Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 989: Cao thủ so chiêu
riệu Thập Nhất khiêng quan tài của anh ta trên vai, tay cầm một cái chân gà, vừa ăn vừa đi tới chỗ tôi. Lúc nhìn thấy tôi, anh ta còn nhếch miệng cười một cái, lộ ra hàm răng trắng đều đặn, nụ cười vẫn tươi rói như vậy.
Trước kia anh ta cứ luôn thích chơi tự luyến* trước mặt tôi, tôi chưa bao giờ công nhận. Nhưng vào khoảnh khắc này, tôi mới cảm thấy anh ta đẹp trai thật, đẹp muốn bay màu.
(*) Tự luyến 自恋: tự yêu bản thân quá mức
Nhưng đúng là đẹp trai không quá ba giây, anh ta chỉ mải ngước đầu ưỡn ngực giả vờ đẹp trai mà không chú ý tới con đường dưới chân mình. Thật không may, anh giẫm trúng xác con bạch xà, bị sợ tới mức giật nảy người, đồng thời nhảy ra bên cạnh, ngay cả cái chân gà cầm trong tay cũng quăng luôn, còn hét lớn: “Con mẹ nó, có rắn! Từ nhỏ tiểu gia đã sợ rắn rồi, đáng sợ quá đi!”
Triệu Thập Nhất vỗ cái bộ ngực vẫn còn chưa tỉnh hồn, chạy về phía tôi, hoàn toàn không còn cái khí chất tiêu sái, anh tuấn lúc trước. Cái tên này vẫn cứ là “khác bọt” như thế!
Du Nhân Phượng không biết Triệu Thập Nhất, híp mắt hỏi: “Anh là ai? Đây là mối thù giữa tôi và Tiểu Ngư Nhi, khuyên anh đừng nên chen vào. Nếu không sẽ chỉ tự rước phiền phức vào mình thôi”
“Ngô Ngạn Tổ của Thiên Kiều!” Triệu Thập Nhất lại bắt đầu ra vẻ, anh ta kiêu ngạo vuốt mái đầu húi cua, sau đó nói: “Muốn tiểu gia không chen vào cũng được nhưng ông phải quỳ trước mặt người anh em của tôi gọi cậu ấy bằng bố. Nếu không, tiểu gia sẽ cho ông biết Kim Bình Mai* được sáng tác như nào đấy!”
(*) Là một tác phẩm thời nhà Minh, nội dung chủ yếu nói về cuộc đời nhiều tội ác và trụy lạc của Tây Môn Khánh và ba người Phan Kim Liên, Lý Bình Nhi và Bàng Xuân Mai.
“Láo xược! Tự mình tìm chết!” Du Nhân Phượng bị Triệu Thập Nhất chọc giận, cách không đánh một chưởng về phía Triệu Thập Nhất.
“Ô kìa, thế mà lại là Ngự Quỷ Thuật của Linh Tộc, khá thú vị, tiểu gia thích rồi đấy!” Triệu Thập Nhất chẳng hề có chút kinh hoảng nào, anh ta cười hề hề, đồng thời cũng đánh lại một chưởng.
Chưởng mà Du Nhân Phượng đánh ra là một chưởng ấn trong suốt do âm khí ngưng tụ thành, còn Triệu Thập Nhất thì là chưởng ấn trong suốt do chân khí ngưng tụ ra. Hai sức mạnh một chính một tà này va vào nhau trong không trung, chỉ nghe một tiếng nổ bùm kinh hoàng, sau đó hai loại khí tức cũng hóa thành hư vô.
Tôi vẫn luôn nhìn không thấu thực lực của Triệu Thập Nhất, cho rằng anh ta chỉ biết kỳ môn độn giáp. Bây giờ nhìn thấy chiêu này của anh ta mới thấy kinh hãi trong lòng, không ngờ rằng cái tên này cũng là thực lực cảnh giới Tông Sư.
Hơn nữa, khí tức của anh ta hình như không kém hơn Du Nhân Phương là bao.
Du Nhân Phượng cũng rất kinh ngạc, dường như đã đánh giá thấp thực lực của Triệu Thập Nhất. Chợt hắn ta xông tới, tốc độ nhanh tới mức chỉ có thể thấy được tàn ảnh. Triệu Thập Nhất vai vác quan tài xác nghênh địch, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hai người đã so chiêu mấy chục lần.
Tốc độ ra đòn của họ rất nhanh nhưng tốc độ của thân pháp còn nhanh hơn, như là chỉ có thể thấy được tàn ảnh của họ. Mà sau khi so chiêu không biết bao lần, hai người đánh một chưởng đối nhau, ai nấy đều lùi về sau mấy bước.
