Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 988: Chênh lệch sức mạnh
Người tu đạo rất mẫn cảm với khí, vừa rồi khi chân khí dịch chuyển trong người Du Nhân Phượng, tôi có thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng thứ hắn ta tu luyện chắc chắn là âm khí! Thứ đó vừa đúng tương sinh tương khắc với chân khí mà Đạo Môn chúng tôi tu luyện, hai loại đều vô cùng đáng sợ, nếu phải phân cao thấp, cũng chỉ có thể thông qua đạo hạnh cùng với những đạo thuật đã học được của người tu luyện để phán đoán cao thấp.
Cho dù là tu luyện chân khí hay là âm khí thì chúng tôi đều hiểu rõ, cảnh giới Thiên Sư chính là một đường ranh giới. Những cảnh giới từ Thiên Sư trở xuống, thực chất đều như nhau, không thể đưa chân khí ra ngoài dùng, chỉ có thể dùng để hộ thân hoặc là thi triển thuật pháp.
Hơn nữa mỗi tầng cảnh giới lại phân cấp bậc, nếu như đan điền chỉ luyện hóa tích tụ được một phần nhỏ khí thì đó là giai đoạn sơ kỳ. Nếu như luyện hóa khí đầy một nửa đan điền, vậy gọi là giai đoạn trung kỳ. Nếu như đan điền đại viên mãn thì được gọi là hậu kỳ.
Hiện tại cảnh giới của tôi là cảnh giới Thiên Sư hậu kỳ, đáng tiếc là gặp phải bình cảnh, vẫn cứ không thể phá hạ đan điền mở trung đan điền. Nhưng chỉ cần sau khi đạt đến cảnh giới Tông Sư, tác dụng của chân khí có thể tăng vọt, có thể đưa chân khí ra ngoài dùng, uy lực vô cùng to lớn!
Vừa rồi Du Nhân Phượng đưa chân khí ra ngoài dùng, cách không lấy đồ, lấy đi Thước Trấn Hồn trên tay tôi. Đây là sức mạnh của cảnh giới Tông Sư, nhưng không biết hắn ta đã đạt đến cảnh giới Tông Sư hay chưa.
Nếu hắn đã đạt đến cảnh giới Tông Sư, vậy thì hắn ta có thể ngắt lá đánh người bị thương, vượt nóc băng tường, biến chân khí trở thành bất cứ pháp khí nào để đánh lại kẻ địch.
Tôi nhớ Du Nhân Phượng năm đó còn chỉ là một nhân vật cấp bậc cỡ lính mới, ngoài tà thuật của Ngũ Độc Giáo ra, đến đan điền còn chưa mở. Nhưng chỉ trong vài năm ngắn ngủi, hắn ta vậy mà lại có thể đạt đến cảnh giới Tông Sư!
Tôi vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng, với thực lực cảnh giới Tông Sư bây giờ của tôi, muốn giết hắn ta thì dễ như trở bàn tay. Nhưng với thực lực bây giờ của hắn ta, đừng nói là tôi, cho dù là sư phụ tôi đến cũng chỉ là bại tướng dưới tay hắn ta.
Mặc dù đạo hạnh của tôi cao hơn sư phụ, nhưng kinh nghiệm của sư phụ phong phú hơn tôi, hơn nữa nền tảng kiến thức cũng chắc hơn tôi. Đối mặt với Du Nhân Phượng mạnh như thế, sao tôi có thể báo thù cho họ?
Du Nhân Phượng có được tu vi như vậy, chắc chắn có liên quan đến Ngự Quỷ Thuật của Linh Tộc! Tu luyện tà thuật có thể đi đường tắt, còn người tu đạo như chúng tôi luyện hóa chân khí, chỉ có thể bước từng bước một.
Điều này cũng khẳng định câu nói xưa, đạo cao một thước, ma cao một trượng!
Du Nhân Phượng cầm Thước Trấn Hồn của tôi, cười mỉa nói: “Tiểu Ngư Nhi, đây chính là sự đáng sợ của tà thuật. Người có thể phá vỡ cân bằng tam giới, chính là người tu luyện tà thuật thành công. Còn một tên tu đạo với đạo hạnh Thiên Sư nhỏ bé như cậu thì sao có thể làm châu chấu đá xe? Bắt lấy!”
