Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 962: Ác cẩu phản công
Lời của đầu đà gầy và đầu đà béo đã giải thích hết mọi nghi hoặc trong lòng tôi, tôi cũng ngoài ý muốn biết được tung tích của Du Nhân Phượng! Còn sở dĩ bọn họ nói chân tướng cho tôi nghe, chỉ là vì thấy tôi sắp chết, không nhẫn tâm nhìn tôi chết không nhắm mắt mà thôi!
Hai anh em nhà này làm nhiều chuyện độc ác tàn nhẫn, tuyệt đối sẽ không để lại hậu hoạn về sau cho bản thân! Sau khi nói với tôi tất cả sự thật xong, đầu đà béo bèn nhấc thanh đao ngắn của ông ta lên, cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, kết thúc rồi, tôi tiễn cậu lên đường! Kiếp sau đừng gặp phải anh em nhà tôi nữa, nếu không chúng tôi vẫn sẽ là ác mộng của cậu mà thôi!”
Trong lúc nói, thanh đao ngắn của đầu đà béo đã vung thẳng về phía cổ của tôi! Tôi biết có tránh cũng chẳng có tác dụng gì, dứt khoát cười lớn nhìn ông ta, nói: “Đầu đà béo, thứ mới nãy ông cầm đi chẳng phải là máu cương thi đâu, vốn chẳng thể giải quyết sát độc trong người ông, ngược lại sẽ khiến ông xuống suối vàng nhanh hơn đấy!”
Tôi nói lời này rất nhanh, gần như là dùng một hơi nói hết một câu dài. Mà thanh đao ngắn của đầu đà béo lúc này chỉ cách cổ tôi khoảng 2-3 cm, thậm chí tôi còn có thể cảm nhận được phát đao xé gió vung về cổ mình.
Tôi làm như vậy cũng chẳng phải lấy mạng mình ra làm trò đùa. Tôi không muốn chết, càng chẳng cam tâm chết như thế này, thù lớn còn chưa báo, tôi sao có mặt mũi đi nhìn những người nhà đã chết oan của tôi chứ?
Tôi tung ra đòn hiểm này cũng là muốn tranh giành cơ hội chuyển bại thành thắng cho bản thân!
Còn đầu đà béo nghe được lời này của tôi thì mắt hơi híp lại, chợt thu thế tấn công, thẳng thừng kề đao lên cổ tôi, chau mày trầm giọng nói: “Tiểu Ngư Nhi, cậu đừng ăn nói bừa bãi, nếu cậu dám lừa tôi, cậu biết thủ đoạn của tôi rồi đấy, tuyệt đối sẽ không cho cậu chết dễ dàng đâu, tôi sẽ khiến cậu sống không bằng chết!”
Tôi mỉm cười, trầm giọng nói: “Đầu đà béo, tôi là người sắp chết rồi, nào cần phải lừa ông chứ? Máu cương thi chân chính thì không phải màu xanh lá, mà nó giống hệt như máu người vậy. Nó có màu đỏ tươi, hơn nữa máu cương thi có chí âm chí hàn, cho dù để bao lâu đi chăng nữa cũng sẽ không bị đông đặc! Con súc sinh lông tím này tuy rằng có đạo hạnh mấy trăm năm nhưng bên trong nó lại chẳng có máu cương thi. Máu cương thi thực sự chỉ có trong người thi vương mà thôi!”
Lúc nói, tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang híp của đầu đà béo, không hề chớp lấy một lần. Cái loại lão giang hồ như đầu đà béo biết mắt của một người sẽ không bao giờ nói dối, cho nên vẫn luôn muốn tìm ra được sơ hở nào đó từ trong mắt của tôi.
Chỉ tiếc rằng câu này của tôi lại chẳng phải nói dối, cho dù ánh mắt của ông ta có sắc bén cỡ nào cũng chẳng thể kết luận lời tôi nói là thật hay giả. Nhưng tôi còn thản nhiên thì bệnh đa nghi của ông ta càng nặng!