“Có chút thú vị đấy! Chỉ có điều, ông còn chưa bằng người gõ điểm canh trên núi quan tài đâu! Cho dù là ông ta đứng trước mặt tiểu gia thì cũng phải gọi tiểu gia tôi một tiếng đại ca. Xem ra không tỏ chút bản lĩnh thì ông thực sự cho là tiểu gia húp cháo loãng rồi!”
Triệu Thập Nhất nói xong thì bắt đầu quỳ xuống đất lật tìm trong rương quan tài xác của anh ta, tôi nhìn thấy màn này, thực sự không biết nên khóc hay nên cười. Thấy tôi đằng hắng hai tiếng, anh ta mới chú ý tới tôi, bắt mạch cho tôi một lúc, anh nói: “Yên tâm, tạm thời cậu chưa chết được đâu! Người của Long Tổ sắp tới rồi, nếu cậu không có chuyện gì thì đọc sách đi! Trong sách tự có đại mỹ nữ nha*!”
(*) Câu nói lái từ thành ngữ “thư trung tự hữu nhan như ngọc”, nghĩa là: Cứ cắm đầu vào sách mà học cho chuyên cần đi, khi đã hiểu hết những kiến thức ở trong sách rồi thì cũng đã… thành tài rồi, thi đậu rồi, và khi đã đậu đạt làm quan rồi thì ắt sẽ có vợ đẹp như ngọc và sẽ có nhà dát vàng với lầu son gác tía mà ở.
Cái tên này nói xong thì vứt cho tôi một quyển Kim Bình Mai, tôi tức giận lườm anh ta một cái. Muốn mắng anh ta mấy câu nhưng vừa mở miệng đã ho, cổ họng cũng bị sặc đến nóng rát.
Tôi lại chẳng dám cười, vừa cười thì động tới nội thương, cũng đau muốn chết. Tôi dứt khoát không nhìn anh ta nữa mà nhìn về phía ngoài của tòa viện. Thực ra trước khi tới, tôi đã đưa lệnh bài Long Tổ của sư phụ tôi cho Vô Tâm, để cậu ấy đi tìm ông cụ Cừu giúp đỡ.
Lúc ấy tôi đã nghi ngờ bác Triệu và Trình Thiên Sư rồi, vì sợ trên đường bị người ám sát nên mới để cậu ấy đi tìm viện binh. Trước khi gặp được Du Nhân Phượng, tôi cũng luôn kéo dài thời gian. Dẫu vậy, tốc độ của Long Tổ quá chậm, chưa bao giờ tới đúng lúc cả.
Du Nhân Phượng nghe thấy người Long Tổ sắp tới, bèn nói với đầu đà gầy: “Các người đưa người đi trước, tôi sẽ theo sau!”
Những người này phần lớn đều kiêng kị thế lực của Long Tổ, không dám ở lại, đầu đà gầy vội vàng đưa người rời đi từ phía sau núi. Mà bọn họ vừa đi, Triệu Thập Nhất cuối cùng cũng tìm được đồ anh ta muốn tìm rồi, vậy mà lại là bảy thanh kiếm gỗ đào nhỏ.
Bảy thanh kiếm gỗ đào này rất nhỏ, giống như đồ chơi của bọn trẻ con vậy, độ dài chỉ chừng mười một, mười hai cm, vừa gọn để cầm tay chơi. Nó được điêu khắc rất tỉ mỉ, phía trên còn khắc phù tiết chi chít.
Nếu chỉ liếc qua thì thấy nó giống như kiếm gỗ đào, nhưng khi cẩn thận nhìn mới biết không phải, nó như được khắc ra từ cùng một khúc gỗ của chiếc quan tài vậy. Một tay Triệu Thập Nhất cầm sáu thanh kiếm gỗ, tay còn lại chỉ cầm một chiếc, anh ta nhẹ lay nó, nét mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt thâm thúy, trông như một cao nhân có thực lực sâu không lường được vậy.
Nhưng qua được khoảng mấy giây, phần gáy của cái tên này này lại ngứa, thế là anh ta lập tức bị phá ngưng ra vẻ, cầm cái kiếm gỗ gãi phần sau gáy, còn cười ngượng ngùng nói: “Ngại quá, để mọi người chê cười rồi! Tiểu gia dạo này không dùng Head & Shoulder, da đầu có hơi ngứa, có hơi ảnh hưởng tới sự đẹp trai của tiểu gia!”
