Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 81: Tốc độ kịch tính
Lúc trước Triệu Hổ đến tiệm quan tài tìm tôi, khi đó tôi đã nhìn ra ông ấy có kiếp nạn này. Kiếp nạn này chính là kiếp nạn thứ hai sau lần đại nạn không chết trước, chỉ là cuối cùng thì ông ấy vẫn không thoát được kiếp nạn lần này!
E là đến lúc chết ông ấy cũng không biết, cái chết của ông ấy cũng là do ông ấy mà ra. Nếu ông ấy không lợi dụng tôi để ép nội gián ra mặt, có lẽ còn có thể thoát được kiếp nạn này. Nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, có nói gì cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Nhưng ông ấy chết như vậy lại đẩy tôi vào ngõ cụt. Ông ấy trúng độc mà chết, nhưng không phải thuốc độc bình thường, mà là bị bà lão Bạch Xà cắn chết. Bà lão Bạch Xà ấy vốn là hóa thân của sơn tinh bạch xà, lại là sơn tinh canh giữ mắt phong thủy Huyền Vũ, trong người tự nhiên sẽ có kịch độc.
Trước đây tôi vốn đã có cơ hội bắt bà lão Bạch Xà ấy, nhưng bà ta bị người áo đen bí mật thả ra. Xem ra người áo đen đó không những thả bà lão Bạch Xà ra mà còn ngầm thu nhận bà ta.
Mà hôm đó người dẫn tôi đi đến làng Triệu Gia chỉ có hai bố con nhà Triệu Chính Hùng.
Thấy Triệu Chính Hùng coi tôi là kẻ giết người, tôi cười lạnh chất vấn: “Chú hai Triệu, chú nói cho cháu biết, vì sao cháu lại phải giết chú Triệu? Động cơ của cháu là gì?”
“Hừ!” Triệu Chính Hùng hừ lạnh nói: “Anh cả tôi đã chuẩn bị gả Ngọc Nhi cho cậu, để cậu hỗ trợ Ngọc Nhi điều hành Tập đoàn Diệu Thủ, Tập đoàn Diệu Thủ này sớm muộn cũng là của cậu. Sao cậu lại nóng vội như vậy? Vừa rồi chỉ có cậu đến gần anh cả, không phải là cậu giết anh ấy, vậy thì cậu nói cho tôi biết ai là người đã giết anh cả đi?”
Tôi thấy tức giận trong lòng, nhưng vẫn nhẫn nại giải thích: “Chú hai Triệu, chú biết cháu không có chút hứng thú nào với Tập đoàn Diệu Thủ của gia đình chú. Cháu giết chú ấy trước mặt bao nhiêu người như thế, không lẽ trong mắt chú, Tiểu Ngư Nhi cháu lại ngu xuẩn như vậy?”
Triệu Chính Hùng nghe thấy tôi nói vậy ngây người ra, nheo mắt nhìn tôi như cũng đang suy nghĩ lời tôi mới nói.
Tôi thấy có cơ hội, tiếp tục nói: “Cái chết của Triệu Hổ rất rõ ràng là do độc vật gây ra, chỉ cần kiểm tra thi thể của ông ấy, chắc chắn có thể phát hiện vết thương do độc vật cắn! Vết loét trên cổ của chú Triệu không phải chính là nhọt Quy Xà sao? Còn nữa, nếu như cháu muốn giết chú Triệu, sao lại phải đi tìm máu cương thi giúp chú ấy chứ?”
Triệu Chính Hùng lúc này cau mày càng rõ hơn, tôi thấy vẻ mặt của ông ấy rất lạ, như có chút dao động rồi.
Ai ngờ Triệu Bằng lại đột nhiên dẫn người lên lầu: “Bố, bố đừng nghe lời của cậu ta. Lúc trước cậu ta nói bà lão Bạch Xà chạy mất, nhất định là do cậu ta âm thầm giấu đi. Cậu ta đã lên kế hoạch tỉ mỉ, chẳng qua là muốn lấy sản nghiệp nhà họ Triệu chúng ta. Cậu ta giết bác cả trước mặt bao nhiêu người như vậy, cậu ta thật đúng là khinh nhà họ Triệu ta không có người! Lên cho ta, bắt Tiểu Ngư Nhi lại!”