Vừa dứt lời, Du Nhân Phượng đột nhiên ném Thước Trấn Hồn về phía tôi. Ngay lập tức, Thước Trấn Hồn phát ra âm thanh xé toạc không trung, tiếp đó tôi cảm nhận được một luồng gió mạnh đáng sợ thổi đến, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, chớp mắt đã ở trước mắt tôi!
Tôi không dám bất cẩn, dịch chuyển toàn bộ chân khí ở đan điền, cuối cùng tập trung hết vào tay mới dám đỡ lấy Thước Trấn Hồn. Tay tôi vừa đỡ được Thước Trấn Hồn, trên Thước Trấn Hồn có âm khí mà Du Nhân Phượng tu luyện, một âm một dương va chạm vào nhau, lòng bàn tay tôi lập tứ nổ ra tiếng “xèo xèo”.
Tôi không có cách nào hóa giải luồng âm khí mạnh này, chỉ có thể một tay nắm thật chặt Thước Trấn Hồn, cả người bị luồng âm khí đẩy trượt lùi về sau. Âm khí trên Thước Trấn Hồn quá mạnh, rất nhanh đã bắt đầu nuốt lấy chân khí trên tay tôi.
Đợi sau khi chân khí bị nuốt đi không ít, một luồng âm lạnh đến thấu xương xuyên qua lòng bàn tay tôi đi vào khắp cơ thể. Ngay lập tức tôi chỉ cảm thấy như cơ thể bị đông cứng mất đi tri giác, vụt một tiếng, Thước Trấn Hồn bay ra khỏi tay tôi, đâm thẳng vào bức tường gỗ sau lưng tôi.
Ngay sau đó, một cơn đau rát ở lòng bàn tay ập tới, tôi đưa tay ra xem thì thấy trên tay có một vết bỏng.
“Thật khủng khiếp! Đây là sức mạnh của cảnh giới Tông Sư sao!” Tôi thầm kinh ngạc, đồng thời cũng thấy tuyệt vọng. Sức mạnh khủng khiếp như vậy thì sao tôi có thể đánh lại đây?
Từ khi rời khỏi làng Cửu Long, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải cao thủ cảnh giới Tông Sư. Vừa rồi Du Nhân Phượng cướp đi Thước Trấn Hồn của tôi chỉ là muốn dọa tôi mà thôi.
Nhưng Tiểu Ngư Nhi tôi từ nhỏ đã không sợ chết, còn sợ kẻ thù đe dọa sao?
Tôi quay người rút Thước Trấn Hồn đang cắm ở tường gỗ kia, rót hết chân khí vào trong rồi cầm Thước Trấn Hồn đang phát sáng chủ động tấn công trước. Du Nhân Phượng nhếch mép cười nham hiểm, không hề có ý định né tránh, cứ đứng nguyên tại chỗ mặc tôi tấn công.
Lúc sắp đến gần hắn, tôi dùng sức nhảy lên một cái, cả người vọt lên cao, dùng Thước Trấn Hồn trên tay chém về phía hắn ta. Nhưng Du Nhân Phượng chỉ cười khẩy một cái, Thước Trấn Hồn của tôi còn chưa kịp chạm vào hắn, tôi đã bị hắn nắm lấy cổ tay rồi.
Tốc độ nhanh hơn tôi gấp nhiều lần!
Đến cơ hội ra tay lần nữa tôi cũng không có, đã bị hắn ta đánh một chưởng vào bụng. Chưởng này của hắn ta mang theo một luồng âm khí vô cùng mạnh, đến mức lục phủ ngũ tạng của tôi lộn hết cả lên, đến đan điền cũng như bị hắn đánh vỡ vậy!
Người tôi còn đang bay lộn trên không trung, Du Nhân Phượng lại tiếp tục ra tay. Chớp mắt hắn ta đã xuất hiện dưới người tôi, hai tay lăng không đánh một chưởng về phía tôi.
