Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 963: Âm binh quá cảnh

Một đao này tới quá đột ngột, thậm chí tôi còn chưa kịp cảm thấy đau! Lúc tôi quay đầu lại, người này đã rút đao ra định đâm tôi nhát thứ hai! Tôi bất giác lùi về sau một bước, đồng thời nhấc chân đá hắn ta một cước!

Nhưng người này phản ứng rất nhanh, nhảy về sau tránh đòn của tôi! Tôi vội vàng lấy Thước Trấn Hồn ra hộ thân, bấy giờ mới cảm thấy một cơn đau nóng rực truyền tới từ phần lưng, tôi dùng tay che lấy vết thương, máu tươi vẫn tuôn ra không ngừng, vốn không thể dùng tay để cầm máu được.

Sau đó thì cơn đau ở vết thương tăng lên, đau tới mức tôi hít một ngụm khí. Chỉ cảm thấy sức sống trong cơ thể cứ dần biến đi mất, hai chân mềm nhũn, loạng choạng đi về trước vài bước, chẳng thể đứng vững được.

Tôi cắn răng nhìn người tập kích tôi, oán giận: “Tại sao anh phải làm như vậy? Tôi nói rồi, tôi chẳng hề có ý gì với Triệu Ngọc Nhi kia cả!”

Người này chẳng phải ai khác, chính là người biến mất ở Triệu gia! Giữa hai lông mày của hắn ta có một nốt ruồi, trông trẻ trung tuấn tú như một tên ẻo lả vậy. Loại người có tướng mạo thế này, nốt ruồi đào hoa mọc ngay giữa hai lông mày của hắn ta chứng tỏ vận đào hoa cả đời không hết, cả đời này đều không rời bỏ việc kết giao với phụ nữ!

Hoặc nói cách khác là loại người này lăng nhăng, kiếm cơm từ phụ nữ!

Lúc ấy, người gặp mặt riêng tư với Triệu Ngọc Nhi ở trong lều chính là hắn ta, cũng là hắn ta đưa đồ cá nhân của chúng tôi cho thợ mã, suýt chút nữa đã hại chết tất cả chúng tôi! Sau này thì hắn ta biến mất, nhưng dù thế nào tôi cũng chẳng ngờ được hắn ta lại xuất hiện ở giây phút này, hơn nữa còn âm thầm đánh lén tôi!

Người này hung ác nhìn tôi chằm chằm, nét mặt trông vô cùng dữ tợn, cắn răng gằn chữ: “Lạc Tiểu Ngư, đều tại mày làm hỏng chuyện tốt của tao! Sự xuất hiện của mày khiến nhà họ Triệu hủy bỏ lễ đính hôn của tao với Ngọc Nhi! Mày sẽ chẳng bao giờ biết được người nhà tao đã khó xử tới mức nào! Mày hại Lưu Dương tao cả đời này chẳng thể ngóc đầu dậy được, cho nên dù có phải trả cái giá đắt cỡ nào, tao cũng phải giết mày!”

Nghe hắn ta nói xong, tôi mới biết được thân phận của hắn ta, hóa ra hắn ta là vị hôn phu của Triệu Ngọc Nhi. Chỉ tiếc rằng dù Triệu Ngọc Nhi kiêu căng ngang ngược nhưng lại quá ngây thơ! Cô ta lén đưa người này đi cùng, xém chút đã làm hỏng chuyện lớn.

Nếu tôi đoán không nhầm, kế hoạch hành động của chúng tôi là do hắn ta tiết lộ.

Lòng tôi thấy hổ thẹn với Lưu Dương, đích thực là sự xuất hiện của tôi đã khiến bọn họ hủy bỏ hôn lễ. Dù đó không phải ý định ban đầu của tôi, cũng không phải tôi cố ý sắp đặt thời gian xuất hiện để phá hoại lễ đính hôn của họ!

Tôi không cách nào giải thích được loại chuyện này, có lẽ đây chính là mệnh.