Tôi thực sự phục cái tên này rồi, cho dù là ở nơi trang nghiêm như thế nào nữa thì anh ta cũng có thể kéo bay cái bầu không khí ấy.
Du Nhân Phượng kia cũng bị anh ta chọc tức, nói: “Thằng oắt kia, tôi lại muốn xem xem, rốt cuộc anh là thần thánh phương nào?”
Du Nhân Phượng nói xong thì ra tay, Triệu Thập Nhất cười cực kỳ xấu xa, ngón tay búng một cái, kiếm gỗ đào nhỏ trên tay bay thẳng về phía Du Nhân Phượng. Đồng thời một tay anh ta kết chỉ phép Cửu Tự Chân Ngôn, chỉ thấy ngón tay anh chỉ dọc xuống, thanh kiếm gỗ nhỏ chợt đâm xuống dưới!
Du Nhân Phượng thấy vậy vội vàng lui về sau, kiếm gỗ nhỏ cắm thẳng xuống đất. Sau đó Triệu Thập Nhất lại biến hóa chỉ pháp, kiếm gỗ chợt to lên gấp mấy trăm lần, biến thành một thanh kiếm to dài chừng ba mét, rộng một mét.
“Thuật kỳ môn độn giáp, anh rốt cuộc là ai?” Du Nhân Phượng ngạc nhiên nói.
“Tiểu gia nói lại lần nữa, là Ngô Ngạn Tổ của Thiên Kiều!” Lời của Triệu Thập Nhất còn chưa dứt, sáu thanh kiếm còn lại cũng được ném hết ra ngoài, vừa hay bao vây Du Nhân Phượng.
Bảy thanh kiếm gỗ được cắm hết ở dưới đất thoáng chốc biến thành kiếm gỗ lớn, tạo thành một trận pháp kiếm khổng lồ hình tròn, nhốt Du Nhân Phượng ở giữa.
Du Nhân Phượng không ngừng đánh chưởng về phía thanh kiếm lớn nhưng vẫn không thể nào phá được kỳ môn độn giáp của Triệu Thập Nhất. Thử liên tục mấy lần không có hiệu quả, Du Nhân Phượng bèn nghĩ cách tìm cửa ra từ trận pháp.
Nhưng Triệu Thập Nhất chắc chắn chẳng cho ông ta cơ hội ấy, thấy ông ta muốn trốn khỏi trận pháp, ngón tay anh hướng lên trên, một thanh kiếm trong đó bay thẳng lên không trung, nhằm thẳng vào phía ngực của Du Nhân Phượng.
Du Nhân Phượng nhấc tay một chưởng đánh bay thanh kiếm lớn trên đầu, lúc này Triệu Thập Nhất đã tới trước mặt hắn ta, hai tay ôm chặt thanh kiếm bị đánh rớt, hét lớn một câu “Vừng ơi mở ra”
Trận pháp kia lập tức tạo thành một lỗ hỏng, Triệu Thập Nhất xông lên ôm kiếm khổng lồ đánh một trận mãnh liệt, đánh tới mức Du Nhân Phượng chỉ có thể lui bước, vốn không có cơ hội đánh trả. Nhưng Du Nhân Phượng cũng đâu phải hạng thường, sau khi tìm được cơ hội, hai tay hắn ta kẹp lấy mũi kiếm.
Hai bên vừa giằng co, chỉ thấy miệng hắn ta há mở, phun một con huyết cổ ra ngoài. Triệu Thập Nhất biết uy lực của huyết cổ, chợt rút cự kiếm về, một kiếm đánh bay huyết cổ.
Cùng lúc ấy, hai tay Triệu Thập Nhất cầm cự kiếm, cơ thể đột nhiên nhảy vọt lên hơn hai mét, cầm kiếm khổng lồ bổ thẳng xuống. Âm khí trong người Du Nhân Phượng bộc phát, dùng hai tay cứng rắn đỡ lấy một nhát từ kiếm của Triệu Thập Nhất.
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang lớn, Du Nhân Phương bị chấn bay, va vào thanh cự kiếm ở phía sau. Trái lại thì Triệu Thập Nhất, anh lại chỉ lui về sau một bước nhỏ mà thôi.
Còn chưa kịp đứng vững, Triệu Thập Nhất đã nhanh chóng cầm kiếm đâm về hướng đan điền của Du Nhân Phượng. Du Nhân Phượng bị thương, phía sau lại bị kiếm chắn mất đường lui, xem ra chỉ còn đường chết mà thôi, nhưng điều khiến tôi thấy ngạc nhiên là Du Nhân Phượng lại chẳng tỏ ra chút sợ hãi nào, ngược lại còn nhếch miệng cười âm hiểm, sau đó ngưng tụ hết âm khí dưới phần bụng.