Ngay lập tức chỉ thấy hai đường chưởng ấn trong suốt được ngưng tụ từ âm khí đánh vào tay tôi, chúng tôi cách nhau khoảng hai mươi đến ba mươi cen-ti-mét, nhưng không hề ảnh hưởng đến uy lực của hai chưởng này, dưới đòn đánh nặng, cả người tôi bị hai tay hắn đánh bay thẳng lên cao khoảng một mét.
Tôi phun một búng máu ra, chỉ cảm thấy sức sống trong cơ thể như đang nhanh chóng biến mất. Đợi đến khi tôi rơi xuống đất lần nữa, toàn thân đau đớn vô cùng, máu không ngừng hộc ra, cựa quậy một lúc cũng không thể đứng dậy.
Đây là sức mạnh khủng khiếp của cảnh giới Tông Sư, trước khi đạt đến cảnh giới Tông Sư, không có chuyện vượt cấp khiêu chiến. Trừ khi đạt đến cảnh giới Tông Sư, có lẽ còn có thể dựa vào những đạo thuật bản thân đã học được mà vượt cấp khiêu chiến.
Chỉ tiếc là sư phụ tôi sư thừa Đạo Môn chính thống, phần lớn đều là đạo thuật đuổi quỷ phá tà. Còn về đạo pháp đối phó với người, ông ấy thật sự không biết nhiều.
“Tiểu Ngư Nhi, cậu không phải đối thủ của tôi! Những thuật mà cậu học chỉ có thể đuổi quỷ phá tà, cho dù cậu có đạt đến cảnh giới Tông Sư cũng không thể thắng tôi được. Nói thật thì tôi cũng khá thích thằng nhóc cậu. Chỉ là cậu cứng đầu hơn tôi tưởng. Giữ cậu lại chỉ e sau này thêm phiền phức, tôi tiễn cậu lên đường vậy, để cả nhà cậu và dân làng Cửu Long vĩnh viễn được đoàn tụ!”
Du Nhân Phượng để hai tay sau lưng, từ từ bước về phía tôi. Từ xa tôi đã cảm nhận được luồng khí tức khủng khiếp trên người hắn! Cứ như hơi thở của cái chết bao trùm vậy, nó khiến tôi như có một cảm giác đè nén nghẹt thở vô hình.
Phải chết rồi sao?
Cuối cùng vẫn không thể báo thù cho mọi người, kết quả tôi vẫn chết dưới tay của kẻ thù!
Không!
Tôi không cam tâm chết như vậy, cho dù chết, tôi cũng không để tên ác ma này được dễ dàng!
Tôi cắn răng cố đứng dậy, chân vốn không thể đứng vững, lảo đảo lùi về phía sau, suýt chút nữa lại ngã xuống đất.
Tôi lau máu ở khóe miệng, dùng hết sức lực nói lớn: “Du Nhân Phương, đến đi! Chỉ cần Tiểu Ngư Nhi tôi không chết, tôi sẽ mãi mãi truy sát ông!”
“Ha ha!” Du Nhân Phượng cười khẩy, bỗng nhiên dừng bước, khi cách tôi khoảng hai ba mét thì hắn ta đột nhiên chìa tay ra, lăng không cho tôi một trảo, một lực hút mạnh lại lần nữa đánh tới.
Cơ thể tôi bỗng chốc mất kiểm soát, bị hắn từ từ hút qua. Tôi không phản kháng, nhưng cũng có thể nhìn ra được Du Nhân Phượng đã đạt đến cảnh giới của Tông Sư trung kỳ. Nếu hắn ta đạt đến cảnh giới hậu kỳ, vậy thì hắn ta có thể khống chế hoàn toàn thân thể tôi.
Tôi mượn luồng lực hút này để chủ động chạy về phía hắn ta. Khi sắp đến gần, tôi ném ngay Thước Trấn Hồn về phía hắn ta. Du Nhân Phượng nghiêng đầu, dễ dàng tránh được Thước Trấn Hồn.
Tôi nhân cơ hội này xông đến trước hắn, Du Nhân Phượng sớm đã biết được ý đồ của tôi, đánh mạnh một chưởng vào tôi. Cảm giác âm lạnh đến thấu xương lần nữa lại lan khắp cơ thể tôi, khiến nửa người tôi lập tức tê dại.