Tôi cũng chẳng tính giải thích gì với hắn ta, lạnh lùng nói: “Lưu Dương, anh là người bình thường, tôi sẽ không ra tay với anh! Chuyện kết hôn của các người bị hủy bỏ, chuyện này hoàn toàn nên trách tôi! Nhưng với một đao vừa rồi, Lạc Tiểu Ngư tôi chẳng còn nợ anh nữa. Có điều, lần sau nếu anh còn dám ra tay với tôi, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo! Cút!”

Lúc nói ra chữ cuối cùng, cơ thể tôi đã sắp chẳng kiên trì được rồi! Bởi vì cảm xúc kích động, ngay cả cơ thể tôi cũng run lên. Máu tươi chảy ròng ròng từ chân tôi xuống đất, mất máu quá nhiều làm ý thức của tôi trở nên mơ hồ.

“Hừ!” Lưu Dương hừ lạnh một tiếng, dường như không định tha cho tôi, cầm thanh chủy thủ bóng loáng chậm rãi tới gần tôi.

“Thằng khốn mày dám làm hại Tiểu Ngư Nhi, ông đây phải giết mày!” Thấy Lưu Dương đi về phía tôi, Cao Gia Huy chợt xông tới.

Lưu Dương chỉ là người bình thường, bị dọa cho quay đầu chạy ngay, còn tiện đà đưa cả đầu đà gầy theo. Sau khi thấy bọn chúng rời đi rồi, tôi cuối cùng cũng chẳng trụ nổi nữa, hai chân mềm ra ngã thẳng xuống đất.

Cao Gia Huy vội vàng qua đỡ tôi, lo lắng hỏi: “Tiểu Ngư Nhi, cậu không sao chứ?”

“Anh Cao, đừng lo cho tôi, mau đuổi theo đầu đà gầy, nhất định đừng để ông ta chạy thoát!”

Tôi hét lớn một câu, Cao Gia Huy gật đầu rồi định đuổi theo đầu đà gầy. Nhưng nào ngờ còn chưa đuổi theo, Trình Thiên Sư đang quỳ trước U Minh Quỷ Hoa, không hiểu sao lại hô lên rất quái dị: “Ma vương đã ra đời rồi, đợi khi nó lớn lên! Hồng Liên Nghiệp Hỏa lụi tàn, cửa phong ấn biến mất! Đợi khi U Minh Quỷ Hoa nở rộ, cũng là ngày ma vương giáng thế! Tới lúc ấy, tam giới sinh linh đồ thán, người vật bất an! Ha ha!”

Trình Thiên Sư vừa bóp giọng hô to những lời quái gở một mình, vừa dập đầu bái lạy U Minh Quỷ Hoa ở trước mặt ông ta. Giọng điệu nói chuyện bây giờ của ông ta giống hệt giọng người gõ mõ cầm canh ra lệnh cho đại quân cương thi vậy, khiến người khác toàn thân không thoải mái!

“Đáng chết! Ông già này bị mê hoặc rồi!” Tôi hét lớn một tiếng không ổn, vội vàng bảo Cao Gia Huy qua đánh ngất ông ta!

Bây giờ tôi không thể làm ông ta tỉnh lại được, chỉ có thể đánh ngất ông ta để bảo vệ ba hồn bảy phách. Cao Gia Huy dùng sức đánh một đòn vào Trình Thiên Sư, Trình Thiên Sư kêu ai ui một tiếng rồi ngất lịm đi!

Cao Gia Huy không yên tâm về vết thương của tôi, lại quay về kiểm tra vết thương cho tôi. Vừa nhìn thấy vết đâm sau lưng, sắc mặt anh ta chợt biến đổi: “Tiểu Ngư Nhi, sao cậu phải giấu tôi? Thằng nhóc thối nhà cậu! Đi, bây giờ tôi đưa cậu ra ngoài trước, cho dù phải cõng cũng phải cõng cậu ra ngoài!”

Tôi biết vết thương trên người mình, một nhát đao kia của Lưu Dương đâm rất sâu, chắc là bị thương rất nghiêm trọng. Ở trong núi sâu rừng già, nếu không tiến hành cứu chữa kịp thời, e là chỉ còn đường chết.

