cái vẻ mặt này của Phương Nguyên, hắn chắc sẽ ói sạch những gì đã ăn trong ba ngày qua mất.
Vậy ta nói thẳng, ta muốn mượn con Tam Bộ Phương Thảo trong tay ngươi, ngoài ra, nếu có thêm một con cổ trùng chuyên cất giữ thì càng tốt, Trúc Lung Thảo của ngươi cũng được. Thêm nữa, ta nghĩ mình cần thêm chút sức chiến đấu, nên muốn mượn thêm một con Ngự Lang Cổ, ta thật ngưỡng mộ Hùng Kiêu Mạn của Hùng gia có thể điều khiển gấu đến thế. Mà nếu được, tiện thể ngươi cho ta mượn một con Tịnh Thủy Cổ để dùng. Còn có...
Thôi ngay đi!
Phương Chính hét lên, hắn hiện tại đang muốn đấm Phương Nguyên một phát. Nếu không phải có Lạc Hành ở phía sau can ngăn thì Phương Chính cũng đã thật sự ra tay rồi.
Tam Bộ Phương Thảo là cổ trùng ta dùng để di chuyển, tuyệt đối không cho. Trúc Lung Thảo cũng vậy, nó là thứ không thể cho mượn. Ngự Lang Cổ với Tịnh Thủy Cổ ngươi tưởng dễ có lắm sao? Chúng đều là cổ trùng tiêu hao, đặc biệt Tịnh Thủy Cổ còn khó tìm hơn. Ngươi nghĩ ta đi đâu lấy cho ngươi hả?
Phương Chính lớn giọng hét, nước bọt cũng văng tung tóe.
Phương Nguyên cười cười, đợi hắn hét xong mới nói.
Tam Bộ Phương Thảo và Trúc Lung Thảo không thể thương lượng chút nào sao?
Tuyệt đối không.
Hai, vậy ta không ép. Nhưng mà...
Phương Nguyên kéo dài âm điệu, nhất thời làm Phương Chính cảm thấy lạnh sống lưng.
Nhưng mà cái gì?
Ngự Lang Cổ và Tịnh Thủy Cổ, dù khó tìm cỡ nào thì chắc cũng không khó bằng Nô Lệ Cổ đâu há?
Rầm!
Phương Nguyên vừa dứt lời, Phương Chính đã không ngần ngại đập nát chiếc bàn giữa hai người.
Phương Nguyên, Ngự Lang Cổ và Tịnh Thủy Cổ ta sẽ nghĩ cách, nhưng ngươi tốt nhất là nên giữ mồm giữ miệng của mình. Đừng tưởng ta không dám giết ngươi.
Phương Chính nghiến răng, ánh mắt đầy cảnh cáo nhìn chằm chằm Phương Nguyên.
Phương Nguyên ha ha cười hai tiếng, hoàn toàn không sợ hãi.
Ta đương nhiên biết điều đó.
Hừ.
Phương Chính hừ lạnh, xoay người đi ra khỏi phòng.
Lần này Phương Nguyên cũng không ngăn cản, để hắn tự rời đi.
Một mình Phương Nguyên trong phòng, nụ cười đắc ý trên môi cũng lập tức tắt ngúm. Hắn hơi cau mày, suy nghĩ về Phương Chính.
Việc Phương Chính thật sự sử dụng Nô Lệ Cổ khiến hắn bất ngờ hơn cả.
Ban đầu khi tìm cách lấy m���t con Ngự Thú Cổ, ngoài Hùng Kiêu Mạn ra, người hắn nghĩ đến đầu tiên lại chính là Phương Chính.
Sau đó, Phương Nguyên bắt đầu chú ý đến nhất cử nhất động của Phương Chính, mong tìm ra điểm sơ hở để lợi dụng. Sau một thời gian, hắn quả nhiên đã phát hiện ra hai điểm.
Thứ nhất, Phương Chính có trong tay hai con cổ trùng, ánh sáng chúng tỏa ra là một xám một đen. Hai con cổ này, nếu nhìn bình thường, không ai nghĩ chúng là cổ trùng. Phương Chính cũng chưa từng dùng chân nguyên để thúc giục chúng. Ngược lại, hắn còn cầm chúng đi lòng vòng sơn trại.
Nhưng Phương Nguyên biết rõ, hai con cổ này cực kỳ quan trọng đối với Phương Chính. Mà Phương Chính dường như cũng không có ý định cho người khác biết về chúng.
Thứ hai, Phương Chính có một con Hào Điện Lang. Đây cũng là phát hiện khiến Phương Nguyên khẳng định trong tay Phương Chính có Ngự Lang Cổ.
Nhưng chính ta cũng không ngờ, bản thân lại chú ý đến hai người Thanh Thư, Dược Hồng. Mặc dù thái độ của họ đối với Phương Chính tuy khác biệt nhưng so với bình thường thì không có gì đặc biệt. Phương Chính hiện tại là gia lão, bọn họ cung kính vâng lời hắn cũng thật bình thường.
Đây là việc Phương Nguyên cảm thấy khó hiểu nhất. Hắn không thể lý giải vì sao bản thân lại nghĩ đến việc Thanh Thư và Dược Hồng bị Phương Chính nô dịch.
Hắn đã từng chối bỏ suy nghĩ không thiết thực đó, nhưng đến cuối cùng vẫn chọn lựa cái suy nghĩ này. Ngoài dự kiến, việc này lại thành công.
Vật chưa đến tay thì chưa thể vui mừng quá sớm. Vẫn phải xem xét tình hình đã.
Phương Nguyên bình tĩnh. Hắn là kiểu người phải tự tay nắm giữ vật phẩm rồi mới an tâm, huống hồ đây chỉ là một lời hứa suông.
Mọi việc còn phải chờ đến ba ngày sau.
Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.