Triệu Bằng vừa nói, lập tức mười mấy người xông lên vây lấy tôi, trên tay còn cầm theo đồ nghề.
“Ha ha!” Tôi cười nhẹ, không chút sợ hãi nhìn Triệu Bằng nói: “Tôi thật sự không nhìn ra, Triệu Bằng anh lại mới chính là cao thủ mưu mô, trước đây tôi đã xem nhẹ anh rồi. Muốn đổ tội cho người khác thì lo gì không có lời giải thích? Nhưng Tiểu Ngư Nhi tôi đây là đội trời đạp đất, tôi nói với mọi người lần cuối cùng, tôi không giết chú Triệu. Người giết chú Triệu là ai, trong lòng anh biết rõ hơn tôi!”
“Hừ! Đừng phí lời nữa, bắt cậu ta lại cho tôi!” Triệu Bằng hừ lạnh nói.
Thấy mấy người đó sắp ra tay, bác Triệu vội vàng lên kéo Triệu Bằng: “Thiếu gia, lúc trước ở núi quan tài, Tiểu Ngư Nhi đã suýt thì bỏ mạng vì lão gia. Có lẽ lão gia không phải do Tiểu Ngư Nhi giết!”
“Quản gia Triệu, ông im miệng cho tôi. Đây là việc của nhà họ Triệu tôi, còn chưa đến lượt một hạ nhân ông can dự!” Triệu Bằng không chút nể nang, nói xong thì quay xuống hô to với những người dưới lầu: “Chuyện của giang hồ để giang hồ giải quyết, chuyện nhà họ Triệu hôm nay không phiền đến mọi người nữa. Tạm thời mọi người hãy về trước, đợi tôi xử lý xong chuyện nhà họ Triệu, tôi sẽ xin lỗi với mọi người sau!”
Những người dưới lầu nghe thấy mệnh lệnh thì bắt đầu dọn dẹp hiện trường. Tôi nghe thấy tiếng mở cửa chính, không nói hai lời mà cứ thế xông ra. Ở lại nhà họ Triệu, tôi chắc chắn sẽ không thể sống sót ra ngoài được.
Chỉ có sống sót, tôi mới có cơ hội chứng minh sự trong sạch của bản thân.
Nhưng tôi vừa di chuyển, người của Triệu Bằng lập tức ra tay, vừa bước lên đã muốn bắt tôi lại. Trên tay tôi không có vũ khí, tôi chỉ có thể chiến đấu với chúng bằng tay không. Sau khi giao đấu qua lại, tôi phát hiện mười mấy người này đều là người luyện võ, hơn nữa ai nấy đều là cao thủ!
Bọn họ xông lên là đã có chủ tâm giết người, chiêu nào cũng là chiêu chí mạng, ép tôi không ngừng lùi về sau. Trong lòng tôi hiểu rõ, Triệu Bằng không muốn tôi sống mà ra khỏi đây. Nếu cứ tiếp tục đánh như vậy, người chết chắc chắn là tôi.
Nhận thấy điều này, tôi vội ra đánh ra mấy chưởng, ép những người đằng sau tôi lùi lại, thuận thế lộn người một cái về phía sau thi thể của Triệu Hổ.
“Chú Triệu, xin lỗi chú!”
Nói xong tôi vác thi thể của Triệu Hổ lên, nói lớn: “Đến đây, tôi xem các người ai dám làm hỏng thi thể của Triệu Hổ? Nếu ai ra tay thì chứng tỏ người đó chính là hung thủ!”
Tôi dùng thi thể của Triệu Hổ để hộ thân, quả nhiên cách này có hiệu quả. Thấy bọn họ đều ngây ra tại chỗ, tôi nhanh chóng nắm lấy một vốc tiền xu ngũ đế ném vào những người đang đứng giữ ở cửa.
Những người đó tưởng là ám khí, vội né sang hai bên. Tôi thấy cơ hội đến, bèn ném ngay thi thể của Triệu Hổ vào bọn họ. Lúc bọn họ tiếp lấy thi thể của Triệu Hổ, tôi đã xông ra khỏi cửa chính của căn phòng, một phát nhảy khỏi lầu hai!