Đầu đà béo này có một cái tật xấu hệt như Du Nhân Phượng kia vậy, đó chính là trời sinh tính đa nghi. Nghe tôi nói xong, đầu đà béo quả nhiên đã bắt đầu để ý, híp mắt nghiêm giọng nói với tôi: “Tiểu Ngư Nhi, lời cậu vừa nói thực sự không phải để lừa tôi đấy chứ?”
“Đúng vậy!” Tôi gật đầu mạnh, cười bất lực nói: “Tôi cũng đã là người sắp chết rồi, lừa ông có ích gì chứ? Sở dĩ tôi nói cho ông biết chân tướng cũng chỉ là vì nể tình vừa nãy ông đã nói sự thực cho tôi biết! Cho nên, chúng ta hòa nhau rồi, tôi cũng chẳng nợ ông cái gì nữa, ông ra tay đi!”
Nói rồi tôi bèn nhắm mắt chủ động ngước cổ lên, ra hiệu để ông ta ra tay.
Nhưng đầu đà béo lại bắt đầu do dự, im lặng khoảng một lúc, ông ta vẫn chẳng tin lời mà tôi vừa mới nói, dò hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, nếu cậu đã biết đó chẳng phải là máu của cương thi, vậy thì tại sao lúc trước các người lại liều mạng đối phó với con súc sinh lông tím này?”
“Đầu đà béo à, câu hỏi này của ông hơi bị thiếu trình độ rồi! Nếu tôi không giết con súc sinh lông tím này thì làm sao biết được máu trong người nó có phải máu cương thi hay không?” Đầu đà béo có thể hỏi ra câu này, tôi biết trong lòng ông ta đã bắt đầu lung lay rồi.
Tôi thấy cơ hội xuất hiện, chuẩn bị tiếp tục lôi kéo ông ta. Nhưng đầu đà gầy lại phát hiện điều bất thường, lớn tiếng nhắc nhở: “Đầu đà béo, đừng bị trúng kế, nó đang dùng kế hoãn binh, chắc chắn là nó đang muốn chờ Triệu Thập Nhất tới cứu nó!”
Nghe được lời nhắc nhở, đầu đà béo chợt tỉnh ngộ, trừng mắt lạnh giọng mắng tôi: “Thằng súc sinh này, ông đây suýt nữa đã tin lời mày rồi. Đi chết đi!”
Tôi thấy gân tay của đầu đà béo căng lên, trong lòng biết ông ta định làm thật rồi, vội vàng hét lớn về phía sau ông ta: “Tiện Thập Nhất, tới mau lên, ở đây có mỹ nữ!”
Tôi vừa hét xong, đầu đà béo và đầu đà gầy gần như là đồng thời quay đầu lại nhìn về sau. Nhưng tới khi xoay ra rồi, bọn họ mới phát hiện sau lưng đến cả một cái bóng ma cũng chẳng có. Họ biết bị mắc lừa, đầu đà béo quay đầu định xuống tay ngay!
Nhưng tôi chỉ đợi chờ cơ hội này thôi, lúc bọn họ quay đầu, phấn độc trong tay tôi đã vung về phía hai anh em bọn họ rồi. Đây là vốn liếng cuối cùng của tôi, tôi không dám sử dụng bừa bãi, vẫn luôn đợi cơ hội tốt nhất này!
Lúc nãy tôi tỏ vẻ rất thản nhiên nhưng thực sự thì trong lòng tôi cứ thấp thỏm không yên, chỉ sợ đầu đà béo không mắc mưu, một đao kết liễu tôi. Nhưng tôi thực sự chẳng còn cách nào nữa, chỉ có cách dùng mạng mình để cược, có lẽ mới có thể đổi về một cơ hội sống.
Rất hiển nhiên, lần này tôi cược thắng rồi!
Tôi biết sự đa nghi của đầu đà béo rất nặng, nhưng cũng may là tôi bình tĩnh được, chỉ đợi đầu đà gầy làm ông ta phân tâm.
Tác dụng của thuốc mê này rất nhanh, chẳng khác gì trúng gió cả.
