Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 983: Bí mật môn phái
Vừa rồi Lâm Thiên Ngữ xuất hiện quá đột ngột, hơn nữa ánh đèn trong ngõ rất yếu, lại thêm cô ta đứng nghiêng người nên mới không thể nhận ra cô ta ngay được. Mãi cho đến khi xe dừng phanh, tôi mới nhìn rõ là cô ta!
“Lâm Thiên Ngữ này đúng là gan dạ hơn người, quả nhiên là một nhân vật lợi hại!” Tôi thầm kinh ngạc trước cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi. Bất cẩn một chút thôi, cô ta rất có thể đã bị đâm chết rồi!
Cô ta lại dám lấy thân mình chặn xe, nếu không phải là gan dạ hơn người thì cũng là một bậc cao nhân!
Trình Thiên Sư nhìn thấy Lâm Thiên Ngữ, thì nhỏ giọng nói: “Sư phụ, Lâm Thiên Ngữ đột nhiên xuất hiện, không lẽ cũng muốn hại cậu sao?”
“Không đâu! Xuống xe xem trước đã, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây, nếu không người của Triệu Bằng chắc chắn sẽ đuổi đến kịp!”
Khi đến dự tiệc nhà họ Triệu, Lâm Thiên Ngữ đã từng âm thầm nhắc nhở tôi. Xem ra chắc hẳn là cô ta đã biết gì đó, nhưng cô ta đã nhắc nhở tôi, vậy thì chứng tỏ cô ta sẽ không hại tôi. Tôi tin cô ta, cũng tin vào phán đoán của mình.
Nếu như tôi đoán không nhầm, vừa rồi chiếc xe tải đã cứu chúng tôi cũng là do cô ta sắp xếp.
Tôi vừa xuống xe, Lâm Thiên Ngữ đã cười lên, má lúm rất xinh, cô ta cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, anh đúng là người mệnh cứng nhất mà tôi từng gặp qua, hết lần này đến lần khác đều có thể sống sót. Đại nạn không chết, anh ắt có hậu phúc!”
Lâm Thiên Ngữ này khác với những người con nhà giàu khác, không hề có chút kiêu ngạo và lạnh lùng, ngược lại cho người khác cảm giác điềm tĩnh trầm lặng mà một cô gái tuổi này không nên có, mỗi một nụ cười hay cái nhăn mày đều để lộ ra một khí chất của người phụ nữ dịu dàng có học thức.
Tôi bất lực cười, cảm kích nói: “Lâm Thiên Ngữ, cảm ơn cô đã cứu chúng tôi!”
“Đừng khách sáo!” Lâm Thiên Ngữ cười nói: “Mau đi thôi, tôi dẫn các anh tìm một nơi ẩn nấp! Nếu không lát nữa người nhà họ Triệu sẽ đuổi đến.”
Bây giờ chúng tôi không có nơi nào để đi, chỉ có thể đi theo cô ta. Lâm Thiên Ngữ dẫn chúng tôi rẽ vòng hết chỗ này đến chỗ kia trong hẻm, cuối cùng đi vào một căn nhà cũ. Sau khi đi vào, tôi đã thấy bác sĩ đang đợi trong phòng.
Xem ra Lâm Thiên Ngữ đã sắp xếp trước hết rồi, cô gái này thật sự không đơn giản.
Dù tôi có chân khí hộ thân, nhưng vừa rồi bị trúng hai nhát dao. Tuy không trúng vào chỗ hiểm nhưng tôi vẫn bị thương không nhẹ. Bác sĩ bảo tôi nằm lên giường, dùng dao phẫu thuật cắt quần áo của tôi, nhìn thấy cái lưng đầy sẹo của tôi thì không nhịn được cảm thán: “Thật sự không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc là cậu đã gặp phải những gì? Sao có thể sống sốt được chứ?”
Bây giờ cơ thể tôi thả lỏng nên thấy đau cực kì. Bác sĩ tiêm thuốc tê cho tôi, rồi khâu vết thương của tôi lại. Sau khi xử lý xong, người tôi đã sớm đổ đầy mồ hôi, mặt tái mét đến dọa người.