Khi chân chuẩn bị tiếp đất, tôi nhanh chóng khuỵu gối, đồng thời chống hai tay xuống đất rồi thuận thế lăn về phía trước để giảm bớt trọng lực rơi xuống.
Nhưng khi tôi đứng dậy, cửa chính biệt thự sớm đã được khóa chặt.
Mười mấy người lại tiếp tục bao vây tôi, không còn người ngoài ở đây, bọn họ mới lấy ra vũ khí lạnh, từng ánh đao sáng lóa cứ rọi qua mặt tôi. Theo sau, những người trên tầng hai cũng xuống đến nơi.
Tôi nhìn qua một cái, tổng cộng có khoảng ba mươi người, trên tay đều cầm vũ khí lạnh. Tôi tay không tấc sắt, sao có thể là đối thủ của chúng được? Nếu như tôi có thể đạt đến cảnh giới Tông Sư, đừng nói là ba mươi người, cho dù có nhiều người hơn nữa, tôi cũng không đặt vào mắt.
Chỉ tiếc là bây giờ đạo hành của tôi không đủ, khó giữ được thân mình!
Chẳng lẽ, hôm nay Tiểu Ngư Nhi tôi lại chết ở nhà họ Triệu sao?
Tôi không cam lòng!
Cho dù có chết, tôi cũng không bao giờ thừa nhận mình đã giết Triệu Hổ.
Triệu Bằng nhìn tôi, hừ lạnh nói: “Hừ! Tiểu Ngư Nhi, cậu giết chết bác cả, hôm nay cậu đừng hòng ra khỏi cửa nhà họ Triệu. Lên cho tôi, ai giết được cậu ta, tôi sẽ thưởng cho người đó năm trăm vạn!”
Lời này của anh ta hoàn toàn khiến những người xung quanh tôi phát điên, năm trăm vạn không phải là số tiền nhỏ, ai nấy đều đỏ mắt, không nói một lời đã xông lên, tôi không dám lơ là, tập trung toàn bộ chân khí trong đan điền vào hai bàn tay.
Chỉ thấy vô số trường đao hướng về tôi, tôi quỳ dưới đất xuất một chiêu cối xay quét đất. Những người này đều không phải loại thường, đều là dân liều mạng, họ nhảy lên tránh được chiêu quét chân của tôi, cùng lúc cầm trường đao chém vào tôi!
Tôi cau mày ra tay trước, hai tay đánh vào hai người phía trước. Trên tay tôi tập trung chân khí, sức mạnh tăng lên mấy lần, một chưởng đã đánh bay chúng ra ngoài.
Tôi không dám dừng lại chút nào, sau khi đánh bay hai người này thì lại cảm thấy sau lưng có luồng gió mạnh đánh tới. Tôi vô thức quay đầu lại, lại là hai thanh trường đao đang chém vào lưng tôi.
Tôi nghiêng người né đòn tấn công của họ, đồng thời hai tay đánh ra, đánh bay chúng lần nữa. Tiếc là tôi chưa đạt đến cảnh giới Tông Sư, nếu không, tôi sẽ đưa chân khí ra ngoài dùng, kết hợp với đạo ấn của đạo gia, muốn đánh lại chúng hẳn không phải chuyện khó.
Sau khi tôi đánh bốn người bị thương, những người khác lập tức đồng lòng, không còn đánh đơn lẻ nữa mà cùng lúc ra tay. Tôi hai quyền khó địch bốn tay, điên cuồng đánh song chưởng hộ thân!
May là hai năm trước tôi đã đạt được cảnh giới Thiên Sư, mặc dù gặp phải bình cảnh, nhưng dưới đan điền tích tụ rất nhiều chân khí. Chân khí tập trung trên hai bàn tay giống như đã biến thành Thiết Sa Chưởng, đao thương bất nhập, tạm thời có thể chống đỡ được trường đao trong tay bọn chúng!
Chỉ là chân khí tiêu hao quá nhanh, tôi ngăn cản được một phen thì chân khí đã lập tức tiêu hao không ít. Mà những người này lại rất thông minh, bắt đầu phân ra trên dưới tấn công tôi. Tôi phân tâm ứng phó, lập tức bị chém hai nhát vào lưng.
