Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 39: Sơn thôn kỳ lạ

Lều của Triệu Ngọc Nhi được dựng ở vị trí trung tâm, xung quanh tất cả đều là lều của người nhà họ Triệu, họ làm vậy để bảo vệ sự an toàn của Triệu Ngọc Nhi. Lúc này, xung quanh rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếng ngáy của Triệu Thập Nhất, ngay cả một tiếng chim đêm kêu cũng không có.

Nếu là người lơ là cẩu thả, chắc chắn sẽ không thể phát hiện ra động tĩnh trong lều của Triệu Ngọc Nhi. Mặc dù tầm nhìn rất tối còn bị các lều khác chắn lại, nhưng tôi vẫn nhìn thấy một người lẻn ra khỏi lều của cô ta.

Tôi lo sợ người này muốn hại cô ta nên tôi nhanh chóng vòng ra phía sau nhóm lều để chặn đường người này. Nhưng ai biết Triệu Ngọc Nhi đột nhiên chui ra khỏi lều, mặc một bộ đồ ngủ khêu gợi, cúc áo ở cổ không biết là cố ý hay là đã sớm bị cởi ra, nhìn tôi rồi lạnh lùng nói: “Lạc Tiểu Ngư, nửa đêm anh còn không đi ngủ, lén lút bên ngoài lều của tôi là muốn làm cái gì?”

Triệu Ngọc Nhi cố ý nói lớn tiếng, người nhà họ Triệu nghe thấy giọng nói của cô ta, như ong vỡ tổ lao ra khỏi lều, dùng vẻ mặt nghi ngờ nhìn tôi.

Triệu Ngọc Nhi thấy vậy nói chuyện càng quá trớn: “Lạc Tiểu Ngư, tôi thật sự đã nhìn lầm anh rồi, tôi vẫn luôn cho rằng anh chỉ là nghèo mà thôi, nhưng không ngờ anh biến thái thế này, trong lòng anh lại dơ bẩn như vậy. Cho dù sau này anh có được thân thể của tôi, cũng không có được trái tim của tôi!”

Triệu Ngọc Nhi càng nói càng quá đáng, ánh mắt người nhà họ Triệu nhìn tôi lúc này cũng bất thường, có thể tất cả bọn họ đều nghĩ tôi là một tên biến thái cuồng nhìn trộm.

Bác Triệu rất khó xử, bình tĩnh ra mặt giảng hòa, nói: “Giải tán, về ngủ tiếp đi! Tiểu thư có lẽ đã hiểu lầm, nói không chừng anh bạn Tiểu Ngư chỉ muốn bảo vệ an toàn cho tiểu thư thôi mà!”

Bác Triệu rất biết cách ăn nói, vừa lo lắng cho mặt mũi của tôi, vừa cho Triệu Ngọc Nhi một bậc thang đi xuống. Tôi cứ mỉm cười không nói gì, tôi không nghĩ đến việc giải thích, cũng không muốn so đo với Triệu Ngọc Nhi.

Thấy Triệu Ngọc Nhi đang nhìn tôi bằng vẻ mặt đắc ý, giống như một người chiến thắng đang khoe khoang trước mặt tôi. Cũng không biết tại sao, nhưng tôi không có ý tức giận, thay vào đó tôi cảm thấy cô ta thật đáng thương, một màn vừa nãy tôi thấy được rõ ràng. Tôi không ngốc, tôi biết bọn họ đang làm gì!

“Haiz!” Tôi thở dài nhắc nhở: “Triệu Ngọc Nhi, ấn đường dài phạm đào hoa, số phận vô duyên chớ cưỡng cầu! Có khi nghe lời bố của cô nhiều hơn cũng không có hại gì!”

Nói xong tôi liền xoay người rời đi, tiếp tục đi gác đêm.

Vào rạng sáng ngày hôm sau, chúng tôi thu dọn đồ đạc tiếp tục lên đường!

Không ai biết vị trí hiện tại của chúng tôi, ngay cả trên bản đồ cũng không có ghi lại, như thể chúng tôi đã bước vào vùng đất không người. Xung quanh không một bóng người, vẫn là khu rừng che khuất ánh sáng mặt trời.