Vô Tâm và Trình Thiên Sư vẫn luôn túc trực dưới tầng, Lâm Thiên Ngữ cảm ơn bác sĩ vài câu rồi lại đích thân tiễn ông ấy xuống tầng. Sau khi tiễn bác sĩ, Lâm Thiên Ngữ quay lại tầng trên, lấy ra một viên đan dược bảo tôi dùng.
“Tiểu Ngư Nhi, đây là Cửu Ngọc Đan, dùng nó có thể giúp cho vết thương của anh liền lại nhanh hơn, đồng thời cũng có thể loại bỏ máu bầm trong người anh!”
Tôi không chút do dự, nuốt ngay Cửu Ngọc Đan vào. Đan dược nuốt vào chưa được hai đến ba phút, lục phủ ngũ tạng trong người tôi đột nhiên bắt đầu quằn quại như bị đánh mạnh vào, cả người đột nhiên khó chịu vô cùng.
Tôi biết đây là công hiệu của đan dược, tay bám chặt vào mép giường, nghiến răng không bật ra chữ nào. Sau khi các triệu chứng kéo dài thêm vài phút, cuối cùng tôi không thể nhịn được nữa mà nôn ra một ngụm máu đen.
Sau khi máu đen được tống ra ngoài, toàn thân tôi cảm thấy thư thái hơn rất nhiều. Nội thương phải chịu trong chuyến đi đến núi quan tài lần trước, lúc này cũng đã hoàn toàn được chữa khỏi.
Điều mà tôi không ngờ tới là, Lâm Thiên Ngữ không hề sợ bẩn, cô ta lấy chiếc khăn lụa ra giúp tôi lau máu ở khóe miệng. Chiếc khăn lụa đó rất thơm, mùi giống với mùi hương thoang thoảng trên người cô ta.
Sau đó Lâm Thiên Ngữ lại lấy giấy vệ sinh lau hết máu đen tôi nôn trên sàn, làm xong lại rót nước giúp tôi súc miệng. Dù cơn đau từ vết thương không giảm đi chút nào, nhưng không hiểu sao tôi lại tự nhiên thấy có chút ấm áp.
Hình như từ sau khi tôi rời làng Cửu Long, đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự ấm áp khi được người khác chăm sóc. Sự dịu dàng và chu đáo của Lâm Thiên Ngữ vậy mà lại khiến tôi thấy có chút không quen.
Lâm Thiên Ngữ ngồi bên cạnh tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu Ngư Nhi, anh đã đỡ hơn chưa?”
“Ừ!” Tôi gật đầu, nói: “ Lâm Thiên Ngữ, sao cô lại cứu tôi? Cô không sợ sẽ trở thành kẻ thù của nhà họ Triệu sao?”
Lâm Thiên Ngữ cười nhẹ, nói: “Nhà họ Triệu ngoài Triệu Hổ ra, không có ai có thể khiến tôi phải để ý. Triệu Ngọc Nhi chỉ là một nữ sinh, Triệu Chính Hùng tài đức tầm thường, Triệu Bằng không có đầu óc! Nếu để Triệu Bằng dẫn dắt nhà họ Triệu, tôi tin rằng chưa đến một tháng sẽ bị nhà họ Lâm tôi chiếm đoạt!”
Với sự tự tin và điềm tĩnh trên khuôn mặt của Lâm Thiên Ngữ, hoàn toàn không thể nhận ra đó chỉ là một cô gái trẻ chỉ mới hai mươi tuổi. Nhất là khi cô ta nhắc đến Triệu Ngọc Nhi là một cô gái nhỏ, trong lòng tôi cũng đang nghĩ rằng thật ra tuổi của Lâm Thiên Ngữ cô cũng trạc tuổi cô ta.
Nhưng đúng là hai người này hoàn toàn khác biệt. So với Lâm Thiên Ngữ, Triệu Ngọc Nhi có chênh lệch rất lớn, dù là ở thái độ làm người hay cách xử sự.
Tôi thấy cô ta đối mắt nhìn thẳng tôi trả lời, thế là dứt khoát nói hết ra những thắc mắc trong lòng.
“Nhà họ Lâm các cô từ trước đến nay vẫn là đối thủ của nhà họ Triệu, còn tôi vẫn luôn giúp nhà họ Triệu. Đằng sau nhà họ Lâm đều là dựa vào sự trợ giúp của Vu Cổ Môn, mà Du Nhân Phượng của Vu Cổ Môn và đầu đà gầy lại luôn một lòng muốn tôi chết.