Có một nhát vừa đúng chém vào vết thương cũ của tôi, khiến tôi đau đến mức cả người run rẩy, mồ hôi nhễ nhại. Chính trong lúc tôi hốt hoảng, một người trong số chúng nắm lấy cơ hội này, đạp mạnh một cái vào ngực tôi.
Lực của một cước này quả thật là kinh khủng, đạp tôi bay ra sau hai đến ba mét, cả người đập mạnh vào chiếc bàn tròn. Chỉ nghe thấy phịch một tiếng, chiếc bàn tròn theo tiếng nát tan.
“Ầm!”
Tôi còn chưa kịp đứng dậy, cổng biệt thự đã ầm một tiếng bị người ta đạp bay. Tôi quay qua nhìn, chỉ thấy Vô Tâm nhanh chóng xông vào, tốc độ nhanh đến kinh người, vác tôi lên chạy ra ngoài.
Tốc độ của Vô Tâm thật sự quá nhanh, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp nhìn rõ, cậu ấy đã đưa tôi ra khỏi cửa chính của biệt thự rồi. Còn Trình Thiên Sư đã sớm khởi động chiếc xe, sau khi lên xe thì ông ta nhấn ga một cái, chiếc xe ầm một tiếng rồi lao ra ngoài.
Triệu Bằng không định tha cho tôi, lát sau đã thấy mười mấy chiếc ô tô đuổi theo sau. May là Trình Thiên Sư khá thuộc đường ở đây, luôn rẽ vào hẻm có ít người. Vậy mà vẫn không thoát được sự truy đuổi của bọn họ, hơn nữa khoảng cách còn ngày càng gần.
Còn chưa rẽ vào hẻm tiếp theo, xe đã bị chiếc xe phía sau đâm mạnh một cái. Tôi và Vô Tâm bị đập vào hàng ghế trước, làm tôi choáng váng, xây xẩm mặt mày.
Chiếc xe đằng sau vẫn đang đâm vào, Trình Thiên Sư nắm chặt vô lăng, hét to một tiếng giữ chắc, xe đột nhiên xoay mạnh. Tôi và Vô Tâm bị bất ngờ, lại đập vào cửa xe.
Cú va vừa đúng đập vào vết thương của tôi, tôi đau đến mức không chịu được mà hét lên. Nhưng giờ tôi cũng không còn tâm trí nào mà để ý đến vết thương nữa, tôi nhìn ra sau, chết tiệt, bọn chúng lại đuổi theo rồi!
Giống như con giòi trong xương ấy, rũ cũng không rũ ra được. Cái đám người này đều là dân liều mạng, Triệu Bằng lại ra giá năm trăm vạn để mua mạng tôi, bọn chúng chắc chắn sẽ điên cuồng truy sát tôi.
Mắt thấy tôi sắp bị đuổi kịp, ai ngờ có chiếc xe tải bất ngờ phi ra từ trong con hẻm phía sau lưng tôi vừa hay cứu chúng tôi một mạng. Những chiếc xe đuổi theo chúng tôi phanh không kịp, nối đuôi đâm vào nhau, chỉ nghe thấy một trận “rầm rầm” nổ to.
“Mẹ nó, thật mẹ nó kích thích thật sự!” Trình Thiên Sư sống sót sau tai nạn, kích động đập vô lăng hét lớn.
Chúng tôi còn chưa lái xe ra khỏi hẻm thì phía trước bỗng nhiên xuất hiện một người. Vô Tâm hét lớn lên cẩn thận, Trình Thiên Sư vội đạp một cước xuống phanh, may là thành công dừng được xe.
Nhìn lại phía trước, chúng tôi chỉ cách người đột nhiên xuất hiện đó chỉ có mười mấy cen-ti-mét! Ba người chúng tôi chứng kiến cảnh này mà kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
Trong lúc đang thở phào một cái, người đứng phía trước xe kia bỗng nhiên quay người lại. Lúc này tôi mới nhìn rõ, hóa ra là Lâm Thiên Ngữ của nhà họ Lâm!