Tôi có thể nhìn ra, một thời gian dài bôn ba gấp rút lên đường, khuôn mặt của mọi người đều rất mệt mỏi, sự hào hứng và tò mò của trước lúc xuất phát đã hoàn toàn mất đi. Dọc theo đường đi, tất cả mọi người đều im lặng không nói tiếng nào, rừng cây vô tận giống như nhìn không thấy điểm cuối.

Theo thời gian, tinh thần chiến đấu đã lỏng lẻo phần nào, chủ yếu là do tâm lý mệt mỏi. Ngay cả con cáo già Trình Thiên Sư cũng không nói, thường thường thở dài một tiếng, hận con đường xa xôi, xa xa khó vời.

Đi thẳng tới khi trời gần tối, cây cối xung quanh dần thưa thớt, đường đi càng lúc càng dốc. Phóng tầm mắt về phía trước, phía trước xuất hiện một hẻm núi quanh co. Nó như thể bị lõm xuống từ một dãy núi hoàn chỉnh, sâu không nhìn thấy đáy.

Khi Triệu Thập Nhất nhìn thấy hẻm núi, tinh thần lập tức tỉnh táo, nói: “Các anh em, sau khi đi qua hẻm núi trước mặt, chúng ta sẽ đến núi quan tài. Nhân lúc trời còn chưa tối, mọi người hãy xốc lại tinh thần, đến khu vực lân cận của núi quan tài là chúng ta có đồ để ăn rồi!”

Nghe thấy Triệu Thập Nhất nói như vậy, mọi người ngay lập tức xốc lại tinh thần, tăng tốc đi vào trong hẻm núi. Nhưng trông thì gần nhưng thực tế lại rất xa, chúng tôi còn chưa băng qua hẻm núi thì trời đã tối rồi.

Cũng may là ánh trăng vừa phải, lại mừng vì trong hẻm núi không có cây to che trời, đường núi tuy khó đi nhưng vẫn tốt hơn đi bộ xuyên rừng. Đi lại trong rừng lâu ngày không thấy mặt trời, con người cũng sẽ trở nên chán nản, im lặng.

Tất cả mọi người không có ý dừng lại, tiếp tục tiến về phía trước. Đi được khoảng nửa tiếng, người mở đường đột nhiên hô lên: “Mọi người nhìn kìa, phía trước có một thôn nhỏ trong núi vẫn còn sáng đèn!”

Mọi người nghe vậy lập tức tăng tốc chạy lên theo, quả nhiên dưới chân núi xuất hiện một thôn nhỏ. Đèn đuốc trong thôn vẫn sáng trưng, trông rất náo nhiệt.

“Đã nửa đêm rồi, không phải sẽ gặp thôn quỷ chứ?” Trình Thiên Sư cảnh giác nói.

“Làm gì có nhiều thôn quỷ như vậy? Đừng nói nhảm, có lẽ đó chỉ là một trại nhỏ của bộ lạc bí ẩn nào đó thôi!” Tôi lo lắng lời nói của Trình Thiên Sư sẽ khiến người khác sợ hãi, cho nên tôi nhanh chóng mở miệng dời lực chú ý đi.

Trình Thiên Sư nhận được chỉ giáo thì gật đầu, nói: “Sư phụ nói rất đúng, tất cả đều do bệnh đa nghi của lão phu quá nặng, trông gà hóa cuốc. Nếu dưới chân núi có sơn thôn, chúng ta xem liệu có thể ngủ nhờ ở đây một đêm không!”

Nói rồi, chúng tôi lại tăng tốc, chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã đến chân núi. Địa hình dưới chân núi bằng phẳng, có con đường nhỏ rải rác đá vụn dẫn thẳng lối vào sơn thôn.

Hai bên đường đủ loại hoa cỏ, trông giống như một vườn hoa. Nhưng điều kỳ lạ là hai bên đường cũng có không ít cổ thụ khô xiêu vẹo. Trên cổ thụ xiêu vẹo này không có lấy một chiếc lá cây, thậm chí ngay cả lá khô cũng không có, trông trơ trọi, cành cây nhe nanh múa vuốt vươn lên.