Chỉ thấy người họ mềm oặt ra, ngồi vật ra đất, giãy giụa mấy lần cũng không thể đứng dậy được.
Đầu đà béo hung tợn trừng tôi, quát: “Tiểu Ngư Nhi, thằng súc sinh mày, không ngờ rằng lòng dạ mày thâm độc như vậy, vậy mà lại dùng thủ đoạn bỉ ổi đáng khinh như thế! Tao thực sự rất hối hận, sớm biết như vậy, tao nên dùng một đao kết liễu mày luôn!”
“Ha ha!” Tôi cười lạnh một tiếng, nói: “Đối phó với hạng người đê tiện như các người, thì phải dùng thủ đoạn bỉ ổi như này!”
Lúc nói lời này, tôi nhặt thanh đoản đao ở trên đất lên, chỉ về phía họ nói: “Các người hại A Man của tôi, tôi nhất định sẽ không tha cho các người! Các người tâm thuật bất chính, lợi dụng thuật phong thủy để hại người, trời đất chẳng bao dung nổi. Luận về công về tư, hai tên đạo sĩ ranh như các người đều phải chết!”
“Ha ha! Tiểu Ngư Nhi, mày luôn mồm nói mày là người tu đạo chính thống, nếu nếu mày giết bọn tao, thế thì mày có gì khác bọn tao chứ?” Đầu đà béo chợt phản lại tôi một đòn.
Lời này của ông ta cũng chẳng sai, nếu tôi giết bọn họ, vậy tôi và họ có gì khác nhau đâu? Cũng không biết tại sao, lúc này tôi lại có chút chẳng thể xuống tay.
Giết người tuy đơn giản, nhưng lại cần rất nhiều dũng khí!
Đầu đà béo thấy tôi không nói gì, cho rằng tôi mềm lòng do dự, bèn nói tiếp: “Tiểu Ngư Nhi, nếu cậu thả bọn tôi đi, anh em bọn tôi thề rằng sẽ rút khỏi giang hồ Đạo Môn mãi mãi! Tuyệt không làm chuyện thương thiên hại lý nữa, nếu làm trái lời thề sẽ bị thiên lôi đánh chết!”
Tôi cười lắc lắc đầu, ngồi xổm trước mặt ông ta, cười xấu xa nói: “Tên béo chết tiệt, ông nói không sai, chúng ta không phải người chung một đường, tôi sẽ không giết ông. Nhưng tôi còn có một cách sảng khoái hơn cả việc giết các người!”
Vừa dứt lời, tôi đã kết tay mạnh mẽ điểm vào huyệt khí* dưới đan điền của đầu đà béo. Đây là nơi yếu nhất của đan điền, tôi phóng thích hết tất cả số chân khí vừa ngưng tụ trong cơ thể ra ngoài.
(*) Huyệt khí hải nằm ở dưới rốn
Tu vi của tôi ở trên đầu đà béo, bây giờ ông ta trúng thuốc mê của tôi không thể điều động chân khí trong cơ thể được. Tôi dùng toàn lực vào kích này, miễn cưỡng đánh nát huyệt khí hải của ông ta. Trong phút chốc, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm như heo bị chọc tiết của đầu đà béo, ông ta đau tới mức lăn lộn trên mặt đất!
Nhưng cho dù ông ta có giãy giụa như nào cũng chẳng thể làm gì được nữa, chỉ có thể giương mắt nhìn chân khí trong cơ thể ông ta dần tan biến. Huyệt khí hải không còn, đan điền của ông ta chẳng thể nào tích trữ chân khí được nữa. Chân khí tan biến, sau này ông ta chính là một tên phế nhân.
Năm ấy Du Nhân Phượng dùng thất tuyệt tán hại sư phụ tôi và Miêu Tam Cô, khiến bọn họ mất hết tu vi biến thành người bình thường. Bây giờ tôi cũng dùng cách ấy trả lại cho đầu đà béo.