Lúc hắn ta tay, tôi đã ôm lấy eo của hắn ta, tay còn lại đã sớm kết xong Thiên Sư Ấn! Đây là đạo thuật mạnh nhất mà sư phụ dạy cho tôi để đối phó với người khác, chiêu Thiên Sư Ấn này của tôi đánh vào bụng dưới của Du Nhân Phượng.
Du Nhân Phượng không hề nghĩ đến tôi còn có chiêu này nên bị bất ngờ, Thiên Sư Ấn của tôi đánh bay âm khí bảo vệ bụng dưới của hắn ta, pháp lực mạnh mẽ trực tiếp đẩy hắn ta lùi sau vài bước!
Còn tôi thì cuối cùng cũng không trụ được nữa, loạng choạng ngã xuống đất. Người đã không còn chút cảm giác nào, lục phủ ngũ tạng đã bị thương nặng, chỉ còn chút hơi thở cầm cự.
Tôi đã không còn cảm thấy được hơi thở của mình nữa rồi, nhìn thấy bầu trời quen thuộc của làng Cửu Long, những khuôn mặt quen thuộc dần hiện ra trong đầu tôi. Người nhà của tôi, sư phụ và sư nương, A Man.
“Xin lỗi, Tiểu Ngư Nhi đã cố hết sức rồi!” Tôi yếu ớt lẩm bẩm, tôi không nói được thêm gì nữa, vừa mở miệng, máu đã sặc ra.
Thiên Sư Ấn của tôi vẫn làm Du Nhân Phượng bị thương, chỉ thấy hắn ta lau máu trên khóe miệng đi, đột nhiên trở lên vô cùng hung dữ tức giận: “Tiểu Ngư Nhi, nói thật, tôi cũng có chút bội phục cậu! Cậu vậy mà lại không sợ chết, dù là trước khi chết cũng muốn giết tôi. Rất tốt, cậu đã thành công chọc giận tôi rồi. Cậu chết trong tay tôi cũng chẳng có gì oan ức!”
Trong lúc nói, thân thể của Du Nhân Phượng chợt rung mạnh một cái, bộc phát tất cả âm khí trong người. Thật sự là quá khủng khiếp, tôi cách xa như vậy cũng cảm thấy không thể nào hít thở.
Trong lúc hắn ta bộc phát chân khí trong người ra, tôi thậm chí còn nghe thấy từng tiếng kêu thảm thiết của oan hồn. Hắn ta tu luyện Ngự Quỷ Thuật, không biết đã hấp thu bao nhiêu âm khí của oan hồn rồi.
Nếu một ngày hắn ta không thể khống chế âm khí trong người, kết cục cũng sẽ rất kinh khủng. Những oan hồn bị hắn ta hấp thu luyện hóa chắc chắn sẽ không tha cho hắn ta.
Hai tay của Du Nhân Phượng lần nữa lại đánh về phía tôi, chỉ thấy hai chưởng ấn trong suốt ngưng tụ từ âm khí đánh đến. Xung quanh hai chưởng ấn trong suốt còn có tiếng quỷ khóc thét thê lương thảm thiết của oan hồn, nghe mà đau tai vô cùng.
“Mẹ kiếp, anh em của ông đây mà lão cũng dám bắt nạt! Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ chứ, bắt nạt học sinh tiểu học là kiểu bản lĩnh con chim gì?”
Ngay khi tôi quy mệnh nơi hoàng tuyền, tiếng của Triệu Thập Nhất đột nhiên từ ngoài sân giội vào. Người còn chưa đi vào đã thấy chiếc cờ vàng nhỏ bảy mặt bay đến trước mặt tôi.
Chiếc cờ vàng nhỏ vừa cắm xuống đất thì lập tức biến thành một tấm bình phong cờ vàng rất lớn. Chưởng ấn của Du Nhân Phượng vừa đúng đánh lên bình chướng, vậy mà lại không đánh tan được nó.
Sau đó, mọi người chỉ thấy Triệu Thập Nhất vác chiếc quan tài của anh ta bước vào trong sân.