Mà kì lạ chính là có rất nhiều xác chết khô bị treo trên cổ thụ xiêu vẹo, những xác chết này bị người ta dùng dây thừng treo lên cây.

Một số xác chết đã bị thối rữa nghiêm trọng, phần thân dưới chỉ còn lại xương người! Một cơn gió đêm thổi qua, xác chết đung đưa theo gió, dây thừng quấn quanh xác ma sát với cành cây phát ra âm thanh “cót két”.

Càng kỳ lạ hơn nữa là có nhiều bia mộ dược dựng lộn xộn dưới gốc cổ thụ xiêu vẹo. Không ít con quạ đen đang đậu trên bia mộ và những cành cây xiêu vẹo, vừa nhìn thấy chúng tôi xuất hiện, chúng tức đập cánh và phát ra tiếng kêu “quác quác” chướng tai.

Khung cảnh hiện ra trước mắt mang đến cho người ta một cảm giác vô cùng đè nén và ngột ngạt, cứ như bước vào âm tào địa phủ vậy.

Người nhà họ Triệu chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy, vừa nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị này thì lập tức dừng lại, không dám tiến lên.

Trình Thiên Sư cau mày, nói: “Sư phụ, đây là nơi nào? Sao lại kỳ lạ như vậy? Ngay cả la bàn của lão phu cũng mất tác dụng!”

Khi Trình Thiên Sư nói, ông ta cầm la bàn bát quái để xác định vị trí, nhưng kim nam châm của la bàn giống như đã hoàn toàn mất tác dụng, hơi lắc lư từ bên này sang bên kia. Cho dù Trình Thiên Sư lắc chiếc la bàn bát quái trong tay như thế nào, kim nam châm của la bàn vẫn không thể chỉ rõ phương hướng.

“Chết tiệt! Thiết bị điện tử của chúng tôi cũng không dùng được nữa, điện thoại di động không có tín hiệu, ngay cả bộ đàm cũng vô dụng!” Triệu Bằng lúc này cũng nhíu mày lẩm bẩm.

Tôi vẫn không lên tiếng, âm thầm vận hành chân khí trong cơ thể, muốn thử xem ở nơi này có chân khí nào không? Chỉ cần là nơi có môi trường khí di chuyển thì sẽ có chân khí xuất hiện.

Nhưng tôi thậm chí còn không cảm nhận được một chút chân khí đang chảy ở đây. Khi tôi vận hành hấp thụ linh khí xung quanh, đan điền truyền đến một cảm giác đau đớn rõ ràng như kim châm, như thể khí tức của nơi này có thể khắc chế chân khí trong cơ thể của tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện kỳ lạ như vậy, chuyện gì đang xảy ra thế này?

Trong lòng tôi thầm kinh ngạc, bất giác nhìn về phía Triệu Thập Nhất. Chỉ thấy đôi mắt anh ta sáng quắc nhìn chằm chằm vào sơn thôn nhỏ kỳ dị trước mặt, biểu cảm của anh ta trông rất kỳ lạ.

Tôi thấy anh ta không nói chuyện thì chủ động mở miệng nói: “Nơi này rất kỳ lạ, mọi người cẩn thận một chút! Không có mệnh lệnh của tôi, không được làm bậy!”

Nói xong, tôi dẫn đầu đi về phía cổng vào thôn, quạ đen vẫn kêu không ngừng, kêu đến mức lòng người bứt rứt không yên.

Trong thôn toàn những ngôi nhà sàn cổ kính, chia làm hai dãy, dựng đối diện nhau, ở giữa có con đường xưa đá vụn. Cuối hai dãy nhà cổ là một ngôi miếu cổ to lớn, nhìn hình dáng ngôi miếu cổ kính, ba cổng hai điện không có cột rồng, đây rõ ràng là nét đặc trưng của miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát.

Nhưng tôi tự hỏi trong lòng, nơi này sao lại có miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát?

Theo tôi biết thì có rất ít miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát, hầu hết mọi người đều không thờ Địa Tạng Vương Bồ Tát. Nhất là miếu cổ được xây dựng trên những vùng đồi núi cằn cỗi và thôn làng hoang vu, phần lớn là miếu thờ thổ địa, sơn thần và thành hoàng các loại.