Thanh kiếm khổng lồ của Triệu Thập Nhất vừa đâm vào phần bụng của hắn ta còn chưa hóa giải phần âm khí hộ thể của Du Nhân Phượng, chỉ thấy một luồng điện xuất hiện trên thanh kiếm, sau đó truyền thẳng vào người Triệu Thập Nhất.
Triệu Thập Nhất bị dòng điện này đánh bay ra ngoài, cả người ngã mạnh xuống đất, ngay cả tóc cũng bị cháy khét không ít. Cả khuôn mặt đen sì sì, miệng thì há to ra, thỉnh thoảng phun ra một ngụm khói đen.
Tôi nhìn thấy dòng điện còn chưa biến mất trên người anh ta, không dám bước lên kéo. Mấy giây trôi qua, Triệu Thập Nhất chợt ngồi bật dậy vội lôi cái gương nhỏ ở túi sau mông ra, vừa nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của bản thân thì đau lòng nói: “Toi rồi! Khuôn mặt tuấn tú của tiểu gia, tạo hình đẹp trai của tiểu gia cứ thế bị thằng con rùa này phá hủy rồi!”
Nói xong lại nhìn Du Nhân Phượng mắng: “Mẹ ông kia, đánh nhau không đánh mặt, ngay cả chút thường thức này mà ông cũng không biết sao! Mặc dù tiểu gia trông khá đẹp trai nhưng ông không cần phải ghen ghét như thế. Tiểu gia tôi từ lâu đã coi nhẹ nhan sắc mà chú trọng vào nội hàm! Nhưng ông hủy phá kiểu tóc của tiểu gia, chú nhịn thì được nhưng bảo mợ nhịn thì xin thua. Hôm nay tiểu gia không đập chết ông thì hai chữ Thập Nhất của tiểu gia viết ngược!”
“Hai chữ Thập Nhất viết ngược lại không phải vẫn là Thập Nhất* à?” Tôi hiểu ra, cười bất lực.
(*) Thập Nhất viết bằng tiếng Trung là 十一, ở đây người Trung viết ngược không phải đảo ngược từ phải qua trái mà sẽ đảo lộn từ dưới lên trên nên 十一 viết ngược từ dưới lên vẫn là 十一
Mà lần này Triệu Thập Nhất có vẻ giận thật rồi, một tay lăng không nắm lấy, năm ngón tay duỗi thẳng, sáu thanh kiếm còn lại đang cắm trên mặt đất chợt bay hết lên. Tôi nhìn thấy anh ta dùng một tay khống chế sáu thanh kiếm khổng lồ, trong lòng kinh ngạc không thôi, tu vi của cái tên này rốt cuộc đang ở cảnh giới nào vậy? Sao cứ khiến tôi phải liên tục thay đổi ấn tượng của mình về anh ta mãi vậy?
Du Nhân Phượng cũng thấy kinh ngạc, vội vàng thi triển Thuật Đông Trùng. Những độc vật vốn đang trốn đi bỗng giống như phát điên một loạt, xông ra khỏi phòng. Triệu Thập Nhất nhìn thấy độc xà, lập tức trốn sau lưng tôi: “Tiểu Ngư Ngư, mau bảo vệ tiểu gia, tiểu gia sợ rắn lắm!”
“Triệu Thập Nhất, tôi nhớ kỹ anh rồi! Lần tới gặp mặt, tôi chắc chắn sẽ lấy cái mạng anh!” Du Nhân Phượng uy hiếp, nói xong rồi thì xoay người bỏ chạy.
Hắn ta chỉ muốn dùng Thuật Đông Trùng để chạy trốn mà thôi, hắn ta vừa đi, rắn độc xung quanh cũng tản đi hết. Triệu Thập Nhất thu dọn đồ nghề của anh ta, ưỡn ngực vỗ một cái hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, mới nãy lão cún kia dùng chiêu thức gì thế? Trên người lão có một sức mạnh lôi điện cực kỳ khủng bố! Lúc ấy, tiểu gia vốn đang muốn hủy đan điền của hắn ta nhưng chẳng ngờ được là hắn ta còn một chiêu như thế! Chuyện này cậu nhất định lần đừng nói ra, con mẹ nó mất mặt thực sự, nếu không sau này tiểu gia còn mặt mũi nào hành tẩu giang hồ nữa?”
“Ừm” Tôi gật đầu, nói: “Đó là sức mạnh của Lôi Kích Thi Đan!”