Tôi cũng thầm thấy vui vẻ, nếu tu i của tôi không chênh lệch với đầu đà béo, tôi cũng chẳng thể đánh nát huyệt khí hải của ông ta được. Quan trọng nhất là, nếu Miêu Tam Cô không dạy tôi dùng độc, tôi cũng không thể nào đối phó với ông ta được.
Lăn lộn khoảng hai phút, đầu đà béo nằm vật ra đất, sắc mặt trắng bệch đến dọa người, môi khô nứt ra hệt như mất nửa cái mạng vậy. Ánh mắt ông ta thù hằn trừng tôi, phẫn hận nghiến răng gằn một câu: “Tiểu Ngư Nhi, tao nguyền rủa mày không được chết yên lành. Du Nhân Phượng sẽ không bỏ qua cho mày đâu, tao chờ mày ở âm tào địa phủ!”
Đầu đà béo nói xong thì chợt ôm chặt lấy chân tôi, quay đầu hét lên với đầu đà gầy: “Đầu đà gầy, mau chạy đi! Nhớ phải báo thù cho ông mày, giết hết người bên cạnh nó, đưa đầu của nó tới viếng trước mộ tao!”
Tôi không ngờ rằng trước khi chết, đầu đà béo sẽ phản công, nhưng tình trạng bây giờ của tôi rất gay go, không đủ để trở lại phá tu vi của đầu đà gầy. Nhưng thả ông ta đi sẽ chỉ để lại hậu hoạn về sau cho tôi mà thôi, thế nên quả quyết không thể để ông ta chạy được!
Đầu đà gầy không đứng dậy được, cắn răng bò về phía cửa ra, đầu đà béo ôm chặt cứng hai chân tôi, tôi chẳng cử động được, gầm lên: “Đồ béo chết tiệt, ông cho mày một cơ hội! Lập tức buông tay ra, nếu không ông sẽ cho đầu đà gầy xuống địa ngục cùng với mày!”
“Phi!” Đầu đà béo nhổ toẹt một cái, chẳng nói chẳng rằng gì cắn cẳng chân của tôi. Cú cắn của ông ta quá độc ác, tôi chỉ cảm thấy một cơn đau nhức ở chân bùng lên.
Đợi tới lúc tôi cúi đầu, tôi lại phát hiện đầu đà béo đã xé một miếng thịt trên cẳng chân của tôi xuống dưới. Lúc này trông ông ta như con chó điên, sau khi nhổ thịt ra khỏi miệng thì cắn thêm một cái vào bắp chân tôi!
“Đồ chó điên nhà mày!” Tôi tức giận mắng một tiếng, thuận thế dùng chân đá thẳng vào mặt ông ta. Lực của một cước này rất lớn, đá trúng mũi đầu đà béo làm ông ta chảy máu, đầu óc quay cuồng!
Đầu đà béo không ngừng lắc đầu để tỉnh táo lại! Tôi chẳng cho ông ta cơ hội ấy, nhấc chân đá thẳng vào mặt, tức giận nói: “Đồ béo chết tiệt, mày đừng có ép tao, mày thực sự cho là tao không dám giết mày hả? Ép tao điên lên, tao giết không tha!”
Đầu đà béo vẫn oán độc trừng tôi, còn muốn ôm lấy hai chân tôi. Tôi nhấc chân nhảy qua người ông ta, cầm thanh đoản đao đuổi theo đầu đà gầy!
Nhưng nào ngờ, tôi mới đuổi theo được hai bước thì đầu đà gầy đã chợt dừng lại, khuôn mặt âm hiểm nhìn tôi bật cười. Nụ cười này của ông ta khiến tôi giật thót, còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra, Cao Gia Huy đã tỉnh lại chợt hét lớn với tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cẩn thận phía sau!”
Tôi nghe thấy tiếng kêu của Cao Gia Huy, theo bản năng quay đầu lại nhìn! Nhưng còn chưa kịp nhìn kỹ tình huống sau lưng mình, một thanh chủy thủ sắc nhọn đã đâm thẳng vào lưng tôi.