Tôi nhân lúc còn ý thức, kéo Cao Gia Huy lại, nói: “Anh Cao, đi, đưa Trình Thiên Sư rời đi! Tôi không đi được nữa rồi, sẽ chỉ cản trở mọi người mà thôi!”

“Đừng lắm lời! Tôi sẽ không để cậu chết đâu!” Cao Gia Huy nói xong thì trực tiếp cởi áo xuống quấn quanh miệng vết thương của tôi cầm máu, sau đó đồng thời vác cả tôi và Trình Thiên Sư xuống núi.

Ai ngờ còn chưa tới được chân núi thì trời đã bỗng tối sầm lại. Tiếp theo, chúng tôi nhìn thấy dưới chân núi xuất hiện một luồng chướng khí. Còn chưa kịp nhìn rõ thứ bên trong chướng khí đã nghe được tiếng hành quân đánh trận rồi.

“Toi rồi! Là âm binh!” Cao Gia Huy thấy vậy, nét mặt nghiêm trọng nói: “Âm binh canh giữ con đường xuống núi, chúng ta không xuống được rồi! Lẽ nào ba người chúng ta thực sự phải chết trong núi quan tài này sao?”

Trước kia tôi đã từng nghe tới việc có âm binh canh giữ núi quan tài nhưng không ngờ rằng chúng sẽ xuất hiện vào lúc này. Những âm binh kia phát hiện ra chúng tôi rất mau, nhanh chóng cầm xích câu hồn xông tới!

Tốc độ họ nhanh kinh người, mới chớp mắt đã tới ngay trước chúng tôi rồi! Lúc này tôi mới nhìn rõ hình dáng của âm bình, bọn họ mặc quan phục của âm binh, ai nấy đều trông rất hung thần ác sát, mặt càng như được bôi một lớp than đen vậy.

Một tay họ cầm vũ khí, một tay cầm xích câu hồn, âm binh đi đầu cưỡi con ngựa lớn cao to, đang tức giận nhìn ba người chúng tôi!

Âm binh bước qua, người vật không để lại!

Tôi biết sự lợi hại của âm binh, hơn nữa bọn họ còn là quỷ sai của âm tào địa phủ. Mặc dù đạo thuật có thể đối phó với bọn họ nhưng sẽ rước lấy cơn thịnh nộ của diêm vương, tới lúc ấy cũng khó tránh được cái chết! Sau khi chết còn bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn phải chịu sự đày đọa của luyện ngục, không được luân hồi chuyển kiếp!

Bất kể là người tu đạo lợi hại ra sao cũng tuyệt đối không thể ra tay với âm bình, thấy âm binh cũng chỉ có thể đi đường vòng!

Vị âm binh đi đầu nhìn hằm hằm chúng tôi một lúc, trường kiếm trong tay vung lên, những tiểu quỷ phía sau hắn tiến lên trước câu hồn của chúng tôi.

“Quân gia, đao hạ lưu nhân!” Ngay giây phút sinh tử này, một âm thanh như chuông lớn chợt vang lên: “Tôi là thành hoàng gia ở nơi này, ba người này là người tuần tra quanh miếu thành hoàng của tôi! Vẫn mong quân gia thủ hạ lưu tình, tới lúc ấy tôi sẽ đích thân cúng bái hương vàng để tế tạ quân gia!”

Tôi vừa nghe được giọng nói này thì nhất thời tỉnh táo hơn nhiều, liếc mắt tìm ra nơi phát ra tiếng nói này, chỉ thấy một vị thành hoàng gia mặt đen mặc quan phục đang đứng ở trong đám khói trắng. Thần thành hoàng ở âm ti, theo lý mà nói thì quan chức cũng không thấp hơn âm binh là bao.