Bởi vì Địa Tạng Vương Bồ Tát gần như không liên quan gì đến đời sống của người thường, chân thân thật sự của ngài ở mười tám tầng địa ngục, không độ người sống mà chỉ độ oan hồn. Ngài vốn là một trong tám vị Đại Bồ Tát, vốn có cơ duyên thành Phật, nhưng tiếc rằng ngài không thể bỏ lại những oan hồn ác quỷ của địa ngục. Ngài ở mười tám tầng địa ngục, còn thề khi nào địa ngục chưa trống thì chưa thành Phật, tất cả chúng sinh sẽ được cứu độ để chứng Bồ Đề.

Trong mắt người tu đạo chúng tôi, ngài chính là hiện thân trấn áp tà ác và xua đuổi tà ma!

Nhưng tại sao người dân của sơn thôn nhỏ ở đây lại xây dựng miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát? Chẳng lẽ là để trấn áp oán khí của núi quan tài?

Khi nhìn lại sơn thôn nhỏ trước mặt, tôi càng nhìn càng cảm thấy kỳ lạ quỷ dị. Trước mỗi cửa nhà đều có treo một đôi đèn lồng trắng, giống như tất cả đều là cửa hàng, bao gồm cả cửa hàng sắt, cửa hàng giày dép, còn có cửa hàng chuyên chở xác chết.

Và điều kỳ lạ nhất chính là có cả một quán cơm trong thôn. Ngay bên cạnh quán cơm còn có một khách điếm còn kỳ lạ hơn nữa tên là khách điếm tử thi!

Chúng tôi đang quan sát tình hình trong thôn thì một cậu bé đột nhiên xuất hiện trong cửa hàng giày dép. Cậu bé này khoảng mười một mười hai tuổi, trông rất kháu khỉnh bụ bẫm, vô cùng đáng yêu. Trên tay nhóc cầm hai đôi giày thêu, đôi giày được làm rất đẹp, trên giày thêu hình uyên ương, hẳn là chỉ dùng một mũi kim thêu, kĩ thuật cực kì tinh tế, đôi uyên ương đó trông rất sống động.

Chỉ thấy cậu bé này bước đến gần chúng tôi, cất giọng nói non nớt hỏi: “Anh chị ơi, anh chị mua giày không ạ?

Chúng tôi là một đám “bô lão”, đương nhiên không có hứng thú với những thứ này. Nhưng mà Triệu Ngọc Nhi thì không phải, cô ta ngồi xổm xuống sờ sờ tóc của cậu bé, nhỏ giọng hỏi: “Bạn nhỏ, đôi giày này bán thế nào?”

Cậu bé lắc đầu, cười dễ thương: “Chị ơi, chị đẹp như vậy, em không lấy tiền của chị! Cho em hỏi có phải chân chị mang giày cỡ ba mươi sáu đúng không?”

“Thằng ranh con này, còn giỏi tán gái hơn cả ông, sau này lớn lên thì còn đến mức nào hả? Nếu nhóc khen anh đẹp trai thì anh sẽ không đánh nhóc, chịu không?” Triệu Thập Nhất đùa cậu bé.

Nhưng đứa nhỏ không thèm đếm xỉa gì đến anh ta, tiếp tục hỏi Triệu Ngọc Nhi: “Chị ơi, chị đi giày ba mươi sáu phải không?”

Triệu Ngọc Nhi có vẻ rất kinh ngạc nói: “Bạn nhỏ, sao em biết?”

“Hì hì! Vậy đúng rồi, chị ơi, đôi giày này là làm cho chị!” Cậu nhóc cười hì hì, nói xong là muốn đưa đôi giày thêu cho Triệu Ngọc Nhi.

Triệu Ngọc Nhi đang định nhận lấy đôi giày thêu từ tay cậu bé, ai ngờ Triệu Thập Nhất đột nhiên mở miệng nhắc nhở: “Này thiếu nữ ngực phẳng, ông đây khuyên cô một câu, nếu cô không muốn chết thì đừng có mà lấy đôi giày thêu trên tay thằng nhóc đó!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free