Lúc trước Triệu Hổ muốn lợi dụng tôi để dụ nội gián nhà họ Triệu ra, không những tự hại chết chính ông ta mà còn đẩy tôi vào chỗ chết. Nói cách khác, bây giờ người nhà họ Triệu sẽ không tha cho tôi, người của Vu Cổ Môn cũng sẽ không tha cho tôi, cả người của Tác Mệnh Môn cũng đều muốn giết Tiểu Ngư Nhi tôi. Cô cứu tôi, không sợ đối đầu của họ sao?”
Lâm Thiên Ngữ khi nghe hết những lời tôi nói, yêu kiều cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, anh thông minh hơn tôi nghĩ. Anh biết rất nhiều chuyện, nhưng con người anh thận trọng, khi không nắm chắc thì sẽ không nói ra. Anh nói không sai, tôi không thể đối đầu với bọn họ vì anh được, đương nhiên là trừ nhà họ Triệu ra. Nhưng tôi làm gì cũng rất thận trọng, tôi đã dám cứu anh thì chắc chắn sẽ không để họ phát hiện. Về điểm này, anh có thể yên tâm!”
Lâm Thiên Ngữ vẫn chưa trả lời trực tiếp vào câu hỏi của tôi, cô ta không thể nào vô cớ cứu tôi. Nhưng tôi có thể nhìn ra cô ta không muốn nói sự thật cho tôi biết.
Nghĩ đến điểm này, tôi cũng không tiếp tục hỏi cô ta nữa, mà đổi một câu hỏi khác.
“Lâm Thiên Ngữ, sao cô biết đây là một bữa Hồng Môn Yến*? Có phải nội gián trong nhà họ Triệu đã âm thầm liên thủ với cô không?”
(*) Hồng Môn Yến: Người ta đều sử dụng thuật ngữ “Hồng Môn Yến” theo nghĩa bóng để chỉ một cái bẫy hay một tình huống vui vẻ nhưng trong thực tế lại nguy hiểm vô cùng.
Lúc nói chuyện, tôi luôn nhìn thẳng vào mắt cô ta, Lâm Thiên Ngữ không hề né tránh, cười gật đầu: “Đúng vậy, anh rất thông minh, nhưng tôi không thể nói cho anh biết nội gián là ai được. Anh cứ trốn đi là được, rất nhanh thôi nhà họ Triệu sẽ biến mất khỏi Kiềm Thành!”
Lâm Thiên Ngữ vừa nói vừa đứng dậy đi đến đầu cầu thang, lúc chuẩn bị đi xuống tầng thì đột nhiên dừng lại, ngoái nhìn cười một tiếng, nói: “Tiểu Ngư Nhi, đây là một giang hồ cá lớn nuốt cá bé! Nếu anh muốn bảo vệ bản thân, bảo vệ những người bên cạnh mình, anh bắt buộc phải trở nên mạnh hơn! Lâm Thiên Ngữ tôi từ trước đến nay nhìn người rất chuẩn, tôi sẽ đợi đến ngày mà anh mạnh hơn, cũng đợi anh thay đổi cục diện của Ngoại Bát Môn, tìm ra bí mật mà Đạo Môn và Ngoại Bát Môn đang cùng bảo vệ!”
Lâm Thiên Ngữ nói hết thì rời đi, trong đầu tôi vẫn hiện lên những lời cô ta vừa nói. Nhất là hai câu cuối, bí mật mà Đạo Môn và Ngoại Bát Môn đang cùng bảo vệ.
Lúc trước ông cụ Cừu, tổ trưởng của Long Tổ cũng từng nhắc qua chuyện này với tôi, nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa không thể nào bước vào giang hồ của Ngoại Bát Môn, vẫn không thể đoán được bí mật mà họ nói rốt cuộc là cái gì.
Đạo Môn là môn phái chính thống, còn Ngoại Bát Môn thuộc là những môn phái không chính thống, chúng đối lập và hạn chế lẫn nhau, mối quan hệ khá là tế nhị. Năm đó sau khi Thiên Tôn của Đạo Môn – Lý Sơ Cửu thống nhất Đạo Môn và Ngoại Bát Môn, hai bên vẫn luôn giữ mối quan hệ hòa bình.