Chỉ có điều âm tào địa phủ cũng chia quan võ, thần thành hoàng tương đương như huyện lệnh vùng này, xem như là một chức quan rất nhỏ. Nhưng âm binh thì khác, họ thuộc về quan võ, bọn họ nằm dưới sự cai quản của diêm vương, tính chất đương nhiên phải khác nhau! Trong tình huống bình thường, bọn họ tuyệt đối sẽ không nể mặt thần thành hoàng!

Nhưng điều khiến tôi thấy bất ngờ là lần này, âm binh lại nể mặt thành hoàng gia, vị âm binh đi đầu nhìn thần thành hoàng, nói: “Nhớ kỹ lời ngươi nói, nếu không thì hậu quả ngươi tự biết!”

“Quân gia yên tâm! Tôi biết nên làm gì!”

Sau khi hai người nói xong, âm binh mới mở cho chúng tôi một con đường. Vị thần thành hoàng nọ vội vàng đưa cho chúng tôi một ánh mắt, Cao Gia Huy lúc này mới mang chúng tôi ra khỏi núi quan tài.

Thành hoàng gia vẫn luôn nhìn theo bóng lưng của chúng tôi, nhưng vừa vào tới miếu của Địa Tạng Vương Bồ Tát xong, thành hoàng gia vậy mà lại biến thành một con gà trống có bộ lông đen tuyền sống động. Mà ở miệng của con gà trống đen to lớn này còn ngậm một góc tam giác của linh phù!

Lại nhìn vào bên trong miếu, lúc này đang có một ông lão khoảng hơn 60 tuổi đang tụng kinh! Khuôn mặt của ông lão trông rất hiền hòa phúc hậu, mặc chiếc áo Tôn Trung Sơn ngay ngắn, đầu tóc hoa râm đem lại cho người khác cảm giác rất thân thiết.

Sau lưng ông ấy, còn có hai vệ sĩ. Mặc dù hai người này mặc vest âu nhưng vừa nhìn cũng biết là cao thủ. Hơi thở đều đặn, làn da sẫm màu, không hiểu sao tôi lại cảm thấy bị áp bách.

Xem ra vị thành hoàng gia mới nãy cứu chúng tôi ắt hẳn là thuật che mắt của ông lão này, bấy giờ mới lừa được âm binh. Nhưng người có thủ đoạn bậc này, chỉ sợ tu vi đã bước vào cảnh giới Tông Sư rồi!

Tôi dùng tầm nhìn mơ hồ đánh giá ông lão, ông lão đứng dậy đi tới trước mặt tôi, bước đi trầm ổn, tinh thần vô cùng phấn chấn, hoàn toàn không cảm nhận được chút hơi thở dao động nào trên người ông ấy.

Chỉ thấy ông ấy cười hiền hòa với tôi, sau đó lấy một cái bình gốm nhỏ từ trong túi áo ra. Bình sứ vừa được mở đã chợt có một mùi thơm tỏa ra khắp miếu, hình như là mùi thơm của đan dược.

“Cậu nhóc, uống viên Hoàn Hồn Đan này đi, nó có thể bảo vệ tâm mạch của cháu, cũng có thể giúp cháu khôi phục chân khí!”

Ý thức lúc này của tôi chẳng khác nào như trong trạng thái hôn mê rồi, nghe thấy tiếng của ông ấy, tôi há miệng nuốt viên đan dược xuống. Nhưng dược lực của Hoàn Hồn Đan quá mạnh, cơ thể đang bị thương của tôi nhất thời không chịu được, chỉ cảm thấy đầu đau như sắp nổ tung rồi, sau đó thì ngất lịm đi.

Mà mới ngất đi chưa được bao lâu, tôi đã bắt đầu mơ thấy ác mộng, tôi mơ thấy dân làng bị chết oan ở làng Cửu Long. Bọn họ cứ quanh quẩn mãi ở làng Cửu Long, vừa khóc đau đớn, vừa dùng âm u gọi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, chúng ta chết oan quá! Nhớ lấy, nhất định phải trả thù giúp chúng ta, giết chết Du Nhân Phượng! Nếu cháu không thể báo thù cho chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ biến thành lệ quỷ, quấn lấy cháu mãi mãi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free