Còn Long Tổ thì chính là truyền nhân của tổ chức thần bí 093, bọn họ chọn những người giỏi nhất của Đạo Môn và Ngoại Bát Môn, cũng là vì kiềm chế quan hệ giữa Đạo Môn và Ngoại Bát Môn. Nhưng giữa ba tổ chức này rốt cuộc đang bảo vệ bí mật động trời gì?
Ông Cừu từng nói với tôi, bây giờ cho dù là Ngoại Bát Môn hay là Đạo Môn đều xuất hiện tình trạng chia rẽ. Không lẽ cũng là để bảo vệ bí mật mà họ nói đến?
Bây giờ tôi cũng chỉ là nghe nói về ba tổ chức này, vẫn chưa chính thức tiếp xúc với họ. Nhưng nay Lâm Thiên Ngữ xuất hiện lại khiến lòng tôi sinh ra một loại cảm giác rất kỳ lạ, tôi luôn cảm thấy ba tổ chức này sắp xuất hiện rồi!
Mấy ngày nay chúng tôi vẫn luôn trốn ở căn nhà cũ này, không ai dám ra ngoài cả. May là người nhà họ Triệu cũng không tìm đến chúng tôi. Trình Thiên Sư cũng ngầm ra ngoài thăm dò tin tức, biết được bây giờ nhà họ Triệu là do Triệu Bằng làm chủ.
Cái chết của Triệu Hổ ảnh hưởng rất lớn đến Tập đoàn Diệu Thủ, nhà họ Lâm cũng nhân cơ hội này chiếm đoạt thị trường, dẫn đến không ít cổ đông phải bán cổ phần lấy tiền mặt. Nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, sản nghiệp nhà họ Triệu vững chắc, để phá sản trong thời gian ngắn cũng không phải chuyện dễ!
Nhưng nhà họ Lâm có Lâm Thiên Ngữ, nói không chừng sẽ có thể đẩy nhanh sự phá sản nhà họ Triệu.
Mấy ngày dưỡng thương, tôi cũng không nhàn rỗi, muốn tìm cách phá vỡ bình cảnh. Nhưng đáng tiếc vẫn không có cơ duyên, không có cách nào phá vỡ. Chân khí ở hạ đan điền của tôi sớm đã đầy, nhưng tôi vẫn không cảm nhận được trung đan điền có dấu hiệu mở ra.
Chỉ cần tôi có thể mở được trung đan điền, đả thông được trung – hạ đan điền, tôi sẽ có thể đưa chân khí trong người ra ngoài dùng. Khi tôi ở làng Cửu Long đã rất nhanh đả thông được hạ đan điền, bắt đầu tu luyện tích tụ chân khí. Sư phụ nói tôi có thiên phú, vốn dĩ việc tu luyện rất thuận lợi, nhưng ngờ đâu sau khi đi vào cảnh giới Thiên Sư lại gặp phải bình cảnh.
Nay tôi đã đạt tới cảnh giới Thiên Sư hậu kỳ, không biết lúc nào mới có thể phá vỡ mà đi vào cảnh giới Tông Sư sơ kỳ.
Cửu Ngọc Đan mà Lâm Thiên Ngữ đưa tôi dùng có hiệu quả rất mạnh, mới nghỉ ngơi một tuần, vết thương ngoài của tôi đã bình phục được bảy đến tám phần rồi. Nhưng mà tôi vẫn chưa dám ra ngoài, bình thường vẫn là Trình Thiên Sư phụ trách ra ngoài thăm dò tin tức với mua đồ dùng hằng ngày.
Nhưng lần này Trình Thiên Sư đã ra ngoài từ sớm mà đến tối vẫn chưa thấy quay về. Vô Tâm rất lo lắng cho ông ta, sợ ông ta gặp phải chuyện gì, nhưng hai người chúng tôi lại không dùng điện thoại, không liên lạc với ông ta, chỉ có thể ở trong nhà đợi ông ta quay về.
Đợi mãi đến chín giờ tối, Trình Thiên Sư mới quay về. Nhưng lần này không phải có mình ông ta quay về mà còn dẫn theo một người nữa.
Người này không phải ai khác, mà chính là Triệu Chính Hùng.